Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 35



Chuyện của Thúy Chi quyết định như vậy.

Đến Ngọc Ngạn Đường, Lạc lão phu nhân hòa hòa khí khí hỏi nàng có đáp ứng hôn sự này hay không, Thúy Chi đỏ mặt chẳng qua là không nói lời nào, Dương Nhị Phu nhân bên cạnh cười nói: "Thúy Chi, ta biết ngươi xấu hổ, ngươi cũng không cần lên tiếng, gật đầu một cái coi như là đồng ý, lắc đầu là không, thế nào?"

Thúy Chi suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gật đầu một cái, nếu cô nương hy vọng mình thành thân, vậy mình thành thân là được, chỉ cần có thể khiến cô nương vui vẻ là được.

Lạc lão phu nhân thấy Thúy Chi gật đầu, tranh thủ thời gian để cho người đi kêu Phúc bá qua: "Phúc bá, ngươi cũng là lão nhân trong Phủ, có chuyện gì không thể ýnói với ta, còn phải nhờ Dương Nhị Phu nhân? Hôm nay ta đồng 1 yêu cầu của ngươi, chỉ nha đầu Thúy Chi này cho con trai ngươi làm vợ."

Phúc bá đã được ma ma thiếp thân của Dương Nhị Phu nhân thông báo, biết đầu đuôi bên trong, trong lòng tự nhiên vui mừng, nhìn Thúy Chi, thấy nàng sống mặn mà, cũng biết là người của đại tiểu thư, tay chân chuyên cần, tính tình lại tốt, sao lại nói không đồng ý ? Hắn toét miệng cười không ngừng: "Đa tạ lão phu nhân, đa tạ Dương Nhị Phu nhân."

Thúy Chi thấp giọng nói: "Ta đồng ý hôn sự, nhưng lại có yêu cầu."

Phúc bá vội vàng gật đầu nói: "Ngươi muốn sính lễ cái gì? Không cần ngại cứ nói thẳng, đứa con kia ta cũng có chút bạc, giữ lại chính là chuẩn bị cưới nàng dâu."

"Không phải chuyện sính lễ." Thúy Chi phịch một tiếng quỳ xuống đất, ngẩng đầu lên nhìn Lạc lão phu nhân: "Lão phu nhân, sau khi Thúy Chi thành thân còn muốn tiếp tục phục vụ Cô Nương, nếu không phải có thể tới Lạc Phủ làm việc, ta liền không lấy chồng."

"Hay cho một nha hoàn trung tâm !" Dương Nhị Phu nhân khen một tiếng: "Lại còn có thể lo nghĩ cho chủ tử như vậy!"

Tương Nghi là máu xương đại tẩu nàng lưu lại, nàng cũng biết Tương Nghi chắc chắn sống không tốt ở Lạc Phủ, lúc trước nàng tới Dương phủ chúc tết, mình thấy nàng tay chân gầy đến trơ xương. Nếu là bên người lại không có người làm trung tâm, chỉ sợ là sẽ bị đại tẩu khi hiện tại khi dễ đến mảnh xương vụn cũng không còn.

Dương Nhị Phu nhân cười nhìn Thúy Chi: "Lạc Phủ lại không thiếu tiền tiêu hàng tháng bạc của một người làm, ngươi thành hôn, nha hoàn không thể làm, thiếp thân nương tử chung quy là có thể, giúp Cô Nương làm kim chỉ, sửa sang nội vụ, như vậy cũng rất tốt."

Phúc bá sợ con dâu tới tay bay mất, vội vàng dập đầu nói lắp tỏ thái độ: "Không việc gì không việc gì, ngươi cứ tiếp tục làm việc trong phủ, ngươi nhìn ta, không phải cũng làm việc trong phủ sao?"

Lạc lão phu nhân gật đầu một cái: "Thúy Chi, mau mau đứng lên, thành thân với phục vụ Cô Nương không có mâu thuẫn gì, tất nhiên ngươi có thể lưu lại."

Thúy Chi mừng rỡ, dập đầu hai cái với Lạc lão phu nhân và Dương Nhị Phu nhân: "Thúy Chi cám ơn lão phu nhân, Dương Nhị Phu nhân."

Cửa viện đứng rất nhiều người, tất cả mọi người giương mắt nhìn đường mòn đá xanh bên kia, thấy Thúy Chi từng bước một đi tới, Bảo Trụ nhảy lên một bước đi qua, đi tới trước mặt Thúy Chi, cười hắc hắc hai cái, sờ đầu một cái, lại đi về, chuyện này không phải là Tương Nghi biểu muội tới hỏi ? Hắn cũng không thể vượt qua chức phận.

"Thúy Chi, sao rồi?" Tương Nghi ngẩng đầu lên, trong mắt tất cả đều là khao khát.

Nàng nhất định phải đồng ý, nếu không đồng ý, thì sẽ không còn kịp rồi, tai họa kiếp trước sẽ phát sinh một lần nữa. Ánh mắt Tương Nghi nhìn chăm chú vào Thúy Chi, không bỏ qua cho thần sắc trên mặt nàng.

Thúy Chi xấu hổ gật đầu, Tương Nghi cảm thấy mình lòng của bỗng nhiên buông lỏng, đưa tay ôm lấy Thúy Chi, dán mặt vào hông của nàng, dùng sức dụi mắt một cái, cuối cùng yên tâm, Thúy Chi sẽ không có vận mệnh như kiếp trước, nàng cũng sẽ không rời khỏi mình.

Mũi Tương Nghi đau xót, bắt đầu khóc, nàng cũng không biết mình vì sao lại khó chịu như vậy, đột nhiên lệ như suối trào. Đã là người của hai thế giới, sao vẫn như cũ không khống chế được cảm tình ? Nàng có chút nghi hoặc, nhưng nước mắt vẫn không vì nàng nghi hoặc mà ngừng lại, một chút xíu rơi xuống, càng ngày càng nhiều, giống như chuỗi châu đi bị đứt phảng phất có thể nghe thấy tiếng vang khi rơi xuống đất.

"Cô nương, ngươi đừng khóc, đừng khóc." Thúy Chi ngồi xổm người xuống, lấy khăn ra lau nước mắt cho Tương Nghi: "Nô tỳ đã nói qua với lão phu nhân, sau khi nô tỳ thành thân, sẽ tiếp tục chăm sóc cô nương."

Tương Nghi gật đầu một cái. Đỏ mắt ôm lấy cổ của Thúy Chi: "Ngươi đã nói, chúng ta sẽ cả đời chung một chỗ."

Thúy Chi gật đầu một cái, giơ tay lên xoa xoa khóe mắt: "Dạ, ta theo cô nương cả đời."

Bảo Thanh bên cạnh còn không lớn đến mức biết được đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, thấy Tương Nghi và Thúy Chi ôm nhau, Lưu ma ma bên cạnh cũng dùng tay lau nước mắt, cũng méo miệng khóc: "Các ngươi khi dễ nghi biểu tỷ. Các ngươi làm nàng khóc!"

Tương Nghi vội vàng xoay người lại, kéo tay của Bảo Thanh, cười một tiếng với nàng: "Ta không sao, ta là cao hứng thay Thúy Chi, ngươi nhìn này, không phải ta đang cười sao?"

Bảo Thanh nghiêng đầu nhìn Tương Nghi, thấy nàng thật sự đang cười, lúc này mới xoa xoa nước mắt: "Nghi tỷ tỷ, tỷ nhất định phải vui vẻ.",

Tương Nghi Tiếu đến gật đầu một cái: "Tỷ hiểu rồi."

Buổi trưa Lạc Phủ dùng cơm ở Ngọc Ngạn đường, tuy nói là tết Nguyên Tiêu, nhưng vắng ngắt, trên bàn chỉ ngồi Lạc lão phu nhân Dương Nhị Phu nhân và mấy hài tử.

Món ăn thì rất phong phú, ước chừng bày mười đĩa, Dương Nhị Phu nhân nhìn một bàn thức ăn đầy ắp, lắc đầu một cái: "Mẹ, ngài cũng quá lãng phí rồi."

Lạc lão phu nhân từ ái cười cười: "Hiếm khi con về nhà một chuyến, ta đặc biệt để cho đầu bếp làm nhiều vài món thức ăn."

Dương Nhị Phu nhân bưng chén cơm trong tay, nửa ngày không nói ra một câu, chuyện này, người bên cạnh nhìn thay61 chỉ lại nói Lạc lão phu nhân thật thương con gái của mình, ai biết mẹ trong tối hung hang đâm mình một đạo? Mặc dù nàng xuất giá đã chín năm rồi, nhưng cây gai này từ đầu đến cuối không có nhổ ra.

"Tổ mẫu, Nghi tỷ tỷ gầy như vậy, ngài phải cho nàng ăn nhiều một chút." Bảo Thanh chớp mắt to, nói rất là nghiêm túc: "Lần trước nàng tới nhà chúng ta chúc tết, Gia Mậu ca ca cũng nói nàng quá gầy!"

Tâm Tương Nghi Tâm chậm một nhịp.

Gia Mậu, danh tự này nói ra từ trong miệng người khác, nàng nghe thấy có một cảm giác sợ hết hồn hết vía. Cả đời nàng muốn né tránh người này, không muốn lại quấn quít trong đoạn cố sự kia, thật không nghĩ đến hắn lại như gió rét, quanh quẩn bên màn cửa Lạc Phủ, không chỗ nào không có mặt, thời thời khắc khắc nhắc nhở nàng —— hắn ở nơi này.

Lạc lão phu nhân nhưng là cười hòa khí: "Gia Mậu là Đại thiếu gia Dung gia Giang Lăng?"

Dung gia Giang Lăng chính là thế gia đại tộc, Kim Ngọc Phường nổi danh Đại Chu do Dung nhà sở hữu, đã có hơn một trăm năm. Ngày trước tổ tiên Dung gia đã từng cùng Thái tổ giành thiên hạ, sau đó sợ công cao chấn chủ, tự giải Giáp quy Điền. Thái tổ mừng rỡ, cho hắn cái chức ngồi chơi xơi nước, Kim Ngọc Phường còn có bảng hiệu hoàng cung đặc cách, làm ăn tốt kinh người.

Mặc dù Dung gia thoái ẩn, nhưng trong triều vẫn có không ít quan hệ cữ, mấy đời đế vương cũng coi trọng Dung gia, 30 năm trước Đại tiểu thư Dung nhà Dung Thanh Tú vào cung, bây giờ đã là Dung phi, sinh một hoàng tử, rất được Hoàng thượng sủng ái, Dung gia đừng nói ở Giang Lăng, dù là ở Giang Nam, cũng nổi danh lừng lẫy.

" Ừ." Bảo Thanh cướp lời nói: "Bà ngoại, Gia Mậu ca ca là Đại thiếu gia Dung gia, người khá tốt, luôn nở nụ cười, còn từng mang con đi bắt chim sẻ chơi đùa!"

Lạc lão phu nhân như có điều suy nghĩ gật đầu một cái: "Dung gia tổ huấn nghiêm, dạy dỗ tốt."

Tổ huấn Dung gia Giang Lăng có không ít, trong đó có một cái là phá lệ làm người ta lấm lét: Nam tử tuổi tròn bốn mươi không con mới có thể cưới vợ bé, cái này ở lúc ấy có thể tính là lập dị, Dương lão phu nhân cũng là nhìn tổ huấn này, mới gả con gái của mình đến Dung gia.

Dương Nhị Phu nhân cười nói: "Dung gia giáo dưỡng tốt, Dương gia cũng không kém."

Nếu nói Kim Ngọc Phường của Dung gia làm ăn làm lớn, nhưng Dương gia cũng không kém. Dung gia làm đều là làm ăn của nhà giàu, những thứ đồ trang sức kia đều là trân bảo ly kỳ, bán một món được một món bạc. Mà làm làm ăn của Dương gia, đều là người người không thể thiết, cây cải dầu, rượu trái cây thượng hạng, phàm là bán thứ có liên quan tới ăn uống, tất nhiên sẽ có Dương gia một phần.

Lạc lão phu nhân thấy trong đầu nữ nhi mình đã hướng tới Dương gia rồi, cũng không nói nhiều, chẳng qua là nói xa nói gần với nàng: "Mấy Thiếu phu nhân của Dung gia, xuất thân cũng đều tốt?"

Dương Nhị Phu nhân nhìn Lạc lão phu nhân, trong lòng bỗng nhiên có vài phần nghi ngờ, sao mẹ lại có hứng thú với hỏi thăm Dung gia? Trong nội tâm nàng đang tính toán gì? Mẹ nói chuyện chưa bao giờ vô duyên vô cớ, ánh mắt Dương Nhị Phu nhân liếc tới Tương Nghi ngồi đối diện, chẳng lẽ mẹ đánh lên chủ ý nàng?

Tương Nghi mới sáu tuổi, sao bà lại nghĩ xa như vậy?

Quan sát tỉ mỉ Tương Nghi một phen, ngược lại sống rất tốt, chỉ tiếc xuất thân ở đây, mặc dù nhà mẹ đẻ nàng là nhà Hoa Dương Tiễn, nhưng bây giờ sa sút, Lạc gia lại chẳng qua là quang cảnh như vậy, chung quy sợ khó với cao tới Dung gia.

Chẳng qua là chuyện nhân duyên này ai có thể nói rõ? Chính nàng cũng không nghĩ tới nàng có thể gả đến Dương gia tiếng tăm lừng lẫy, không chừng sau này Tương Nghi cũng có cơ hội tốt như vậy. Dương Nhị Phu nhân hé miệng cười một tiếng, trong lòng thầm nghĩ, nếu sau này cháu gái linh tú thật sự được Gia Mậu coi trọng, mình làm một chuyện tốt dắt hồng tuyến, vô cùng tốt.

Lạc lão phu nhân lại cũng không nói thêm gì, chẳng qua nói với Dương Nhị Phu nhân mấy chuyện, trong nhà vang lên tiếng cười nói, một đoàn náo nhiệt.

"Lão phu nhân, Đại lão gia và đại phu nhân trở về phủ." Lục Nhược đứng ở cửa, vén rèm cửa lên truyền lời. Lạc lão phu nhân hơi hơi gật đầu: "Ta biết rồi, để họ đi vào."

"Hôm nay đại ca đại tẩu trở lại sớm." Dương Nhị Phu nhân cười dừng đũa: "Còn không biết có ăn cơm trưa chưa."

"Chúng ta ăn buổi tối, giờ buổi trưa trải qua, sợ là bọn họ đã ăn cơm rồi." Lạc lão phu nhân không đảo mắt giữ miệng, âm thầm suy nghĩ, lão đại coi như là biết dỗ người, nhanh như vậy đã dỗ con dâu về, bà còn lo lắng con dâu ở nhà bên kia náo lên một trận, bây giờ nhìn lại, đây cũng là một người biết đắn đo.

"Nhé, tiểu cô trở lại chính là khác, chỉ có mấy người như vậy, lại còn bày mười món thức ăn." Trong thanh âm Lạc Đại phu nhân lộ ra một tia chua ngoa, giống như một cây giũa, từ gạch chịu mòn vang dội tư lạp tư lạp, rất là khó nghe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.