Nữ Phụ Thay Đổi

Chương 20



Lục Hy Tuyết cảm thấy có một ánh mắt nóng rực, cô rùng mình. Lục Hy Tuyết ngẩng đầu lên nhìn thấy Cố Minh Hạo đang như có như không nhìn đến hướng cô. Lục Hy Tuyết biu môi, đúng là có bàn tay vàng của tác giả là muốn có sắc là có sắc, muốn có tiền là có tiền nhưng điều kiện là ngươi có được bà tác giả yêu chiều hay không (tự nhiên nhột :)) ). Cố Minh Hạo khác so với những nam chủ kia, Dạ Diễm tà mị phúc hắc mang vẻ đẹp của bóng tối, Lăng Mộ Hàn thì yêu nghiệt phong tình vạn chủng như yêu, Bạch Hàn Dương nho nhã lịch thiệp nhưng đầy âm trầm, Lục Dật Thần điềm tĩnh lạnh lùng sáng chói, Thượng Quan Mặc thì ấm áp nhưng xa cách tuấn dật như ánh mặt trời, Hiên Viên Triệt tùy ý thanh thuần thư sinh trầm lặng mà lạnh như băng, Tiêu Thư Ly ôn nhu như ngọc tươi cười ấm áp nhưng lại quyết đoán lạnh nhạt, còn Cố Minh Hạo chính là hồ ly tái thế, đôi mắt màu trà hẹp dài sắc sảo, mũi cao thẳng tắp, cằm thon nhọn, bạc môi lạnh lùng nhếch mép tạo thành độ cong gian xảo, làn da màu đồng quyến rũ, mái tóc đen tuyền gọn gàng chính chắn, cả người kiêu ngạo cao cao tại thượng như trên vạn người. Lục Hy Tuyết lười biếng dựa người vào ghế tiếp tục đọc sách. Tiêu Thư Ly bên cạnh kinh ngạc, cứ tưởng cô không mê hắn thì không có nghĩa là không mê tên kia ai ngờ cô lại rất hờ hững. Hắn đã thấy tấm hình của Lục Hy Tuyết trên mạng nhưng hắn không thể không khen ngợi đúng là co bên ngoài thực tế còn đẹp hơn. Mỗ nữ nào đấy không biết trong tương lai mình lại trở thành miếng mồi béo của 1 hồ ly cùng 1 sắc lang

Buổi khai giảng kéo dài đến 2 giờ đồng hồ, Lục Hy Tuyết vươn vai, thật mệt mỏi a. Cô đã được nói là mình học lớp nào nên không cần coi danh sách, nhưng điều quan trọng là cô nhưng không biết lớp học ở đâu nha. Lục Hy Tuyết nhíu mày nhìn 1 đám chen tới chen lui xem sơ đồ trường, muốn cô mò từng lớp đùa à, ngôi trường này thuộc diện trường top cả nước mà còn giàu có chỉ có 2 loại học sinh đó là con nhà giàu hoặc con nhà bình dân học giỏi giành học bổng, đừng nhìn thấy nhà giàu là nghĩ họ không học thực chất toàn một bọn IQ cao. Lục Hy Tuyết kéo tay một bạn nam, giương ánh mắt long lanh lên khiến người ta chảy cả máu mũi mà chạy đi, một đàn quạ bay qua đầu cô. Lục Hy Tuyết khó hiểu nghiêng đầu, cô bĩu môi lại kéo tay một bạn nữ khác người ta lại giật mình chạy đi. Bộ cô đáng sợ lắm sao? Tiêu Thư Ly phì cười hắn lên tiếng gây sự chú ý của Lục Hy Tuyết

- Cô đang làm gì vậy?

Cô không biết cô rất xinh đẹp khiến người ta xấu hổ cùng ngại ngùng hay sao. Lục Hy Tuyết nhàn nhạt quay qua hỏi tên nam chủ nào đó

- Này, lớp 1A khoa kinh tế ở đâu?

Trường này được chia làm nhiều ngành, mỗi ngành sẽ có 6 khối: A, B, C, D, E, F, mỗi khối có 6 lớp 50 học sinh, vì Lục Hy Tuyết có giấy chứng nhận IQ cao, học giỏi lại thuộc diện gia thế hiển hách nên đưa vào lớp A còn Hạ Thanh cô ta không học kinh tế nhưng lại học về nghệ thuật nhưng vì không được Lục gia công nhận cộng thêm IQ trung bình nhưng vào trường này lại bị xếp là ngu ngốc nhất nên bị đưa vào khối F (đáng, bà là con cưng của t.g kia chứ không phải tôi)

Tiêu Thư Ly cười nhạt, hắn dẫn cô đi cùng, dù hắn không muốn học đại học nhưng bị bắt buộc nên hắn mới đi mà hắn cũng chung lớp với cô nên thuận tiện dẫn cô đi cùng. Trên lầu, người nào đó cười nhạt, xem ra cô học trò này của hắn cũng khá là đáng yêu. Cố Minh Hạo nhận dạy ở lớp Lục Hy Tuyết làm bọn con gái la hét điên cuồng nháo thành một đoàn chưa kể còn có thêm tên Tiêu Thư Ly kia vào, bọn con trai lại si mê cũng nháo lên vì có Lục Hy Tuyết. Cô chán nản muốn gục, tại sao tên điên Tiêu Thư Ly ngồi cùng bàn và còn kế bên cô? Tại sao tên hồ ly xảo quyệt Cố Minh Hạo lại là giáo sư dạy môn học mà nhiều tiết nhất? Ông trời không để cô sống mà. Tiết học đầu tiên là của một bà xử nữ đã gần 40 nhưng chưa một mối tình nào vượt qua được một tháng thì người ta đã xách dép chạy, bà ta nhạt nhẽo giảng cho bài học đầu tiên nhưng Lục Hy Tuyết đã từng học qua cô đã tự mình học, Lục Hy Tuyết chống cằm hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ, thật là buồn ngủ quá đi. Tiêu Thư Ly khỏi phải nói, tên này còn làm biếng hơn cả mỗ nữ nào đó, hắn chính thức gục xuống bàn ngủ luôn, nào có bà cô dám chọc hắn trừ khi đã chê mình sống đã lâu. Tiết học trôi qua, Cố Minh Hạo mắt đeo gọng kính đầy lạnh lùng mà uy nghiêm, hánq bước vào lớp hắn nhìn đến chỗ ngồi của Lục Hy Tuyết, cô vẫn lạnh nhạt không liếc hắn lấy một cái. Tiêu Thư Ly khóe miệng càng cong, cô gái này hình như rất chán ghét bọn hắn thì phải?

- Tất cả lấy sách vở ra, hôm nay tôi sẽ kiểm tra vài điều

Cố Minh Hạo nghiêm túc nói, hắn hướng về phía Lục Hy Tuyết, cô đứng dậy lưu loát trả lời mọi câu hỏi của hắn khiến cho mọi người ngạc nhiên, cô nhưng lại rất giỏi. Trong mắt Cố Minh Hạo lóe lên tia sáng rất nhanh biến mất vô tung vô ảnh. Buổi học nhanh chóng kết thúc, cả ngày Lục Hy Tuyết ở trên trường đầy mệt mỏi, trưa cô cũng ăn cơm tại căn tin. Lục Hy Tuyết buồn chán không có việc gì thì chuông điện thoại cô reo lên báo hiệu có tin nhắn từ Hạ Thanh. Cô ta hẹn Lục Hy Tuyết đến một quán bar nếu như không muốn Lâm Gia Nam đang bị bắt cóc, mọi ngôn từ cô ta gửi đều chứng tỏ cô ta đang rất căm phẫn cô. 2 phút sau hình Lâm Gia NAm bị trói gửi đến cho Lục Hy Tuyết khiến cô cuống lên, Thượng Quan Mặc hắn không thể tới đón cô vì hắn đang ở ngoại thành quay phim, Lục Dật Thần càng không thể, hắn đang rất bận rộn ký hợp đồng nên không bắt máy. Lòng Lục Hy Tuyết nóng như lửa đốt cô bắt một chiếc taxi tới địa điểm hẹn

------------------------------------

Đã xong :)))

*Trailer

Hức..... Sao anh...... lại ở đây? (LHT)

- Em say rồi về thôi (???)

Chương sau a chương sau a muaahahahahahaha *cười lớn*

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.