Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 23: Người cơ khổ cùng hội cùng thuyền



Trời dần dần tối xuống, Thúy Chi nhón mũi chân thắp sáng đèn lồng ở hành lang, ánh sáng nhàn nhạt bị gió thổi lung lay, dao động không chừng trên mặt Thúy Chi.

"Điền trang, cửa hang ?" Lưu ma ma lắc đầu: "Những thứ này đều là trước khi xuất giá lão phu nhân cho đại phu nhân, cũng chỉ có Chu ma ma biết rõ nhất, khi đó ta chưa từng cẩn thận nghe qua, chỉ nghe đại phu nhân mơ hồ nói có một khoản bạc, điền trang và cửa hàng thì không nghe nàng đề cập tới."

Thúy Chi vén màn cửa lên đi vào, trong mắt đều là thần sắc nghi ngờ: "Ma ma, đại phu nhân của chúng ta tính tình mềm mại nhu nhược, hơn nữa có chuyện cũng chỉ bực bội trong đầu, cũng không thương lượng với chúng ta, nhưng ta đoán, trong của hồi môn sao có thể không có cửa hang ? Lạc Phủ lão phu nhân này lợi hại như vậy..." Thúy Chi nhỏ giọng nói: "Chỉ sợ là đã bị bà ấy cầm đi."

Lưu ma ma thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy không có ai, mới khoát tay nói: "Nghi ngờ thì sao? Không thể không bằng không đi thỉnh cầu bà! Coi như cô nương chúng ta muốn thì sao, bà ta sẽ cho hả ? Chỉ sợ chẳng những không cho, còn khắp nơi nói xấu cô nương!"

Tương Nghi cắn môi không nói gì, Lưu ma ma nói đúng, nếu mình đi hỏi Lạc lão phu nhân, thì sao mở miệng nổi ? Cuối cùng nên đòi bao nhiêu thứ về —— trừ phi, có bằng chứng xác thực, mới có thể mở miệng.

Đồ cưới của mẹ rốt cuộc có bao nhiêu, bây giờ chỉ có một phương pháp mới có thể làm rõ, đó chính là trở về nhà Hoa Dương Ngoại Tổ đi hỏi. Tương Nghi nhẹ nhàng đẩy đôi vòng tay ngọc phù dung, suy nghĩ trong đầu, phải nói thế nào mới có thể nói với tổ mẫu để mình được đi nhà Hoa Dương Ngoại Tổ một chuyến.

Nàng cẩn thận suy nghĩ một phen, kiếp trước nàng căn bản chưa từng đến Hoa Dương gia.

Từ khi ra đời đến lúc nàng xuất giá rồi chết ở kinh thành, nàng chưa từng đến Hoa Dương một lần, khi Lạc lão phu nhân còn tại thế, nàng từng nói muốn đi nhà Ngoại Tổ thăm hỏi, Lạc lão phu nhân luôn lắc lắc đầu nói: "Cả vợ kế của ông ngoại ngươi, hay cậu không phải người tốt, ta sợ ngươi đi Hoa Dương sẽ bị hắn đánh chủ ý, hay lại cứ ngây ngô trong phủ đi ."

Bà ngoại qua đời nàng hai tuổi khi, ông ngoại ra ngoài cưới một người trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp, qua hai năm lại sinh được một đứa nhỏ, toàn tâm toàn ý đặt lên con trai nhỏ này, căn bản là không ngờ tới mình còn có một đứa cháu mồ côi ở Nghiễm Lăng.

Ba người cậu ruột của Tương Nghi, Cậu lớn là kẻ vô lại, khi dễ người sa cơ thất thế ở đầu đường Hoa Dương, ăn uống chơi gái đánh cược, một chút xíu của cải của Tiền gia bị hắn chơi đùa không còn dư lại bao nhiêu. Hai cậu còn lại đều đọc sách trong Tộc Học, cũng vô cùng cố gắng đọc sách muốn thi đậu tam nguyên, làm rạng danh Hoa Dương Tiễn gia. Chỉ tiếc, đến khi Tương Nghi chết, chỉ có cậu nhỏ thi đậu Tiến sĩ, ra ngoài làm Huyện lệnh, cũng không biết sau đó có leo lên hay không.

Nữ tử xuất giá, cái gì cũng do mẫu thân đặt mua, bây giờ đi nhà Hoa Dương Ngoại Tổ hỏi, tối đa cũng chỉ có thể biết đồ cưới đặt mua năm đó, tiền ép rương và điền trang cửa hàng các loại, đều là bà ngoại trong tối kín đáo đưa cho mẹ, đây gọi là tiền để dành trong chi tiêu. Bây giờ bà ngoại đã qua đời, đi nhà Hoa Dương Tiễn, chỉ sợ cũng không hỏi được gì, Tương Nghi nghĩ chuyện này, chân mày nhíu chặt, chỉ thấy ruột của mình cũng sắp thắt thành nút rồi.

"Cô nương, ngươi mặt mày ủ dột như vậy, rốt cuộc là tại sao?" Thúy Chi đi tới, nhẹ nhàng thay Tương Nghi đổi kiểu tóc, để cho tóc đen tùy ý thả xuống hai vai, chỉ khuôn mặt nhỏ nhắn trong kính nói: "Cô nương, ngài xem một chút, ngài xem một chút, lông mày của ngài, sắp thành chữ bát rồi."

Tương Nghi nhìn vào trong gương một cái, quả nhiên là như vậy, không khỏi bật cười, Thúy Chi đưa tay nhéo gương mặt của nàng: "Cô nương vẫn cười lên đẹp mắt!"

Lưu ma ma ở bên cạnh than thở: "Cô nương, thật vất vả lão phu nhân đối với ngài tốt hơn nhiều chút, ngài nên thoải mái chút mới đúng, đừng nên có gương mặt đau khổ như vậy. Ma ma đi lấy cơm tới cho ngài, ăn cơm tối xong ra ngoài đi một trận tiêu thực rồi ngủ, ngày mai dậy sớm."

Tương Nghi gật đầu một cái: "Ta biết đâu rồi, bây giờ sống cũng khá hơn một chút, trong lòng cũng nên thoải mái. Ma ma đi lấy cơm tới đi."

Bên ngoài tựa hồ nổi gió lên, một mảnh trong vườn đều là bông tuyết nhỏ vụn, Lưu ma ma cầm một cây dù dầu, trên giấy vàng đen vẽ một đóa hoa lớn, cánh hoa mập trắng đã có nhiều điểm ố vàng, hình như là bức họa cũ. Bông tuyết rơi trên mặt dù xuống, rơi đến đường mòn đá xanh, chớp nhoáng biến mất.

"Ma ma..." Tương Nghi nằm úp sấp trên cửa sổ, nhìn bóng người đi tập tễnh kia, trong lòng có mấy phần cảm kích, kiếp trước Lưu ma ma một mực ở bên cạnh mình, bất kể mình làm gì, nàng cũng không chút do dự làm thay mình, có thể nói là người hầu trung thành nhất trong những người hầu trung thành.

Mà Thúy Chi... Nàng nhẹ nhàng cọ xát tay lên long áo, trong lòng bỗng nhiên hoảng loạn, kiếp trước nha hoàn hồi môn của nàng là Hồng Nhi, là Lạc Đại phu nhân cho nàng, Thúy Chi... Đi nơi nào ? Bỗng nhiên Tương Nghi phát hoảng, xoay người một cái nắm tay của Thúy Chi: "Thúy Chi, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?"

Thúy Chi có vài phần kinh ngạc: "Cô nương, nô tỳ năm nay hai mươi hai, cuối năm trước cô nương còn thưởng ta một lượng bạc, nói là làm quà tặng sinh nhật cho ta, sao nay lại quên mất?"

Tương Nghi kinh ngạc nhìn nàng, ôm Thúy Chi, dán mặt vào trên người của nàng, tham lam hít vào mùi thơm nhàn nhạt truyền tới từ người nàng —— Thúy Chi, sắp chết.

Có vài người không nhìn nổi nàng sống tốt, luôn tính toán phải loại bỏ từng người bên cạnh nàng, chờ khi bên người nàng hết người nàng có tài cũng không thể trở mình.

Kiếp trước đến cuối cùng bên cạnh mình chỉ còn lại Lưu ma ma, Hồng Nhi là Lạc Đại phu nhân gài bên người nàng, mình có hành động gì, đảo mắt Lạc Đại phu nhân sẽ biết rõ ràng. Sau đó nàng đi theo mình làm nha hoàn hồi môn, lại tập trung tinh thần dõi theo Lý phu tử, mình mượn tay nàng mới có được một tờ hưu thư.

Người sống trên đời này, nếu không có hai thân tín, vậy coi như nửa bước khó đi, kiếp trước mình bị các nàng bóp trong bàn tay, một lần lại một lần thất bại khiến nàng mất đi sức phản kháng. Nàng kinh hãi ôm Thúy Chi, cả đời này, bất kể thế nào mình cũng không thể để Thúy Chi rời khỏi mình, dù phải lập gia đình, cũng phải để Thúy Chi gả cho người nàng vừa lòng đẹp ý.

"Cô nương, ngài sao vậy ?" Thúy Chi có chút kỳ quái, đưa tay sờ tóc Tương Nghi: "Đột nhiên sao ôm ta như vậy?"

Tương Nghi nghẹn ngào một tiếng, thấp giọng nói: "Thúy Chi, ngươi đừng rời bỏ ta."

Thúy Chi ngẩn ra, đẩy Tương Nghi ngồi xuống, ôm nàng vào trong ngực: "Cô nương, hôm nay ngài thật là kỳ quái. Thúy Chi muốn hầu hạ cô nương cả đời, giống như Lưu ma ma hầu hạ đại phu nhân vậy, sao lại tách khỏi cô nương chứ ?"

Trong lòng Tương Nghi Tâm đau xót, thút tha thút thít nói: "Lưu ma ma là quả phụ, cũng chỉ có thể ở bên cạnh mẫu thân ta thôi, Thúy Chi ngươi còn trẻ, chẳng lẽ không lấy chồng rồi sao ? Bọn họ đều nói con trai lớn phải lấy vợ, con gái lớn phải lấy chồng, luôn có một ngày ngươi phải rời khỏi ta."

"Cô nương, ngài đừng nói như vậy." Thúy Chi nhẹ nhàng ôm chặt Tương Nghi vào lòng, dùng trán cọ trán nàng: "Cô nương, ta thấy rất nhiều nha hoàn trong phủ này gả cho sai vặt, có mấy người sống tốt ? Gả cho người phải nghe lời nói đàn ông, kiếm tiền còn phải giao bạc cho hắn, đến lúc đó sinh con dưỡng cái tân tân khổ khổ cả đời, cuối cùng có ai có kết quả tốt ?"

Tương Nghi yên lặng không nói, Thúy Chi quá thông suốt.

Nha hoàn trong phủ gả cho người, nếu là nam nhân làm quản sự, được chủ tử tin tưởng, trong túi hơi nhiều hơn mấy lượng bạc, tập trung tinh thần còn phải cưới một tiểu thiếp, trong nhà quản sự phủ lớn có một phòng di nương là chuyện thường, tất cả mọi người không thấy lạ. Dù là không có bạc, cũng trăm phương ngàn kế từ nghĩ biện pháp trên người vợ, bạc chủ tử khen thưởng, tiền tiêu hàng tháng đều bị vơ vét sạch sẽ, cho hắn cầm ra bên ngoài ăn cơm uống rượu hết.

Cho dù là người lo cho gia đình chút, chờ hài tử một đứa hai đứa sinh ra, chuyện trong nhà không thể bỏ mặc, không có cách nào làm thiếp thân nha hoàn, chỉ có thể đi làm việc nặng, hỗ trợ rửa chén dọn món ăn trong phòng bếp, tu bổ hoa cỏ trong vườn, nhưng cách chủ tử ban đầu rất xa.

Thúy Chi thấy rõ, Lạc Đại phu nhân nói muốn gả nàng, nàng kiên quyết không chịu, Lạc Đại phu nhân cảm thấy mất mặt, để người mạnh mẽ kéo nàng đi thành hôn cùng tiểu tử kia, lúc ấy Thúy Chi nháo lợi hại, phải đổ thuốc mới khiến nàng mơ mơ màng màng thân thể không có sức lực, tiểu tử kia mới đắc thủ. Thúy Chi là một người mạnh mẽ, không cam lòng chịu nhục, buổi tối ngày đó treo cổ tự vận.

Tương Nghi nhớ rõ, hôm đó một đám người vọt vào từ bên ngoài, đoạt đi Thúy Chi còn sống đang thêu thùa may vá. Khay đan lăn từ trên ghế xuống, kim chỉ rơi đầy mặt đất, còn có mấy khối vải vóc lẻ tẻ, tung bay theo gió xuân, từ hành lang bay thẳng vào trong vườn.

Lúc ấy nàng tuổi tác còn nhỏ, thấy một màn này, kinh hãi toàn thân phát run, Lưu ma ma ôm nàng đuổi theo, muốn đoạt lại Thúy Chi, không ngờ bị những người đó một cước đạp ngã trên đất: "Lão bà tử này, đây chính là đại phu nhân ban cho Thúy Chi hôn sự tốt, sao các ngươi lại không biết tốt xấu như vậy !"

Thúy Chi kêu khàn cả giọng, tiếng nàng tựa hồ còn bồng bềnh bên tai, trong lòng Tương Nghi vô cùng khó chịu, ôm chặt Thúy Chi, yên lặng nghĩ trong lòng, phải làm thế nào, mới có thể lưu người bên cạnh mình lại ?

Việc nặng một đời, biết một ít chuyện sắp xảy ra trước thời hạn, mình không thể trơ mắt nhìn bi kịch phát sinh một lần nữa. Nàng phải bảo vệ Thúy Chi, bảo vệ người nàng quý trọng, đồng thời cũng là bảo vệ mình. Tương Nghi cắn răng, ngồi thẳng người từ Thúy Chi trong ngực, khẽ mỉm cười với nàng: "Thúy Chi, chúng ta cam đoan rồi, cả đời phải ở cùng một chỗ."

Thúy Chi cười chúm chím nhìn Tương Nghi, gật đầu một cái: "Đó là tất nhiên."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.