Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 113



Một trận ấm áp, truyền tới từ lòng bàn tay, làm tay nàng vốn hôi lạnh lẽo từ từ ấm lên.

Tương Nghi ngẩn người, gần như sắp nói không ra lời, những lời này rất quen thuộc —— năm đó nàng mang bầu hài tử Gia Mậu, dùng hài tử trong bụng dụ dỗ Gia Mậu bỏ trốn với nàng.

Khi đó Gia Mậu nói cái gì? “Đại ẩn ẩn vu thị, Tương Nghi, ta biết nàng một mực muốn đi Tô Hàng nhìn một chút, chúng ta dứt khoát là định cư ở chỗ đó, sau này ta không còn là trưởng công tử Trường Ninh Hầu phủ, ta chỉ là nhất giới thảo dân, phụng bồi nàng ẩn cư bên bờ Tây hồ, hai người chúng ta thật tốt sống hết đời, nuôi dưỡng hài tử lớn lên.”

Nàng ôm lấy hông của hắn, dán mặt vào trên vai hắn, thấp giọng nói: “Gia Mậu, chúng ta tách ra nhiều năm như vậy, thật vất vả mới đến cùng một chỗ, luôn cảm thấy đang nằm mơ. Ta thật là sợ, thật là sợ vừa mở mắt liền không thấy chàng nữa.”

Lệ nóng từ trong mắt của nàng cuồn cuộn chảy xuống, có lòng chua xót, có áy náy, có hướng tới.

Khi lòng như tro tàn qua nhiều năm sau, ở kinh thành thấy Gia Mậu một lần nữa, Tương Nghi phát hiện mình không thể quên hắn như cũ, chuyện ngày xưa hiện rõ mồn một trước mắt, không có rút đi một tia màu sắc. Trong đáy lòng nàng tự nhiên dâng lên cảm giác khát vọng, nàng không muốn lại bỏ qua Gia Mậu.

Nàng liều lĩnh cướp lấy phần cảm tình kia của Gia Mậu, quên mất hắn là một nam nhân có gia đình, lợi dụng tín nhiệm và đồng tình của Gia Mậu với nàng, nàng quyến rũ hắn, có hài tử của hắn. Gia Mậu biết nàng có bầu, cuối cùng quyết định vứt bỏ Trường Ninh Hầu Phủ, bỏ trốn với nàng.

Nàng tựa vào trước ngực Gia Mậu, không thực tế chút nào, hạnh phúc này quả thực làm cho nàng cảm thấy mờ mịt, nơi xa truyền tới tiếng hát du dương, mức độ tiếng kia càng ngân càng cao, đến chỗ cực cao, phảng phất lập tức sẽ đứt rời. Ngậm nước mắt nhìn Gia Mậu, nụ cười của nàng so với khóc còn khó coi hơn, nụ cười bên mép cứng ngắc, từ từ khóc không thành tiếng.

Gia Mậu ôm nàng vào ngực, dịu dàng vuốt tóc nàng, thấp giọng nói bên tai nàng: “Đừng sợ, có ta ở đây!”

Những lời này, lại một lần nữa nói ra từ trong miệng Gia Mậu, bỗng nhiên Tương Nghi có chút tâm hoảng ý loạn, trong đầu nàng bỗng nhiên xuất hiện một suy nghĩ —— Gia Mậu, không phải sống lại giống nàng chứ? Nếu không sao hắn có thể thay đổi lớn như vậy, hơn nữa sao hắn biết nói ra câu nói kiếp trước chứ?

Hắn là đang thử thăm dò mình sao? Tương Nghi ngẩn người ta đó, thân thể cứng ngắc, thật là không thể tin được ý nghĩ của mình vừa nãy.

Hắn cũng sống lại?

Không, không, không! Tương Nghi thống khổ nhắm hai mắt lại, sao Gia Mậu có thể chết! Kiếp trước nàng trên giường sinh, liều mạng dùng một hơi sinh hạ con của bọn họ, nàng buông tay nhân gian lại trở về mùa đông lần đầu gặp Gia Mậu.

Chẳng lẽ Gia Mậu cũng là đuổi theo nàng cũng rời đi trần thế sống lại lại sao? Tương Nghi chỉ cảm thấy cổ họng bị lấp kín, nếu là Gia Mậu không có ở đó, con của bọn họ thì sao? Hài tử sẽ sống sót sao? Tương Nghi nhắm hai mắt lại, trong lòng thống khổ giùng giằng, nàng không muốn tin tưởng sự thật này, cũng không muốn đi xen vào chuyện trước kia, nàng chỉ là Lạc Tương Nghi vừa mới từ ra khỏi Lạc gia Nghiễm Lăng, nàng muốn bắt đầu lại, quên đi tất cả.

“Cô nương!” Liên Kiều chen tới từ trong đám người: “Cũng còn may cũng còn may, ngài không việc gì, dọa hỏng ta rồi!”

Tương Nghi nhanh chóng rút tay từ trong bàn tay Gia Mậu ra, dắt tay của Liên Kiều: “Con ngựa kia rốt cuộc thế nào?”

“Ta cũng không biết, nghe bọn họ nói là có văn kiện khẩn cấp gì đó, phải đưa đi theo lối tắt.” Liên Kiều oán hận nói: “Cho dù có văn kiện khẩn cấp, cũng không nên vội vàng như vậy, vạn nhất đạp hỏng người thì nên làm cái gì!” Nàng cười một tiếng với Gia Mậu: “Dung Đại thiếu gia, nhờ có ngươi che Cô Nương.”

Bảo Trụ biểu thị không phục: “Ta cũng ra tay, Liên Kiều không nhìn thấy hả? Vừa nãy ta dùng sức chận người phía trước lại, nếu không bọn họ chen qua, đạp phải Xuân Hoa Thu Hoa và Tương Nghi thì nguy rồi.”

“Khí lực Tam thiếu gia thật là lớn.” Phương tẩu ở một bên khen ngợi: “Ta thấy ngươi xuất thủ đẩy eo người kia, nếu không người đó sẽ không lui về phía sau đổ, quả nhiên vẫn là lão thái gia dạy được một tay công phu tốt.”

“Tổ phụ nói muốn ta chuyên cần luyện võ, sau này có thể lên ngựa giết địch!” Bảo Trụ được khen ngợi, càng hết sức phấn khởi: “Sau này ta muốn đi Tây Bắc đánh giặc, đánh lui người Bắc Địch tám trăm dặm, để cho bọn họ không dám chăn ngựa sang chỗ chúng ta!”

Tương Nghi chẳng qua là phụ họa cười một tiếng, không nói gì, trong lòng vẫn cứ suy nghĩ chuyện mình vừa nghĩ đến. Nàng càng phát ra không dám nhìn Gia Mậu, nếu Gia Mậu là Gia Mậu kiếp trước, nàng càng không biết nên đối mặt hắn thế nào. Nghiệt duyên kiếp trước, chẳng lẽ kiếp này còn dây dưa? Tương Nghi cắn răng, tất cả đều đã qua, sao còn phải miễn cưỡng!

Loại đau trước kia, không dám hồi tưởng, mỗi lần nghĩ đến thì giống như có đao rạch qua, đau thấu tim gan, Tương Nghi nhắm mắt một cái, dù thế nào, đời này kiếp này nàng cũng không muốn dây dưa với Dung Gia Mậu, trên trời đã sớm an bài cho hắn một Tiết Liên Thanh chờ hắn, mình mới không nện bỏ ra tất cả tình cảm, cuối cùng lại cô đơn rời khỏi, chỉ có thể chán nản nhìn hắn tiếp tục nhận ý chỉ ban hôn kia.

Nên buông xuống thì phải buông xuống, lại dây dưa cũng vô dụng, hắn và nàng, không phải người có thể đi tới một nơi, giữa bọn họ còn cách thiên sơn vạn thủy, buông tay là một niềm hạnh phúc, dù là đối với hắn hay là đối với mình.

Ngẩng đầu, ưỡn ngực, trong mắt sáng rọi, nàng đã không phải Lạc Tương Nghi ngày xưa.

Du ngoạn hơn nửa ngày ở núi Phượng Hoàng, trở lại Hoa Dương nghỉ dưỡng sức một buổi tối, ngày thứ hai kia quản sự thúc giục các thiếu gia tiểu thư trở về: “Chúng ta tất cả đi ra nhiều như vậy ngày, không về, chỉ sợ lão phu nhân sẽ lo lắng.”

“Nên đi về đi.” Tương Nghi Tiếu hì hì gật đầu: “Chỉ sợ người nhà đã nhớ thương.”

Không có trưởng giả đi theo, chỉ có mấy quản sự, cho dù lần lựa, nếu là kéo dài lâu, tổng có chút không yên lòng, không bằng đi về sớm thì tốt hơn.

Gia Mậu liếc mắt nhìn Tương Nghi, chỉ cảm thấy trong lòng có cảm giác vi diệu, vì sao Tương Nghi giống như là đang đuổi hắn đi vậy?

“Nghi tỷ tỷ nói phải.” Thu Hoa cũng đồng ý: “Lần đầu tiên ta đi xa mẹ mấy ngày, nàng nhất định sẽ lo lắng.”

Vì vậy định như vậy, lập tức lên đường trở về.

Tương Nghi đứng ở bên đường, nhìn hai chiếc xe ngựa kia từ từ đi xa, tiếng lộc cộc kia vẫn ở lẩn quẩn bên tai thật lâu không có biến mất. Người đến người đi, có vài người cuối cùng chỉ là khách qua đường trong sinh mạng, chẳng qua là như sao bang trên trời kia, chợt lóe lên giữa trời đêm hè, cho dù đã từng chiếu sáng bóng đêm, nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc như vậy mà thôi.

“Ôi cha, đúng là Tương Nghi! Thì ta ta không nhìn lầm!” Giọng nói kinh ngạc vui mừng của phụ nhân làm Tương Nghi ngẩng đầu lên, chỉ thấy một phụ nhân trung niên đứng trước mặt mình, mặt đầy đều là cười: “Tương Nghi, ngươi đến Hoa Dương lúc nào?”

Là Nhị cữu mẫu Lý thị.

Tương Nghi vội vàng hành lễ: “Mới đến mấy ngày, chuyện trong cửa hàng chưa làm xong, lúc này mới trì hoãn. Chờ mấy ngày nữa, ta sẽ đi bái phỏng cậu mợ.”

Lý thị là một phụ nhân mập tròn, vô cùng nhiệt tình, một bước dài chạy đến cửa cửa hàng, kéo tay Tương nghi nhìn một chút: “Một mình ngươi tới Hoa Dương hả? Sao phụ thân ngươi yên tâm, cho ngươi một mình chạy bên ngoài chứ? Quản sự Lạc Phủ đi đâu, sao lại cho ngươi tự mình đến xử lý cửa hàng rồi hả?”

“Mợ, một lời khó nói hết.” Tương Nghi lắc đầu một cái: “Ta đã kết thúc với Lạc Phủ, chuẩn bị trường cư Hoa Dương.”

“Kết thúc với Lạc Phủ?” Con mắt Lý thị mở to: “Tương Nghi, lời này của ngươi là ý gì?”

“Ta ra Tộc rồi.” Tương Nghi cười một tiếng với Lý thị: “Chỉ là chuyện nhỏ, mợ ngươi đừng kinh hoảng.”

“Chỉ là chuyện nhỏ? Ra Tộc còn là chuyện nhỏ?” Sắc mặt Lý thị hơi trắng bệch, vội vội vàng vàng nắm tay Tương nghi: “Tương Nghi, ngươi ngàn vạn lần đừng hồ đồ! Một nữ nhân sao có thể không có nhà mẹ? Ra ngoài bên bị tức, dù sao cũng phải phải có một chỗ nói chuyện phải không ? Ôi cha, ngươi tiểu hài tử không hiểu chuyện, chuyện lớn như vậy, sao không qua Hoa Dương thương lượng tới cùng các cậu một chút trước? Nếu Lạc Phủ thật đang khi dễ ngươi, ngươi viết thư tới, dù thế nào đi nữa chúng ta cũng phải thay ngươi đi nói hai câu công đạo!”

“Đa tạ mợ phí tâm, chẳng qua là chuyện này không phải hai câu công đạo có thể giải quyết.” Tương Nghi cười khổ một tiếng, cậu hai va cậu ba đều là người hiền lành, dù biết mình bị khi dễ, chạy đi Nghiễm Lăng ra mặt cho mình, chỉ sợ cũng sẽ bị mắng chạy về, mình cần gì phải liên lụy bọn họ!

“Không phải hai câu công đạo có thể nói rõ?” Lý thị có chút kinh ngạc: “Chẳng lẽ xảy ra chuyện lớn gì hay sao?”

“Mẫu thân của ta là bị tổ mẫu làm hại, cha ta muốn hạ độc ta đoạt đồ cưới mẫu thân đi.” Nói ra hai câu này, trong lòng Tương Nghi có khổ sở không nói ra được, người chí thân vì bạc làm ra chuyện như vậy, sao nàng còn có thể xem bọn họ làm thân nhân của mình, mình cùng Lạc Thận Hành kia nhất đao lưỡng đoạn, đây cũng là tình thế bắt buộc.

“Vì đồ cưới mẹ ngươi hạ độc ngươi?” Lý thị run lập cập, quả thực không thể tin được lại có xảy ra chuyện như vậy: “Hổ dữ không ăn thịt con!”

“ Ừ.” Tương Nghi nhẹ giọng nói: “Cho nên bây giờ Tương Nghi không có cha, chỉ có mẹ thôi.”

Lý thị thở thật dài một cái: “Tương Nghi, ngươi định đến Hoa Dương ở cũng tốt, chẳng qua là phải tới nhà cậu chơi một chút, bây giờ ngươi không cha không mẹ, cũng chỉ có mấy cậu rồi, sao còn có thể lạnh nhạt? Như vậy đi, tối hôm nay tới hẻm hồ đồng dùng cơm, cùng mấy biểu huynh muội của ngươi thân cận một chút.”

“Mợ hai quả thực quá khách khí, là Tương Nghi lễ phép không chu toàn, vốn nên sớm tới bái phỏng.” Tương Nghi yêu kiều hạ bái: “Buổi tối Tương Nghi sẽ đúng hạn tới.”

“Khách khí cái gì!” Lý thị hiền hòa nhìn Tương Nghi, thầm nghĩ trong lòng, cháu ngoại gái này thật là đáng thương, gầy thành bộ dáng như vậy, như là gió thổi một cái sẽ bay mất, mình phải dặn nữ đầu bếp làm nhiều thức ăn ngon miệng bổ dưỡng chiêu đãi nàng mới được.

Nắng chiều từ từ hạ xuống, khắp nơi đều là một mảnh đỏ hồng, còn mang theo màu vàng kim. Phúc bá từ từ chạy xe ngựa đi tới hẻm hồ đồng thành nam, trước hẻm có một cây ngân hạnh rất lớn, phải hai người mới ôm hết, lúc này lá cây đã chuyển vàng, lập lòe đầy đất, giống như mười triệu cây quạt nho nhỏ, tầng tầng ngổn ngang gấp lại đến.

Phương tẩu và Liên Kiều nhảy xuống xe trước, đưa tay đỡ Tương Nghi xuống: “Cô nương, đến.”

Đầu đường hồ đồng có mấy đứa trẻ đang chơi đùa, thấy mấy người Tương Nghi, ríu ra ríu rít nghị luận: “Ngồi xe ngựa tới đấy, nhất định là đến tìm Tiền gia!”

Tương Nghi nhìn lối vào kia, trong lòng đau xót, tình huống của cậu hai và cậu ba đúng là không ra hình dáng gì.

Khi Tiền gia chia nhà, Tiền lão thái gia thương tiếc con nhỏ nhất, sợ con trai lớn vô lại, Tiền phủ chia một nửa cho Tiễn Mộc Dương, lại chỉ chia nhà bên hẻm hồ đồng này cho tiền Nhị gia và tiền Tam gia: “Ta đưa mỗi người các ngươi một vạn lượng bạc, làm chi phí mua nhà, nếu ngại mua nhà phiền toái, vậy các ngươi cứ đến ở hẻm hồ đồng đi, hai người xây tường ở giuẫ, chia đều là được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.