Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 129: Tri phủ thân thiết đưa người hầu cũ



Khắp nơi dưới mái hiên đều treo hoa đăng, chiếu đường phố Hoa Dương phát sáng một mảnh lắc lư, đường chính rộn rịp khắp nơi đều là người, người đi từ bên người qua, nếu so sánh lại, đứng ở đó không nhúc nhích trong một đám người càng lộ ra vẻ đột ngột.

Tương Nghi và Lâm Mậu Thâm đứng cùng một nơi, thấy bên kia Lâm Mậu Dung và Lâm Mậu Chân đang châu đầu ghé tai, không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Lâm Mậu Dung vén lên mặt nạ cười hì hì một tiếng với Lâm Mậu Chân, đưa tay đấm đấm vai hắn. Tương Nghi khẽ mỉm cười, Lâm Mậu Dung luôn linh động như vậy, thật giống như chưa bao giờ biết ưu sầu.

Lâm Mậu Chân cương cứng lại đứng đó, không dám tin vào mắt mình, vì sao dưới người mặt nạ biến thành muội muội? Mặt trong nháy mắt nóng lên, nếu không phải có mặt nạ che giấu, hắn sẽ không dám đứng lại ở chỗ này, hận không thể tìm cái lỗ chui vào.

Lâm Mậu Dung túm vai hắn, đầu cọ xát trên đó: “Nhị ca, huynh thích Nghi muội muội không có sai, muội ấy xinh xắn như vậy, khả ái như vậy, ta cũng thích nàng.”

Biết muội muội đang khuyên giải mình, cuối cùng Lâm Mậu Chân là ổn định tâm thần, ánh mắt nhìn qua chỗ Tương Nghi, chỉ thấy nàng một tay cầm mặt nạ hằng nga tiên tử, cười khanh khách nói chuyện với Lâm Mậu Thâm. Hai người không biết đang nói cái gì, khóe mắt chân mày tất cả đều là thần sắc sinh động.

Lâm Mậu Chân cúi đầu, Tương Nghi chỉ xem hắn như huynh trưởng giống như Lâm Mậu Thâm, không có cảm tình khác thường.

Trái tim, giống như đèn lưu ly dễ vỡ, ngã từ trên bàn xuống, mảnh vỡ rơi đầy trên đất, trong mỗi một mảnh nhỏ mảnh nhỏ, là tâm sự bể tan tành của hắn.

Gió đêm xuân hoa nở trên cây, càng thưa thớt, ngôi sao như mưa.

Trên trời trăng tròn sáng trong, quần tinh và đèn đuốc nhân gian cùng sáng, hào quang xán lạn, không thể ảm đạm.

Tương Nghi và Lâm Mậu Dung dạo một vòng trong buổi họp hoa đăng, đoán được hai câu đố, mỗi người cầm một chiếc hoa đăng. Lâm Mậu Dung xách hoa đăng nhìn một chút, hơi tiếc nuối: “Nghi muội muội, hoa đăng này cũng quá không tinh xảo rồi, ta thế nào cảm giác chỉ là dùng một lớp sa đỏ dán vào.”

“Những thứ hoa đăng có thể tùy tiện đưa người này có thể có gì tốt?” Lâm Mậu Thâm ở một bên cười lắc đầu: “Chúng ta qua bên kia nhìn so đèn, hoa đăng nơi đó mới dễ nhìn.”

Lâm Mậu Dung thở dài nói: “Nếu đèn lưu ly tú cầu của ta kia có thể lấy ra thi, bảo đảm có thể đứng nhất.”

Lòng Tương Nghi khẽ động, chợt nhớ tới lúc Gia Mậu hỏi nàng về chuyện đèn lưu ly tú cầu. Trước mắt bỗng nhiên thoáng qua mặt của Gia Mậu, con ngươi đen sáng kia nhìn chăm chú vào mình, một tay kéo tay nàng áp vào trên mặt hắn: “Yêu quý mình cho tốt, đừng để ta lo lắng.”

Khí tức ấm áp bên môi hắn như còn ở trong lòng bàn tay, Tương Nghi theo bản năng xoa xoa tay trên áo bông, giống như muốn lau đi khí tức dịu dàng của Gia Mậu, nhưng càng lau, lòng bàn tay lại càng nóng lên.

Hóa ra mình vẫn nhớ hắn, Tương Nghi thất thần nhìn lòng bàn tay mình, bên trên đã đỏ một mảng lớn, không khỏi có chút mất mát, mình hạ quyết tâm rồi cơ mà? Chẳng lẽ yếu ớt dễ dàng tan rã như vậy sao? Không, không, nàng cắn răng, nàng nhất định phải giữ vững, phải bảo vệ mình thật tốt, không để cho mình bị bất cứ tổn thương gì.

Ngày thứ hai Tương Nghi đi ngõ Hồ Đồng, Lý thị và Lưu thị thấy nàng tới, rất là vui mừng: “Hôm qua con bảo bà tử đưa quà lễ tới, thế nào mình không tới dùng cơm?”

“Lâm tri phủ gọi con đi qua.” Tương Nghi cười hết sức ôn nhu: “Cũng không kịp đưa tiễn Nhị cữu.”

Hôm qua Tiền Mộc Thần dùng cơm trưa, đi chỗ Tiền lão thái gia bái biệt rồi lên đường đi kinh thành, kỳ thi mùa xuân ngay trước mắt, không đi nữa sợ là không kịp. Lý thị thay hắn chuẩn bị chút đồ, hai đầy tớ đi theo: “Che chở lão gia, không được có một chút sơ xuất.”

“Năm nay nhị cữu nhất định có thể kim bảng đề danh.” Tương Nghi nói mấy câu tâng bốc, sau đó hỏi thăm tình huống kế ngoại tổ mẫu Tiền Lô thị với Lý thị và Lưu thị. Lần trước nàng đi chúc tết ngoại tổ phụ, ánh mắt của Tiền Lô thị kia một mực phiêu trên người mình, khen xiêm y của nàng lại khen trâm tóc của nàng, cuối cùng không âm không dương nói mấy câu: “Mẹ của ngươi là một người được sủng ái, cửa hàng tốt nhất trên phố đông đều bị nàng cầm đi.”

Tương Nghi lúc ấy cười trả lời: “Còn không phải ân điển ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu, không thì sao có thể có những thứ này.”

Tiền Lô thị lại nói vài lời, không ngoài là Trân Lung phường đúng là kiếm tiền, bây giờ tiệm của Tiền gia không có một nhà có thể so với Trân Lung phường, nghe là đang tố khổ, lại như ngậm chút thâm ý.

“Con cảm thấy bà ta...” Tương Nghi do dự một chút, lại ấp a ấp úng nói ra miệng: “Miệng quả thực lợi hại, nói lời như dao, có thể tầng tầng tróc xuống thịt người ta.”

Lý thị và Lưu thị nhìn nhau một cái, trên mặt lộ ra nụ cười hiểu ý: “Tương Nghi, con đừng suy nghĩ nhiều, có thể ít đi bên đó thì ít đi đi, người kia không phải hiền lành.”

Hai người từ sau khi dời khỏi đại viện Tiền gia, không cần lại cúi đầu, đóng kín cửa ở nhà nói tới nói lui không khỏi càn rỡ hơn, đối với vị mẹ chồng trẻ tuổi kia, hai người đã sớm có câu oán hận, lúc tách ra bố chồng chỉ lo con trai nhỏ, kiêng kỵ con trai lớn, lại qua loa bỏ hai nhà ra, càng thêm một tầng oán hận. Bây giờ nghe thấy Tương Nghi nói đến Tiền Lô thị, dứt khoát dùng người kia thay thế, ngay cả một tiếng gọi khách khí cũng không có.

Tương Nghi nghe hai vị mợ trăm miệng một lời nói Tiền Lô thị đích không phải, trong lòng cũng sáng tỏ, thi lễ một cái rồi đứng lên: “Tương Nghi biết, đa tạ mợ chỉ điểm.”

Khẩu khí kia của Tiền Lô thị, có lẽ tính toán lên cửa hàng phố đông của mình, chẳng qua là giờ mình tự cầm khế ước mua bán và bản án Lâm tri phủ cũng trong tay, bà thế nào cũng chiếm không được tiện nghi. Tương Nghi nghĩ đi nghĩ lại, mình phải trông coi mảnh đất nhỏ của mình cho tốt, không thể để cho Tiền Lô thị tính toán mất.

Qua mấy ngày Lâm tri phủ nhận được điều lệnh Lại bộ, Tri phủ mới mấy ngày nữa sẽ tới. Trước khi hắn lên đường, Lâm tri phủ đưa một phần hậu lễ cho Tương Nghi.

Năm ngoái hắn xử án kiện trả đồ cưới mẹ Tương Nghi lại cho Tương Nghi, thuận tiện đưa sổ con lên trên, yêu cầu Hình bộ sửa chữa vụ án trước đây ở Nghiễm Lăng, vài hộ thị tì và hai nha hoàn thiếp thân Tiền thị lúc ấy đều bị lưu đày tới tây bắc, xử mười lăm năm khổ dịch, nếu vụ án này là án kiện sai, tự nhiên phải thả người.

Án kiện lỗi bảy, tám năm trước, vốn là Hình bộ cũng sẽ không tiếp tục phúc thẩm, nhưng nhờ có quý nhân tương trợ, cũng tiến vào tiến trình phúc thẩm, trình tự hơn nửa năm, cuối cùng ở trước cuối năm được phê phục, hơn mười người vô tội được thả ra, trở về địa chỉ ban đầu.

Lúc bắt đầu Tương Nghi cũng không biết Lâm tri phủ gọi nàng qua làm chi, mang theo Phương tẩu đi tới nha môn Tri phủ, thấy mười mấy hán tử phụ nhân mặt đầy tang thương, hơi không giải thích được. Lâm tri phủ chỉ những người đó nói: “ Đây đều là người làm của mẹ con, năm đó bị lưu đày tây bắc.”

Tương Nghi mới tỉnh ngộ lại, Lâm tri phủ sợ nàng một mình không người trông nom, giúp nàng đoạt người hầu cũ về rồi. Nàng thi lễ một cái với Lâm tri phủ, trong lòng quả thực cảm kích: “ Nghĩa phụ đối với Tương Nghi thật là quá tốt.”

Những thứ kia cũ người hầu nghe nói Tương Nghi là con gái Tiền thị, người người vui mừng, nhìn Tương Nghi đạo: “Dáng dấp thật giống phu nhân, lông mày ánh mắt cũng xấp xỉ!”

Tương Nghi mang hơn mười người mang về Trân Lung phường, Lưu ma ma thấy mọi người, kinh ngạc sắp nói không ra lời: “Tỷ tỷ, thật không nghĩ tới chúng ta còn có thể gặp mặt!”

Mấy người phụ nhân nhào tới một nơi, khóc không ngừng, Tương Nghi ở bên cạnh nghe, trong lòng cũng vô cùng chua xót, những người hầu cũ lưu đày tây bắc này, nhìn đều là chịu không ít khổ, trên mặt tất cả đều là nếp nhăn, vị Nhạc ma ma tuổi tác không sai biệt lắm Lưu ma ma kia, nhìn cũng sắp bảy mươi rồi, đầy đầu chỉ bạc, nếp nhăn khóe mắt tầng tầng lớp lớp.

“Ma ma, Thúy Chi đây?” Trong người hầu cũ có hai phụ nhân ước chừng hơn ba mươi tuổi mở miệng hỏi: “Thế nào không thấy nàng?”

Lưu ma ma vén góc y phục lên lau nước mắt: “Nàng lúc cuối năm sinh con, một mực làm ổ trong Trà Trang Thúy Diệp đối diện không đi ra, ta đây mang bọn ngươi đi gặp nàng!”

Sau đó Tương Nghi mới biết, hóa ra hai phụ nhân nhìn có hơn ba mươi tuổi kia là nha hoàn thiếp thân giống Thúy Chi, một người tên là Thúy Hoa, một cái tên là thúy Linh, coi như năm nay cũng chỉ hai mươi ba hai mươi bốn tuổi. Lúc các nàng bị xử lưu đày mới mười sáu bảy tuổi, chính là tuổi thanh xuân thật tốt, nhưng bảy năm này chịu khổ ở tây bắc, dung nhan biến hóa nhanh, làm người căn bản không nhìn ra số tuổi thật sự của các nàng.

Bỗng nhiên trở lại hơn mười người, Tương Nghi chỉ có thể đưa hậu viện Trân Lung phường ra cho bọn họ ở, mình mang theo Hoàng Nương Tử Phương tẩu và Liên Kiều tạm thời ở đến ngõ Hồ Đồng. Lý thị và Lưu thị ngược lại không nói nhiều, thân thiện đón nàng vào: “Chẳng qua chỉ là nhiều ba đôi đũa.”

Tương Nghi cười nói: “Bất kể thế nào, cũng là quấy rầy cậu mợ rồi.”

Ở ngõ Hồ Đồng hơn nửa tháng, qua tháng hai Long Sĩ Đầu, Lâm tri phủ dẫn người nhà đi thuyền đi Quảng Châu, Tương Nghi tới bến tàu tiễn biệt, Lâm Mậu Dung ôm nàng mắt lệ uông uông cọ xát: “ Muội nhất định phải nhớ đến thăm ta, không thể nói chuyện không giữ lời!”

Tương Nghi gật đầu một cái: “Ta còn có thể gạt tỷ sao? Tỷ phải mỗi ngày thay ta đốt nén hương trước mặt Bồ tát, để ngài phù hộ ta làm ăn thịnh vượng, nếu không thì không đủ tiền tới Quảng Châu mở chi nhánh!”

Lúc này Lâm Mậu Dung mới mỉm cười: “ Muội thật là bỏ tiền vào mắt rồi! Được được được, mỗi ngày ta nhất định thay muội đang thắp hương trước mặt Bồ tát, cho muội mau mau phát tài lời, đến lúc đó tới Quảng Châu tìm ta!”

Lâm Mậu Chân đứng ở một bên không nói gì, chẳng qua là nhìn Tương Nghi, trong mắt có thần sắc đau khổ, Lâm phu nhân và Lâm tri phủ đứng cùng nhau, tỉnh rụi nhìn các con cáo biệt, trên mặt lộ ra một tia cười, xem ra đoạn cảm tình này của Chân nhi phải kết thúc tại Hoa Dương.

Tương Nghi đứng trên cầu tàu, nhìn thuyền từ từ càng đi càng xa, trong lòng có chút không thôi, cũng có chút dễ dàng, Liên Kiều bên cạnh cầm mấy hòn sỏi ném vào sông, hoan hoan hỉ hỉ nói: “Cô nương, mấy ngày nữa chúng ta sẽ đi Động Đình nha, cũng là đi đường thủy hay sao?”

Rung động từng vòng nhộn nhạo lên, chiếu ra nụ cười Tương Nghi: “ Ừ, chúng ta mướn một chiếc thuyền, từ từ đi tới Động Đình, dọc đường còn có thể ghé xem phong cảnh một chút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.