Nữ Phụ Tiên Lộ Từ Từ

Chương 106: Phàm trấn



Lạc Hà Trấn cách phía Tây Bạch Hạc Phái mấy vạn dặm, mặc dù thuộc địa vực của Bạch Hạc phái chưởng quản nhưng lại là một phàm trấn bên trong một phàm quốc nhỏ.

  Lạc Hà trấn mặc dù là phàm trấn nhưng cũng xem như là một đại thị trấn rộng lớn, quanh năm tề tập không ít thương nhân buôn bán qua lại, cũng bởi vì tiếp giáp với một con sông lớn quanh năm không khô cạn nên rất thuận lợi cho việc giao dịch đường thuỷ.

  Lạc Hà trấn nhiều năm phồn hoa, nhà nhà phú hộ không kém một đại thành lân cận, Phương gia phú hộ là một trong số những phú hộ có tiếng tại đây.

  Phương lão phú hộ là một người làm việc có tâm, mặc dù là một phú hộ giàu có nhưng là những đồng tiền chân chính không bốc lột kẻ khác, những năm này Lạc Hà trấn gặp không ít khó khăn, Phương lão phú hộ cũng hết sức ra tay giúp đỡ, danh vọng của hắn ở đây không hề thấp so với lão quan huyện tại đây.

  Phương gia đình viện phía sau là cư viện của Phương tam tiểu thư, lại nói đến vị này tam tiểu thư lại thập phần ít xuất môn gặp người, lại nghe người đồn đãi nàng chỉ là Phương lão gia con nuôi.

  Hoa viên phía sau, trăm hoa khoe sắc, nước thanh gió mát, trong không khí phảng phất một mùi hương thanh tân dịu mát.

  Cá trong nước tự do bơi lội đôi lúc tạo thành những tiếng nước trong veo, chim trên cành cất cao tiếng hót trời cho của mình, cùng tiếng đàn say đắm động lòng người như một khúc phổ thiên nhiên sống động.

   Ngọc chỉ như hoa khẩy lên dây đàn, một thiếu nữ xinh đẹp như hoa đạn tấu lên một khúc Mộng Du Tiên.

   Tiếng đàn vang lên như cơn sóng kéo dài không dứt, từng tiếng âm mị vang vọng như muốn bao trùm cả Phương gia đắm mình vào bên trong tiếng đàn.

    " Tiên sư có chuyện không may." Từ phía xa chạy đến một trung niên nam tử tuổi khoản ngủ tuần, khuôn mặt hoản hốt chân bước như chạy đi đến thiếu nữ bên cạnh.

   " Phương lão gia ta đã nhắc nhở bao nhiêu lần, hiện tại ngươi là dưỡng phụ của ta cũng nên quên đi ta vốn dĩ thân phận." Thiếu nữ tay dừng khảy đàn, sắc mặt bình tĩnh như hồ thu không gợn sóng.

" Thành thật xin lỗi tiên sư, nhưng lần này quả thật gặp chuyện không tốt, triều đình ra lệnh chiêu tú nữ, Phương gia chúng ta có hai người được chọn chính là tiểu nữ nhi của ta cùng với ngài." Phương lão gia cố lấy bình tĩnh nói ra mà quên mất nàng nhắc nhở, còn nhớ ba năm trước bổng nhiên xuất hiện một tiên nữ từ trên trời bay xuống, nàng nhờ hắn trú tại đây cũng như nhận làm con nuôi, ở trước mắt người được xem tiên như nàng hắn làm sao giám xưng hô phụ nữ, huống hồ lần này việc liên luỵ đến nàng khiến hắn tâm tình không yên.

   " Tuyển tú nữ, không phải mới một năm trước thôi sao, làm sao lại nhanh như vậy tuyển tân tú nữ." Xinh đẹp như hoa nữ nhân đứng lên, mặc dù trong lời nói là nghi hoặc nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh không biến sắc.

   " Thành thật xin lỗi, lần này đã liên luỵ ngài, nếu như ngài không muốn liền có thể rời đi." Phương lão gia nơm nớp trong lòng, mặc dù miệng nói vậy nhưng vẫn không muốn đối phương như vậy rời đi.

    " Ngươi yên tâm ta sẽ không làm chuyện liên luỵ Phương gia các ngươi, nếu như ta trực tiếp rời đi chẳng những thân mang trọng tội thậm chí các ngươi cũng không thoát khỏi."  Nói đến đây nữ nhân xoay người, ánh mắt thâm thuý nhìn lên bầu trời xa xăm.

    " Ta cũng muốn kiến thức xem, hoàng cung là cái dạng gì."

Nghe nàng đảm bảo lời nói khiến Phương lão gia âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu quả thật nàng tự ý rời đi sẽ khiến Phương gia gà chó không yên, thậm chí có thể chu di tam tộc.

" Lui xuống đi."

Nữ tử phất tay, nếu quan sát nữ nhân này không giống bình thường nữ nhân khác, mỗi cử động của nàng đều mang theo phong tình vạn chủng, lại có một loại không giận tự uy uy áp.

" Vậy ta đây về chuẩn bị trước." Phương lão đối với nàng không sinh dị nghị, thuận theo lui xuống.

" Cũng nên thay đổi hoàn cảnh sống." Nữ nhân xinh đẹp này chính là dịch dung thành một diện mạo khác Mộ Ly. Đã qua ba năm, Mộ Ly nhập phàm trần đã ba năm hơn, trong ba năm này nàng mang thân phận Phương gia tam tiểu thư ẩn nhẩn mà sống, mặc dù chỉ là ngắn ngủi ba năm nhưng Mộ Ly đã áp chế đi hung tính của mình, công lao cũng nhờ vào việc học tập cầm kỳ thi học, thậm chí nàng còn nhập học hai năm ở hoàng gia học viện. Hoàng gia học viện dạy cho quý tộc thế gia con em cách hành xử nghi thức của quý tộc, tính cách bọn họ sẽ được mày dũa tại nơi này bằng những giáo sư nghiêm khắc nhất, mỗi hành động cử chỉ sẽ được giám sát không rời, trong hai năm học tại đây Mộ Ly đã học rất nhiều thứ thú vị không thua kém tu chân tri thức, quả thật giống như nàng dự đoán, muốn rèn luyện tâm tình tốt nhất chính là hồng trần lịch lãm.

Mặc dù hung tính đã mất, tâm cảnh đã bình tĩnh vô ba nhưng trong ba năm Mộ Ly vẫn không hề tiến triển tu vi. Từ sau khi bước vào trúc cơ kỳ Mộ Ly mới phát hiện, Quy Nguyên quyết yêu cầu linh khí đột phá gấp năm mươi lần luyện khí kỳ cảnh giới, cũng bởi vì linh khí yêu cầu quá cao nên dường như nàng không hề tiến triển tu vi mảy may, cũng một phần nàng đang ở phàm nhân khu vực nên linh khí rất mỏng manh.

Tu vi không tiến triển nhưng khiếu huyệt lại phát triển không chậm. Một trăm lẽ tám khiếu huyệt tiếp theo nàng rốt cuộc đã khai thông ba mươi hai khiếu, trong đó có hai mươi khiếu là nhờ luyện hoá lực lượng của Địa Ngục Mân Côi, còn lại mười hai khiếu là nhờ công đức lực. Lại nói công đức lực không phải khi không mà có, trong ba năm nàng không ngừng tịnh hoá oán hồn còn sót lại bên trong trận pháp, đây là oán hồn của Vân Lang di tích mà nàng thu vào trong trận pháp khi đấu với Thực Độc lão quái. Mặc dù trận pháp này rất bá đạo nhưng sát nghiệp quá nặng, Mộ Ly lại không muốn sử dụng, một phần khác nàng đã hứa trước khi lấy tư niệm hoa là sẽ tịnh hoá tất cả oán hồn này lại nhập vào luân hồi lần nữa.

  Diêu Linh thành, hoàng cung.

Ngày hôm nay, Hoàng cung hoa lệ hơn thường ngày, bên ngoài đại điện đứng một hàng dài thanh xuân xinh đẹp thiếu nữ, mỗi người mỗi sắc, có người xinh đẹp như hoa, lại có người sắc mạo không hơn người, nhưng dù vậy vẫn được nhập cung phục vụ.

   Bên trong rừng hoa đua sắc, một xinh đẹp cung trang thiếu nữ ánh mắt hờ hững đánh giá xung quanh, Mộ Ly quả thật không ngờ, lần này nhập cung lại cần nhiều người đến vậy, trực giác nói cho nàng biết chuyện lần này có điều bí ẩn phía sau.

   " Xem ra phải tìm hiểu một hai." Mộ Ly ánh mắt lướt qua một vòng, đột ngột dừng lại một giây trên thân ảnh bên trong đại điện phía trước, một tên thân mặc đạo bào nam tử quanh thân có linh khí ba động đang đứng bên cạnh vị kia hoàng đế.

    " Một tên trúc cơ tu sĩ lại xuất hiện tại phàm nhân hoàng cung, xem ra lần này thủ bút chính hắn là kẻ đứng sau sai khiến."

    Mộ Ly miệng nhếch lên như có như không một tia mĩm cười, thầm nghĩ: đã ba năm không động thủ, không biết gân cốt có còn linh hoạt như trước không.

  Tg: viết được một chút để mn yên lòng, chưa từng xem truyện cung đấu nên có nhiều từ không biết dùng đúng hay sai, mọi người thông cảm. Dạo này rất bận, lại không nghĩ ra được nhiều nên chỉ viết bấy nhiêu, thời tiết muốn giết con người. ????????????

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.