Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1946



Hắn dường như muốn giải thích với nàng, “Tô tiểu thư, tại hạ có việc muốn ra ngoài, vừa lúc nghe thấy âm thanh nên đến xem.”

Đêm hôm khuya khoắt, lại định đi đâu, bên ngoài là vùng hoang dã.

Lúc này Thẩm tam cùng Doãn Thiếu Đường cũng chạy đến, hiển nhiên là hai người vừa từ trong chăn bò ra.

Hắc y nhân kia thấy càng ngày càng nhiều người hơn, lập tức nổi giận, nếu cứ kỳ kèo đến ngày mai, có phải là sẽ dẫn toàn bộ mọi người vây xem sao?

Móng tay sắc nhọn của hắn đâm sâu hơn một chút, Nhạc Phong Nhi kêu thảm một tiếng, máu đỏ tươi chảy dài.

“Sao nào, tại hạ đề nghị đổi người, chẳng lẽ có người không muốn?”

Hắn khiêu khích nhìn thoáng qua Hoàng Phủ Cẩn, lại nhìn Tô Mạt, “Cuối cùng là trong hai người ai sẽ ra quyết định?”

Nếu là để cho Tô Mạt nói, nàng tất nhiên sẽ không nỡ, Nhạc Phong Nhi định làm gì chứ, đêm hôm khuya khoắt, tự mình chạy ra ngoài làm chuyện mờ ám, giờ bị kẻ địch bắt được, có chết đi thì sẽ giảm bớt phiền toái cho nàng.

Quan trọng là còn muốn lấy người kia làm trao đổi để cứu Lan Nhược, nàng đầu óc u mê thì mới chịu đáp ứng.

Hoàng Phủ Cẩn dường như biết Tô Mạt không chịu đáp ứng, quay đầu nhìn về phía nàng, trong ánh mắt mang theo tìm tòi.

Nhạc Phong Nhi sợ tới mức không dám khóc, đáng thương nhìn Tô Mạt, mong rằng nàng sẽ cứu mình.

Tô Mạt lạnh nhạt nhìn nàng ta, tuy rằng trong mắt nàng ta tràn đầy cầu xin và tuyệt vọng, nhưng Tô Mạt vẫn nhìn thấy được oán hận và hằn thù, trách cứ nếu không phải do mình thì nàng ta sẽ không thành như vậy.

“Xin hỏi các hạ xưng hô thế nào?” Tô Mạt nhàn nhạt hỏi.

“Có gì tốt mà hỏi, chẳng lẽ muốn gả cho tại hạ sao?” Hắc y nhân kia hừ một tiếng ánh mắt bỉ ổi nhìn Tô Mạt.

Hai mắt Hoàng Phủ Cẩn nheo lại, lập tức khí thế lạnh lùng, giọng nói lạnh băng nói: “Các hạ cho rằng bắt được người trong tay thì có thể chắc chắn sao? Quản không được miệng của mình, đừng nói là thuộc hạ của mình, ngay cả ngươi cũng phải để lại.”

Hắc y nhân kia hừ một tiếng, “Đổi hay không đổi!”

Tô Mạt nói: “Ngươi đưa Lan Nhược tới, trao đổi người sống, còn nữ nhân này, thì đổi với ngươi. Nếu không đổi, ngươi cũng phải chết ở đây.”

Nhạc Phong Nhi vừa nghe xong lập tức sợ chết ngất.

Hắc y nhân vừa thấy nàng ta không có ích, hiện giờ lại còn ngất đi mang thêm phiền toái cho hắn, nhưng nếu buông nàng ta ra, bản thân hắn vẫn là không đi được.

“Thuận tiện...” Tô Mạt chậm rãi nói: “Ta còn phải dâng giải dược cho Thiên Diện Yêu Xà.”

Mấy ngày nữa là thời điểm nàng ta cần dùng đến giải dược, nếu Thiên Diện Yêu Xà tự cho rằng mình lợi hại, hoặc là tin tưởng tổ chức của bọn họ nổi tiếng về độc dược, có ý định thử xem tư vị độc phát tác như thế nào, thì cũng có thể thử một lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.