Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 83: Tâm tư khéo léo tìm được cửa ra



Đôi mắt Gia Mậu nhìn chăm chú vào Chu tri phủ, nháy mắt cũng không nháy, trong lòng có mấy phần khẩn trương.

Hắn nhắc tới cô tổ mẫu trong cung, chẳng qua chỉ là muốn hù dọa Chu tri phủ, thư đâu có dễ dàng vào cung như vậy, tổ phụ có thể thay hắn viết thư vì chuyện này không còn rất khó nói. Nhưng hắn vẫn nói ra trước, đánh cược trái tim nịnh nọt này của Chu tri phủ.

Chu tri phủ bị Gia Mậu nhìn đến lui về phía sau: "Bản phủ... Bản phủ cho Lạc đại tiểu thư một cơ hội."

Tương Nghi thở phào nhẹ nhõm thật dài, không kịp cảm tạ Gia Mậu, đưa ra yêu cầu với Chu tri phủ trước: "Chu đại nhân, xin hãy đưa nhân chứng mang tới nhà kề bên, tách ra nhốt lại, không nên để cho các nàng trao đổi với nhau."

"Được được được, phòng trống hậu viện có rất nhiều, cách mấy gian xếp một người, để cho người canh giữ là được." Chu tri phủ thận trọng nhìn Gia Mậu, thấy sắc mặt hắn dịu lại, lúc này mới hơi yên tâm.

Đám nha hoàn trong viện Lạc Đại phu nhân bao gồm tiểu nhị dược đường đó đều bị mang xuống, Tương Nghi đi tới trước mặt Gia Mậu và Bảo Trụ, đưa kéo bọn họ qua một bên thấp giọng nói: "Các ngươi phái người đi Dương phủ tìm mấy người làm hai mươi tuổi, nghĩ cách nào đó, tô trên mặt hai người ra vết bớt, một người thoa lên má trái, một người mặt bên phải."

"Đây là chuẩn bị làm gì?" Bảo Trụ có mấy phần không hiểu, sờ đầu nhìn Tương Nghi: "Kêu người làm tới?"

Gia Mậu bừng tỉnh đại ngộ: "Tương Nghi, muội là muốn cho tiểu nhị kia nhận người?"

"Ừ." Tương Nghi gật đầu một cái: "Rõ ràng không phải Toàn Quý đi mua thuốc, nhưng hết lần này tới lần khác lại vu oan trên người hắn, ta sẽ hết lần này tới lần khác muốn nhìn xem, hắn có nhận được Toàn Quý không."

"Hay hay hay." Bảo Trụ gật đầu một cái: "Ta phải đi giao phó cho gã sai vặt, Gia Mậu, huynh ở trên công đường trông coi, tránh cho Tương Nghi bị người ta khi dễ." Hắn hơi áy náy, vừa nãy mình còn hoài nghi Tương Nghi, thật là không nên, Tương Nghi sao lại biết làm chuyện như vậy chứ!

Lạc lão phu nhân và Quá ma ma thấy ba người ở một bên xì xào bàn tán, Bảo Trụ vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, trong lòng hơi hoảng, không biết bọn họ định làm gì, nha đầu chết tiệt này bây giờ càng ngày càng khôn khéo rồi, nếu cho nàng thời gian dài, không chừng khi cẩn thận suy nghĩ, nàng có thể tìm ra một phương pháp phá giải tử cục này.

Mình tối hôm qua bố trí một buổi tối, mới thông cung những nha hoàn này, lại dùng năm mười lượng bạc thu mua tiểu nhị Thọ Khang Đường kia, coi như nhân chứng vật chứng đều có, nhưng bây giờ Chu tri phủ chậm chạp không kết án trong lòng, Lạc lão phu nhân cũng hơi bất an. Bà nhẹ ho một tiếng: "Chu đại nhân, cháu gái kia của ta nói muốn tự chứng thuần khiết, nhưng đến bây giờ cũng chưa mở miệng."

Đây có thể là kim chủ của mình, đưa số bạc lớn, dù thế nào cũng phải chăm sóc bà, Chu tri phủ vội vàng vỗ kinh đường mộc một cái: "Lạc đại tiểu thư, ngươi mau mau tự chứng!"

Tương Nghi gật đầu một cái: "Bây giờ xin gọi nha hoàn tên Linh Lung kia đơn độc ra ngoài."

Linh Lung lại về trên công đường, dương dương đắc ý liếc mắt nhìn Tương Nghi: "Đại tiểu thư, cuối cùng ngươi chuẩn bị tự chứng thuần khiết thế nào? Ngươi vốn không trong sạch, dù tự chứng cũng vô ích!" Đầu năm nay nàng bị Lưu ma ma tát, còn bị lão phu nhân trừng phạt mấy chục đại bản, đó cũng là do Lạc đại tiểu thư gây ra, Linh Lung một mực ghi nhớ trong lòng. Thường ngày nàng thường thường nghĩ kế cho Lạc Đại phu nhân đi thu thập Tương Nghi, nhiều lần không thành, bị Lạc Đại phu nhân khiển trách, món nợ này nàng cũng ghi tạc trên đầu Tương Nghi.

Lạc lão phu nhân cho nàng mười lượng bạc, nàng còn có thể vu hãm Tương Nghi hả giận cho chủ tử mình, cớ sao không làm? Linh Lung nhìn Tương Nghi đứng đó, nụ cười trên mặt càng ngày càng đắc ý.

"Linh Lung, ngươi nói ngươi thấy Liên Kiều chạy tới trong viện đại phu nhân, vậy nàng mặc y phục gì? Sơ kiểu tóc gì? Mang giầy màu gì? Ngươi nói rõ ràng cho ta!" Tương Nghi kéo tay của Liên Kiều: "Ngươi nói, ngươi nói!"

Linh Lung trố mắt nghẹn họng, nàng hoàn toàn không nghĩ tới Tương Nghi sẽ hỏi như vậy nàng, không khỏi có vài phần lúng ta lúng túng: "Nàng không phải mặc y phục trong phủ chúng ta? Giầy... Ta không nhìn rõ."

"Nha hoàn Lạc Phủ mùa hè có bốn bộ đồng phục, một bộ đỏ, một bộ vàng, một bộ xanh lục, còn có một bộ màu lam, là bộ nào?" Tương Nghi cười lạnh một tiếng: "Ngươi nói màu sắc là được!"

"Đỏ... Màu đỏ!" Linh Lung vật lộn một phen, hô lên, ngày thường Tương Nghi căn bản không đi viện Lạc Đại phu nhân, làm sao nàng biết Liên Kiều mặc là y phục gì? Lạc Phủ bốn bộ y phục người làm, chung quy Liên Kiều chỉ có mấy món đó, nàng chỉ có thể đánh cược vận khí.

"Được, xiêm y màu đỏ." Tương Nghi nhìn sư gia đang ngồi trên bàn nhỏ bên cạnh: "Xin hãy ghi lại điều nhân chứng nói này, nàng nói nha hoàn của ta mặc một bộ y phục màu đỏ của người làm."

Mặt Linh Lung trắng bệch cúi đầu, không dám nhìn Lạc lão phu nhân, trong lòng hối tiếc, sao mình không nghĩ tới phải thông cung với bọn nha hoàn ——cho tới bây giờ nàng chưa từng lên công đường, làm sao biết nên nói thế nào? Nàng cảm thấy chỉ cần mọi người đều nói thấy Liên Kiều chạy vào viện là được rồi, căn bản không có thương lượng lấy mái tóc y phục giầy màu gì, kiểu gì.

Sau khi Linh Lung bị dẫn đi, nha hoàn thứ 2 bị mang lên công đường là Mạn Châu, nàng bị Tương Nghi hỏi một chút, cũng hoảng hồn: "Tóc là song hoàn, y phục... Là màu lam, giầy là màu đỏ."

Người trên công đường lập tức xôn xao: "Vì sao y phục không khớp như vậy? Thật là kỳ lạ!"

Mạn Châu hơi hốt hoảng, nhìn đám dân chúng xem náo nhiệt kia, hết sức quẫn bách: "Linh Lung tỷ nói là y phục gì ?"

Một hán tử trung niên cố ý trêu cợt nàng: "Người ta nói rõ ràng là màu xanh lục, sao ngươi nói là màu lam rồi hả? Rốt cuộc thấy rõ không ?"

Mạn Châu hoảng vội vàng gật đầu: "Ồ ồ ồ, ta nhớ lộn, là màu lục, hôm đó Liên Kiều mặc là xiêm y màu lục!"

Lạc lão phu nhân giận đến mũi cũng sắp muốn lệch sang một bên, Quá ma ma phẫn hận nhìn Mạn Châu, thật hận không thể nhảy cẫng lên cho nàng mấy cái bạt tai thật mạnh. Mạn Châu thấy dáng vẻ kia Lạc lão phu nhân và Quá ma ma, cảm thấy chuyện hơi không ổn, ngậm miệng đứng đó, không nói nữa.

Tương Nghi cười lạnh một tiếng: "Vừa nãy các ngươi người người đều nói thấy rất rõ ràng, nhưng hết lần này tới lần khác không biết nàng mặc y phục màu gì? Vậy đến tột cùng là thấy rõ thế nào?"

Mạn Châu khoanh tay không nói một lời, sắc mặt lúng túng. Tương Nghi cũng không nhìn nàng, nói với Chu tri phủ: "Tri phủ đại nhân, xin mang vài người đi ra hỏi qua từng người một thì biết."

Lục tục bảy tám nha hoàn tới, lời khai mọi người không giống nhau, tóc Liên Kiều, có người nói là hai bím tóc, có người nói là đầu bánh bao, còn có người nói là biện một đuôi sam, y phục càng biến ảo đa dạng, có mặc áo tay ngắn quần dài, cũng có y phục người làm trong phủ, màu giầy cũng có bốn năm màu.

Sắc mặt Lạc lão phu nhân càng ngày càng khó coi, người trên công đường xem náo nhiệt cười to: "Cái này cũng nói là thấy rõ người? Thật là buồn cười! Thông cung sao không nghĩ tới phải thương lượng điều này ?"

Cho dù là Chu tri phủ ngu dốt, nghe lời khai những nha hoàn kia, cũng biết chuyện này kỳ lạ, hắn giận dữ đưa tay vung lên: "Nhốt những người này vào trong đại lao hết cho ta, lại dám ngụy tạo chứng cứ! Đúng là coi thường luật lệ Đại Chu ta!"

Có nha hoàn nhát gan bị dọa sợ "Ùm" một tiếng té quỵ trên đất: "Đại nhân, đại nhân, nô tỳ là bị buộc!"

Lạc lão phu nhân nặng nề ho khan một tiếng, Tương Nghi cười nhìn bà: "Tổ mẫu,bàkhó chịu chỗ nào?"

Lạc lão phu nhân méo miệng không nói lời nào, chỉ hung tợn nhìn chằm chằm nha hoàn kia, chỉ tiếc nha hoàn kia cúi thấp, không nhìn thấy thần sắc trên mặt bà. Gia Mậu thấy tình hình không đúng, đi lên phía trước, đưa chân ra đá nha hoàn kia một cái: "Ngươi căn bản không thấy Liên Kiều lại vu hãm nàng, đây chính là phạm vào tội vu hãm, lẽ ra phải xử trọng hình, nếu ngươi có thể lôi người giật giây ra, vậy có thể lấy công chuộc tội." Thấy nha hoàn kia ngẩng đầu lên, trên mặt có thần sắc kinh nghi, Gia Mậu quát một tiếng: "Cuối cùng ngươi bị ai ép? Còn không mau nói?"

Nha hoàn kia dụi mắt một cái, danh tiếng Dung gia Giang Lăng lớn hơn Lạc gia Nghiễm Lăng, dáng vẻ kia lão phu nhân, nhìn là biết không thể khống chế toàn cục rồi, mình cần gì phải ở đây chịu khổ giúp bà? Nghĩ đến đây, nha hoàn kia lớn tiếng nói: "Chu đại nhân, nô tỳ quả thật không thấy Liên Kiều đi qua viện đại phu nhân, chẳng qua là lão phu nhân tìm Linh Lung tỷ, để cho nàng phân phó tụi nô tỳ phải nói như vậy, nếu không nói như vậy, sau này sẽ trách phạt năm mươi đại bản, còn nếu nói như vậy, mỗi người có thể phát thêm nửa năm tiền lương. Tụi nô tỳ người nhỏ lời nhẹ, cánh tay xoay không qua bắp đùi, chỉ có thể dựa theo mà làm."

Mấy nha hoàn bên cạnh cũng rối rít quỳ xuống, người người kêu oan: "Chủ tử muốn nô tỳ làm như vậy, làm sao nô tỳ dám phản kháng?"

Cao lão phu nhân nghe bọn nha hoàn nói, nhảy cẫng lên từ trên ghế, chạy thẳng tới chỗ Lạc lão phu nhân, níu lấy cổ áo của bà, một cái tay muốn chào hỏi mặt Lạc lão phu nhân, Quá ma ma thấy tình huống không đúng, vội vàng đưa tay kéo Cao lão phu nhân lại, công đường hò hét ầm ỉ một đoàn trong nháy mắt.

"Đồ đ* già này!" Cao lão phu nhân khóc sướt mướt hô lên: "Ta cũng biết chuyện này có kỳ lạ! Lạc đại tiểu thư chỉ mới bảy tuổi, sao có thể nghĩ ra được phương pháp ác độc này? Đồ đ* già, còn không phải ngươi động tay chân! Tháng giêng năm nay, ngươi nhìn con ta không vừa mắt, đuổi nó về nhà mẹ, hai người đã sớm kết oán thù, bây giờ ngươi thừa dịp nó hậu sản bệnh nặng hạ thủ, đáng thương đứa con số khổ của ta..."

Tiếng khóc của Cao lão phu nhân vừa cao vừa thê thảm, người trên công đường nghe thấy mỗi một người đều hơi không đành lòng, yên lặng cảm thấy khổ sở thay Lạc Đại phu nhân qua đời kia, Lạc lão phu nhân đứng ở nơi đó, một câu cũng không nói nổi, mặc cho Cao lão phu nhân nhéo bà tức giận mắng, trong lòng hối tiếc không ngừng, mình cần gì phải nhiều chuyện? Bây giờ kéo tới trên người mình rồi.

Lúc này ngoài công đường vang động một trận, Bảo Trụ mang theo vài người chen chúc vào: "Nhường một chút, nhường một chút nhanh lên!"

Chu tri phủ thấy Bảo Trụ dẫn người tới, hơi kỳ lạ: "Dương Tam thiếu gia, những người này là ai?"

Bảo Trụ chỉ chỉ mấy người sau lưng: "Không phải tiểu nhị Thọ Khang Đường nói rất rõ, nói người mua thuốc hắn nhìn rất rõ ràng, bây giờ mời hắn tới nhận người, cuối cùng ai là người đến mua thuốc lúc đó!"

Trong đầu Chu tri phủ của hồ đồ, nhìn mấy người đứng trên công đường, còn không biết rõ Bảo Trụ chuẩn bị làm gì, nhưng hắn nhưng vẫn thuận theo kêu một tiếng: "Nhanh, mau mau mang tiểu nhị Thọ Khang Đường kia tới nhận người !"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.