Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 72: Ngân lượng hóa địch thành bạn



Dưới cây đại thu trong sân đặt một chiếc giường trúc, Lạc Đại phu nhân nửa dựa vào đó, bên người có nha hoàn không ngừng quạt cho nàng, trên cái bàn đặt bên cạnh là dưa và trái cây, còn có một cốc nước mơ chua.

"Phu nhân, uống ít nước mơ chua thôi, mấy thức uống bang lạnh này không thích hợp uống nhiều." Linh Lung đứng một bên, đưa cốc nước mơ chua tới tay nàng: "Vừa nãy đã uống một hớp rồi, không thể uống tiếp."

Lạc Đại phu nhân đưa tay xoa xoa huyệt Thái dương, rên rỉ một tiếng: "Trong lòng ta khó chịu, muốn uống chút thức uống băng, thời tiết nóng thế này, không uống nước mơ chua ướp lạnh sao chịu được?"

Đang nói chuyện thì từ trong mắt của nàng bỗng nhiên rơi xuống một giọt lệ, tiểu nha đầu bên cạnh vội vàng cầm khăn tay qua, muốn lau lệ thay Lạc Đại phu nhân, lại bị nàng tát một cái: "Ngươi làm gì? Ai cho ngươi tới? Còn không mau cút đi!"

Tiểu nha đầu nắm chiếc khăn trong tay, cúi đầu nhìn mủi chân mình, toàn thân run rẩy, Linh Lung nhìn dáng vẻ kia của nàng, quát lớn: "Vụng về, chọc cho phu nhân không thoải mái ! Còn không mau mau đến chỗ Hoàng ma ma lĩnh phạt!"

Dáng vẻ Linh Lung hung thần ác sát, tiểu nha đầu bĩu môi, muốn khóc, cũng không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể lấy tay lau tròng mắt, cúi đầu đi từ từ. Linh Lung buông nước mơ chua xuống, "Ùm" một tiếng quỳ trước giường trúc: "Phu nhân, ngài cần gì phải làm khổ mình như vậy! Nhị tiểu thư cát nhân thiên tướng, sẽ không có chuyện, không chừng qua mấy ngày nữa trở về phủ."

Lạc Đại phu nhân không lên tiếng, ánh mắt nhìn lá cây trên đỉnh đầu, tàng cây xanh biếc, giống như một cái dù lớn che thật mát mẻ, đầu nàng ở trong bóng tối này, sắc mặt vàng đen càng đen hơn, mấy viên bên trên càng bắt mắt. Nàng hơi phiền não bất an, cật lực lật thân thể, trên bụng tròn vo có một dấu chân nho nhỏ.

"Đã qua hai tháng, Ngọc nhi, còn trở về nữa không ?" Ánh mắt Lạc Đại phu nhân ảm đạm không ánh sáng, hôm tiết Đoan Dương đó Lạc Tương Ngọc thất lạc, Lạc Phủ báo quan, nhưng đến bây giờ cũng không thấy hồi âm, vừa nghĩ tới bây giờ không biết Lạc Tương Ngọc chịu khổ ở nơi nào, lòng Lạc Đại phu nhân đau như đao cắt.

"Biết biết, Nhị tiểu thư là mệnh giàu sang, nếu rời xa phu nhân, sao có thể giàu sang được?" Linh Lung quỳ xuống trước giường trúc, nhỏ giọng khuyên giải an ủi đến Lạc Đại phu nhân: "Bây giờ thân thể Phu nhân nặng nề, đừng nghĩ những chuyện có không có kia, trước bình an sinh tiểu thiếu gia ra, hãy suy nghĩ tiếp chuyện của Nhị tiểu thư."

" Lạc Tương Nghi kia trở lại?" Lạc Đại phu nhân ấm ức liếc mắt nhìn Linh Lung: "Nghe nói còn chọc tức lão phu nhân ?"

Linh Lung gật đầu một cái, đưa đầu đến gần: "Phu nhân, Đại tiểu thư và lão phu nhân bị kiện, không chuyển mẫu đơn kiện về Nghiễm Lăng, mà chuyển tới Phủ Hoa Dương, lúc đầu vị kia, giữ lại mấy cửa hang và một khoản bạc, lão phu nhân nuốt hết!"

Lạc Đại phu nhân bĩu môi cười một tiếng: "Bà ta cũng không phải lần đầu làm chuyện như vậy! Thế nào, nha đầu chết tiệt kia lấy cửa hàng và bạc về lại?"

"Cũng không cũng lấy về lại?" Linh Lung gật đầu một cái: "Tối hôm qua Lão phu nhân đại phát lôi đình, không ít nha hoàn bà tử đều bị phạt! Chỉ sợ..." Linh Lung nhìn xung quanh một chút, thấy trong sân chỉ có mấy lão nhân Lạc Đại phu nhân dùng lâu bên người, này mới nói một câu: "Chỉ sợ con vịt lão phu nhân đã luộc chín bay đi mất, trong lòng không vui!"

Chuyện đầu trong tháng giêng Lạc lão phu nhân cho người trách phạt Linh Lung, đến bây giờ nàng vẫn còn nhớ, thấy Lạc lão phu nhân khó chịu, Linh Lung quả thực cảm thấy sảng khoái, giọng nói cũng cao thêm vài phần.

"Hừ, đáng đời bà ta." Lạc Đại phu nhân cũng rất vui vẻ, nghĩ đến mấy năm này, có mười mấy cửa hàng nắm trong tay Lạc lão phu nhân, lòng hơi động. Con ngươi nàng chuyển động, giống như chợt nhớ cái gì: "Ngươi đi kêu nha đầu chết tiệt kia đến, ta muốn hỏi nàng, kiện thế nào."

Linh Lung há to miệng: "Chẳng lẽ phu nhân muốn cầm đồ đạc của mình về ?"

Lạc Đại phu nhân hừ một tiếng: "Nha đầu chết tiệt kia mới bảy tuổi, cũng biết phải đòi đồ đạc của mình, ta là người hai mươi lăm tuổi, sao tỉnh tỉnh mê mê như vậy được! Nàng cầm cửa hàng kia của ta, ăn bạc bảy năm nay, hẳn cũng không thiếu rồi, bây giờ ta đi lấy lại, cũng coi như hết tình hết nghĩa, chẳng lẽ Lạc gia không chịu nổi như vậy, thế nào cũng phải dựa vào đồ cưới con dâu nuôi sao?"

Tam phòng Lạc Phủ, năm thiếu gia bốn tiểu thư, sau này còn không biết sẽ thêm bao nhiêu miệng ăn, chỉ sợ đồ cưới không về được rồi! Năm đó vì nịnh hót Lạc lão phu nhân, vào cửa Lạc Phủ, Lạc Đại phu nhân lấy khế ước mua bán kia ra, ánh mắt cũng không nháy, nhưng thời gian qua đã lâu, cũng coi như ghim căn trong Lạc Phủ, trong lòng không thoải mái.

"Phu nhân nói phải! Mặc dù trong nhà mẹ phu nhân có bạc, nhưng cũng không phải để cho người ra ăn không uống không, sớm nên lấy về!" Linh Lung đứng dậy: "Nô tỳ đi mời Đại tiểu thư theo thay phu nhân."

"Cái gì? Đại phu nhân mời Đại tiểu thư qua?" Quá ma ma đứng bên cửa sổ, dính lỗ tai vào màn cửa sổ, nghe Thanh Trúc và Thanh La nói chuyện bên ngoài, mặt đầy hồ nghi.

"Đại phu nhân và Đại tiểu thư, không phải cõi đời này không... ăn cùng mâm sao, lúc nào đến phiên đại phu nhân dùng chữ mời?" Thanh La chẳng qua là xuy xuy cười: "Sợ rằng lại mang nàng đến trút giận."

"Bây giờ Đại tiểu thư có hai thái tuế trấn sơn, sao đại phu nhân dám động thủ? Đó không phải tự chuốc lấy khổ sao?" Trên mặt Thanh Trúc là ý cười nhẹ nhàng: "Nghe tiểu nha đầu bên ngoài nói, hai người đại phu nhân và Đại tiểu thư một mảnh hòa khí, trên mặt tươi cười! Đại phu nhân còn để cho Linh Lung bưng nước mơ chua ướp lạnh ra cho Đại tiểu thư uống, chẳng qua là Đại tiểu thư không dùng."

"Đây đúng là chuyện hiếm có." Một tay Thanh La cầm một vốc ngô, trêu chọc mấy con chim trên hành lang, nghiêng đầu nói: "Quả thực ta không nghĩ ra đại phu nhân và Đại tiểu thư có lời gì nói với nhau."

"Hai Tiểu đề Tử lắm miệng, nói chuyện không biết tránh né!" Quá ma ma đá mở cửa sổ, phun một cái, trợn mắt nhìn hai người: "Lão phu nhân nghỉ ngơi nhé ở sau vách ngăn lụa!"

Hai người xoay mặt sang thì thấy dáng vẻ tức giận của Quá ma ma, "Ai nha" một tiếng, khoanh tay đi sang một bên —— giờ người lão phu nhân ghét nhất là Đại tiểu thư, nếu để bà nghe được tên Đại tiểu thư, chỉ sợ trong đầu lại là một cỗ tức giận không đè xuống được.

Quá ma ma đóng cửa sổ, khe khẽ hừ một tiếng: "Không biết nặng nhẹ, thế nào cũng phải để cho ta tới nói!"

"Ma ma, bên ngoài đang nghị luận cái gì?" Bóng người sau vách ngăn lụa lay động, Lạc lão phu nhân đẩy cửa chạn bếp ra, đầu đưa ra ngoài: "Sao ta lại nghe nói đến nha đầu chết tiệt kia?"

"Lão phu nhân, cũng không có chuyện gì khác, nghe nói đại phu nhân mời Đại tiểu thư qua, hai người giống như không có so đo trước kia, cười cười nói nói, bọn hạ nhân thấy thì ngạc nhiên, cứ khua môi múa mép trên chuyện này mãi."

"Đại phu nhân mời Đại tiểu thư qua? Quan hệ rất tốt?" Ánh mắt Lạc lão phu nhân híp một cái, trên mặt xuất hiện tươi cười: "Cõi đời này, chó và mèo không đánh nhau?"

Quá ma ma đỡ Lạc lão phu nhân đứng lên, cẩn thận từng li từng tí: "Có lẽ là Nhị tiểu thư mất rồi, đại phu nhân không có con gái, muốn xem Đại tiểu thư như nữ nhi mình nuôi?"

"Phi, bọn họ hồ đồ, ngươi cũng hồ đồ theo?" Lạc lão phu nhân nhìn cánh cửa sổ, oán hận phun ra một câu: "Chuyện này, tuyệt không đơn giản!"

Vợ lão đại nhiều năm bị đắn đo ở trong tay mình như vậy, cuối cùng bây giờ muốn chạy nhảy rồi hả? Hay là lúc sau tết, nàng liền cố ý nói tục nhục mạ mình, đó rõ ràng là đang thử thăm dò ranh giới cuối cùng của mình. Giờ trong tay không có cửa hàng và bạc để lại cho lão Tam, sao có thể trả những cửa hàng kia của vợ lão đại về?

Lạc lão phu nhân ngồi bên cạnh bàn, đưa tay: "Nhanh đi ngâm một ly trà đậm tới cho ta."

Quá ma ma có vài phần lo lắng nhìn Lạc lão phu nhân, từ từ đi ra ngoài phòng, đuổi mấy nha đầu hầu hạ bên ngoài đi, hầu hạ Lạc lão phu nhân vài chục năm, sớm biết thói quen của bà, lúc muốn uống trà đậm, chắc chắn là lại phí đầu óc suy nghĩ rồi.

Ngâm nước trà ngon bưng vào, Quá ma ma thấy Lạc lão phu nhân cầm trong tay một cái hà bao nhìn nhìn, đi tới mới phát hiện đó là hà bao Tương Nghi thêu, tiết Đoan Dương đưa cho Lạc lão phu nhân. Quá ma ma đặt chung trà xuống, thấp giọng nói: “Hóa ra trong lòng lão phu nhân là suy nghĩ Đại tiểu thư."

Lạc lão phu nhân giương mắt nhìn Quá ma ma, kinh ngạc nói: "Ma ma, ngươi càng lớn tuổi, càng hồ đồ, nàng có gì đáng cho ta suy nghĩ?"

Quá ma ma hơi buồn bực, chỉ hà bao nói: " Thứ này không phải Đại tiểu thư đưa cho lão phu nhân sao? Lão phu nhân không nghĩ Đại tiểu thư, vì sao lại lấy nó ra?"

"Ta lấy nó ra, là đang suy nghĩ nên làm thế nào tiếp theo." Lạc lão phu nhân mở hà bao kia ra, đổ xuống, đỗ trọng bạch chỉ vỡ nát bên trong rối rít bay ra, rơi xuống mặt đất thủy ma thạch, cánh hoa màu nâu nhàn nhạt còn có đậm đà hương thơm như cũ, làm trong căn nhà thấm một mảnh mùi thơm ngào ngạt.

"Lão phu nhân chuẩn bị cầm hà bao này..." Quá ma ma đến gần mấy phần, trên mặt có sắc thái bừng tỉnh : "Ngài chuẩn bị một mủi tên hạ hai chim?"

Lạc lão phu nhân siết hà bao trong tay, trầm ngâm một lúc lâu: "Ngươi đi gọi Bà đỡ Trương qua, ta có lời nói với nàng."

Quá ma ma nhìn Lạc lão phu nhân, có vài phần do dự: "Lão phu nhân, đại phu nhân và đại phu nhân đã qua đời không giống nhau, nhà mẹ nàng ngay tại Nghiễm Lăng, lại có bó lớn bạc, phải thận trọng chút."

"Phụ nhân có thể qua cửa ải sinh con một không, toàn là thiên ý, tuyệt không phải có bạc là có thể thuận lợi, không bạc cũng chỉ có thể chờ chết." Lạc lão phu nhân cười ha ha: "Ngươi lo lắng cái gì?"

"Lão nô biết." Quá ma ma khom người trả lời một câu, từ từ đi ra bên ngoài, trong lòng có không nỡ không nói ra được, chẳng lẽ lão phu nhân lại muốn lặp lại chiêu cũ? Bà cắn răng, âm thầm than thở, bất kể lão phu nhân làm gì, bà đều là đang dự định cho Lạc Phủ này, nếu không cẩn thận tính toán, chung quy Lạc gia sẽ đổ nát đến phải bán nhà tổ mất !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.