Nữ Phụ Thay Đổi

Chương 25: (h - 3p)



Chương này là mình tặng cho ChuHong175 vì đã giật đc tem̀ng này canh đúng thời điểm đăng truyện ghê :)) ), bạn ấy muốn 3P LHT vs LDT và TQM

--------------------------

Sáng hôm sau, Lục Hy Tuyết đã dậy từ rất sớm, cô mỉm cười nhìn mình trước gương, 1 năm qua ở luyện ngục ngày đêm vất vả vượt qua mọi thử thách, quả không hổ danh luyện ngục của tứ đại gia tộc. Nhờ có Lục Vĩ cùng các vị nguyên lão nên cả 4 tên nam chủ vẫn không hề hay biết, Lục Vĩ cũng có nhiều lần đến thăm cô, ông giúp đỡ cô rất nhiều. Lục Hy Tuyết trong lòng ấm áp, có người thân thật tốt. Trong luyện ngục 1 năm, thân thủ như kiếp trước cũng đã trở lại và cô cũng học được nhiều điều mới mẻ, tuy cầm súng dao khá nhiều nhưng thế giới này phát triển hơn, có một đôi găng tay linh hoạt còn giữ gìn được đôi tay đẹp, thân hình Lục Hy Tuyết khỏi phải nói, 1 năm trước đã rất hoàn mỹ và bây giờ càng hoàn mỹ hơn, vòng eo vẫn là số đo không thay đổi chỉ có khụ khụ vòng ngực càng phát triển. Lục Hy Tuyết mặc đầm xanh đen ôm sát ngực, phần hông có một vòng thắt lưng trắng, phần dưới là 2 lớp vải lụa mỏng dài đến đầu gối, mái tóc dài được cột len bằng sợi ruy băng trắng. Lục Hy Tuyết đi xuống, vợ chồng Lục Vĩ đang ngôì chờ cô, Thượng Quan Mặc từ sớm đã phải ra ngoài đến studio, Lục Dật Thần đến Lục thị. Cô thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười tỏa nắng

- Ba, mẹ, buổi sáng tốt lành

- Con gái buổi sáng tốt lành

- Ăn sáng đi, còn đi học

- Vâng

Cả bữa sáng, cả 3 người đều trò chuyện vui vẻ. Lục Hy Tuyết nhìn đồng hồ, cô bật dậy vội chào 2 người rồi lái xe sang trọng lao vút đi

Chiếc xe dừng trong nhà xe trường học, Lục Hy Tuyết cảm thán, đúng là nhà giàu có khác, cứ như 1 đoàn diễu hành siêu xe. Lục Hy Tuyết thản nhiên đến lớp, không ít người dõi theo cô

- Đó là ai vậy? Thật lạ nha. Học sinh mới chăng?

- Không biết nhưng đẹp quá đi

.....

Lục Hy Tuyết bước vào lớp, mọi người nhìn cô chằm chằm rồi loạn lên

- A đó không phải Lục đồng học đó sao. Cô ấy đi học lại kìa

- Cuối cùng cô ấy cũng trở về nha

~....

Lục Hy Tuyết khẽ lắc đầu, bộ cô lạ lắm sao? Vẫn là cuối lớp cạnh cửa sổ, đây lại là chỗ trống không ai ngồi, Lục Hy Tuyết cảm thấy rất lạ. Từ cửa lớp Tiêu Thư Ly đang cười nói với một nữ nhân, hắn thân mật ôm eo cô ta vào lớp. Mọi người đang tranh luận xôn xao liền im bặp, Lục Hy Tuyết từ đầu đến cuối vẫn đọc sách. Tiêu Thư Ly sững sờ nhìn cô, cả người hắn như hóa đá. Dung nhan cô ngày càng đẹp, ngày càng hoàn hảo không tì vết, mái tóc vàng kim sáng rực dưới những tia nắng mặt trời nhẹ nhàng trong gió, sợi ruy băng trắng như những cơn sóng vỗ về, tóc mái cắt xéo gọn gàng che đi 3/4 trán. Cô đang chuyên chú đọc sách mà hai hàng lông mày lá liễu nhíu lại. Khí chất thanh nhã, cao quý, thoát tục lại không thiếu phần thành thục quyến rũ. Cô như tiên tử lại như thiên thần dưới trần gian. Tiêu Thư Ly ngẩn người nhìn cô, không gặp cô cư nhiên lại tỏa sáng hơn trước rất nhiều. Cô gái bên cạnh hồi thần, cô ta ghen ghét, khó chịu khi hắn lại cứ chamq chăm vào cô

- Thư Ly, em muốn ngồi kế anh. Giống bữa trước đó

- Lục Hy Tuyết....

Hắn chợt nhớ đến tên này, hắn cười như gió xuân đến gần cô. Lục Hy Tuyết nhíu chặt mày hơn

- Tránh ra

- Cô còn nhớ tôi không? Tôi là Tiêu Thư Ly, đồng học năm ngoái với cô đó

- Tôi không nhớ. Anh tránh ra, thật phiền phức

- Cô kia....

- 2 người hết chuyện để làm rồi hay sao mà che hết ánh sáng của tôi?

Tiêu Thư Ly cố gắng làm quen Lục Hy Tuyết nhưng có vẻ phải thất vọng rồi. Cô gái kia thấy Tiêu Thư Ly thay đổi thái độ, nhưng Lục Hy Tuyết tỏ ra khó chịu, cô gái định quát cô. Mọi người trong lớp không ngừng khinh bỉ cô ta. Cô ta không nghe thấy từ họ Lục hả? Lục Hy Tuyết lạnh lùng cao ngạo hỏi nữ nhân kia

- Cô là ai?

- Ha, tôi là Triệu Tâm đấy

- Triệu thị sao? Một gia tộc nhỏ nhoi đấy mà lên mặt với tôi?

Lục Hy Tuyết cười lạnh, cô ta tức giận định quát lên thì Tiêu Thư Ly cảnh cáo liếc mắt. Lục Hy Tuyết thấy thật phiền phức, cô đeo tai nghe vào không quan tâm tới 2 con người kia. Lúc này chuông reo vào học vang lên, tất cả đều vào chỗ ngồi ngay ngắn, Tiêu Thư Ly lại ngồi cùng bàn với cô, Triệu Tâm cắn răng tức giận ngồi phía trước 2 người. Cả buổi học Lục Hy Tuyết không hề nhìn đến Tiêu Thư Ly mặc cho hắn vẫn cố bắt chuyện với cô. Lục Hy Tuyết đến Lục thị sau khi học, Lục Vĩ đã nói Lục Dật Thần sẽ sắp xếp công việc cho co dù cô muốn ông là người quyết định hơn. Vừa vào đến cửa, tiếp tân ngăn cô lại, cô ta khinh thường nhìn cô. Lục Hy Tuyết cười lạnh

- Cho hỏi tiểu thư đến đây làm gì?

- Tôi tìm Lục Dật Thần

- Cô là ai mà dám gọi thẳng tên phó tổng?

Nữ tiếp tân khó chịu, giọng điệu không tôn trọng. Lục Hy Tuyết vẫn lạnh nhạt

- Xin mời cô về cho dù có yêu thích phó tổng đến mấy cũng không được ngang ngược như vậy

-....

Lục Hy Tuyết không nói gì, cô nhận ra trong mắt cô ta là ghen ghét. Lục HY Tuyết gọi điện

- Cô về đi

- Alô? Lục Dật Thần, anh mà không ra tôi về

-” Em chờ đấy, mà sao không lên?”

- Lên được đã lên rồi còn chờ anh làm gì. Ngu ngốc

Lục Hy Tuyết hừ lạnh cô thẳng thừng nói làm Lục Dật Thần bên đầu dây kia đen mặt. HẮn ra khỏi phòng làm việc xuống dưới

- Cô làm ơn đi đi. Tôi không rảnh đâu

Lục Hy Tuyết hừ lạnh, cô không quay đầu lại bỏ đi ra cổng. Nữ tiếp tân kia cười đắc ý bỗng dưng sau lưng cô ta lạnh lẽo dần

- Phó tổng

Mọi nhân viên cúi gập đầu, Lục Dật Thần vội vàng đuổi theo cô. Lục Hy Tuyết bị một lực đạo kéo mạnh về làm cô đau ở cổ tay

- Anh bị điên à?

- Đã nói là chờ rồi

Lục Dật Thần kìm nén tức giận, cô mà bỏ đi thì mọi kế hoạch của hắn đi tong à. Lục Hy Tuyết xoa cổ tay, cô khinh thường

- Có người không cho tôi vào thì đứng đây làm gì?

- Là ai?

Lục Dật Thần híp đôi mắt đen lạnh lùng, hắn đưa cô vào Lục thị

- Là cô ta

Lục Hy Tuyết không do dự chỉ vào nữ tiếp tân. Cô ta kinh ngạc, phó tổng có quan hệ với cô gái này? Lục Hy Tuyết vừa dứt lời, Lục Dật Thần lạnh lẽo liếc mắt

- Cô chính thức bị sa thải. Các nơi khác mà nhận cô ta vào làm chính là tuyên bố đối đầu với Lục thị

- Phó tổng....

Cô ta nghe thế như sét đánh ngang tai, khuỵu xuống, cô ta mất việc thì làm sao mà sống. Lục Hy Tuyết lười liếc mắt, Lục Dật Thần quay qua, vẻ lạnh lùng đã hoàn toàn mất đi. Mọi nhân viên âm thầm ghi nhớ, không nên chọc vào cô a

- Đi lên phòng làm việc, anh sẽ bàn giao công việc

Lục Hy Tuyết lạnh nhạt gật đầu, cô không chú ý trong đôi mắt đen kia lóe lên một tia sáng rồi vụt tắt

Lục Hy Tuyết theo sau Lục Dật Thần đi vào, cô quan sát mọi thứ xung quanh, cả căn phòng đều lấy chủ đạo là đen trắng đơn giản nhưng lạnh lùng. Lục Hy Tuyết ngồi xuống đối diện Lục Dật Thần

- Anh định giao cho tôi công việc gì?

- Phi thư ký, pha trà

Lục Dật Thần như làm lơ đi câu hỏi của cô, hắn ra lệnh cho một nhân viên nam. Anh ta nhanh chóng pha trà đem đến. Không biết sao Thượng Quan Mặc từ đâu xuất hiện đi vào. Lục Hy Tuyết kinh ngạc nhìn hắn, lúc cô quay đầu (chỗ ngồi của LHT quay lưng vs cửa ra vào) Lục Dật Thần rất nhanh từ trong túi quần lấy ra một lọ thủy tinh đổ chất lỏng vào ly trà của cô rồi nhanh chóng tan dần. Thượng Quan Mặc thấy được Lục Dật Thần hành động lưu loát, cười ôn nhu với cô

- Tuyết, sao em ở đây?

Hắn giả vờ kinh ngạc, mang danh đế vương làng giải trí mà không thật thì thật có lỗi. Lục Hy Tuyết vẫn không nhận ra có gì bất thường, cô hờ hững hỏi lại Lục Dật Thần

- Anh suy nghĩ xem nên sắp xếp làm sao

Thượng Quan Mặc ngồi xuống kế bên Lục Hy Tuyết, cô nhíu mày

- Anh trai anh phải làm từ trước chứ

- Sao nóng quá nha?

Thượng Quan Mặc than, Lục Hy Tuyết đúng là cảm thấy rất nóng, không hiểu sao bên ngoài thì đang mát mẻ lúc vào đây trở nên nóng như thế?

Lục Dật Thần nhếch mép, trước khi Lục Hy Tuyết đến hắn đã bật lò sưởi mà hắn cũng vừa đi kiểm tra tổ kế toán nên không ở trong đây, đến lúc cô đến thì lò sưởi đã được tắt đi. Lục Hy Tuyết cảm thấy khát nước, cô uống hết một nửa ly trà, khóe môi Thượng Quan Mặc cùng Lục Dật Thần đồng thời nhếch lên. Lục Hy Tuyết đột nhiên đầu choáng váng, cô ngước đầu nhìn liền hiểu ra. Lục Hy Tuyết đứng dậy, chưa đợi 2 người kia phản ứng cô nhanh chóng tông cửa chạy đi, Lục Dật Thần cùng Thượng Quan Mặc đuổi theo. Lục Hy Tuyết mắt đờ dần, cả người như bị rút cạn sức lực nhưng cô vẫn bỏ chạy. Vô ích, cả người không còn sức bị nhấc bổng lên, mùi bạc hà mát lạnh quanh mũi cô

- Lục Dật Thần anh chính là anh trai tôi đó. Rốt cuộc anh đã bỏ gì vào trà? Thật sự con mẹ nó, anh là đồ bỉ ổi

Lục Hy Tuyết được không kìm được tức giận mà nói tục, Lục Dật Thần cười lạnh

- Anh thì sao? Tôi sẽ khiến em cùng tôi ăn phải trái cấm. Tôi sẽ kéo em theo cùng

- Thực con mẹ nó Thượng... Quan...Mặc... anh cùng hắn....

Lục Hy Tuyết không một chút sức lực nào gào lên thêm nữa. Lục Dật Thần bế cô đặt lên giường rộng lớn trong phòng nghỉ sát vách phòng làm việc, Thượng Quan Mặc khóa cửa bên trong. Hai người đàn ông nhìn nhau, đồng loạt cởi bỏ quần áo của mình và cô. Bây giờ bầu trời ngập trong sắc cam màu hoàng hôn, căn phòng chỉ mỗi đèn ánh vàng gần đó. Thân thể câu nhân ma mị, trắng nõn càng đẹp đẽ, mái tóc vàng kim che đi một nửa khuôn mặt Lục Hy Tuyết, huyết mâu long lanh mơ màng. Lục Dật Thần không thể kiềm chế, hôn lên môi nhỏ hồng. Thật ngọt a, hắn mút lấy cánh môi, dường như không thỏa mãn, Lục Dật Thần cắn môi dưới Lục Hy Tuyết làm cô phát đau theo bản năng mở miệng la lên thì lưỡi hắn xâm nhập cuốn lấy lưỡi cô, bàn tay to nắm lấy ót cô bắt cô phải đáp trả lại. Lục Hy Tuyết nhíu mày, dưới sự bắt buộc của hắn vụng về hôn lại. Lục Dật Thần trong mắt đầy ý cười, một bàn tay khác mò xuống bóp lấy một bên căng tròn, tay giữ ót cô dời đi vuốt ve bên đùi. Thượng Quan Mặc thấy được hai người hôn nhau triền miên thì tức giận gia nhập vào sâu thẳm nhục dục, hắn cùng Lục Dật Thần đỡ cô ngồi dậy. Hắn đằng sau lưng cô hôn lên gáy trắng nõn kia, hai bàn tay như điêu khắc mò đến phía trước mà bóp lên đôi gò bông đẫy đà. Lục Hy Tuyết rùng mình, từ khe hở giữa miệng liền lộ ra sợi chỉ bạc mà rơi xuống ngực. Lục Dật Thần ánh mắt càng nóng, hai ngón tay thô xoa vòng vòng nơi cửa động, Thượng Quan Mặc hôn xuống sống lưng, để lại vô số vết hôn nổi bật. Lục Hy Tuyết bất giác rên rỉ

- Ưm.... đừng...

- Tiểu Tuyết...

Lục Dật Thần trầm khàn gọi tên cô, bên dưới hoa huyệt không ngừng chảy ra mật dịch, hắn cười khẽ, Lục Hy Tuyết quay đầu qua phải lắc đầu, hai chân kẹp chặt không cho tiếp tục, Lục Dật Thần tức giận, hắn tách hai chân cô ra, lộ liễu trong không khí

- Đừng a.... Thượng.... Quan ....Mặc... dừng... Ưm....ngô....

Thượng Quan Mặc hôn lên môi cô thô bạo. Lục Dật Thần đưa ngón tay dính đầy mật dịch lên miệng khẽ liếm (:((( đồ BT)

- Thật ngọt a...

Bên tai nghe được lời hắn, Lục Hy Tuyết càng đỏ mặt. Lục Dật Thần cúi xuống liếm mút hết mật dịch nơi cửa động, lưỡi hắn luồn vào bên trong, không chừa một giọt, hoa huyệt như đang cuốn lấy lưỡi hắn, Lục Dật Thần càng chìm vào hố sâu. Lục Hy Tuyết kiều mị rên, cô đỏ mặt càng nhiều

Còn tiếp..... :))

------------------------

Có ng k hài lòng hoặc k thíc truyện mình viết, có thể bạn thíc hay k là chuyện của bạn nhưng nếu bạn đã k thíc thì cảm phiền back hoặc đừng đọc chứ k nên dùng những lời lẽ k hay. Có thể mình viết k hay và bạn muốn nx mình cũg chẳg ý kiến j nhưng hãy ns chuyện lịch sự đi. Ns như thế thì bạn hãy thử ns vs n ng khác xem họ có tức giận hay k? Nếu bạn đã k chấp nhận đc nữ 9 trong truyện thì th đừng đọc. Hãy cư xử mình là ng có văn hóa và lịch sự. Tuy viết truyện k bao lâu và kinh ngiệm ít nhưng bạn ns thế mình k khuyến khích bạn đọc nữa đâu ha. Đừng chạm đến giới hạn của ng khác, đã k thíc nv hay tình tiết thì mời click back, còn nhìu ng khác ở đây chứ k phải 1 mình bạn. Viết truyện là đam mê của mình, là chia sẻ nó cho nhìu ng chứ k phải để chà đạp nó rõ chưa? Ai cũng có quyền cmt hay ngôn luận nhưng hãy thể hiện nó 1 cách hợp lí đi, đừng bao giờ ăn ns bất lịch sự như vậy. Ở đây ns những ng đã dùng lời lẽ k hay và mìh qên cảnh báo trong phần nd K Thíc Mời Click Back ha. Mình đã ns chuyện tử tế r đấy, có phê bình j thì hãy ns cho lịch sự và ngôn từ hợp lí. Hết ( k bao quát mn nên đừng ném gạch mình nhưng thật sự có ng như vậy đấy)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.