Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 40: Khổ nhục kế vật quy nguyên chủ



Trong phòncó một ngọn đèn dầu không đang lay động, soi ra dưới đèn gương mặt tái nhợt, bị ánh đèn vàng ấm chiếu lên, tựa hồ chiếu ra màu sắc vàng khè trên mặt. Tiểu Lục bắt tay Tương Nghi, không khỏi thổn thức: "Đại tiểu thư, ngài khá hơn chưa ạ?"

Tương Nghi khẽ gật đầu một cái: "Ta tốt hơn rồi, Tiểu Lục, sao lại làm phiền ngươi tới đây? Trời tối như vậy, bên ngoài gió rét, coi chừng bị lạnh."

Đại tiểu thư thật đúng là một người hiểu biết lễ nghĩa, mình bệnh thành bộ dáng kia, còn nghĩ tới người khác. Tiểu Lục chỉ cảm thấy mũi ê ẩm, khổ sở một hồi, nhìn gương mặt lớn chừng bàn tay của Tương Nghi , một đôi mắt màu đen thẫm chiếm hơn phân nửa, càng lộ vẻ điềm đạm đáng yêu, không khỏi lập tức sinh lòng đồng tình. Nàng đứng dậy, kéo Hồng Diện tới, tát một cái xuống: "Ngươi kẻ lòng dạ đen tối này, lại còn hại Đại tiểu thư, ai cho ngươi lá gan này !"

Hồng Diện bụm mặt khóc: "Ta không có, không có! Ta không hại Đại tiểu thư mà!"

Trong phòng nhanh chóng trở nên náo động, loạn thành một mảnh, Tương Nghi che ngực ho khan: "Tiểu Lục tỷ tỷ, đừng đánh nàng, cẩn thận mẫu thân của ta biết sẽ tới trách cứ ta!"

Tiểu Lục nghe lời này càng giận hơn, này không phải nô khi chủ sao? Nàng liều mạng níu lấy tay của Hồng Diện dùng lực véo một cái, bên trên lập tức xanh một mảnh: "Còn già mồm! Ngươi đừng nói ngươi không có, có hay là không, người sáng suốt nhìn một cái thì thấy rõ!"

Ngoài cửa sổ đã sớm tụ tập một đám đông người, trong viện này có một đống lớn người hầu của bốn vị tiểu thư, thấy bên này có động tĩnh, đều sang đây xem náo nhiệt. Mọi người xuyên qua màn cửa sổ nhìn vào trong, chỉ thấy Tiểu Lục đang trách móc Hồng Diện, từng người kinh hô lên: "Hồng diện lá gan này quá lớn!"

"Còn không phải có người cho nàng lá gan?" Một bà tử thấp giọng thì thầm một tiếng, lắc đầu liên tục: "Ai ya, không mẹ ruột thì sao có thể thật lòng yêu thương!"

"Ngươi đang nói gì?" Lạc Tương Ngọc nổi giận đùng đùng từ phía sau chen tới, gỡ ra đống người xông vào bên trong : "Lạc Tương Nghi,thân thể ngươi không tốt thì trách đến trên người Hồng Diện ? Hừ, thật là không biết xấu hổ!"

Hồng Diện thấy Lạc Tương Ngọc tới, trong lòng mừng rỡ, lau nước mắt nói: "Nhị tiểu thư, ta thật không có hại Đại tiểu thư, thật không có, không có..."

"Ai cũng biết ngươi là người của đại phu nhân, nói là tới phục vụ Cô Nương, thật ra thì chính là nghĩ phương pháp chỉnh nàng!" Giọng nói của Thúy Chi truyền tới từ cạnh cửa, nàng ba bước thành hai bước chạy tới, lao thẳng tới trước mặt Tương Nghi: "Cô nương, nô tỳ nói là không cần ở bên người lão phu nhân, để nô tỳ tới hầu hạ ngài, nhưng ngài vẫn không vâng lời ! Nô tỳ thành thân lại thì sao, đâu đáng giá rời đi cô nương lâu như vậy?"

Thấy Tương Nghi nằm ở trên giường, bộ dáng tiều tụy do bị bệnh, Thúy Chi đau lòng mắt nước mắt rơi xuống, nàng cầm tay Tương Nghi, cộp cộp rơi xuống mấy giọt nước mắt, tim như bị đao cắt.

"Cô nương, tối nay nô tỳ sẽ dọn về." Thúy Chi đứng lên, xoay người muốn đi ra ngoài cửa hướng, lại liếc thấy Hồng Diện đứng ở góc tường, khí chạy lên não, chuyển bước đi qua, đùng đùng đánh nàng mấy cái : "Thật là tâm tư ác độc, lại dám hạ thủ với cô nương!"

Thúy Chi dùng toàn lực, mặt Hồng Diện sưng lên trong nháy mắt, nàng bụm mặt, không dám nói gì, chẳng qua là nghẹn ngào khóc. Thúy Chi hung hăng trừng mắt nhìn nàng, cánh tay hạ xuống, thân thể đi ra ngoài, vừa mới bước ra khỏi cửa, đã thấy một nhóm người vội vội vàng vàng đi tới bên này .

Lạc lão phu nhân trầm mặt đi phía trước, trái tim ùm ùm nhảy không ngừng.

Không nghĩ đến nàng dâu lão đại lại ác độc như vậy, mình còn chưa nhắm mắt đâu rồi, đã chơi đùa Lạc Phủ gà chó không yên rồi. Nghi Nha Đầu này chết chính là chuyện lớn, lão đại đang muốn chức Huyện lệnh, sao có thể có một chút trở ngại! Nếu là bị người khác biết, truyền ra ngoài, nói con trai dung túng con dâu hại chết vợ trước sinh con gái, đừng nói Huyện lệnh, chỉ sợ là chức quan hiện tại cũng không giữ được!

Lạc lão phu nhân đi vào phòng, thấy Tương Nghi chẳng qua là toàn thân đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt vàng ố rất là ảm đạm, cũng không như trong tưởng tượng thất khiếu chảy máu da mặt xanh đen, lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, xem ra vợ lão đại cũng coi như có chút phân tấc, chỉ là muốn để cho Nghi Nha Đầu chịu khổ một chút, cũng không định muốn mạng của nàng.

Nàng ngồi ở mép giường nói với Tương Nghi hai câu, Lưu ma ma mang theo một vị đại phu tới, bắt mạch chẩn đoán xong, lại nghe Lưu ma ma đơn giản nói chuyện đã xảy ra, trong lòng đại phu đã có vài phần minh bạch, nhất định mẹ kế kia sai sử người đến hại vị đại tiểu thư này. Thấy bộ dáng tội nghiệp của Tương Nghi, đại phu cũng đồng tình vạn phần, sờ râu lắc đầu: "Chỉ sợ là ăn uống có chỗ không tốt, Đại tiểu thư tuổi còn nhỏ thân thể yếu đuối, nuốt vào tự nhiên sẽ đau bụng."

Mặc dù đại phu không nói rõ, nhưng tại chỗ đều là người thông minh, người nào không biết ý tứ bên trong? Lạc lão phu nhân nén giận mới nói: "Xin đại phu cho một toa thuốc, để cho cháu gái ta mau mau tốt."

Đại phu gật đầu một cái: "Lão hủ sẽ đi cho toa thuốc."

Chờ đại phu vừa đi, Lạc lão phu nhân nghiêm nghị quát lên: "Quá ma ma, vả miệng Hồng Diện."

Hồng Diện kinh hãi lui về sau, run giọng nói: "Lão phu nhân, không phải ta làm, không phải ta làm."

"Phải hay không phải ngươi làm, ta không cần biết. Ngươi là thiếp thân nha hoàn của Đại tiểu thư, già nàng bị bệnh, là do ngươi chiếu cố không tốt, đó là đáng đánh." Lạc lão phu nhân dựng đứng lông mày rống lên một tiếng: "Ngươi còn dám chối hay sao?"

Quá ma ma đi lên trước, vung tay lên, liền nghe thấy tiếng động như đang rang đậu vang lên, đùng đùng một hồi lâu, khi nàng ngừng tay, mặt của Hồng Diện đã sưng lên, một đường máu tươi chảy ra khỏi khóe miệng.

"Mẹ, Hồng Diện phạm lỗi gì, lại bị đánh như vậy?" Lạc Đại phu nhân vội vã chạy vào, thấy Hồng Diện biến thành thế kia, không khỏi sửng sờ. Vừa nãy có bà tử chạy tới nói Đại tiểu thư xảy ra chuyện, hình như là Hồng Diện lấy thuốc hại Đại tiểu thư, Lạc Đại phu nhân nghe xong trong lòng rất là đắc ý, không nghĩ tới Hồng Diện trung thành lại gan lớn như vậy, còn nhanh hơn mình nghĩ ra phương pháp thu thập Lạc Tương Nghi, nhưng khi chạy tới nơi này, phát hiện Lạc lão phu nhân cũng ở đây, mới âm thầm cảm thấy có chút không tốt.

Nha đầu Hồng Diện này, là làm việc thế nào! Hoặc là lập tức giết chết nàng, hoặc là không xuống tay, biến thành như vậy, nàng dự định làm gì!

Lạc Tương Nghi êm đẹp nằm ở trên giường, chỉ nói là đau bụng, không thoải mái, có thể nhìn ra cũng không có vấn đề gì lớn, mà Hồng Diện đã bị Quá ma ma đánh thành đầu heo, thiếu chút nữa nàng không nhận ra người nữa —— Hồng Diện nhất định là không thể lại ngây ngô ở trong này, làm sao mình kịp đi tìm người nằm vùng bên cạnh Lạc Tương Nghi đầy?

"Nàng phạm lỗi gì ? Chẳng lẽ ngươi không có mắt?" Lạc lão phu nhân cười lạnh một tiếng, vợ lão đại thật là ngông cuồng, chẳng lẽ cho là mình thật sự làm ầm ĩ với nàng sao ? Trong Lạc Phủ này, vẫn còn mình lớn nhất!

Mặc dù mình không bắt được nhược điểm nói là nàng sai sử Hồng Diện làm ra chuyện này, nhưng chỉ cần có cái đầu, suy nghĩ một chút thì biết rõ là chuyện gì xảy ra! Trong phòng này cũng không thể lại để vợ lão đại thả người vào, nếu không sau này tất nhiên sẽ náo loạn không thể an bình.

Lạc Đại phu nhân nhìn lướt qua Tương Nghi đang nằm trên giường, cắn răng nghiến lợi, sao kế nữ này không chết đi ! Nàng lại nhìn Hồng Diện rúc vào góc tường , thở dài một cái: "Hồng Diện, không phải ta phải ngươi hầu hạ Đại tiểu thư cho tốt sao? Sao lại biến thành như vậy? Sao Đại tiểu thư lại bị bệnh?"

Hồng Diện ngẩng đầu lên, trong miệng mơ hồ không rõ nói: "Ta cũng không biết."

"Đương nhiên ngươi không biết." Lạc lão phu nhân hừ một tiếng, không cần nói, túi thuốc bột kia nhất định là bị đốt, không có vật chứng, sao nàng lại thừa nhận chứ! "Từ mai ngươi đi phòng chứa củi làm việc, nơi này ngươi không thể ở tiếp nữa."

Lạc Đại phu nhân rất là tiếc, thật vất vả mới đưa vào một người nằm vùng, còn trước thời hạn cho nàng một lượng bạc, thì biến thành vô dụng ! Nàng nhìn Hồng Diện một cái, có vài phần oán trách, cần gì phải tự chủ trương hạ thủ, mình không để cho nàng động, sao nàng lại động!

"Mẹ, là con dâu không nhìn rõ người, ngày mai con sẽ chọn một người tốt cho Tương Nghi dùng." Đến lúc này, Lạc Đại phu nhân cũng chỉ có thể nhẫn nhịn hạ giọng, trước đè chuyện này xuống, tìm đối sách sau.

"Không cần, chỗ Nghi Nha Đầu, ta sẽ đưa người tới cho nàng chọn." Lạc lão phu nhân không chút khách khí cắt đứt lời nói của Lạc Đại phu nhân : "Ngươi nhìn người ngươi chọn lựa một chút, Hồng Diện mới đến mấy ngày, đã xảy ra sai lầm như vậy ! Ngươi cũng theo ta học xử lý việc bếp núc mấy ngày rồi, sao còn chưa học được gì cả?"

Da mặt Lạc Đại phu nhân đỏ bừng, ở trước mặt một đám người làm bị Lạc lão phu nhân chỉ trích như vậy, quả thực có chút không xuống đài được. Nhưng nàng lại không có lời gì phản bác, Hồng Diện đúng là nàng đưa tới, cũng quả thật chăm sóc không tốt, để cho chủ tử bị bệnh nằm ở trên giường —— chuyện này quả thật không thể oán Lạc lão phu nhân trách cứ mình.

"Nghi Nha Đầu, ngươi an tâm dưỡng bệnh, ngày mai ta lại mấy đứa nha hoàn tới." Lạc lão phu nhân thương tiếc nhìn Tương Nghi: "Ngày mai ngươi cũng đừng đi Tộc Học đọc sách, nghỉ ngơi một ngày, để Lưu ma ma đi Tộc Học xin phép Hoàng Nương Tử thay ngươi."

" Dạ, đa tạ tổ mẫu quan tâm." Tương Nghi nằm trên giường, khóe mắt lệ lóng lánh, khi nói chuyện thở hồng hộc.

"Lão phu nhân, để cho nô tỳ ở lại chỗ này chiếu cố Cô Nương." Thúy Chi "Ùm" một tiếng té quỵ dưới đất: "Cô Nương sao có thể không có nô tỳ!"

"Thúy Chi, ngươi an tâm chờ gả đi!" Tương Nghi khẩn trương, thật vất vả mới đưa nàng đến chỗ an toàn, sao có thể để Thúy Chi trở lại? "Ta đây thật tốt rồi, đừng lo lắng!" Nàng giơ tay lên, hơi hơi phát run chỉ Lưu ma ma nói: "Ma ma vẫn còn ở nơi này nhé!"

Lạc lão phu nhân gật đầu một cái: "Ta thấy bệnh của Nghi Nha Đầu tuy nặng, nhưng tinh thần cũng còn khá, Thúy Chi, ngươi theo ta về chủ viện đi, ta nghĩ phải đi mua nha hoàn vào phủ, hay lại đến chủ viện chọn một người cho Nghi Nha Đầu."

"Mụ mụ, lần này cuối cùng cũng xong." Tương Nghi thở ra một cái thật dài, ánh mắt nhìn nóc rèm, trong lòng có sung sướng không nói ra được: "Đại phu kia cũng thật biết điều, hắn nhất định là một tên lang băm."

Lưu ma ma cười bu lại: "Ta đặc biệt chọn một dược đường không nổi danh !" Nàng đưa tay lau mặt Tương nghi một cái, trên bàn tay có màu vàng nhàn nhạt: "Cô nương, ta hầu hạ ngươi rửa sạch đất vàng này trước rồi nói tiếp."

Tương Nghi khẽ cười, miệng cong lên, hiện ra hai lúm đồng tiền nhàn nhạt. Đưa tay đến đèn lưu ly treo ở mép giường, dùng ngón tay gỡ xuống, đèn lồng kia chuyển động thật nhanh, màu xanh lá cây nhàn nhạt nối thành một mảnh, giống như mỹ ngọc, bên trong lộ ra một gương ôn nhuận như ngọc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.