Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 2006: Nhà nhỏ thần bí 1



Nếu như kẻ địch bắt được hắn, sẽ tới tìm nàng nói điều kiện, nếu như không có tin tức, đã nói lên hắn an toàn.

Mà giả sử hắn có thể trong tình huống khó khăn như thế trốn khỏi sự truy kích của kẻ địch, giữ được mạng, vậy thì có thể chứng minh, coi như hắn phế một cái cánh tay phải, cũng không thể sử dụng kiếm pháp hắn am hiểu nữa, hắn cũng không phải là một phế nhân.

Ngược lại, kẻ địch sẽ dấy lên ý chí của hắn, kích thích vô hạn tiềm lực của hắn, để hắn trở thành một võ giả chính thức.

Một võ giả không sợ hãi bất cứ kẻ địch nào.

Dám đối mặt với sự mềm yếu trong nội tâm của chính mình, thử hỏi, hắn còn có thể sợ cái gì?

“Để cho kẻ địch đến giúp đỡ hắn, cũng không phải chuyện xấu.” A Lí lập tức hiểu ý Tô Mạt.

Lan Như thấy tiểu thư cùng A Lí đều không lo lắng, nàng cũng thở phào nhẹ nhõm, vừa phát hiện Lưu Vân mất tích rồi, nàng đã lo lắng.

Hôm nay thiếu gia tỷ tỷ bọn họ đều không ở bên cạnh, tất cả mọi chuyện cũng đè ở trên người tiểu thư, mà nàng cũng cũng chỉ là tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi mà thôi.

Hôm sau, Tô Mạt dẫn A Lí Lan Như đi bái phỏng biệt viện Thẩm gia, mở cửa là một lão bộc, tuổi già sức yếu, mắt hoa tai điếc, A Lí nói với hắn vài câu hắn mới hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

“Xin hỏi lão nhân gia, trong biệt viện có người quản sự không?” A Lí lại hỏi một câu.

Lão đầu kia nhìn chằm chằm bằng một đôi mắt đục ngầu: “À? Ngươi nói cái gì? Không bán, những thứ kia cũng không bán, tòa nhà cũng không bán.”

Lan Như khẽ cau mày, đến gần Tô Mạt nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, hắn không phải là giả bộ chứ, mới vừa rõ ràng đã biết chúng ta là tới bái phỏng, hiện tại lại giả bộ hồ đồ.”

Tô Mạt ý bảo nàng bình tĩnh chớ nóng, quan sát này cửa chính sơn dầu đen, bức tường màu trắng, nhà lớp ngói cùng với dương liễu mọc cao vút có thể thấy được từ bên ngoài, tự nhủ: “Mặc dù địa phương nhỏ, nhưng tòa nhà này nhìn không tồi, chất phác không kiêu căng, có ý vị khác.”

A Lí vẫn còn đang cùng lão đầu hỏi qua hỏi lại, hỏi hắn quản sự ở nơi nào, mời đi ra gặp một lần.

Lão đầu kia không phải là không bán, thì không phải là không đi, hoặc là chính là không cần trồng: “Trong viện này tràn đầy hoa tử vi á..., không muốn nữa không muốn nữa, không cần trồng nữa.”

Tô Mạt nghiêng đầu nói với Lan Như: “Nếu không ngươi đi xin Thẩm Tam công tử, mới hắn đi tới đây một chuyến, nơi này là biệt viện Thẩm gia, hắn tự nhiên có thể phải ra vào nơi này.”

Bọn họ cũng không tự nhiên là không thể ra vào, chỉ là nghĩ quan sát trước một chút, dù sao nếu như nơi này sâu không lường được, tùy tiện đi vào chỉ sợ cũng sẽ gặp phải nguy hiểm không thể dự đoán.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.