Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1940




Nàng ta nguyện ý đánh cuộc, đánh cuộc vương gia có tình cảm với mình, không phải là vì ca ca nên mới chiếu cố mình.

Tô Mạt lạnh lùng nhìn nàng ta, không có nổi giận, ngược lại nở nụ cười, không sao cả nói: “Nhạc cô nương, cô đi tìm vương gia hỏi một chút, bảo hắn đến nói với ta. Nếu hắn nói, ta đây sẽ không từ chối điều gì.”

Nhạc Phong Nhi đánh cuộc, chẳng lẽ nàng không đánh cuộc sao?

Huống hồ, dù đánh cược hay không, nàng đều vô cùng tin tưởng Hoàng Phủ Cẩn sẽ không như vậy.

Hắn sớm biết nàng luôn kiên trì với quan điểm một đời một kiếp một đôi mình.

Nàng sẽ không chia sẻ trượng phu với bất kỳ nữ nhân nào.

Nếu Hoàng Phủ Cẩn ngay cả điều này cũng không kiên trì được, vậy xứng đáng với tình cảm của nàng đối với hắn sao?

Nếu Nhạc Phong Nhi cảm thấy bản thân tốt bụng như vậy, vậy thì để nàng đánh nát mộng tưởng của nàng ta, như vậy so với việc mình cùng nàng ta so đo thì nhanh gọn dứt khoát hơn nhiều.

“Ta có việc phải làm, Nhạc cô nương cứ an tâm đi hỏi, chỉ cần vương gia mở miệng, ta tuyệt đối không từ chối.”

Nói xong, nàng cười, đi hai bước, đứng bên cạnh Nhạc Phong Nhi, khẽ cười nói: “Nhạc cô nương, có một số thời điểm, nằm mơ là tốt, nhưng mà dựa vào giấc mơ để sống, thật là đáng buồn.”

Sắc mặt Nhạc Phong Nhi thay đổi, nàng ta cắn môi nói: “Tiểu thư hà tất phải gây sự ở chốn đông người, không để cho Phong Nhi đường sống sao?”

Tô Mạt cười lạnh, “Vận mệnh nằm trong tay của chính mình, đường cũng là tự bản thân mình đi.”

Nhớ lại năm đó nàng cũng là một thứ nữ không được sủng ái, gần như là bị di nương hành hạ đến chết.

Còn không phải là dựa vào bản thân mình tự đi sao.

Nói xong nàng bảo Lan Như đi cùng mình, vừa đi được hai bước, sau lưng đột nhiên có tiếng hét lớn, chỉ thấy Nhạc Phong Nhi lập tức ngã văng ra ngoài, va chạm trên thềm đá gần đó.

Mà cùng lúc đó, liền thấy Hoàng Phủ Cẩn đi từ một phòng khác ra, đúng lúc nhìn thấy Nhạc Phong Nhi té ngã trên đất.

Nhạc Phong Nhi rên vài tiếng, gắng gượng muốn đứng dậy, sau đó lại lập tức ngã xuống.

Hoàng Phủ Cẩn ngẩn ra, theo bản năng tiến lên nâng nàng ta dậy, Nhạc Phong Nhi thừa cơ ngả người vào vai hắn, khóc nức nở.

Nhìn nàng ta làm bộ làm tịch, Tô Mạt và Lan Như đứng tại chỗ, hơi mỉm cười nhìn hai người.

Hoàng Phủ Cẩn xem xét một chút, trên trán Nhạc Phong Nhi bị xước một chút, mảu chảy ra.

“Cẩn ca ca, huynh xem vừa rồi nàng sao lại ngã sấp xuống vậy? Còn khiến chúng ta giật mình đấy.” Tô Mạt cũng không tiến lên, đứng ở đó cười nói.

Khi Hoàng Phủ Cẩn vừa bước ra khỏi cửa, liền thấy Nhạc Phong Nhi ngã ra từ bên cạnh Tô Mạt, căn bản không chú ý, hắn đem Nhạc Phong Nhi giao cho Lan Như, “Đưa nàng đi bôi thuốc.”