Nữ Phụ Thay Đổi

Chương 1



Mộc Hy ngáp dài để cuốn truyện qua một bên rồi cô chìm vào giấc ngủ mà không hề hay biết rằng có một luồng sáng bao quanh lấy cô rồi biến mất

Trong giấc ngủ, Mộc Hy bỗng dưng cảm thấy cô đau nhức cả đầu, toàn thân như đứt từng khúc ra, bên tai cô còn có tiếng nức nở của một người phụ nữ, cô cảm thấy quái lạ, cô ở có 1 mình thôi mà? Chẳng lẽ có người ám sát cô? Nhưng Mộc Hy dần dần mệt mỏi mà lâm vào hôn mê

- Bác sĩ Từ, xin ông, xin ông cứu lấy con bé, nó nó nó

Người phụ nữ khóc càng ngày càng thảm thương, vị bác sĩ cười hiền hậu, ông vỗ vai bà

- Bà cứ yên tâm, Lục tiểu thư chỉ bị thương ở tay và đầu thôi chúng tôi sẽ cố gắng hết sức

Vị bác sĩ liền phân phó y tá đẩy 1 cô gái mặt trắng bệch, trán không ngừng chảy máu vào phòng cấp cứu

Sau 2 tiếng, cô được chuyển đến phòng bệnh

Mộc Hy dần dần mở đôi đồng tử màu đỏ máu ra, cô khẽ nhíu mày, trước mắt cô chính là trần nhà màu trắng mà cô nhớ rõ là phòng mình là màu xanh cơ mà, mùi thuốc sát trùng bay đến khiến cô khó chịu không thôi. Người phụ nữ bên cạnh tỉnh dậy vui mừng

- Con gái cuối cùng con cũng tỉnh

Mộc Hy khó hiểu nhìn bà, nhan sắc bà vô cùng xinh đẹp, cô biết chắc rằng dù nhìn bà thoạt nhìn 30 nhưng tuổi tác đã hơn 40. NGười phụ nữ vui mừng đứng dậy không quên nói lại 1 câu

- Để mẹ đi gọi bác sĩ

Mộc Hy hoàn toàn không hiểu, mẹ? Cô là cô nhi cơ mà, cô chợt thấy có gì không đúng, tóc cô rõ ràng màu đen của phương Đông cơ mà, tại sao từ khi nào trở thành màu vàng kim, tay cô nhỏ nhắn, trắng ngần nữa, cô cầm súng rất nhiều nên đáng lý ra phải có vết chai chứ. Mộc Hy hoảng hốt, cô vôi bật dậy, liền choáng váng đầu, Mộc Hy cố điều chỉnh lại, cô bước đến trước gương trong WC liền kinh ngạc. Trong gương là một cô gái lai, cô có mái tóc xoăn nhẹ màu vàng kim xoã dài, đôi mắt long lanh màu đỏ tươi, cánh mũi nhỏ nhắn thẳng tắp lai tây, môi hồng nhỏ mềm quyến rũ. Nước da trắng ngần không tì vết dù sắc mặt cô trắng bệch nhưng làm người khác cảm thấy yếu đuối cần che chở. Cô như một thiên thần diễm lệ lạc xuống trần gian, ánh mắt như viên Ruby toả sáng trong bầu trời đêm

Mộc Hy khẽ sờ lên mặt, cô khẽ nhéo má mình, có cảm giác, cô không nằm mơ. Đến giờ Mộc Hy mới nhìn tới, trên đầu cô là một dải băng đang quấn quanh, tay phải cô bị thương đau nhức. Một số ký ức ùa tới, trong trí nhớ, cô bị ngã cầu thang từ lầu một xuống lầu trệt liền bất tỉnh.

Mộc Hy nhớ đến là người phụ nữ khi nãy trong kí ức đã gọi cô là Tuyết nhi. Mộc Hy nhíu mày, Tuyết? Cô lại một lần nữa kinh ngạc, cô cư nhiên xuyên vào cuốn truyện não tàn ấy, là trở thành Lục Hy Tuyết. TMD thật là cẩu huyết, cô lại xuyên đến nhân vật bi thảm nhất trong lịch sử. Trong truyện được bà tác giả nào đó viết rằng Lục Hy Tuyết là cô con gái yếu ớt, chỉ vì cô yêu một trong những nam chủ trong hậu cung mà trở nên độc ác. Nữ chủ trong truyện bề ngoài thanh tú, diu dàng như nước, nhu nhược yếu đuối cô ta luôn tìm cách thu phục từng nam chính và từng người một đều là những con người không thể chọc vào. Mộc Hy thở dài, nếu cô đã đến đây thì sẽ thay cô ấy tiếp tục sống. Mộc Hy suy nghĩ, từ giờ cô sẽ trở thành Lục Hy Tuyết, đại tiểu thư Lục gia.Cô phải tránh xa từng nam chủ cùng nữ chính để có thể không có cái chết bi thảm, các người cứ ở một bên đấu tranh nha, Mộc Hy à không Lục Hàn Tuyết tôi sẽ ở một bên xem kịch vui. Từ bên ngoài, Lục phu nhân Dương Linh bước vào cùng một vi bác sĩ già, bà không thấy con gái trên giường liền lo lắng

- Tuyết nhi con đi đâu rồi?

Lục Hy Tuyết giật mình, cô bước ra khỏi WC, Dương LInh liền vội vàng đi tới đỡ cô đến bên giuờng một bên càu nhàu. Lục Hàn Tuyết thấy ấm áp trong lòng. Lúc trước nàng là cô nhi, không biết tình thân là gì, đến khi đến đây lại được một người mẹ xinh đẹp hết lòng yêu thương, dù cô có lỗi với bà nhưng cô sẽ thay Lục Hy Tuyết yêu thương bà. Cô nằm lên giường, vi bác sĩ kia kiểm tra sức khỏe cho cô liền nói kết quả rằng không còn gì đáng ngại. Bà liền thở phào nhẹ nhõm, vị bác sĩ lui ra

- Mẹ, con con... con quên một số chuyện rồi. Mẹ có thể nói lại cho con không?

Bà kinh ngạc lại thở dài, Dương Linh kể lại tất cả mọi chuyện cho cô nghe

Lục Hy Tuyết sau khi đến Lục gia liền âm thầm cảm thán, trong truyện tác giả có viết Lục gia thành lập nên Lục thị từ rất lâu rồi, Lục thị kì thực là một gia tộc cổ đến ngay cả nữ chính cũng không biết, Lục gia giấu chuyện này rất kĩ chỉ có rất ít người biết. Lục thị phát triển nhanh chóng trở thành một trong những công ty kinh tế số một số hai toàn nước. MÀ Lục Hy Tuyết lại là cô gái không biết gì về kinh doanh nên sau này anh trai cô tiếp quản nó. Lục Hy Tuyết được đỡ lên phòng, Dương Linh mỉm cười dịu dàng nói

- Nghỉ ngơi đi, 3 ngày nữa mới tháo băng được

Lục Hy Tuyết khẽ gật đầu, cô nằm xuống giường chìm vào giấc ngủ, Dương Linh nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng để lại không gian yên tĩnh cho cô. Lục Hàn Tuyết 3 ngày sau đươc tháo băng liền vui vẻ, hiện giờ cô nhìn mình trước gương liền vui mừng, thân thể này tuy yếu nhưng với khuôn mặt thiên thần như thế này mà lại có một thân hình quyến rũ như thế. Ngực 40C, eo thon cùng vòng 3 khiến người khác ghen tị mà cô chỉ mới 18 tuổi

Lục Hy Tuyết gật gù, cô hiện tại quấn quanh mình chiếc khăn tắm, những đường con như ẩn như hiện, cô liền bấm dãy số trên cửa. Thế giới trong truyện có khác, công nghệ nơi đây tiến bộ vươt bậc hơn thực tế rất nhiều, mấy ngày qua nhờ mẹ cùng người hầu chỉ dẫn cô mới biết sử dụng, Lục Hy Tuyết bĩu môi, cô cảm thấy cô như người nguyên thủy vậy

Vì mấy ngày qua hoạt động khó khăn nên người hầu hoặc mẹ cô lấy đồ cho cô mặc bây giờ tận mắt chứng kiến toàn bộ quần áo đều kinh hãi, nguyên 1 căn phòng to lớn đều là đồ của cô. Lục Hy Nguyệt đành chọn một cái đầm ren trắng mặc vào, cô bước ra khỏi phòng thì thấy mẹ cô đang nói chuyện cùng cha cô, mẹ cô còn cười dịu dàng mà ba cô Lục Vĩ đang xoa mi tâm. Dương Linh thấy con gái đi xuống liền gọi cô đến, Lục Hy Tuyết mỉm cười đi đến gần ba cô

-Ba, mẹ

Lục Vĩ cười ôn nhu xoa đầu con gái, Dương Linh liền thông báo cho cô một chuyện làm cô kinh hoảng

- Sắp tới con sẽ có một người anh trai lớn hơn 6 tuổi, vì quá khứ đen tối của ba nên...

Cô mỉm cười lắc đầu, lòng lạnh đi. Nữ chính bắt đầu xuất hiện a, cùng nam chủ đầu tiên. Năm xưa Lục Vĩ vì tuổi trẻ nông nỗi mà có con với một người phụ nữ gian xảo, bà ta quyến rũ ông, ông cứ ngỡ là yêu bà ta, nhưng Lục gia không đồng ý, liền cho ba kết hôn cùng mẹ cô. 2 người sau khi kết hôn, ông chỉ lạnh nhạt làm tròn bổn phận 1 người chồng với bà, dần dần bà yêu ông rồi 1 thời gian sau bà cùng người kia có thai . 1 ngày bà đang mang bầu ra ngoài mua chút đồ thì gặp ngay cảnh tượng hạnh phúc kia liền đau khổ rồi động thai khí mà sinh non. Lục Vĩ hốt hoảng khi nghe tin bà sinh non liền vội vàng chạy đến bệnh viện mà hối hận, ông nhận ra ông yêu bà biết chừng nào cũng từ đó Lục Hy Tuyết được sinh ra chỉ mới 7 tháng còn yếu ớt nên bay giờ thể chất không như bao người khác và cả Dương Linh cũng vậy nên 2 người không dám sinh thêm. Sau này biết tin người đàn bà kia mang thai kì thực không phải của ông, Lục Vĩ nể tình xưa mới cho bà ta một số tiền lớn đến nước ngoài sinh sống. Bây giờ bà ta vì bệnh tim mà chết, mà người con kia là con của ông nên đưa về đây, nữ chính là Hạ Thanh là đứa bé kia nhưng ông bất đắc dĩ đưa cô ta về chỉ có điều không phải là tiểu thư của Lục gia. Người anh kia chính là 1 trong những nam chủ trong hậu cung cô ta là Lục Dật Thần, bất chấp là anh trai nhưng anh ta vẫn yêu cô ta. Lục Hy Tuyết khinh, đúng là cẩu huyết.

- Dù gì mọi chuyện cũng đã qua, ba cho qua đi

Cô nhẹ nhàng an ủi ông, Lục Vĩ lại khẽ thở dài, ông thật có lỗi với mẹ con cô. Câu sau mới khiến cô phát hoảng

- 1 tiếng nữa nó đến đây...

Cô khẽ nhíu mày, không ngờ 2 con người kia cuối cùng đã tới nhanh như vậy. Không được cô phải tránh xa

- Ba con không khỏe muốn hít thở không khí ba cứ ở đây nhé

Rất nhanh, cô chuồn đi rất nhanh, còn hận không thể mọc thêm 1 chân mà chạy. Cô phải trốn trong góc nào đấy vì có ra ngoài cô cũng chẳng biết đường. Thế là cô ra sau nhà kính của Lục gia ngồi đó đọc sách, 1 ngày trước cô biết được nơi này liền yêu thích không thôi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.