Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 125



Trong lò sưởi có tiếng vang tất tất ba ba, đó là đốm lửa than củi ngân sương bắn tung tóe ra, đụng thành chậu đồng, phát ra tiếng vang vui sướng. Tròng mắt Dung đại phu nhân nhìn lò sưởi mạ vàng màu đồng kia, bất đắc dĩ cười cười: “Nhị tẩu, tỷ cũng biết hôn sự Gia Mậu cũng không do ta làm chủ.”

Dung phi nương nương đã nói rất rõ ràng, hôn sự Gia Mậu và Xuân Hoa, tất nhiên do nàng tới định đoạt —— ai bảo họ là Đại thiếu gia Đại tiểu thư Dung gia?

Cho dù Dung phi nương nương không lên tiếng, chỉ sợ hôn sự Gia Mậu mình cũng không có quyền nói chuyện, trừ phi phu quân và người mẹ cố chấp kia của hắn đi dựa vào lí lẽ biện luận, xưa nay Dung lão phu nhân là một người không nói lý, hẹp hòi lại cố chấp, chỉ sợ là cầm hôn sự tôn tử tôn nữ trong tay, một phần cũng không chịu bỏ qua cho.

“Vậy cũng phải, Dung gia các ngươi trong cung còn có một vị quý nhân, không so với trong phủ chúng ta, làm chuyện gì cũng nhàn nhã, mẹ đúng là độ lượng, chuyện gì cũng buông tay, không giống người khác, thế nào cũng phải bắt mình đi lấy lòng khoe tài.” Dương Nhị Phu nhân thoải mái cười cười, đều nói phải gả cho phu quân tốt, dưới cái nhìn của nàng, phu quân tốt còn không bằng mẹ chồng tốt, có một mẹ chồng sáng suốt, cả đời này của mình cũng coi là vừa lòng đẹp ý rồi.

“Hai vị phu nhân, không xong không xong!” Bên ngoài một bà tử hốt hoảng chạy vào: “Tam thiếu gia và biểu thiếu gia mang mấy hộ viện cưỡi ngựa ra ngoài! Bảo lão nô chuyển cáo nói là đi Hoa Dương, sáu ngày sau trở về!”

Dương Nhị Phu nhân định thần nhìn lại, chính là bà tử giữ cửa trong phủ, không khỏi giận dữ: “Ngươi cũng không biết ngăn cản hả?”

Bà tử kia hơi xấu hổ: “Lão nô không ngăn được.”

Đột nhiên Dung đại phu nhân đứng lên, nhấc chân đi ra bên ngoài, Dương Nhị Phu nhân vội vàng đuổi theo: “Tiểu cô, lúc này đi cũng vô dụng, chúng ta ngồi xe ngựa có thể đuổi kịp bọn họ sao ? Chỉ có thể lại phái mấy hộ viện đi theo, đừng xảy ra chuyện gì trên đường đã.”

“Gia Mậu đúng là càng ngày càng lớn mật rồi!” Dung đại phu nhân hận hận nói một tiếng, trong lòng không khỏi có thêm vài phần oán hận với Tương Nghi ở Hoa Dương xa xôi, Đại tiểu thư Lạc gia này đến tột cùng là rót canh * gì cho hắn, lại để cho Gia Mậu không để ý sự phản đối của mình, cùng Bảo Trụ cưỡi ngựa chạy ra ngoài?

Mấy con tuấn mã ở chạy thật nhanh trên đường, chạy qua cửa thành Hoa Dương, Bảo Trụ dương dương đắc ý nhìn Gia Mậu, vỗ ngực một cái: “Gia Mậu, chúng ta đã không phải con nít, hết lần này tới lần khác mẹ cứ xem chúng ta là con nít thôi.”

Gia Mậu khẽ mỉm cười, mặc dù vẫn chỉ là tiểu thiếu niên, lại đã có bóng dáng ôn nhuận như ngọc.

Hộ viện ở phía sau bên nịnh nọt: “Tam thiếu gia thật là có phong độ lão thái gia năm đó! Lúc lão thái gia chúng ta mười tuổi, đã đi theo sư phụ hắn vào nam ra bắc rồi!”

Bảo Trụ gật đầu không ngừng: “Qua hai năm ta sẽ xin tổ phụ đưa ta đi biên quan, ta phải lịch luyện thật tốt, ta muốn lúc mười sáu tuổi làm một tướng quân trẻ tuổi nhất Đại Chu!”

“Qua hai năm nữa ta sẽ tham gia khoa thi.” Khóe miệng Gia Mậu nở nụ cười nhàn nhạt: “Ta muốn thi đậu tam nguyên, làm Trạng nguyên trẻ tuổi nhất Đại Chu!”

Bảo Trụ đưa tay ở quơ quơ trước mắt Gia Mậu: “Gia Mậu, ngươi, không có nằm mơ chứ? Không phải Dung gia các ngươi có tổ huấn, không cho các ngươi đi tham gia khoa thi, phải cách xa triều đình?”

“Tổ huấn là tổ huấn, chẳng lẽ đã hình thành thì không thể thay đổi sao?” Gia Mậu suy nghĩ lời mà năm ngoái Dương lão phu nhân nói với hắn, nếu mình muốn bảo vệ người khác, đầu tiên phải làm cho mình mạnh mẽ lên, trước mắt của hắn thoáng qua gương mặt kia, trong lòng có từng tia ấm áp, hắn không thể lại để cho nàng đau đớn nữa, nàng cần phải có người thương yêu, có người bảo vệ, mà người thương yêu bảo vệ nàng đó, tất nhiên chỉ có mình.

“Ba năm sau khi ngươi mới 12 tuổi nhé!” Bảo Trụ ở bên cạnh không phục lắm ục ục thì thầm: “Hừ, không được, ngươi được chậm mấy năm, phải chờ ta mới được.”

“Cam La chín tuổi dã được thăng làm Vi Thượng Khanh, ta mười hai tuổi làm Trạng nguyên không tính là sớm.” Gia Mậu liếc Bảo Trụ liếc mắt: “Ai bảo ngươi không chí khí như vậy? Mười sáu tuổi, vậy còn sáu năm nữa lận nhé!”

Bảo Trụ không nói gì, muốn nói mười bốn tuổi mới có thể đầu quân, hắn dự định mười hai tuổi đi trại lính lịch luyện, còn phải để cho tổ phụ đi khai thông nữa, mười sáu tuổi làm tướng quân, đã coi như là nhanh nhất rồi. Nhìn gương mặt Gia Mậu dương dương đắc ý, Bảo Trụ có vài phần ghen tị, dựa vào cái gì mà khoa thi lại không hạn định tuổi, nếu Gia Mậu thật sự tam nguyên thi đậu, vậy mình khác hắn một mảng lớn rồi.

“Thế nào?” Gia Mậu thấy thần sắc kia của Bảo Trụ, cười ha ha một tiếng: “Ta chỉ nói giỡn thôi, Đại Chu nhiều sĩ tử như vậy, đâu phải ta nói muốn làm Trạng nguyên là có thể làm Trạng nguyên chứ?”

“Đó cũng phải.” Bảo Trụ suy nghĩ một chút, toét miệng nở nụ cười: “ Chỉ nghe ngươi nói bậy thôi!”

Vó ngựa lộc cộc vang dội, ngừng lại trước cửa hàng phố đông, hôm nay lại là tháng giêng đầu năm, cửa hàng không mở cửa, chẳng qua là ở cửa treo đèn lồng đỏ thẫm, ánh đèn ấm áp chiếu lên, ở dưới mái hiên soi ra Đoàn Đoàn ấm áp.

Một hộ viện đi tới cửa Trân Lung phường gõ cửa một cái, qua một trận, cửa mở ra, một tiểu nha đầu lộ ra nửa người từ trong: “Dương Tam thiếu gia, Dung Đại thiếu gia!” Nàng kinh ngạc vui mừng hô lên: “Thế nào lúc này tới Hoa Dương rồi hả?”

Bảo Trụ xoay người xuống từ trên ngựa: “Còn không phải muốn tới thăm các ngươi xem xem sống như thế nào sao?”

“Mau mau đi vào, bên ngoài còn có tuyết rơi, hai vị thiếu gia chắc chắn bị đông cứng hư rồi.” Liên Kiều vội vàng mở cửa cửa hàng ra, để cho bọn Bảo Trụ và Gia Mậu đi vào: “Cũng không đưa thư sớm, Cô Nương chúng ta cũng không biết các ngươi muốn tới!”

Bông tuyết bay lả tả từ không trung xuống, Tương Nghi đứng ở cửa, thấy mấy bóng người càng đi càng gần, quả thực không biết nên nói gì mới phải, Gia Mậu và Bảo Trụ lại tới vào lúc này.

Trong tháng giêng không nên là phụng bồi cha mẹ ở nhà qua mùa xuân sao? Nhưng bọn họ lại tới Hoa Dương, cho dù là trong thời tiết như vậy, mạo hiểm tuyết rơi nhiều chạy vội tới. Tay Tương Nghi giữ ngưỡng cửa thật chặt, trong đôi mắt hơi ẩm ướt, chớp chớp lông mi, một giọt nước lập tức rơi xuống.

“Tương Nghi.” Giọng của Bảo Trụ hết sức phấn khởi, vui mừng vô cùng.

“Tương Nghi.” Giọng của Gia Mậu cũng rất dịu dàng chững chạc.

“Sao hai người tới lúc này? Sao cô lại đồng ý?” Tương Nghi vội vàng né người để cho hai người đi vào, nhìn mấy hộ viện dắt ngựa, có vài phần lo lắng: “Cưỡi ngựa tới? Trên đường trơn nhẵn như vậy, vạn nhất té đổ phải làm sao?” Nàng lặng lẽ liếc mắt nhìn Gia Mậu, Dung đại phu nhân xem hắn vô cùng quan trọng, đơn giản là coi thành mắt của mình mà yêu quý, vạn nhất xảy ra bất trắc gì, mình dù tan xương nát thịt cũng không thường nổi.

“Nàng nhất định là không đồng ý, ta và Gia Mậu lén chạy ra ngoài.” Bảo Trụ hì hì cười một tiếng, ngồi xuống bên lò lửa: “Mấy tháng này muội cũng còn khá chứ?”

Tương Nghi cũng ngồi xuống, bảo Liên Kiều nhanh đi cầm bánh ngọt và trái cây lên: “Bưng một đĩa tắc tới, rửa sạch sẽ cẩn thận!”

Gia Mậu không nói gì, chỉ là cúi đầu nhìn sách bày trên bàn, tùy ý lật một cái, trên mặt lộ ra nụ cười: “Đang xem Trà Kinh của Lục vũ?”

Tương Nghi gật đầu một cái: “ Ừ.”

Trong lòng bỗng nhiên hơi không được tự nhiên, nàng nhận thư Gia Mậu mới bắt đầu nhìn sách có quan hệ với phương diện lá trà, lần này bị Gia Mậu nhìn thấy “ Trà Kinh» rồi, không khỏi ngượng ngùng đứng lên, như đang rình coi cái gì bỗng nhiên bị người ta tóm lấy.

Gia Mậu miệng hơi cười, đôi mắt như có thâm ý nhìn về Tương Nghi: “ Không sai, bán trà sao có thể không xem “ Trà Kinh» ? Còn có “ Trà Lục» , “ Trà Phổ “ những sách này, muội cũng có thể xem một chút.”

“ Được, muội nhớ rồi.” Tương Nghi chỉ cảm thấy trên mặt hơi nóng lên, thật hận không thể ra ngoài nắm một nắm tuyết dán lên mặt —— cũng không biết mặt của mình có đỏ không, chẳng qua là cảm thấy trong lòng một mảnh ấm áp, như vô biên vô tận bắt đầu cháy rừng rực, muốn đốt cả người nàng.

“ Trà Trang Thúy Diệp của muội thế nào?” Bảo Trụ một chút cũng không nhìn ra giữa mặt mày hai người, chẳng qua là tùy tiện hỏi tình trạng Trà Trang Thúy Diệp, biết được mỗi tháng không có lời gì, không khỏi nhíu mày: “Làm thế nào mới phải? Không phải muội tốn bó lớn bạc tu sửa hai cửa hàng kia?”

Tương Nghi cười: “Tháng thứ hai khá hơn tháng thứ nhất một chút, nếu mỗi tháng cũng bán tốt hơn tháng trước một chút, cũng không tệ lắm.”

Bảo Trụ suy nghĩ một chút, gật đầu liên tục: “Đúng đúng đúng.”

Dùng cơm tối xong, Bảo Trụ thấy sắc trời dần dần tối xuống, hoan hoan hỉ hỉ nói: “Chúng ta đi ra ngoài thả yên hoa đi.”

Liên Kiều ở một bên trợn to hai mắt: “Dương Tam thiếu gia mang yên hoa tới?”

Bảo Trụ đắc ý vỗ ngực một cái: “Tất cả đều là ta mang, muốn cho Tương Nghi xem thủ đoạn mới mẽ! Đi một chút đi, chúng ta đi ra sân thả yên hoa!”

Bảo Trụ và Liên Kiều đi thật nhanh, hai người bọn họ vừa ra, trong phòng lập tức an tĩnh không ít, Tương Nghi ngồi đối mặt Gia Mậu, đột nhiên có một loại lúng túng không nói ra được, nàng từ từ đứng dậy, đang chuẩn bị xoay người đi ra ngoài, đột nhiên Gia Mậu bước nhanh tới, kéo lại tay nàng: “Tương Nghi, đèn lưu ly tú cầu ta tặng muội đâu rồi? Thường ngày muội đều treo nó ở mép giường, thế nào lại không thấy tăm hơi?”

Tương Nghi lấy làm kinh hãi, hơi chột dạ, chuyển mặt sang một bên, không dám nhìn ánh mắt của Gia Mậu, nàng đã mang đèn lưu ly tú cầu kia tặng người, chuyện này thì nói cùng Gia Mậu thế nào?

“Ta không cẩn thận làm rớt bể.” Trầm lòng một cái, Tương Nghi quyết định nói láo: “Trước đây không lâu ta cầm đèn tú cầu chiếu đường, tuyết đọng trên đất đường trơn nhẵn, ta té lộn mèo một cái, đèn lồng kia hư rồi.”

“À? Muội không ngã bị thương chứ?” Gia Mậu nghe thì trong lòng quýnh lên, nắm chặt tay Tương Nghi mấy phần, hắn từ trên xuống dưới đánh giá Tương Nghi: “Té tới chỗ nào? Tay hay là chân?”

Lòng Tương Nghi khẽ run lên, quay đầu đi, nhỏ giọng nói: “Y phục mặc nhiều, cũng không có chuyện gì lớn.”

Gia Mậu giơ tay Tương Nghi lên, nhẹ nhàng đặt lên mặt mình, khí nóng từ giữa kẽ tay Tương Nghi truyền ra, mang theo dịu dàng như gió xuân: “Tương Nghi, muội phải yêu quý mình thật tốt, đừng để cho ta lo lắng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.