Nữ Pháp Y Huấn Phu

Chương 3: Tìm được đường sống trong chỗ chết



Hách Liên Tình xưa nay nổi danh yêu con như mạng, từ nhỏ tới lớn Tạ Chiêu đều được bà bảo vệ rất tốt, nay lại xảy ra chuyện lớn thế này thì muốn một thứ nữ nhỏ nhoi như thế sống thì mới là chuyện lạ, nếu không phải bà nể mặt nàng ta có cốt khí thì bà đã khiến cả Trình phủ chôn cùng rồi.

Lý thị ở phía dưới cũng bị dọa sợ, vốn bà ta chỉ nghĩ vương phi chỉ làm nhục Trần Mặc một chút, đánh hai ba đại bản là xong, không ngờ chỉ một câu nói nhẹ nhàng của vương phi liền đẩy người ta vào chỗ chết. Vừa rồi nàng ta còn muốn có chút giao tình với vương phi nhưng bây giờ có lẽ không được nữa rồi. Còn chuyện cầu xin tha thứ cho Trần Mặc thì miễn đi, bà ta vốn cũng không có ý này trong lòng.

Lúc mấy người phụ nữ vạm vỡ muốn đem Trần Mặc đi hành hình thì một tên sai vặt hoang mang vội vàng xông vào, vừa thấy Tạ vương phi thì lập tức ngạ nhào lên mặt đất, âm thanh có chút nức nở, “Nương nương, tình hình của tiểu vương gia không tốt”.

Hách Liên Tình kích động đứng lên, mày liễu dựng thẳng, trong lòng đau như dao cắt, “Cái gì mà không tốt? Không tốt thế nào?”

Gã sai vặt giống như sắp nói tới chuyện gì rất khó chấp nhận, oa một tiếng khóc ra, “tiểu vương gia… xương đùi của tiểu vương gia bị lệch rồi”

Hách Liên Tình cảm thấy trước mắt tối lại, cả người run rẩy ngã xuống ghế, hù mấy nha hoàn xung quanh lo lắng tiến lên, Hách Liên Tình phất tay một cái ý bảo mọi người tránh ra, sắc mặt vừa rồi còn hồng hào nay lại trắng bệt, miệng thì thào ra ba chữ, “Lệch xương đùi?”

Trần Mặc không hiểu nhìn biểu tình của mọi người như thể chết cha chết mẹ vậy, không phải chỉ là lệch xương thôi sao? Đánh gãy trọng tiếp là được rồi mà. Nhưng nàng không biết với cái thời đại lạc hậu này thì không thể đánh đồng với thế kỉ 21 được, càng không nói tới cái loại thủ pháp ghê rợn như đánh gãy trọng tiếp. Cho nên biểu tình của Hách Liên Tình cũng dễ hiểu thôi.

Gã sai vặt quỳ rạp trên mặt đất khóc hoang mang lo sợ nhìn Hách Liên Tình, “Nương nương, sau này tiểu vương gia sẽ…” đột nhiên mấy chữ còn lại tắc trong cuốn họng, hắn liền gào khóc tiếp.

Hách Liên Tình vừa nghe thấy lời của gả sai vặt thì trái tim giống như bị cái gì gõ một cái, nổi giận nói, “Câm miệng cho ta, Từ ma ma, gọi người gác cổng lấy bảo mả lập tức thông báo cho vương gia, bảo hắn trở về gấp, Tiểu Thanh, ngươi chuẩn bị quần áo đi, bản cung muốn vào cung ngay lập tức” bây giờ chỉ có hoàng đế mới có khả năng hạ chỉ thỉnh người tài ba chữa chân cho Chiêu nhi. Còn hoàng đế có yêu cầu gì thì… Hách Liên Tình chỉ cảm thấy lòng thật đau sót, mặc kệ thế nào thì bà cũng phải cứu được Chiêu nhi.

Đang muốn đi vội thì nhìn thấy người đang quỳ gối nãy giờ ngoài cửa cùng Lý thị không lên tiếng đứng ở một bên, lửa giận trong lòng lập tức bốc cao, nếu không phải nàng ta làm hại thì Chiêu nhi sao có thể bị như thế được.

“Người đâu, kéo Trình tiểu thư và Trình phu nhân xuống, tiếp đón chu đáo”.

Chỉ có hai cái mạng này không tiêu được lửa giận của bà, nếu tương lai của Chiêu nhi cứ như vậy mà bị hủy, Hách Liên Tình ta nhất định sẽ diệt cả nhà các người

Trần Mặc vẫn như cũ không nói lời nào, Lý thị thì bị dọa tới mức vô lực ngồi phích xuống đất không ngừng dập đầu, nói năng lộn xộn, không ngờ con khốn này lại xui xẻo tới vậy, mình nó chết thì thôi đi còn kéo theo bà làm gì. Càng nghĩ càng hoảng, dưới thân đột nhiên lan truyền một bãi màu vàng, Lý thị thế nhưng bị dọa tới không thể không chế như vậy.

Mọi người không khỏi kinh ngạc nhìn Lý thị, lại nhìn Trần Mặc vẫn ung dung như cũ, trong lòng không khỏi khinh thường bà ta. Hách Liên Tình cũng không thèm liếc Lý thị một cái, đảo mắt bước ra khỏi cửa.

Đột nhiên người nãy giờ vẫn một mực yên lặng, thừa dịp mọi người ở vương phủ hoảng loạn chuyện của tiểu vương gia mà đứng lên, hữu khí vô lực nói về phía bòng lưng của Hách Liên Tình, “Ta có thể trị chân cho con bà”.

Bởi vì quỳ gối lâu, hơn nữa một ngày một đêm không có gì trong bụng, đầu lại bị thương nên tiếng nói của nàng mong manh vang lên trong đại sạnh, tuy mong manh nhưng nó như một thứ phép lạ điểm huyệt của Hách Liên Tình, khiến bước chân đang vội vàng hướng ra cửa của bà khựng lại. Hách Liên Tình chậm rãi xoay người, mở to hốc mắt đỏ bừng gắt gao nhìn chằm chằm Trần Mặc, gằn từng tiếng hỏi, “Ngươi nói thật?”

Tuy lý trí nói cho nàng điều này căn bản không có khả năng, một tiểu cô nương như vậy sao có thể biết được phương pháp chữa xương gì kia chứ, khẳng định nàng ta nghe thấy mình sắp bị đem đi đánh chết nên hoảng loạn nói vậy. Nhưng nhìn biểu tình thản nhiên của Trần Mặc, vẻ mặt cực kì trấn định của nàng, Hách Liên Tình một chút cũng không chán ghét, ngược lại hi vọng nàng càng thêm kiêu ngạo một chút, to gan hơn một chút để bà có thể tin được lời nói của nàng không phải là giả.

Trong mơ hồ Lý thị nghe được đoạn đối thoại của hai người, đầu óc chợt sáng lên, rất nhanh quỳ bên chân của Hách Liên Tình, cầm lấy làn váy của ba mà nói, “Vương phi nương nương, tiểu nữ không dám nói đùa, từ nhỏ Mai nhi đã thích y thuật hơn nữa đã từng chữa khỏi chan gẫy cho hạ nhân, mong vương phi minh giám!”

Nói Trần Mặc thích y thuật là không giả, Trình Mặc Mai trước kia đúng là rất thích xem sách thuốc, nhưng trị gãy chân cho hạ nhân là lời nói vô căn cứ của Lý thị, bà ta cũng không tin Trần Mặc có thể trị khỏi chân cho tiểu vương gia, bà ta chỉ muốn kéo dài trong chốc lát thừa dịp loạn mà kêu hạ nhân truyền tin về Trình phủ, không chừng có thể cứu bà ta một mạng.

Trong lòng Hách Liên Tình lúc này cũng rất loạn, bà vốn muốn vào cung mời ngự y tốt nhất nhưng không ngờ kết quả báo về cũng không khả quang, người trong cung không một ai dám tới, nhưng nếu đợi hoàng thương hạ chỉ tìm được người tài ba thì chân của Chiêu nhi không chừng chữa không được nữa, vì Chiêu nhi, bà cũng tin Trần Mặc một lần, không chừng nàng ta thật sự có thể làm được.

Một nữ nhân luôn luôn quyết đoán như Hách Liên Tình một khi quyết chuyện gì thì không có đường lui, bà đưa mắt đánh giá cô nương tướng mạo bình thường gầy yếu trước mặt, thấy nàng không có chút lùi bước, lại đưa mắt nhìn Lý thị bị dọa tới mức tè ra quần thì trong lòng dao động.

Nhìn thấy Hách Liên Tình gật đầu, trong lòng Trần Mặc không khỏi vui vẻ nhưng trên mặt cũng không có biểu hiện gì, đập vào mắt mọi người lại biến thành nàng quá già dặn, nói không chừng là một người có y thuật cao siêu.

“Nhưng ta có ba điều kiện” không đợi mọi người kịp có hảo cảm với mình, Trần Mặc nói tiếp một câu khiến người người đều giận, vương phi nhà ta tin tưởng ngươi, để ngươi chữa bệnh là tốt lắm rồi, ngươi còn không biết tốt xấu mà cò kè mặc cả!

Hách Liên Tình tuy đã quyết tâm trong lòng cũng có chút nhíu mi, “Điều kiện gì?”

“Thứ nhất, nếu chữa khỏi chân cho tiểu vương gia thì ân oán của chúng ta coi như xóa bỏ”

Hách Liên Tình hít sâu một hơi, đè lại lửa giận nói, “Được”

“Thứ hai, lúc ta chữa trị không ai được phép nhúng tay, chỉ được làm theo những gì tôi nói”

Cái này thì Hách Liên Tình hiểu, phàm là thần y thánh thủ đều không thích có người bình luận về cách chữa trị của mình, lập tức đáp ứng.

“Thứ ba, tôi đói bụng” Trần Mặc nói xong toàn bộ đại sảnh liền lạnh ngắt như tờ, giống như mọi người đều bị lời nói của nàng điểm huyệt hết vậy, ngay cả Lý thị cũng ngơ ngác nhìn Trần Mặc, một câu cũng không thể nói được.

Nhìn biểu hiện ngơ ngác nhìn mình chằm chằm Trần Mặc đưa tay lên sờ mũi, có chút lúng túng nói, “Ăn no mới có sức làm việc” cái bụng cũng giống như hưởng ứng lời của nàng mà kêu lên một tiếng. Hách Liên Tình cũng không biết làm sao nhìn nàng, “Tiểu Thanh, đi chuẩn bị đồ ăn”

Trần Mặc luôn là một người rất kén ăn, nhưng bây giờ có lẽ là do quá đói nên cũng không có chọn lựa kén chịn gì, chỉ tao nhã xử lý nguyên bàn đồ ăn.

Sau khi ăn uống no đủ Trần Mặc rất thỏa mãn mà xoa bụng, sau đó phân phó người hầu chuẩn bị dụng cụ cần thiết để chữa trị rồi đi theo phía sau vương phi tới phòng của tiểu vương gia. Dọc theo đường đi Trần Mặc chỉ cảm thấy vương phủ này xa hoa vô cùng, nhưng nếu so sánh với phòng của bạn tiểu vương gia kia thì không bằng một góc, hình như tất cả các đồ quý trong thiên hạ này đều được đem về cái phòng này.

Tuy rằng không biết cái hòn núi giả bằng cẩm thạch kia cụ thể là bao nhiêu tiền nhưng chỉ cần nhìn cũng biết là đồ trăm năm khó gặp, nhìn cái hoa viên toàn là hoa thơm cỏ là thế này cũng đủ biết bạn tiểu vương gia kia được sủng ái thế nào.

Đến khi đi vào trong phòng, cho dù một người trước giờ không quan trọng chuyện tiền bạc như Trần Mặc cũng bị làm cho hoa mắt, đồ dùng trong phòng toàn là làm bằng vàng, bình hoa cổ kia không biết có tiền có thể mua được không nữa, toàn bộ vật trong phòng không có cái gì là vật bình thường cả. Không nói tới mấy cái đó, chỉ cần cái bức bình phong vạn tiên đến hướng đồ thôi cũng đã khiến người ta líu lưỡi.

Bởi vì ông nội của Trần Mặc thích sưu tầm đồ cổ nên đối với mấy thứ này nàng cũng có chút hiểu biết.

Hách Liên Tình vòng qua bình phong tiến vào phòng ngủ, càng đi cước bộ càng hỗn độn, mãi tới khi đi tới cái giường che kín sa mạn, bà mới hít sâu một hơi, vén màn lên, “Chiêu nhi!”

Trần Mặc cũng vòng qua cái bình phong che tầm mắt kia, nương theo âm thanh của Hách Liên Tình thì nhìn về phía giường, không khỏi có chút ngây người, thiếu niên nằm trên giường phải dùng hai từ diễm lệ để hình dung. Tuy rằng đau tới răng nanh run lên nhưng bởi vì phát sốt nhẹ nên trên làn da trắng nõn lộ ra chút ửng hồng, mày rậm nhíu chặt, hai mắt nhắm nghiền, bên dưới cái mũi cao thẳng là bạc môi mím chặt, cơ thể lô ra chút ốm yếu vô lực nhưng như vậy càng tôn lên ngũ quan chói mắt của thiếu niên, khí chất mềm yếu lại kết hợp hài hòa với khí chất dương cương vốn có lại khiến người ta không nhịn được mà bị hấp dẫn. Cho dù thế nào thì Trần Mặc cũng không thể không công nhận tiểu bá vương này quả là một thiếu niên có dung mạo hiếm có.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.