Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 69: Được trợ lực như cá gặp nước



Trên đỉnh đầu một mảnh trời xanh, sạch sẽ giống như tắm qua, rất thoải mái, tâm trạng cũng thoải mái lên theo, hít một hơi, cảm thấy mùi thơm của hoa chuối tây tràn ngập trong cánh mũi.

Bước chân Tương Nghi nhẹ nhàng, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vung, ống tay áo cũng vung vẫy theo. Liên Kiều ở bên cạnh nhìn cũng vui vẻ: "Cô nương, cuối cùng bây giờ ngài cũng được như nguyện."

Lâm tri phủ xử án công chính, hết sức sạch sẽ gọn gàng, không choLạclão phu nhân vàLạcĐại lãogialại làm loạn, bút son vung lên kết án, phái người trông coiLạclão phu nhân, để choLạcĐại lãogiađi mang quản sự thiếp thân ma ma củaLạclão phu nhân tới: "Chín chục ngàn lượng bạc lấy tới, lập tức có thể thả ra rồi."

Đãnhiều ngày Tương Nghi ở trong nhà Lâm tri phủ, hậu viện Lâm tri phủ coi như thanh tịnh, không có di nương, chỉ có một nha hoàn thông phòng, nghe Tuyết Châu nói cũng chỉ làm bài trí, trước đây không lâu Lâm tri phủ còn nói một câu với phu nhân, sớm đuổi nàng đi lậpgiađình, đừng trì hoãn nàng.

"Lãogianhà chúng ta, là một người tốt." Tuyết Châu thấp giọng nói: "Ngày xưa phu nhân ra bạc giúp lãogiađọc sách, lãogiamột mực nhớ ân tình này, đối với phu nhân tốt vô cùng, hai người cử án tề mi, hòa hòa khí khí, mấy năm nay chưa từng cãi nhau."

Lâm phu nhân là mộtnữtử gương mặt tròn trịa, mặt đầy phúc tướng, sinh hai nam mộtnữ, con trai trưởng đã 15 tuổi, tên là Lâm Mậu Thâm, con trai thứ Lâm Mậu Chân cũng có mười tuổi rồi, con gái nhỏ nhất, tên Lâm Mậu Dung, năm nay mới tám tuổi, không lớn hơn Tương Nghi baonhiêu, hai người vừa thấy mặt đã chơi đùa cùng nhau, nói chuyện hết sức hợp ý.

"Lạcđại tiểu thư sinh thật là tốt." Lâm phu nhân ngắm Tương Nghi một lúc lâu, chặt chặt khen: "Dungnhicũng so không bằng."

Lâm Mậu Dung có mấy phần giống Lâm phu nhân, cũng là gương mặt tròn trịa, một đôi mắt không lớn không nhỏ, mặc dù không phải rất đẹp, nhưng lại coi được. Nghe Lâm phu nhân tán dương Tương Nghi, Lâm Mậu Dung kéo tay Tương Nghi quơ quơ: "Nghi muội muội vốn đẹp mắt, có cái gì so với không thể so chứ?" Nói xong ngây thơ áp tay Tương Nghi lên mặt mình: "Nếu ta có thể có da thịt như vậy là được rồi, mụ mụ thường nói một trắng che ba xấu."

Tương Nghi khẽ mỉm cười: "Dung tỷ tỷ thật là biết nói chuyện, muốn da thịt trắng, ta biết mấy phương pháp, đi, chúng ta sang một bên nói đi."

Lâm phu nhân nghe thì trợn mắt: "Ôi ôi ôi, còn thần thần đạo đạo như vậy !" Nhìn thân thể tiêm tú của Tương Nghi ở một bên con gái, đúng là trắng như cọng hành non, khóe miệng cũng nổi lên nụ cười: "Lạcđại tiểu thư còn thật sự biết rõ làm sao để cho người ta trắng lên ư ?"

Màu da Lâm Mậu Dung cũng không tối, chẳng qua là trắng không sạch sẽ, hơi lộ ra vàng vàng. Kiếp trước Tương Nghi đã từng gom qua một ít thiên phương dân gian, tự dung thấy có hiệu quá, không biết Lâm Mậu Dung dùng sẽ thế nào.

"Có mấy loại phương pháp, ta nghe người ta nói qua." Tương Nghi nhỏ gióng nói với Lâm Mậu Dung: "Loại thứ nhất chính là hâm nóng vú trâu rồi rửa mặt lau người, nghe nói là tốt nhất, còn có..."

"Mẹ!" Từ bên ngoài truyền tới một trận tiếng bước chân vội vã, hai thiếu niên đi vào, một người thân thể như ngọc, nhìn sắp ra sắp tới lúc trưởng thành, một người khác lùn hơn một cái nửa đầu, trên mặt toát lên vẻ ngây thơ, vừa mới đi vào thì vọt tới bên người Lâm phu nhân: "Nghe nói có một vị tiểu tiểu thư."

Lâm phu nhân cười chúm chím gật đầu, chỉ chỉ một bên Tương Nghi: "Nhìn thấy chưa, nàng họLạc, con gọi nàng..."

Lâm Mậu Dung bên này vội vội vàng vàng chen miệng: "Nàng tên Tương Nghi, ca ca huynh gọi nàng Nghi muội muội là được."

Lâm Mậu Chân thật nhanh đi tới bên người Tương Nghi, quan sát nàng một lát, thở dài một cái: "Nghe nha hoàn bà tử nói, nói tổ mẫu và mẹ kế muội ngược đãi muội, ta còn nghĩ, kết quả dáng dấp ra sao mới chiêu hận như vậy, lại không nghĩ rằng thanh tú xinh xắn như vậy, sao lại bị người ghi hận chứ."

Tương Nghi có vài phần ngượng ngùng, hơi hơi cúi đầu: "Là do ta ngốc, không có cách nào khiến tổ mẫu và mẫu thân yêu thích."

Lâm phu nhân nghe Tương Nghi nói vậy, trong đầu than thở, dáng vẻ củaLạcđại tiểu thư, thật là khiến người trìu mến, chỉ hận mình không thể đếnLạcgiaNghiễm Lăng nhận nàng nuôi dưỡng dưới gối, cho Dungnhicủa mình một người bạn nhỏ.

Liên Kiều khoang tay đứng bên người Tương Nghi, gương mặt tức giận: "Cũng là lão phu nhân và đại phu nhân nhà chúng ta lòng dạ quá độc ác, Cô Nương đáng thương như vậy, lại bị các nàng coi thành cái đinh trong mắt, ngay cả người làm trong nhà cũng coi khinh Cô Nương. Mặc dù là năm nay ta mới điLạcgia, nhưng đã sớm nghe qua không ít chuyện củaLạcgia, đều nói Đại tiểu thư là sao chổi, khắc chết mẫu thân nàng, trưởng bối trong phủ người thấy cau mày, nhưng khi ta đếnLạcgiamới biết, Cô Nương rất tốt, mới không phải sao chổi trong miệng bọn họ!"

"Sao chổi chẳng qua là người bên cạnh nói thôi, không chừng là do lão phu nhânLạcPhủ kia muốn chèn épLạcđại tiểu thư mới thả ra tiếng gió." Lâm phu nhân nhìn gương mặt trái xoan nho nhỏ của Tương Nghi, đau lòng không thôi, mấy năm này,Lạcđại tiểu thư phải chịu đựng thế nào chứ!

"Phu nhân, lãogiađưa tới hai Vú già, nói là Dương lão phu nhân Nghiễm Lăng Phủ chuẩn bị choLạcđại tiểu thư, giờ đang ở bên ngoài chờ." Một bà tử đi vào, cười thi lễ một cái: "Nhìn là hai người lanh lẹ."

Tương Nghi nghe vậy ngẩng đầu, chỉ thấy hai người đã đạp qua ngưỡng cửa, hai người đều có vóc người cao gầy, ánh mắt khôn khéo, nhìn giống như luyện qua công phu, khi đi đường một chút tiếng vang cũng không có.

"Lạcđại tiểu thư, chúng ta do Dương lão phu nhân phái tới." Người lớn tuổi cười hết sức hòa khí: "Ta họ Tần, ngài kêu ta Tần ma ma là được." Bà đưa tay chỉ bên người người trẻ tuổi hơn: "Nàng là Phương tẩu."

Tần ma ma và Phương tẩu đều là người đắc lực trước mặt Dương lão phu nhân, hơn nữa quan trọng nhất là Phương tẩu biết chút võ công, lúc này Tương Nghi cũng không biết, sau đó thấy Phương tẩu một tay thì có thể giơ ngang lên một thùng nước chứa đầy nước, trợn mắt hốc mồm, lúc này Phương tẩu mới cười nói: "Nếu không có võ công, phu nhân nhà chúng ta chỉ sợ cũng sẽ không phái chúng ta tới hầu hạ cô nương."

Lòng Tương Nghi nóng lên một trận, cõi đời này cũng không phải đều là người xấu, Dương lão phu nhân Lâm phu nhân, đều là người tốt.

Trong ba ngày, Tương Nghi đi nhà Ngoại Tổ bái kiến ông ngoại, Tiền lão tháigiahình như không hứng thú lắm với đứa cháu ngoạinữnày, chẳng qua là thưởng một miếng ngọc giác, ngược lại bà ngoại kế kia thì hết sức thân thiện, một tay dắt con trai ba tuổi, cười tủm tỉm hỏi chuyện: "Ôi ôi ôi, tổ mẫu kia của ngươi cũng thật là lợi hại, nuốtnhiều bạc cửa hang của Tiềngianhư vậy, lại âm thầm, thoáng một cái là bảy năm."

Tương Nghi không lên tiếng, chẳng qua là ngồi ở chỗ đó, mặt đầy dáng vẻ không biết chuyện, Tiền lão phu nhân cắn răng lắc đầu: "Ngươi cũng không biết về nhà Ngoại Tổ hỏi hỏi, đi hỏi hỏi!"

Vị Tiền lão phu nhân này hơn ba mươi tuổi, gương mặt dài, mắt tam giác, nhìn qua là nhân vật lợi hại, Tương Nghi nghe nàng nóiLạclão phu nhân nuốt bạc tiệm của Tiềngia, trong lòng liền biết vị bà ngoại kế này đánh chủ ý gì, tiệm bạc của Tiềngia? Đây là đồ cưới của mẫu thân, có quan hệ gì với Tiềngia?

Ở Tiền phủ ăn trưa, Tương Nghi vội vã rời đi, Tiền Mộc Dương và cậu hai, cậu ba đồng thời cùng nàng ăn cơm tối, Tương Nghi quan sát tỉ mỉ, cậu hai và cậu ba ngược lại cũng không giống người xấu, chỉ có Cậu cả Tiền Mộc Dương mặt nhọn vô lại, hơn nữa mợ cả nhìn là một người mềm mại, nói chuyện nhẹ giọng, kéo tay nàng rơi nước mắt.

Ăn cơm với ba người cậu, thoái mái hơn dùng cơm với Tiền lão tháigiarấtnhiều, các cậu mợ còn mang theo mấy vị biểu huynh muội tới, lúc dùng cơm cười cười nói nói, trong nháy mắt nóng lên. Mợ cả dặn dò Tương Nghi: "Sau này tới Hoa Dươngnhiều một chút, thân thích lẽ ra phỉa đi đi lại lạinhiều, ngươi xem biểu huynh muội của ngươi, người người đều thích ngươi."

Tương Nghi cười chúm chím gật đầu: "Lắng nghe mợ dạy bảo."

Nhận thân thích một ngày, lại đến Lâm phủ chơi với Lâm Mậu Dung Lâm Mậu Chân hai ngày, ba ngày này qua thật nhanh, Lâm tri phủ đưa tới tin tức,Lạclão phu nhân đã chuyển bút bạc kia đến danh nghĩa Tương Nghi. Sáng sớm ngày thứ tư, Lâm tri phủ để cho người gọi Tương Nghi qua giao nhận khoản tài sản này, Lâm phu nhân tranh thủ thời gian để cho bà tử bưng ra một cái hộp thiết tới: "Lạcđại tiểu thư, cái hộp này là xảo tượng làm ra, cơ quan tinh xảo, cầm được hộp không nhất định có thể mở, ngươi dùng nó để khế ước mua bán nhà đi."

Tương Nghi quả thực rất cảm kích, nhận lấy cái hộp cảm ơn Lâm phu nhân một tiếng, mang theo bộn Liên Kiều đi nha môn Tri phủ. Lâm tri phủ thấy nàng tới, tranh thủ thời gian để cho sưgiabưng khế ước mua bán nhà và ngân phiếu kia qua: "Lạcđại tiểu thư, ngươi cất đi."

Phương tẩu đi lên phía trước, thay Tương Nghi nhận lấy khế ước mua bán nhà và chín chục ngàn lượng ngân phiếu thả vào trong hộp, đóng cái hộp lại trong nháy mắt, nàng phảng phất có thể cảm giác được một ánh mắt lạnh lùng bắn sang bên này, Phương tẩu liếcLạclão phu nhân, thấy bà mặt xám như tro tàn nhìn chằm chằm cái hộp kia, trong lòng xuy xuy cười một tiếng, cái này coi là dung giỏ trúc múc nước, công dã tràng.

"Tổ mẫu, chúng ta về Nghiễm Lăng đi." Tương Nghi đi tới bên ngườiLạclão phu nhân, hơi hơi thi lễ một cái, Quá ma ma hung hăng trợn mắt nhìn nàng, đỡLạclão phu nhân: "Lão phu nhân, chúng ta đi." Đại tiểu thư này thật đúng là khẩu phật tâm xà, đầu năm nay, gắt gao ôm đùi lão phu nhân, đưa nàng đi Tộc Học, lại làm quần áo mới cho nàng, giờ thì tốt rồi, nhận lấy chín chục ngàn lượng bạc, mắt cũng không nháy một chút!

Mới mấy ngày màLạclão phu nhân phảng phất già đi không ít, tóc trắng toàn bộ, mặc dù không bị nhốt trong phòng giam, nhưng trên mặt lại nổi lên một tầng dầu, hết sức tiều tụy. Bà xưa nay đeo đai buộc đầu đoan đoan chính chính, bây giờ nó hơi nghiêng sang một bên, viên bảo thạch chính giữa hình như cũng không tỏa sáng như trước.

Bên ngoài Phủ Nha Hoa Dương dừng một chiếc xe ngựa, màn che đã phai màunhiều, bên trên ghi rõLạcPhủ.Lạclão phu nhân do Quá ma ma đỡ, dùng cả tay chân trèo lên xe ngựa. Tương Nghi đuổi theo qua, lại bị Quá ma ma hung tợn nhìn chòng chọc: "Đại tiểu thư, ngươi tự mình đi mướn một chiếc xe ngựa về Nghiễm Lăng đi, giờ ngươi đã có ba hạ nhân rồi, sao còn có thể ngồi xuống."

Lạclão phu nhân tức giận, Tương Nghi nhìn xe ngựa đi xa kia, thở một hơi thật dài, nàng vừa vặn không muốn ngồi một chiếc xe ngựa vớiLạclão phu nhân, dọc theo con đường này còn không biết làm sao sống đây.

"Cô nương, ta đi mướn xe ngựa." Tần mụ mụ tay chân nhẹ nhàng, một chốc đã không thấy bóng người, Tương Nghi nhìn mấy hạ nhân bên người, trên mặt lộ ra nụ cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.