Nữ Phụ Trùng Sinh

Chương 14: Gặp lại



Xuống xe, Ninh Vân Hoan liền cảm thấy trong lòng có chút hốt hoảng, cô cau mày bắt đầu nhớ lại cuộc sống mấy ngày nay, quả thực như nắm mơ, cũng không biết kết quả cuối cùng là tốt hay xấu. Nhưng điều duy nhất có thể khẳng định là nếu cô đã cùng với Lan Lăng Yến đến mức này, còn bán thân cho hắn, sau này nữ chính coi trọng hắn, còn muốn đưa cô cho hắn, nể tình quan hệ mà hắn cũng sẽ không đối với cô như đời trước đi?

Không biết đây coi là bất hạnh hay may mắn đây!

Vừa mới bị Lan Lăng Yến ăn gắt gao, nhớ tới nữ chính, vẻ mặt Ninh Vân Hoan đang có chút hốt hoảng thì cảm thấy trước mặt có người đánh tới. Chỉ nghe “ Ôi” một tiếng, giọng có chút quen tai, trên người liền đụng phải một đoàn mềm nhũn gì đó. Ninh Vân Hoan rùng mình một cái, vừa mới nghĩ tới mà bây giờ vị nữ chính này đã đặt mông té lăn trên đất, khoé mắt phiếm lệ, miệng hô đau.

Cố Doanh Tích một tay ôm ngực, hai má hơi hồng,mới vừa rồi không cần phải nói Ninh Vân Hoan cũng thấy được, bộ ngực đầy đặn sau lớp quần áo của nữ chính.

Ý niệm đầu tiên của Ninh Vân Hoan là quả nhiên miêu tả của tiểu thuyết không gạt người, sau đó lại là cảm giác mềm mại vừa rồi, lông tơ phía sau lập tức dựng lên, lui về sau mấy bước, hướng Cố Doanh Tích nói: “Học tỷ, cô không sao chứ?”

“Cư nhiên là em.” Mới đầu Cố Doanh Tích còn hai mắt phiếm lệ, ngã sấp đặt mông xuống đất, người được xưng là mềm mại đáng yêu làm cho các nam nhân không muốn buông tay, mông thịt lại nhiều, lúc này hiển nhiên cũng có chút ăn không tiêu, sắc mặt tái nhợt chút khó coi, thỉnh thoảng còn đưa tay ra xoa xoa. Khoé mắt Ninh Vân Hoan khẽ nhìn qua, quả thật rất nhiều thịt, khi Cố Doanh Tích xoa cô còn có thể thấy rõ mông của nữ chính hai bên đều dao động.

Lúc này thật ra đại bộ phận nội dung tiểu thuyết Ninh Vân Hoan đều đã quên, nhưng thấy hành động của Cố Doanh Tích, đầu cô tự nhiên chui ra một đoạn: Ninh Vân Thành bóp nhẹ bầu vú đầy đặn của cô vài cái, ôn hương nhuyễn ngọc* đầy tay khiến hắn giống như Trư Bát Giới được ăn cả mâm quả nhân sinh, lỗ chân lông cả người đều thoải mái. (*: miêu tả người con gái trẻ tuổi thân thể trắng nõn mềm mại, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp)

Nghĩ như vậy, trong lòng Ninh Vân Hoan đột nhiên nổi lên một trận ác hàn, không khỏi sợ run cả người, nhanh chóng đem ánh mắt hướng tới cái mông nở hoa của Cố Doanh Tích.

“Chị không sao.” Trên mặt Cố Doanh Tích loại bỏ vẻ tươi cười, cô ta đưa tay về phía Ninh Vân Hoan, Ninh Vân Hoan biết là cô ta cố ý thể hiện thiện ý muốn cấp cho cô một bậc thang xuống, chứng minh cô ta cũng không chỉ vì bị cô đụng ngã mà tức giận.

Hành động nhỏ bé này nếu đối với cô gái hồn nhiên không biết gì thì thật dễ dàng gây hảo cảm, nhưng đối với người đã nếm qua đau khổ đời trước như Ninh Vân Hoan mà nói thì căn bản không có tác dụng gì. Ninh Vân Hoan làm như không thấy hành động của Cố Doanh Tích, lộ ra bộ dáng lạnh lùng, liếc cái xem thường nói: “Học tỷ nếu cô không sao thì tôi đi trước.”

Tình huống này so với tưởng tượng của Cố Doanh Tích là hoàn toàn khác, thấy cô thật sự rời đi, Cố Doanh Tích nhất thời có chút sốt ruột, vội vàng đưa tay đánh loạn ở không trung, làm bộ như sờ sớ tóc mình, thế này mới chạy nhanh theo Ninh Vân Hoan nói: “Học muội, từ từ đã, gặp lại chính là có duyên, lần trước chị còn chưa biết tên của em nữa, lần này gặp lại phải giới thiệu một chút. Chị là sinh viên năm ba Cố Doanh Tích, em và chị cùng chung một khoa, về sau nếu em có gì không hiểu có thể tới hỏi chị....” Cố Doanh Tích là người dịu dàng, rất được các sinh viên nam chung lớp thương tiếc, có thể trong lớp có người thấy cô ta không vừa mắt, bởi vậy không thiếu người ngáng chân cô ta.

Mà Cố Doanh Tích cũng vì lí do này mà bài xích với các nữ đồng học, đối với nữ nhân đều có một tia đề phòng. Nhưng không biết thế nào cô ta thấy Ninh Vân Hoan liền có chút thích, nhịn không được muốn gần gũi, nên mới nhiều lần đuổi theo Ninh Vân Hoan muốn cùng Ninh Vân Hoan làm bạn bè, mà Ninh Vân Hoan không để ý tới cô ta khiến cô ta có chút tức gận.

“Không cần.” Ninh Vân Hoan lui về phía sau, biểu tình lạnh nhạt, cô không muốn lặp lại những việc ngu xuẩn trước kia, cùng làm bạn với nữ chính yêu cầu phải có kỹ thuật cao, cô không muốn làm gì cả, chỉ muốn yêu lấy chính bản thân mình mà thôi.

Cố Doanh Tích không đoán được mình đã nói như vậy mà Ninh Vân Hoan vẫn không để ý đến cô ta, tính cách cô ta dịu dàng, tuy nói xuất thân cũng không cao, tại nơi toàn phú nhị đại và quan nhị đại* này thì cô ta cũng không thu hút, nhưng thành tích học tập của cô ta có thể nói là không kém, lúc trước như có thần phù hộ, lấy được điểm thi cao, hơn nữa tuy bộ dáng cô ta không phải đặc biệt đẹp nhưng cũng thanh tú, bộ đồ này làm cho cô ta trông như một ngôi sao xinh đẹp, hào phóng, bởi vậy ở trường đại học này, Cố Doanh Tích ẩn ẩn có biệt danh là tiểu mỹ nhân, có một vài nam sinh thích. (*: chỉ những cậu ấm, cô chiêu con nhà giàu, quan lớn)

Cô ta còn chưa bao giờ nếm qua tư vị mặt nhiệt tình bị người lạnh nhạt, nhất thời trong lòng có chút bi thương, sắc mặt ảm đạm, có chút ai oán nói:

“Học muội, tại sao em không để ý đến chị? Chị làm gì sai khiến em không thích chị sao?” Giọng nói cô ta mang theo nét ưu thương, như người con gái si tình vừa bị người yêu vứt bỏ làm cho Ninh Vân Hoan run cả người.

Đời trước, lúc nào cô cũng đi cùng Cố Doanh Tích thì không cảm thấy cô ta có chỗ nào không bình thường cả, thậm chí còn thật tâm đem cô ta trở thành bạn tốt, mỗi lần thấy cô ta khó chịu đều não tàn quay qua an ủi, bây giờ lại phát hiện đầu óc Cố Doanh Tích này thật không giống người bình thường. Không để ý tới cô ta nghĩa là cô ta làm gì sai sao? Không lẽ Cố Doanh Tích không nghĩ rằng người ta không muốn làm bạn với cô ta sao? Hay cô ta nghĩ cô ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, chỉ cần cô ta muốn làm bạn với người nào thì người đó phải hô lớn là tạ long ân Thái Hậu, thuận tiện quỳ xuống liếm chân cho cô ta sao?

Nghĩ vậy, Ninh Vân Hoan hừ lạnh một tiếng, cô nhớ lại chính mình đời trước, một lần nữa nhịn xuống xúc động muốn tát chính mình, lạnh lùng nói: “Cô không làm sai cái gì cả.”

Loại tình huống này như tình cảnh chia tay náo loạn! Ninh Vân Hoan nhíu mày, lại lui về sau: “Nếu học tỷ không có việc gì, tôi còn phải vào học, đi trước.”

“Từ từ!” Cố Doanh Tích xoa xoa nước mắt, đáng thương hề hề đuổi theo: “Em còn chưa nói em tên gì nữa, về sau chị có thể đi tì em, trường học này chị rất quen thuộc…..”

Có thể quen thuộc bằng người đã ngây người ở đây bốn năm như cô sao! Ninh Vân Hoan lạnh nhạt lắc đầu, Cố Doanh Tích đã muốn đưa tay đặt trên cổ tay cô, bộ dáng kiên trì lôi kéo cô, không nên làm cho cô nói ra tên trên điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.