Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 21: Được chỉ điểm linh tê bỗng nhiên thông suốt



"Nhị thiếu gia, biểu thiếu gia." Nha hoàn ân cần cười ra đón: " Vừa nãy Lão phu nhân còn lẩm bẩm hai người đâu rồi, nói phải phái người đến cửa hông nhìn một chút, không nghĩ tới hai người lại về." Ánh mắt của nàng liếc qua Tương Nghi sau lưng Gia Mậu, trên mặt lộ ra thần sắc ngạc nhiên, đây không phải Lạc đại tiểu thư mới đến mấy ngày ngày trước sao ? Tại sao hôm nay lại về cùng bọn Nhị thiếu gia?

"Tổ mẫu." Dương Bảo Trụ tiến vào: "Con đã về."

"Bà ngoại." Gia Mậu cười hì hì đi theo phía sau: "Con và Bảo Trụ mang Lạc đại tiểu thư về phủ làm khách."

Dương lão phu nhân ngồi trên ghế chủ vị, thấy ba đứa nhỏ chạy vào, trên mặt không ngừng cười được : "Mau mau đến bên cạnh ngồi chậu lửa than, làm ấm tay chân, bên ngoài còn lạnh kìa."

Tương Nghi đi lên phía trước, thi lễ với Dương lão phu nhân: "Đa tạ lão phu nhân giúp Tương Nghi, con mới có thể vào Tộc Học Dương thị."

"Đứa nhỏ này, sao lại khách khí như vậy ? Chúng ta không phải thân thích sao? Chẳng qua chỉ là một cái nhấc tay, ngươi không cần phải cảm kích như vậy." Dương lão phu nhân cười nhìn Tương Nghi: "Đặc biệt chạy tới cám ơn, ngươi cũng quá khách khí."

"Lão phu nhân, không phải Tương Nghi cố ý khách khí, đây là từ đáy lòng Tương Nghi cảm thấy nên tới nói cám ơn lão phu nhân." Tương Nghi cúi đầu nhỏ giọng nói: "Trong phủ, từ xưa tới nay chưa từng có ai quan tâm tới ta như vậy, lão phu nhân chiếu cố như thế, lòng Tương Nghi biết rõ, không biết làm sao cảm tạ ngài."

Cõi đời này nàng muốn thoát khỏi khốn cảnh, nên phải tìm quý nhân tương trợ, trong phủ nàng chuẩn bị đi ôm bắp đùi Lạc lão phu nhân, nhưng Lạc lão phu nhân có nguyện ý để cho nàng ôm hay không là một chuyện khác. Huống chi kiếp trước Lạc lão phu nhân qua đời lúc nàng tám tuổi, coi như ôm được thì cũng chỉ có hai năm sống dễ chịu thôi, nàng phải tìm cho mình một núi dựa đắc lực mới được. Trong Nghiễm Lăng thành này, vinh hoa phú quý chói mắt nhất là Dương phủ, mà vi tôn trongDương phủ, lại là Dương lão phu nhân, đây mới là người nàng chân chính muốn ôm chặt.

Dương lão phu nhân là một hòa khí, so với tổ mẫu của ta, đây là người vô cùng tốt, kiếp trước mặc dù Tương Nghi chỉ gặp bà mấy lần, cũng từng nghe nói chuyện của Dương lão phu nhân. Thế nhân đều nói Dương lão phu nhân lợi hại, khi tuổi trẻ đã tách khỏi tộc, dựa vào đôi tay moi ra núi vàng núi bạc cho mình, kiếm được vinh hoa phú quý, không chỉ có thân phận địa vị, còn gả cho một phu quân tốt, Dương gia tám ngày giàu sang như vậy, Dương lão thái gia không chỉ không có di nương, chính là ngay cả thông phòng cũng không có một người nào.

Cuộc sống này mới là mỹ mãn như ý, trong đầu Tương Nghi hâm mộ Dương lão phu nhân, nếu là mình có thể học được một thành bản lãnh của nàng, sau này cũng có thể trải qua thư thản.

"Cái miệng nhỏ nhắn này của ngươi thực ngọt, lời nói ra khiến người nghe thoải mái." Dương lão phu nhân cười híp mắt vẫy vẫy tay với Tương Nghi: "Ngươi qua đây một chút."

Tương Nghi ngẩng đầu nhìn Dương lão phu nhân, thấy nàng cười rất hiền, mấy phần tâm tư do dự trong khoảnh khắc không cánh mà bay. Đời trước bị Dung đại phu nhân nói gia đình nhỏ không khí chất, đời này mặc kệ thế nào cũng phải học luyện ra khí chất thư hương, nếu cứ ngại trước ngại sau như vậy, làm sao có thể lộ ra rộng rãi độ lượng ? Tương Nghi ổn định tâm thần, khóe miệng cười chúm chím, đánh bạo đi về phía trước.

"Hôm nay y phục thật vừa người." Dương lão phu nhân kéo tay nàng, đánh giá từ trên xuống dưới, thấy Tương Nghi mặc một bộ áo bông mới toanh, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, càng có vẻ khéo léo đáng yêu hơn: "Mẹ của ngươi cuối cùng cũng làm quần áo mới cho ngươi rồi hả?"

Lạc Đại phu nhân kia thật là ngu xuẩn, Dương lão phu nhân khẽ hừ một tiếng, để cho kế nữ của mình ở bên ngoài không mặt mũi như vậy, không phải là tự tát mặt mình sao ? Bây giờ cũng biết bổ sung, không tính là ngu hoàn toàn.

Tương Nghi khẽ lắc đầu một cái: "Là tổ mẫu đưa thêm ạ."

Dương lão phu nhân nhìn Tương Nghi thật sâu: " Hôm nay ngươi tới Dương phủ, không phải chỉ là nói cám ơn với ta chứ ?"

"Lão phu nhân, Tương Nghi quả thật còn có chuyện thỉnh giáo." Đôi mắt đẹp của Tương Nghi nhìn thẳng Dương lão phu nhân, trên mặt lộ ra thần sắc khao khát: "Tương Nghi thường xuyên nghe mọi người nói lão phu nhân sống cuộc sống rất tốt đẹp, trong lòng hâm mộ, muốn nhờ lão phu nhân giúp đỡ, phải làm sao, mới có thể trải qua cuộc sống không buồn không lo?"

Bảo Trụ ngồi ở bên cạnh chậu lửa than một bên bóc nếp giấy điểm tâm, một bên cười hắc hắc: "Không có công việc bề bộn thì sẽ không có phiền não. Tương Nghi, nhìn muội gầy như vậy, còn không phải quá nhiều lo nghĩ sao !"

Mặt Gia Mậu trầm xuống, không nói gì, chẳng qua là ân cần nhìn Tương Nghi, trong mắt có thần sắc thương hại.

Tương Nghi và Bảo Trụ, thân thế hai người khác hẳn, Bảo Trụ có thể không thèm nghĩ chuyện phiền lòng, nhưng Tương Nghi dù không thèm nghĩ nữa, chuyện phiền lòng kia tự tìm tới cửa, sao có thể không buồn không lo?

Dương lão phu nhân kinh ngạc nhìn Tương Nghi, không nghĩ tới đứa bé sáu tuổi, lại hỏi ra vấn đề như vậy. Bà hơi suy nghĩ một chút, hé mắt: "Tương Nghi, cõi đời này không có chuyện ngồi mát ăn bát vàng, tất cả mọi người chỉ biết ta trải qua vừa lòng đẹp ý, nhưng không biết năm đó ta từng trải qua bao nhiêu gian khổ." Bà đồng tình nhìn Tương Nghi liếc mắt, nhẹ nhàng vỗ hai cái lên mu bàn tay nàng: "Tương Nghi, ngươi là đứa nhỏ cơ trí, ta cho ngươi biết một câu, nữ tử khẩn yếu nhất, không ai bằng chỉ có hai chữ tài, sản, bên trong hai chữ này, chỉ cần ngươi có thể có một trong đó, cũng có thể sống vừa lòng đẹp ý rồi."

"Tài và sản ?" Tương Nghi nói ra: "Tài, thế nào mới gọi là tài? Còn có sản... Là không phải tài phú tài sản sao ?"

Dương lão phu nhân khen ngợi gật đầu: "Một người đàn bà nếu có tài danh, vậy sẽ có không ít người đạp hư ngưỡng cửa xin cưới nàng về làm đương gia chủ mẫu, nếu còn có tài lực, vậy cả đời của nàng sẽ phong sinh thủy khởi."

Tương Nghi trầm mặc một chút, Tam thẩm của nàng có tài danh, gả vào Lạc Phủ, không phải cũng phải đứng sau mẹ kế của nàng sao ? Nàng nhìn ánh mắt cơ trí của Dương lão phu nhân, khẽ gật đầu một cái: "Ta biết rồi, vì lão phu nhân có tài lại có tài sản, mới tiêu dao tự tại như thế."

Dương lão phu nhân cười ha ha một tiếng: "Nói như vậy cũng không sai."

Tương Nghi quỳ xuống đất: "Đa tạ lão phu nhân chỉ điểm."

"Ngươi có ngộ tính, tự mình suy nghĩ thật tốt." Trên mặt Dương lão phu nhân lộ ra một tia khen ngợi: " Đường trên thế gian này đều là người đi ra, không có người nào có thể lựa chọn thay ngươi. Ta cũng chỉ có thể là ở bên cạnh ngươi chỉ điểm một, hai, về phần ngươi muốn qua cả đời này thế nào, con đường này ngươi phải tự đi cho tốt."

"Có thể được lão phu nhân chỉ điểm, Tương Nghi đã là tam sinh hữu hạnh." Mắt Tương Nghi rưng rưng: "Người ta nói một buổi nghe vua nói, thắng mười năm đọc sách, nhưng ta nghe lão phu nhân nói một phen, đã có thể hưởng thụ cả đời rồi."

Dương lão phu nhân nói đúng, đường là tự mình đi thành, mình muốn tìm núi dựa cố nhiên không sai, quan trọng nhất là khiến mình cường đại lên, chỉ có mình cường đại đến khi người khác không thể coi thường, vậy mới có thể yên tâm thả ý làm chuyện mình muốn làm.

Trở lại Lạc Phủ, chuyện đầu tiên nàng làm là đi đại sảnh tìm Lạc lão phu nhân, chuyện mặt ngoài này vẫn phải làm đủ, mình cũng không thể vừa được cơ hội đọc sách, trong nháy mắt đã không kính trọng Lạc lão phu nhân, đây thật là quá dối trá.

"Túi Sách này là ai cho Thúy Chi cầm ?" Lạc lão phu nhân tinh mắt, lập tức phát hiện túi sách Thúy Chi trong xách tay, nhìn hai lần, thầm nghĩ trong lòng Nghi Nha Đầu này sao bạc mua vải tốt như vậy làm túi sách, nhìn mặt ngoài đoán, lại giống gấm Tứ Xuyên.

Tương Nghi cúi đầu trả lời: "Là Bảo Trụ ca ca tặng cho con."

Nàng không dám nói tên Gia Mậu ra, dù sao hắn và mình, đời này mới gặp hai lần, nếu quen thuộc quá, sẽ khiến người bên cạnh kinh ngạc.

"Bảo Trụ có lòng." Lạc lão phu nhân Tương Nghi một chút, thở ra một hơi: "Hôm nay ngươi học cái gì ? Nói một chút cho tổ mẫu nghe."

"Hoàng Nương Tử dùng Tam tự kinh dạy cho con, con có thể đọc một đoạn." Tương Nghi bắt đầu đọc mấy câu kia ra, lưu loát, không dừng lại.

Lạc lão phu nhân kinh ngạc nhìn Tương Nghi, con ngươi chuyển động, không nghĩ tới trưởng tôn nữ này không ngờ thật thông minh, mới dạy cho nàng, là có thể đọc nhiều chữ như vậy. Nàng hài lòng gật đầu: "Ngươi đọc sách cho tốt, sách này đều là trong chữ có vàng, ngươi chỉ cần đọc sách hay rồi, chuyện gì cũng tốt hơn."

"Dạ." Tương Nghi hành lễ: "Tương Nghi về phòng luyện chữ."

"Đi đi." Lạc lão phu nhân khoát tay một cái: "Ngươi làm chuyện ngươi cần làm đi."

Màn cửa buông xuống, chim khách thêu trên đó nhảy nhảy lúc lên lúc xuống. Lạc lão phu nhân nhìn bóng lưng Tương Nghi, hé mắt: "Mụ mụ, ngươi cảm thấy tốn tinh lực đi tài bồi nàng, có đáng giá hay không?"

Quá mụ mụ xuôi tay đứng phía sau Lạc lão phu nhân, mặt lộ vẻ cười: "Lão phu nhân nhìn người rất chính xác, cần gì phải hỏi lão nô."

Lạc lão phu nhân từ từ nở nụ cười: "Mẫu thân nàng nhưng là người nhà Hoa Dương Tiễn, tuy nói Tiền gia đã suy vi, nhưng dù sao cũng là đại tộc có căn cơ, dù sao cũng hơn mẹ Ngọc nha đầu."

"Mọi người không đều nói công tử tiểu thư Cao gia, ngoại trừ bạc không thiếu, còn lại cái gì cũng thiếu. Đại phu nhân cũng tốt, ngoại trừ bạc, ít nhất còn có khuôn mặt dễ nhìn." Quá mụ mụ vẫn xuôi tay, không có phân nửa động tĩnh, nói những lời này ra, trên mặt cũng không chút biểu tình

"Ngươi nói lời này không tệ." Lạc lão phu nhân gật đầu một cái: "Có thể không phải như vậy?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.