Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 155: Buông tư thế học chế trà



Màu vàng xanh non nớt đầy đất, nhìn vô cùng mới mẻ đẹp mắt, lá trà chen chúc trên mặt đất, giống như một con sông mênh mông, đang đi tiếp về phía trước, vô biên vô hạn.

Phạm quản sự và mấy vị sư phụ đứng bên cạnh lá trà, cầm một cái cào đang không người lật lá trà, thỉnh thoảng từ bên dưới lá trà lộ ra một chút của tờ giấy màu trắng.

“Đây là đang làm gì?” Liên Kiều ngồi xổm một bên, tò mò nhìn những lá trà kia không ngừng lật tới lật lui, hết sức khó hiểu: “Vì sao mầm nhọn hái xuống phải lật đi lật lại như xào thức ăn vậy?”

“Đây là phơi nắng.” Phạm quản sự cười một tiếng, chỉ lá trà trắng mềm nói: “Từ lá trà muốn làm ra trà ngon thành phẩm, phải trải qua không ít công đoạn, hái, phơi nắng, để nguội, rung, hong, sao, vê, sao lại, vê lại, hong khô, một công đoạn cũng không thể thiếu.”

“Lại chú trọng nhiều như vậy!” Lưu ma ma ở một bên kinh hô thành tiếng: “Ta từng thấy người ta làm trà, cũng chỉ là vò thành một cục lại sao thôi, vừa mới nói, không biết được phải tốn bao nhiêu công phu nữa!”

“Chế trà là kỹ thuật sống, nếu làm qua loa, trà làm được cũng chỉ có thể là trà thô tầm thường thôi, dù trà hái sớm, ngâm nước xong cũng không có mùi thơm này.” Phạm quản sự dừng đầu cào lại, để cho lá trà lẳng lặng nằm đó: “Chỉ nói trình tự phơi nắng thôi, không ít người đều lướt qua nó, thật ra thì đây mới là công đoạn quan trọng nhất, lá trà mang theo khí tức mặt trời, trà làm ra uống mới ngon.”

Quản sự bên cạnh hắn ngồi dậy, nói: “Trà mỏm đá này còn phải chú ý tránh tám vị, nếu không cho dù là cây thượng phẩm, trà làm ra cũng là thiếu sót.”

“Tám vị?” Tương Nghi mở to hai mắt: “Là vị gì?”

“Tám vị này là chỉ vị men, vị nặng, vị khói, vị xanh, vị chua, vị nóng, vị ôi, vị khét, mùi khét chia thành mùi khét khi sao và mùi khét khi hong, xưng là tám vị.” Phạm quản sự khom người cầm một lá trà lên, ước lượng trong tay, tinh tế nói với Tương Nghi: “Trà này nếu lên men quá độ, thì không phải hương vị trà mỏm đá, mà sẽ tương tự với hồng trà, nếu là vò lúc chưa kịp khô hoặc là lửa quá lớn hay thời gian quá dài, sẽ có vị nặng, nếu phơi nắng cho lên men chưa đủ, sao đủ, lá trà sẽ có vị sáp...”

“Đúng là học vấn khắp nơi.” Tương Nghi khen một tiếng, ban đầu nàng vốn không nghĩ tới, việc chế trà này còn chú trọng nhiều như vậy, nhắc tới thì phải nói một lúc lâu.

“Lạc tiểu thư, ngươi chờ xem, qua chừng mười ngày, trong Trà Trang Thúy Diệp của ngươi sẽ có trà búp Minh Tiền vườn nhà mình để bán.” Phạm quản sự cười nhìn Tương Nghi: “Lạc tiểu thư không cần mỗi ngày đến vườn trà, ngươi chỉ cần đi làm chuyện của mình là được, năm nay còn đi tiệc trà Động Đình không?”

Tương Nghi lắc đầu một cái: “Năm nay ta không đi, năm ngoái đã nói xong với ông chủ Đổng kia, trà búp Minh Tiền năm nay đã sớm quyết định, chỉ cần để Phương tẩu đi qua kiểm hàng là trực tiếp đưa tới, tẩu ấy cũng chuẩn bị đi xem tiệc trà năm nay có hàng tốt gì khác không, thuận đường mua một chút về.”

Tiệc trà Động Đình mở một cái là gần hai tháng, vườn trà các nơi không ngừng mang trà tốt nhất của nhà mình ra nhập hội, hơi sớm hơi trễ, mang trà búp Minh Tiền và trà phẩm năm ngoái tồn xuống thì sớm, sau đó là vừa chế vừa cung, cả tiệc trà căn bản không thiếu hàng, có khách uống trà đi lại có khách uống trà đến, cuồn cuộn không dứt.

“Phương tẩu là một người lợi hại, có nàng đi ngươi cũng có thể yên tâm.” Trên mặt Phạm quản sự có một loại thưởng thức: “Nàng là người đi ra từ trong Long Hổ Môn, người nhà đều bị kẻ thù giết mất, lão phu nhân nhờ người báo thù thay nàng, Phương tẩu vì báo ân nên mới làm nha hoàn thiếp thân cho lão phu nhân, thực ra là bảo vệ an toàn của bà, lão phu nhân tin tưởng nàng nhất.”

Thì ra là như vậy, khó trách Phương tẩu lại lợi hại như vậy, hóa ra là có lai lịch, Tương Nghi không khỏi cảm kích một hồi lâu, Dương lão phu nhân cho mình người tin cậy nhất, lòng dạ này cũng thật là nhân từ.

Qua hơn mười ngày, phía trước Trà Trang Thúy Diệp dựng lên một cái bảng lớn, dùng chữ lớn như cái đấu viết: Đặc biệt cung cấp trà búp Minh Tiền Hoa Dương.

Trước cửa hàng đứng một đám người, nhìn tấm bảng kia chỉ chỉ trỏ trỏ: “Trà búp Minh Tiền Hoa Dương? Đang nói đùa hả? Hoa Dương có thể làm ra trà búp Minh Tiền sao?”

“Chỉ sợ là đến nơi khác mua trà búp Minh Tiền về giả mạo.” Có người lắc đầu một cái: “Thật đúng là biết nghĩ, dùng trà nơi khác tới làm giàu cho trà bản xứ Hoa Dương.”

“Đến nơi khác đi mua, cũng không tới kịp như vậy, cần bảy tám ngày đi đường đó.” Có người rất nghi ngờ nhìn vào trong Trà Trang Thúy Diệp, rất hiếu kỳ: “Giờ mới qua Thanh Minh hai ngày thôi mà!”

“Đi vào nhìn một chút là biết rồi!” Mọi người rối rít nhấc chân đi vào trong Trà Trang Thúy Diệp.

Giữa cửa hàng đặt một cái bàn lớn, trên để một hàng chung trà nho nhỏ, lớn nhỏ chỉ như hột đào, nhìn rất đáng yêu, một cô bé mặc xiêm y màu xanh lục tay cầm bình trà đứng phía trước, dải lụa màu đỏ thắt bên hông, eo thon kia không đủ một nắm, nhìn vô cùng đáng yêu.

“Các vị, hôm nay là nhóm trà búp Minh Tiền đầu tiên của vườn trà Thúy Diệp chúng ta, ông chủ chúng ta nói, để cho các vị phụ lão hương thân tới nếm thử trà búp Minh Tiền Hoa Dương là thế nào!” Chưởng quỹ đứng một bên, vui vẻ chắp tay với mọi người: “Các vị, các vị, trà này thiên chân vạn xác là Hoa Dương chúng ta sản xuất ra, nếu không tin, mọi người có thể đi vườn trà Thúy Diệp thành bắc nhìn xem, cây trà bên kia đã hái hai lần!”

Mọi người ngắm mấy cái bàn, từng cái từng cái chung trà trắng tinh trong sáng, như mỹ ngọc thượng đẳng, có thể xuyên qua bóng mặt trời thấy bên trong, trong lòng nóng nảy, ý vị thét: “Mau ngâm nước trà tới nếm thử một chút!”

Liên Kiều nhìn mọi người liếc mắt, hì hì cười một tiếng: “Đến gấp cái gì đâu rồi, ta đây liền cho các ngươi nếm thử một chút chúng ta Hoa Dương đích trà búp Minh Tiền trà!”

Nhóm trà búp Minh Tiền đầu tiên này làm ra, trong vườn trà Thúy Diệp đã được giám định qua, Phạm quản sự tự mình dạy Tương Nghi pha trà: “ Trà mỏm đá này ý tứ là ngâm lần thứ 2, đạo trà đầu tiên nếm không ra thơm ngọt đâu, phải đến lần ngâm thứ 2 mới có thể lộ ra mùi thơm, cho nên nhất định phải kiên nhẫn.”

Phạm quản sự dạy các nàng thưởng trà, nâng ly trà lên, hít mùi thơm nước trà vào miệng, lại từ cổ họng thở ra lỗ mũi, liên tục ba lần, gọi là “Hành gia tam khẩu khí”, trong ba hơi thở này có thể giám định ra mùi thơm trà mỏm đá thuần khiết thượng phẩm. Nói như vậy, trà mỏm đá Vũ di sơn có thể ngâm ba đến năm lần, vẫn còn dư hương, còn có Thượng giả “ Thất phao hữu dư”.

Liên Kiều đi theo Phạm quản sự học pha trà, dùng lò lửa bằng đất đỏ nhỏ làm đế, than củi là gỗ cây ăn quả, lửa bên trong, phải không lớn không nhỏ, dùng quạt lá quạt từ từ, ngọn lửa chỉ trên lò đế trên một phần là được. Pha trà lần thứ nhất, bỏ bọt trà đi, sau đó lại nấu, qua ba hơi thở, mới có thể ra lò.

Mọi người thấy vẻ mặt Liên Kiều chuyên chú, tiểu nhị bên cạnh dùng cây quạt quạt gió, than củi cây ăn quả cháy vang dội, còn mang theo trận trận thoang thoảng, tất cả thấy thán phục không thôi, sau ba hơi thở, Liên Kiều rót trà vào chung trà trắng nõn tinh tế, chỉ thấy nước trà bên trong là màu vàng đỏ trong suốt, trong suốt đáng yêu, giống như mặt trên của Kê Huyết thạch kia, ôn nhuận như ngọc thạch.

“Màu sắc này vừa nhìn đã biết là trà ngon!” Mọi người ủng hộ một tiếng, cả sảnh đường náo động.

Liên Kiều bưng lên một ly trà đưa cho lão giả phía trước nhất: “Đại gia, ngươi lại phẩm phẩm, ngửi mùi vị lá trà này một cái.”

Lão giả kia bưng trà đặt dưới lỗ mũi ngửi một cái, hít một hơi thật sâu, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc: “ Thơm, quả thực rất thơm tho! Đời ta uống qua không ít trà, trà thơm như vậy, lại là lần thứ nhất ngửi được!”

Mọi người nghe thì trong lòng ngứa không chịu nổi, rối rít vươn tay ra: “Cho chúng ta ngửi một cái!”

Trong nháy mắt mấy chục ly trà đã bị cầm đi, mọi người bưng chung trà nơi tay, tinh tế ngửi, hoặc cẩn thận thưởng trà, cảm thấy mùi thơm ngào ngạt quanh quẩn bên mũi, tựa như hoa lan lại hơn cả hoa lan, một cỗ mùi hương thoang thoảng chui vào từ mũi, từ từ thấm vào lục phủ ngũ tạng, có một loại thơm ngọt không nói ra được. Uống một cái, mùi vị trà kia nồng thuần thanh hoạt, bồi hồi quanh miệng, nhìn màu sắc nước trà hơi nặng nhưng nếm vào trong miệng lại không đắng chút nào.

“Trà ngon, trà ngon! Cái này so với trà xanh, có một loại mùi vị khác!” Mọi người uống trà này, chỉ hận quá ít, uống còn muốn uống nữa, từng người nhìn Liên Kiều, hy vọng nàng lại nấu một bình trà ra đưa cho bọn hắn nếm thử một chút, mùi này quả thực thơm ngọt, để cho bọn họ đứng ở nơi đó, động cũng không muốn động.

Liên Kiều cười ha ha một tiếng: “Các vị, các vị, trà này uống có phải rất ngon hay không?”

“Uống thật là ngon, uống thật là ngon!” Ánh mắt của mọi người cũng nhìn chăm chú vào nàng: “Cô nương, ngâm nước một bình trà ra nếm thử một chút nữa!”

Liên Kiều nhìn chưởng quỹ, cười híp mắt gật đầu một cái, chưởng quỹ chạy như bay đưa một ít hộp trà tới: “Mời các vị nhìn, đây là trà búp Minh Tiền vườn trà Thúy Diệp chúng ta sản xuất ra, giá cả không đắt, Cô Nương đã nói, hôm nay là ngày đầu tiên khai trương, bán rẻ, bốn mươi lượng bạc một cân, chờ ngày mai đến mua là năm mươi lượng một cân!”

“Năm mươi lượng một cân, cái này cũng quá đắt rồi!” Có người hít vào một hơi, từ từ đi ra bên ngoài: “Trà này là làm bằng vàng hay là bằng bạc? Sao lại đắt như vậy?”

Liên Kiều cười một tiếng: “Của rẻ là của ôi, đồ tốt không rẻ, Quân Sơn ngân châm là danh phẩm, mầm nhọn hái xuống trước chế ra trà, hết tết chúng ta chỉ ra được được sáu mươi cân thôi! Cô Nương nói, vườn trà nhà mình làm được lá trà, tiền chuyên chở trung gian đã miễn, bán rẻ chút, cũng coi là cho suy nghĩ cho các vị phụ lão hương thân Hoa Dương! Tự các ngươi nhìn là biết, lá trà này kết quả có đáng giá nhiều bạc như vậy không!”

Trong lòng bàn tay trắng tinh có cái trà giăng khắp nơi, khỏe mạnh mà ngay ngắn đều đặn, màu sắc xanh mượt mà phát sáng, oánh oánh lấp lánh, nhìn màu sắc kia thì biết vật này tuyệt đối là thượng phẩm. Liên Kiều cười nói: “Trà này phao xong lá trà sẽ chuyển màu thành lá xanh khảm đỏ, có 3 phần đỏ 7 phần xanh, rất đẹp mắt, không tin đợi một hồi ta cho các vị xem cái trà.”

“Chưởng quỹ, cho ta nửa cân!” Cuối cùng trong đám người có người yêu trà không còn cách nào kềm chế tâm tư mến yêu kia nữa, đi tới chỗ chưởng quỹ hô lên: “Ước chừng phải cầm một lon tốt chứa.”

“Nửa cân có thể có lon tre trúc lót giấy bạc bên trong, có đủ loại hoa văn, khách quan tự chọn.” Chưởng quỹ cười lông mày cũng cong cong, có vị khách thứ nhất thì sẽ có vị thứ hai, trà này là hàng tốt, hắn không tin không có ai mua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.