Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát

Chương 7: Ai là bố ruột?



Khúc Mịch để trần, chiếc khăn tắm được quấn khéo léo ngang hông trông hệt một chiếc váy. Vóc dáng cao lớn chen chúc trong chiếc sofa bé tẹo thật chỏi mắt.

Mái tóc anh ướt đẫm, trước ngực còn vương vài giọt nước chưa được lau khô, hơi cử động một chút, những giọt nước trượt dài xuống dưới, đọng lại trên cơ bụng hoàn mỹ.

“Xin lỗi! Ở đây có rượu vang đỏ không? Tôi quen dùng một ly trước khi đi ngủ!”

Tăng Dĩ Nhu bỗng nhiên cảm thấy hối hận, tại sao cô lại nhẹ dạ đưa anh về nhà mình?

Khúc Mịch kể với cô anh chưa kịp thuê phòng, ở đây lại không có bạn bè, bà con thân thích, không đủ tiền mướn khách sạn, nên đành phải ngủ lại văn phòng.

Trước đến giờ Tăng Dĩ Nhu chưa bao giờ nghĩ mình là một người dễ mềm lòng, thế nhưng bây giờ ngẫm lại đoạn đối thoại trong văn phòng, cô cảm giác mình như bị lừa mất rồi. Mà thôi! Cô làm sao đấu lại chuyên gia tâm lý học cơ chứ?

“Tôi không uống rượu. Khi ngủ không muốn có bất cứ tiếng động hay ánh sáng, mong anh lưu ý một chút!” Cô nghiêm mặt, rồi quay người đi vào phòng, nghĩ ngợi một chút rồi khóa trái cửa phòng.

Bên trong phòng ngủ chính có phòng vệ sinh riêng, giúp cô bớt lúng túng. Hôm nay cô mệt muốn chết, nhưng ngả người xuống giường lại không tài nào ngủ được, vô thức dỏng tai nghe động tĩnh phía bên ngoài.

Tiếng tắt đèn, tiếng bước chân nhè nhẹ, tiếng cài khóa cửa, rồi sau đó mọi thứ trở nên yên tĩnh.

Cô không biết mình thiếp đi lúc nào, đến khi mở mắt thì trời đã sáng hẳn. Được một lúc, cô mới nhớ ra trong nhà mình có thêm một người đàn ông, nên vội vàng bật dậy.

Mở cửa phòng ngủ dành cho khách, trên giường chăn đệm được gấp chỉnh tề giống như đêm qua chẳng có người nào nằm ở đây. Anh không có ở trong phòng, không lưu lại bất cứ dấu vết nào.

Đúng là người kỳ lạ, ngay cả tiếng cảm ơn cũng không có. Mà như vậy cũng tốt, nếu anh mặt dày xin ở nhờ cô lại phải biến thành người xấu, sau này chạm mặt trên Cục cảnh sát lại ngượng ngùng.

Chợt nhớ ra đội hình sự cần kết quả xét nghiệm tối qua. Tăng Dĩ Nhu vội vàng rửa mặt, đánh răng, ăn qua loa bữa sáng rồi đến Cục.

“Bác sĩ Tăng, chúng tôi đang đợi kết quả kiểm nghiệm của cô.” Lục Ly đã đứng sẵn ở cửa phòng làm việc chờ Tăng Dĩ Nhu.

Cô giao kết quả cho anh ta rồi thuận miệng hỏi: “Đội trưởng Khúc không nói gì với anh sao?”

“Nói thật với bác sĩ Tăng, trong lòng tôi không hề tin vào mấy cái trò ‘Tâm lý học hành vi’ gì gì đó. Chỉ cần quan sát ánh mắt và cử chỉ lại có thể phá án. Thật nực cười! Tôi làm cảnh sát nhiều năm như vậy, chỉ một tin vào một thứ đó chính là chứng cứ!” Anh ta vừa nói vừa mở kết quả kiểm nghiệm, “Tôi và cô cùng nhau đến bệnh viện đón anh ấy cũng nghe thấy y tá nói rồi. Tôi nghi thần kinh Khúc Mịch có vấn đề … Ồ! Tại sao lại như vậy? Không sai chứ?”

Nhìn vẻ mặt đầy kinh ngạc của Lưu Ly, Tăng Dĩ Nhu khẽ đáp: “Tôi không quan tâm đầu óc Khúc Mịch có bình thường hay không chỉ biết rằng kết quả anh đang cầm trên tay là hoàn toàn chính xác. Đội phó Lục, không lẽ anh nghi ngờ luôn cả thần kinh của tôi?

“Không không … Tôi vô ý vô tứ quá!” Lục Ly mở lời xin lỗi, “Chỉ là tôi rất ngạc nhiên trước kết quả này!”

“Tôi nghĩ, ai đọc được kết quả cũng ngạc nhiên, ngoại trừ một người!” Cô chợt nhớ tới những suy luận tối qua của Khúc Mịch, anh giải thích rất từ tốn, thanh âm quả quyết, khiến người nghe không thể không tin vào những lời anh vừa nói.

“Bác sĩ Tăng cho tôi hỏi một chút, kết quả này Đội trưởng Khúc biết từ trước rồi phải không?” Lục Ly không phục.

“Đội trưởng Khúc đã đọc kết quả này tối qua.” Trông thấy Lục Ly nhếch miệng, Tăng Dĩ Nhu nói tiếp, “Tuy nhiên, trước khi có kết quả thì anh ấy đã suy đoán được tất cả mọi chuyện. Kết quả này chỉ là một bước để khẳng định những suy luận của anh ấy là chính xác mà thôi.”

Lục Ly xụ mặt, cầm bản báo cáo quay về văn phòng. Các cảnh viên coi được bản báo cáo đều có chung một biểu cảm ‘Kinh ngạc’, không ngờ giống y hệt những suy đoán của Khúc Mịch sáng nay.

“Đội trưởng Khúc quả nhiên như thần!” Mạnh Triết trước còn một bụng nghi vấn thì bây giờ khâm phục sát đất, “Không hổ danh là chuyên gia tâm lí học tội phạm, chỉ cần căn cứ vào lời nói, cử chỉ nhỏ đã có thể suy đoán một cách chuẩn xác như vậy. Đội trưởng Khúc, vậy chúng ta sẽ tiến hành thẩm vấn hai vợ chồng Mã Hoa thêm một lần nữa chứ? Tuy rằng bọn họ đã thoát khỏi đối tượng tình nghi, nhưng Mã Hoa vẫn còn khá nhiều điểm khả nghi.”

Khúc Mịch gật đầu, lập tức ra lệnh thẩm vấn hai vợ chồng Mã Hoa lần nữa. Chỉ mới qua một đêm ngắn ngủi mà cả người Mã Hoa gầy đi trông thấy, sắc mặt tiều tụy.

Đối mặt với sự chất vấn bức người của Mạnh Triết, cộng thêm kết quả DNA, một người người đàn ông đã bốn mươi mấy tuổi đột nhiên lại òa khóc không khác gì đứa trẻ.

Vương Tinh ngồi bên cạnh ông ta dường như đã trút được gánh nặng, gào khóc tên đứa con trai. Bà ta quỳ xuống, van xin: “Các chú cảnh sát, các chú phải nhất định tìm được tên hung thủ sát hại đứa con trai của tôi, thằng bé thật đáng thương, từ bé đã chịu không biết bao nhiêu khổ sở, vậy mà cuối cùng … cũng bị người ta siết chết!!!”

“Nếu vậy bà phải phối hợp chúng tôi mới nhanh chóng tìm được hung thủ!” Kha Mẫn nâng bà ta đứng dậy, ngồi lên ghế, sau đó rót một ly nước ấm đưa đến.

Đều là phụ nữ với nhau, trông thấy tình cảnh Vương Tinh lúc này càng thêm đồng cảm.

“Đúng! Nghiệt chủng đó không phải là con tôi!” Mã Hoa đập mạnh tay xuống mặt bàn, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: “Đứa con tôi yêu thương cưng chiều suốt năm năm trời. Vậy mà nó không phải là con ruột của tôi. Khi biết được sự thật, tôi chỉ muốn bóp chết nó! Tuy thằng bé rất ngoan, luôn miệng gọi tôi ‘Ba … Ba …’, gương mặt rất đáng yêu; khi tôi vô cớ đánh nó, nó mở to cặp mắt ngây thơ nhìn tôi, khiến lòng tôi tràn ngập sự áy náy, hổ thẹn.

Tôi không thể có con, muốn coi nó như con ruột, nhưng lòng tôi luôn có gút mắc. Nhìn thấy Gia Câu, tôi cảm giác mình biến thành Đại Vương Bát*, cảm giác tất cả mọi người đứng sau lưng tôi đang thầm bàn tán.”

Tôi không dám để cho ai biết bí mật này, ngay cả cha mẹ ruột của mình. Vì không muốn trông thấy mặt Gia Câu nên tôi đưa vợ sang nơi khác làm ăn, ngày lễ tết mới về nhà.”

“Chân của Mã Gia Câu là do ông đánh gãy?”, Lục Ly nghiêm mặt hỏi.

Mã Hoa vò đầu bứt tóc: “Dịp Tết Đoan Ngọ tôi về thăm nhà, nhìn thấy Mã Gia Câu càng ngày càng giống tên súc sinh kia, tôi vừa tức lại vừa sợ. Trùng hợp lúc ấy trong túi quần mất một trăm tệ, tôi liền mượn cớ trút giận lên nó. Tôi không cố ý, không ngờ trong lúc nóng giận đánh nó gãy chân. Sau đó tôi xuống núi nhờ lão Vương chủ tiệm tạp hóa dưới chân núi để ý chăm sóc nó một chút. Không ngờ tháng sau khi quay trở về thì Gia Câu đã chết rồi!”

“Tên súc sinh mà ông nói là ai? Ông về nhà khi ấy đã nhìn thấy gì, chi tiết nhỏ nhất cũng phải thành thật khai báo.”

“Tên súc sinh kia chính là trưởng thôn của chúng tôi, Hướng Hoa Vinh!” Hai mắt ông ta đỏ au, bộ dạng lúc này như muốn ăn thịt người. Nghe đến cái tên này, sắc mặt Vương Tinh trắng bệch như tờ giấy, hai tay cầm tách nước vô thức cũng run từng chập.

“Hắn cưỡng hiếp vợ tôi, lại còn uy hiếp chúng tôi. Chuyện này ở thôn quê là một sự sỉ nhục, nếu như truyền ra ngoài, vợ tôi không còn mặt mũi ra đường mà tôi cũng chẳng thể ngóc đầu lên nổi.

Hắn còn nói ở đồn cảnh sát có người quen của hắn, lời chúng tôi không có chứng có cớ, lời vu khống sẽ không có ai tin, lại còn tự bôi tro trát trấu lên mặt. Do đó, tôi nuốt giận, không thưa kiện, đưa vợ sang nơi khác làm ăn để tránh dây dưa với hắn.” Mã Hoa nhớ lại chuyện xưa, vẻ mặt đau khổ: “Sau đó vợ tôi mang thai, sinh con trai đầu lòng, tôi cực kỳ sung sướng!

Mấy năm sau đó, ông chủ mua bảo hiểm tai nạn, yêu cầu chúng tôi đến bệnh viện làm đợt kiểm tra sức khỏe. Không ngờ bác sĩ cho tôi biết tôi mắc căn bệnh 'Tinh trùng chết'**, không thể có con. Lúc ấy mới biết Mã Gia Câu không phải là con của tôi, mà là của Hướng Hoa Vinh!”

Khúc Mịch đưa mắt ra hiệu Hách Minh điều tra người tên Hướng Hoa Vinh!

🎈🎈🎈🎈🎈🎈🎈🎈

*Đại Vương Bát: nghĩa đen là con rùa lớn, còn có nghĩa mắng người.

** Bệnh tinh trùng chết: Tinh trùng chết là tình trạng sức sống của tinh trùng bị suy giảm mạnh và có khoảng 40% tinh trùng chết trước khi xuất tinh ra ngoài.

Tinh trùng chết ở nam giới là nguyên nhân hàng đầu dẫn tới hiện tượng vô sinh mà nguyên nhân chính gây nên là do mất cân bằng trong nộ tiết tố, do mắc bị nhiễm trùng và mắc các bệnh viêm nhiễm như bệnh viêm tuyến tiền liệt, viêm tinh hoàn đều có thể khiến tinh trùng bị chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.