Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 132: Sông núi Động Đình đẹp như



Thuyền bè trên đường dừng một chút đi một chút, qua hơn nửa tháng mới tới Động Đình.

Nếu theo tốc độ bình thường mà nói, từ Hoa Dương đến Động Đình chỉ mất sáu bảy ngày, nhưng Hoàng Nương Tử kiên trì muốn Tương Nghi nhìn nhiều phong thổ nhân tình trên đường, cũng dễ lãnh hội tram vẻ thế gian này, đến mỗi một châu quận lớn một chút, các nàng cũng sẽ xuống thuyền lên bờ một ngày, chậm như vậy, cho đến hai mươi bốn tháng hai mới đến Động Đình.

Tiệc trà Động Đình hàng năm tổ chức trước sau ba tháng, đều xem năm ấy là từ lúc nào, trà búp Minh Tiền còn phải đuổi tới tham gia tiệc trà, cuộc sống này quả thực cũng không thể định quá sớm.

“Không nghĩ tới chúng ta còn đuổi kịp.” Liên Kiều nhìn mấy hiệu buôn trà hai bên còn chưa mở môn, vui vẻ vỗ tay: “Cô nương, vận khí chúng ta thật tốt!”

Phương tẩu cười chọc chọc đầu của nàng: “Xem qua hoàng lịch mới ra ngoài, tiểu nha đầu thì biết cái gì?”

Mấy người từ đầu đi tới cuối con đường làm tiệc trà, chỉ thấy có một cửa hàng mở hai cánh cửa, Phương tẩu đến gần hỏi một chút, tiểu nhị bên trong nhô đầu ra nói: “Các ngươi tới sớm, tiệc trà còn phải hai ngày nữa nhé!” Thấy Hoàng Nương Tử mang theo Tương Nghi đứng một bên, vẻ mặt khí độ hai người nhìn quả thực không giống tiểu môn tiểu hộ đi ra ngoài, tiểu nhị kia sửa lại sắc mặt, lấy lòng cười cười: “Không bằng mấy vị đi Quân Sơn vui đùa trước, thuận tiện cũng có thể đi xem lá trà, vườn trà bên kia lúc này đã ra không ít trà búp Minh Tiền đó.”

“Đa tạ tiểu ca chỉ điểm.” Phương tẩu được tin tức hữu dụng, thật vui vẻ đi tới bên người Tương Nghi: “Cô nương, lúc này cách tiệc trà còn sớm, chúng ta tạm đi núi quân du ngoạn trước, thuận tiện nhìn xem vườn trà bên kia có giao hang chưa.”

Chủ tớ mấy người trở về thuyền, để cho chủ thuyền chèo thuyền đi Quân Sơn: “Còn hai ngày mới có tiệc trà, đi Quân Sơn nhìn một chút trước.”

Chủ thuyền cười nói: “Thời gian này coi là vừa vặn, hai ngày cũng không lâu lắm, một cái chớp mắt đã qua.”

Mọi người đứng ở đầu thuyền, nhìn mặt nước màu trắng, Động đình hồ tựa như không có giới hạn, chiếu ra mặt trời mới lên, dễ nhìn lạ thường. Hoàng Nương Tử thuận miệng ngâm ra thơ của Lưu Vũ tích tới: “ “Hồ quang thu nguyệt lưỡng tương hòa, đàm diện vô phong kính vị ma. Diêu vọng động đình sơn thủy thúy, bạch ngân bàn lí nhất thanh loa.“.”

“Thơ hay, thơ hay.” Tương Nghi lẩm bẩm nói: “ Thơ người ta viết ra, chính là không giống, ý cảnh như thế đan vào cảnh đẹp trước mắt, thật sự là tốt không thể tốt hơn.”

Liên Kiều liếc liếc: “Nương tử, bây giờ là tháng xuân, không phải mùa thu!”

Phương tẩu véo gương mặt của Liên Kiều: “Chỉ ngươi biết!”

Hi hi ha ha nói một trận, chỉ thấy mặt hồ phía trước bỗng nhiên nhô lên một ngọn núi nhỏ, thảm cỏ xanh một mảnh người, nhìn phá lệ xanh sáng. Liên Kiều há to miệng, chỉ núi kia nói: “Thanh loa, thật là thanh loa!”

Phương tẩu ở một bên trêu ghẹo nàng: “Cuối cùng ngươi là biết cái gì là một vầng trăng treo trong khay bạc rồi hả?”

Liên Kiều không ngừng gật đầu: “Dạ dạ dạ, thật giống, thơ kia viết thật là được, cuối cùng cũng lĩnh hội được rồi!”

Quân sơn không lớn, nhưng lại có đến năm vườn trà, Tương Nghi một đường nhìn rồi qua, chỉ thấy có không ít thương nhân đang ra ra vào vào từ cửa lớn vườn trà, có thể thấy rằng mọi người đều là tới xem trà mới trở về.

Tương Nghi để cho Liên Kiều nhìn xem một kích thước năm vườn trà, chọn một vườn trà lớn nhất, chuẩn bị đi hỏi. Mới vừa đi tới cửa vườn trà, lại bị người ngăn cản: “Vị tiểu thư này, chúng ta bên này là vườn trà, không phải chỗ du ngoạn.”

“Ta chính là tới tìm đông gia các ngươi.” Tương Nghi cười cười, để cho Liên Kiều nhét một đĩnh bạc cho hắn: “Mong rằng đại ca đi thông báo một chút.”

Người kia há to miệng nhìn Tương Nghi, thật là không thể tin vào tai của mình, tiểu cô nương này muốn tìm Đông gia của mình? Có chuyện gì thì sao? Hắn hồ nghi liếc mắt nhìn Tương Nghi, thầm nghĩ trong lòng, là không phải Đông gia ở bên ngoài nuôi tiểu thiếp sinh con gái... Ai yêu nhé, nếu như bị đại phu nhân biết vậy coi như không xong!

“Cô nương, ngươi tìm Đông gia chúng ta làm chi?” Mặc dù trong tay cầm một đĩnh bạc, tiểu nhị giữ cửa vẫn là hơi không yên lòng, nhìn một chút Tương Nghi: “ Đông gia chúng ta trận này rất bận bịu, phải mời hô khách uống trà, bận bịu nói giá cả...”

“Ta cũng là khách uống trà.” Tương Nghi cản lại lời đầu của hắn: “Ta là tới mua trà.”

“Khách uống trà? Mua trà?” Tiểu nhị trợn to hai mắt, cõi đời này chuyện ly kỳ cũng thật nhiều, một tiểu cô nương □□ tuổi lại nói mình là khách uống trà! Khách này không phải uống một ly trà là có thể kêu khách uống trà, nói ít cũng cần mua một trăm hai trăm cân trà về, đây mới gọi là khách uống trà nhé!

Tương Nghi yêu kiều cười một tiếng: “Ngươi lại thay ta đi truyền đạt là được.”

Tiểu nhị nhiều lần quan sát Tương Nghi, lúc này mới nửa tin nửa ngờ chạy vào, không lâu lắm lại chạy ra: “Chúng ta Đông gia nói cho ngươi đi vào.”

Đông gia vườn này họ Đổng, vóc người gầy gò, thấy Tương Nghi đi vào, cũng lộ ra thần sắc kinh ngạc: “Cô nương họ gì? Cũng là đến mua trà?”

Người trong nhà chính trong khoảnh khắc đều nhìn tới Tương Nghi, người người có chút không tin: “Tuổi nhỏ như vậy thì tới làm khách uống trà? Cũng không biết là tiểu thư trong phủ nào đùa giỡn!”

Tương Nghi cười một tiếng với Đổng lão gia: “Tệ nhân họ Lạc, là tới từ Hoa Dương, nghe Quân Sơn đã ra trà búp Minh Tiền, đặc biệt sang đây xem hàng.” Nàng tự nhiên hào phóng đi tới trước một ghế trống, thản nhiên ngồi xuống: “Có trà búp Minh Tiền chứ? Xin ngâm một bình đi ra phẩm phẩm.”

Trên đại sảnh trong khoảnh khắc không có tiếng động, Đổng lão gia há to mồm nhìn Tương Nghi, thật là không tin những gì mình thấy, tuổi nhỏ như vậy, thần thái như thường như thế, không chút nào giống làm bộ, phảng phất nàng đã là trải qua nhiều năm hành thương.

“Đi, nhanh pha trà búp Minh Tiền năm nay ra!” Đổng lão gia quay đầu phân phó tiểu nhị đứng một bên: “Ngươi đây là ngu hay là thế nào? Mau mau đi pha trà!”

Tương Nghi khẽ mỉm cười, không nói thêm gì nữa, nghe người ngồi ở chỗ đó trả giá với Đổng lão gia: “Năm trước trà búp Minh Tiền chỉ có ba mươi lượng bạc một cân, năm nay vì sao lại tăng giá? Coi như chỉ đắt hơn năm lượng bạc một cân, chúng ta đây cũng phải bỏ thêm không ít bạc vốn!”

Đổng lão gia ngạo nghễ cười cười: “Năm nay trong năm vườn trà Quân Sơn, chỉ có vườn trà Đổng thị ta ra trà búp Minh Tiền sớm nhất, hái đều là chồi non nhọn, không tin thì các ngươi có thể so sánh với mấy vườn trà bên cạnh, bọn họ hái sau chúng ta ba ngày, trong ba ngày này, lá trà cũng đã to hơn không ít, lá trà của bọn họ mặc dù chỉ cần ba mươi lượng bạc một cân, nhưng sao có thể trà búp Minh Tiền ba mươi lăm một cân của ta?”

Có một lão giả sắc mặt cháy vàng cười nói: “Đổng lão bản, ngươi cũng không cần khen trà của mình tốt bao nhiêu, ta thấy cũng sẽ không tốt hơn mấy nhà bên cạnh chỗ nào, ngươi lấy ra đến cho chúng ta nếm, tự nhiên sẽ là kia hái trước thời hạn, trà búp Minh Tiền mầm nhọn mới lên, nhưng là giao hàng đi ra, chưa chắc đã là loại này.”

“ Đúng vậy đúng vậy, ai biết đến lúc đó là loại trà nào? Chúng ta đến trà phố mua lá trà, còn không phải vội vội vàng vàng chạy về bán trà mới, chờ về nhà thấy không phải trà mình nếm, chẳng lẽ còn lại áp giải quay lại trả lại hàng? Thuyền phí tới lui cũng không có lợi!” Có người bưng chung trà uống một hớp, hừ phun ra mấy miếng lá trà: “Đổng lão gia, ngươi là ép giá chúng ta, chúng ta cũng nhanh quyết định làm ăn.”

“Vườn trà Đổng thị không phải làm làm ăn một năm hai năm, hàng năm mọi người đều phải tới Động Đình tham gia tiệc trà, cũng không thể không thấy cửa hàng vườn trà Đổng thị ta, nếu là có gì không đúng, Đổng mỗ ta tuyệt đối bao đổi.” Hắn vỗ ngực một cái, nói hết sức đốc định: “Chẳng qua là nếu các vị là múa vai diễn, mua lá trà về, lại mang thứ phẩm giả mạo nói là của vườn trà Đổng thị ta, ta đây nói rõ thế nào?”

Trong lúc nhất thời trong đại sảnh chúng thuyết phân vân, ông nói ông có lý bà nói bà có lý, còn chưa mua trà, chỉ vì giá cả lá trà cạnh tranh ầm ĩ không thôi. Tương Nghi bưng chung trà ngồi một bên không nói gì, lắng nghe mọi người nói chuyện, trong lòng thầm nói những người này có thể đè ép giá cả, vậy mình cũng không nhất định mở miệng nói giá.

Trà búp Minh Tiền của vườn trà Đổng thị quả thực không tệ, thanh trừng trừng một ly trà, lá trà bên trong bị nấu sôi nước sôi vừa xông, triển khai phiến lá, rõ ràng rành mạch. Mảnh nhỏ non có màu xanh mầm nhìn hết sức tươi non, là mầm nhọn mọc ra sớm nhất, dài ngắn chỉ một chút, nhung mao màu bạc trắng bên trên còn thấy rất rõ ràng.

Trong bảng giá Gia Mậu cho nàng, trà búp Minh Tiền Quân Sơn tốt nhất giá giống như là từ ba mươi lượng tới ba mươi tám lượng, nếu hàng vườn trà Đổng gia cung cấp tất cả đều là hàng thượng đẳng, vậy cũng không mắc. Tương Nghi nhìn Hoàng Nương Tử ngồi bên người, thấp giọng hỏi một câu: “Nương tử, ngươi cảm thấy mùi vị trà này thế nào?”

Hoàng Nương Tử gật đầu một cái: “Không sai, quả nhiên là trà búp Minh Tiền mới ra năm nay, coi như là non nớt nhất.”

Tương Nghi thổi trà trong tay, không nói gì, nếu bảng giá Gia Mậu cho nàng thấp nhất là trên dưới ba mươi, vậy giá tiền này cũng không có gì để nói rồi, nhìn khách uống trà bên cạnh có thể đè giá cả xuống không, mình cũng đi theo dính chút ánh sáng.

Trên đại sảnh sảo sảo nháo nháo một lúc lâu, Đổng lão gia giữ vững không chịu ít giá cả, có vài người đứng lên đi ra bên ngoài: “Chúng ta đi xem vườn trà bên cạnh lại nói.” Trong miệng mặc dù nói như vậy, nhưng ánh mắt lại nhìn Đổng lão gia, hy vọng hắn mở miệng giữ người lại. Nhưng Đổng lão gia căn bản phớt lờ không để ý tới, trên mặt những người đó không có thần khí, từng người đi ra ngoài.

Không lâu lắm, trên đại sảnh chỉ còn năm vị khách uống trà, Đổng lão gia liếc mắt nhìn mọi người, nở nụ cười: “Các vị là thành tâm đến mua trà đúng không?”

“Nếu không phải thành tâm, sao lại ngàn dặm xa xôi đến Động Đình mua trà?” Tương Nghi bỏ chung trà qua một bên, cười nhìn một chút Đổng lão gia: “Hàng hóa Đổng lão gia thật là hiếm thấy, nhưng Đổng lão gia có từng nghĩ qua, như vậy có lẽ sẽ thác thất lương cơ?”

“Lời này nói thế nào?” Đổng lão gia ngạc nhiên nhìn Tương Nghi: “Chẳng lẽ cô nương còn có cao kiến gì sao?”

“Vườn trà Đổng lão gia là lớn nhất ở Quân Sơn, nhưng ở Động Đình mà nói, có phải là ... lớn nhất hay không? Ở đại chu mà nói, lại có lớn nhất hay không?” Tương Nghi cười yêu kiều nhìn Đổng lão gia: “Ngươi nói bốn vườn trà bên cạnh hái trễ hơn ngươi, nhưng ai biết những vườn trà còn lại có cái nào hái sớm hơn ngươi không? Càng đi về phía nam, khí trời càng nóng, lá trà nảy mầm càng sớm, khi ngươi hái gốc thứ nhất, người ta không chừng đã hái được hai ba ngày. Qua hai ngày nữa là tiệc trà Động Đình, sao mà biết được sẽ có trà búp Minh Tiền càng tiện nghi càng tốt hơn không? Đổng lão gia, đến khi đó, dù ngươi xuống đến ba mươi lượng bạc một cân, chỉ sợ người ta cũng phải ước lượng đó.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.