Nữ Phụ Thay Đổi

Chương 14



Cả ngày hôm đó, Lục gia trôi qua êm đềm, Lục Dật Thần đứng trước cửa phòng Lục Hy Tuyết muốn gõ cửa lại thôi, hắn trở về phòng làm việc. Lục Hy Tuyết ngủ không được cô mới đành dựa vào thuốc ngủ mới hết sợ hãi. Thượng Quan Mặc hắn ngồi trên tay là khung hình cô và hắn đứng cạnh nhau, khung hình đã bị phủ bụi, dường như đã quá lâu rồi chủ nhân không động tới. Thượng Quan Mặc cẩn thận lau đi lớp bụi như đó là một bảo vật vô giá, hắn nhớ lúc hắn đem cháo lên cho cô, tấm hình đã bị cô đập xuống sàn dù cho thiếu ánh sáng hắn vẫn nhận ra cô đã xé nó tùy ý vứt đi. Tấm hình còn lại hắn giữ nhưng đã quá lâu rồi hắn không màng tới để giờ đây đã phải hối hận. Ngón tay thon dài vuốt khuôn mặt cô luôn mỉm cười tươi sáng còn hắn vẫn lạnh nhạt bất cần. Nước mắt lặng lẽ rơi trên khuôn mặt hoàn hảo của hắn. Xem ra hình phạt này mà ông trời ban cho hắn phải kéo dài mãi. Thượng Quan Mặc ngủ quên đi nhưng trong vô thức hắn vẫn ôm chặt lấy tấm hình, môi kkhẽ mấp máy tên cô

Sáng hôm sau Lục Vĩ cùng Dương Linh bận rộn chuẩn bị cho bữa tiệc, Lục Hy Tuyết không chịu đi cùng mẹ đến Tân Thắng mua đồ, cô cười gượng

- Mẹ trong phòng còn nhiều bộ mới, không cần mua thêm đâu

Dương Linh thở dài, bà không nói gì chỉ nhắc nhở cô ăn uống cho đúng giờ. Lâm Gia Nam mới từ bệnh viện chăm sóc cha về, cậu nhóc đã tắm rửa lại chạy ngay đi tìm Lục Hy Tuyết. Cô vui vẻ đùa giỡn với cậu nhóc, đây là lần đầu tiên Lục Hy Tuyết cười vui vẻ nhất kể từ khi gặp cơn ác mộng kia. Thượng Quan Mặc trên tay là bữa sáng dành cho Lục Hy Tuyết, hắn muốn bù đắp lại từ đầu. Lục Hy Tuyết ngẩng đầu kinh ngạc nhưng rất nhanh lại trở nên vô cảm

- Phiền anh ra khỏi đây. Mang nó đi đi, tôi không có thói quen ăn đồ của người lạ. Huống chi anh ghét tôi thì ai biết được trong đó có độc không?

Lục Hy Tuyết cười nhạt. Thượng Quan Mặc cắn răng chịu đựng từng lời nói vô tình kia của cô như từng cây kim đâm vào trái tim hắn. Thượng Quan Mặc gượng cười, ánh mắt đau thương chỉ tồn tại hình bóng Lục Hy Tuyết

- Em... sáng đi, với thân thể của em không thể nhịn bữa sáng được

Thượng Quan Mặc rũ mắt xuống đi ra khỏi phòng cô. Hắn lái xe lao vút biến mất vào sương sớm. Lục Hy Tuyết không quan tâm, nhưng trong trái tim có cũng có một chút đau lòng, đây là cảm xúc còn lại của nguyên chủ. Lục Hy Tuyết mỉm cười xoa đầu Lâm Gia Nam, cậu nhóc kéo tay cô ăn sáng. Cậu thấy được mọi cảm xúc của Thượng Quan Mặc nha chỉ là không hiểu rõ vì sao mà thôi, chú ấy hình như rất buồn. Lâm Gia Nam cùng Lục Hy Tuyết đến bệnh viện thăm Lâm Vệ. Lục Hy Tuyết âm thầm tặc lưỡi, gia tài của gia tộc họ Lục thật đáng sợ, nhìn dãy xe mà Lục gia sở hữu mà cảm thán, toàn là xe số lượng có hạn không nha. Lục Hy Tuyết nhớ được đường đến bệnh viện, cô để xe dưới tầng hầm dắt tay Lâm Gia Nam đi vào

“Cạch”

- Cha, cha khỏe không?

Lâm Gia Nam cười vui vẻ, cậu nhóc chạy đến ôm Lâm Vệ, Lục Hy Tuyết mỉm cười, cô đặt cập lồng lên bàn kế giường bệnh

- Chú Lâm, chú ăn sáng đi. Cháu có mua ít cháo cùng trái cây cho chú rồi

- Lục tiểu thư cô không cần làm vậy. Tôi đã nợ cô nhiều lắm

- Gì chứ? Chú nói vậy sao được, cháu là cháu đã giúp thì phải giúp cho chót. Ơn nghĩa gì? Cháu không giấu chú, cháu có quen một người có hoàn cảnh như 2 cha con chú, cô ấy là bạn thân cháu mà

Lục Hy Tuyết cười ấm áp, Lâm Gia Nam và Lâm Vệ cảm động không thôi, hai người họ như thấy được một đôi cánh thiên thần trong suốt

- Chị

Lâm Gia Nam bật khóc ôm lấy Lục Hy Tuyết, cô cười xoa đầu cậu nhóc

- Nào, ăn sáng thôi không sẽ nguội mất

Ba người vui vẻ cười nói, mọi buồn phiền của cô tạm thời quên đi. Hiên Viên Triệt biết cô đến đây, hắn ở ngoài cửa phòng bệnh nhìn vào bên trong. Mắt hắn dịu dàng nhìn Lục Hy Tuyết. Hiên Viên Triệt đi vào, nụ cười của Lục Hy Tuyết cứng lại. Hắn đẩy gọng kính gật đầu với Lâm Vệ xem như chào hỏi

- Lục tiểu thư, cô có thể cùng tôi nói chuyện một chút?

- Chuyện gì?

- Là tình hình của chú Lâm

- Được

Lục Hy Tuyết lạnh nhạt gật đầu, ánh mắt cô không một chút ấm áp nào cả. Cô cùng Hiên Viên Triệt đến văn phòng hắn. Hiên Viên Triệt nghiêm túc nói tình trạng của Lâm Vệ

- Vậy là chú ấy không sao?

- Đúng vậy

- Cảm ơn bác sĩ

Ngữ điệu Lục Hy Tuyết tràn đầy xa cách, cô xoay người định bước đi thì giọng nói trầm ấm lên tiếng

- Lục Hy Tuyết, sao em lại cứ đối xử với tôi khác vậy?

- Bác sĩ này anh hình như đã lạc đề rồi. Vậy nên tôi sẽ không trả lời

Lục Hy Tuyết vẫn không quay đầu, cô bỏ đi bỏ lại Hiên Viên Triệt đứng nhìn theo. Có phải hắn đã làm gì sai? Cô làm sao lại thế?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.