Nữ Phụ Xoay Người Tiến Công Chiếm Đóng

Chương 57-2



Edit: Tuyết Nguyệt Lam

Rất nhanh trong khoang miệng tràn ngập mùi vị rỉ sắt.

Lạc Thần Dật lúc này mới buông ra Hàn Mai Mai, lau khóe miệng một chút: "Em muốn tôi tin tưởng em như thế nào? Em có coi tôi là bạn trai hay không?"

"Tôi có..."

Hàn Mai Mai còn chưa nói xong, đã bị Lạc Thần Dật ngắt lời, từ sau chỗ ngồi anh lấy ra một cái túi lớn, đưa cho Hàn Mai Mai.

Hàn Mai Mai có chút nghi hoặc mở túi ra, bên trong là một cái hộp tinh xảo, bên trên có logo chứng tỏ bên trong là đò vật gì đó xa xỉ. Bên trong là một sợi đây chuyền, mặt dây chuyền là giọt nước mắt màu xanh lam.

Hàn Mai Mai nhìn mà giật mình, tay không tự chủ mà vuốt ve sợi dây chuyền này.

Lạc Thần Dật thờ ơ nhìn cô: "Vốn định làm quà sinh nhật tặng cho em. Xem ra em căn bản là không muốn trải qua sinh nhật cùng với tôi. Em chỉ mong sao tôi không xuất hiện. Cũng chỉ có tôi tự mình đa tình." Nói xong câu cuối cùng, trong lòng Lạc Thần Dật chua sót, nhưng kế tiếp lại có chút nói không nên lời.

Lạc Thần Dật bực mình đấm vào tấm bảng hiệu.

Trong lòng Hàn Mai Mai đột nhiên thắt lại, di end anl equ ydo n.co m, cô cũng biết lần này là cô không đúng, vốn cô cho rằng Lạc Thần Dật không biết hôm nay làsinh nhật cô, không nghĩ tới lại thành như vậy.

"Nếu em thật sự không thích tôi, tôi..." Lạc Thần Dật cau mày thống khổ nói.

"Đừng." Hàn Mai Mai đột nhiên hô, trong lòng khủng hoảng, cô đột nhiên phát hiện so với trong tưởng tượng của cô thì cô rất để ý anh.

Lạc Thần Dật kinh ngạc nhìn Hàn Mai Mai, hơi hất mày.

"Em không muốn chia tay!" (từ giờ đổi xưng hô thành em – anh, anh – em nha mn)

MặtLạc Thần Dậtkhông chút thay đổi nhìn Hàn Mai Mai, nhưng kỳ thật nội tâm đã không bình tĩnh được, có một tia chờ mong nho nhỏ.

Hàn Mai Mai hít một hơi, chống lại tròng mắt màu nâu của anh, nhìn không ra bất luận cảm xúc gì, kiên định nói: "Em không muốn chia tay." Thấy Lạc Thần Dật không hề phản ứng, cô lấy hết dũng khí, hai tay ôm lấy cổ anh, dâng lên nụ hôn ẩm ướt, nhưng thân thể Lạc Thần Dật cứng ngắc, một chút phản ứng cũng không có, Hàn Mai Mai cũng không buông tay, hôn hồi lâu, cô thở phì phò rời khởi môi anh: "Anh không tự mình đa tình, em cũng cực kỳ thích anh, cho nên đừng chia tay em."

Lạc Thần Dật bởi vì câu nói đầu tiên của Hàn Mai Mai mà giống như được sống lại, lập tức đảo khách thành chủ. Đặt Hàn Mai Mai ở trên ghế, hôn môi cô điên cuồng.

"Em lặp lại lần nữa đi." Ánh mắt Lạc Thần Dật sáng ngời nhìn Hàn Mai Mai.

"... Em thích anh." Giờ Hàn Mai Mai mới phản ứng kịp, trong thời gian ngắn như vậy đã xảy ra chuyện gì.

Lạc Thần Dật hưng phấn, ngậm chặt đầu lưỡi của cô, dùng lực mút, tay vòi vào trong quần áo của cô, chậm rãi di chuyển lên trên, xoa nắn hai gò bồng đào của cô.

Hai gò má Hàn Mai Mai ửng đỏ thở phì phò nói: "Đừng ở chỗ này."

Lạc Thần Dật nắm chặt quả đấm, cắn răng nói: "Thật sự đáng chết."

Hàn Mai Mai thấy cậu chủ nhỏ của anh đã dựng lên thành cái lều, ánh mắt của cô không được tự nhiên dời đi.

Lạc Thần Dật khởi động xe lần nữa, di e nd anl e qu ydo n.co m, chạy về nhà...

Hai người vừa vào cửa, Lạc Thần Dật liền đẩy Hàn Mai Mai vào tường, sốt ruột khó nén hôn lên môi của cô. Một bàn tay cực kỳ tự nhiên dạo chơi trong quần áo của cô, bàn tay còn lại nắm lấy tay phải của cô, đặt ở trên bụng dưới của anh.

Hàn Mai Mai vừa đụng phải hỏa nhiệt cứng rắn, tay run một phen, lập tức giật tay ra.

Lạc Thần Dật phát ra tiếng cười nhẹ.

Hàn Mai Mai lập tức nói: "Em muốn đi tắm."

Lạc Thần Dật cân nhắc nhìn cô: "Không phải em muốn lâm trận bỏ chạy đấy chứ?"

Bị nhìn thấu tâm tư, Hàn Mai Mai xấu hổ.

Lạc Thần Dật trái lại không làm khó cô, thả cô đi.

Hàn Mai Mai thở phào nhẹ nhõm một hơi, lập tức chạy trốn vào trong phòng tắm.

Hàn Mai Mai tắm rửa xong, lại cứ lề mề trong phòng tắm, nhìn mình trong gương, nghĩ đến chuyện đấy sẽ xảy ra, trong lòng liền khẩn trương.

"Em cũng đã tắm hơn một tiếng rồi đó, đã xong được chưa?" Giọng nói Lạc Thần Dật mang theo ý cười ở ngoài cửa gọi vọng vào.

Dù sao sớm muộn gì cũng có một ngày như vậy! Hàn Mai Mai tự cổ vũ chính mình, quấn áo tắm đi ra ngoài.

Không nghĩ tới Lạc Thần Dật đã tắm sạch sẽ rồi. Hàn Mai Mai nghĩ có lẽ anh tắm trong phòng tắm ở phòng khách..

Chỉ thấy Lạc Thần Dật quấn quanh người một tấm khăn tắm, lộ ra dáng người hoàn mỹ.

Hàn Mai Mai cũng không phải lần đầu nhìn thấy thân thể của anh, nhưng lần này cô nhịn không được mà nuốt nước miếng.

Lạc Thần Dật phát ra tiếng cười dễ nghe, di end a nl equ y do n.co m nhếch khóe miệng, đi lên phía trước, hạ xuống nhưng nụ hôn tinh tế, anh nắm tay cô rồi hôn xuống, nhìn vết bầm tím trên tay cô, đau lòng nói: "Đều tím hết rồi, sao vừa rồi em không nói với anh?"

"Kỳ thật cũng không sao, chỉ hơi dọa người mà thôi." Kỳ thật trong lòng cô muốn nói, vừa rồi anh đáng sợ như vậy, ai dám nói với anh?

Lạc Thần Dật nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay Hàn Mai Mai, xoa xoa một lát, lại hôn một cái.

Hàn Mai Mai cảm thấy hơi ngứa, muốn thu tay lại.

Lạc Thần Dật không buông tay cô ra, cánh tay hơi dùng lực, ôm cô vào trong ngực, tay chuyển tiến vào bên trong áo tắm của cô, bên trong Hàn Mai Mai không có mặc gì, đây lại thuận tiện Lạc Thần Dật.

Tay Lạc Thần Dật linh hoạt vui đùa ở bên trong.

Nụ hôn dọc từ cổ cô đi xuống, áo tắm của cô đã sớm mở ra, bộ ngực được phơi bày ra bên ngoài.

Hàn Mai Mai vặn vẹo muốn che lại, ngược lại lại để cho Lạc Thần Dật nhìn thấy nụ hoa của cô, dùng ngón tay nhẹ nhàng gảy.

"Thật đáng yêu." Giọng Lạc Thần Dật nhẹ nhàng bên tai cô, sau đó phủ xuống, ngậm chặt nó trong miệng, tinh tế nhấm nháp.

Mặt Hàn Mai Mai đỏ bừng, khổ sở uốn éo người.

Đợi Hàn Mai Mai nằm ở trên giường, áo tắm của cô cũng đã không biết tung tích rồi.

Lạc Thần Dật thưởng thức thân thể duyên dáng của người con gái anh yêu ở trên giường, cổ họng chuyển động, mở khăn tắm, tiểu Thần Dật tinh thần phấn hưng đứng thẳng.

Anh đặt ở Hàn Mai Mai trên người, hôn sâu, tay lại ngoạn chơi trên người cô.

Tay Lạc Thần Dật giống như mang theo một cỗ ma lực kỳ dị, đi đến đâu đều khiến cô run rẩy đến đó.

Hàn Mai Mai ôm lấy Lạc Thần Dật hôn lại anh, luồng nhiệt lưu trong người chậm rãi lưu chuyển.

Tay Lạc Thần Dật từ từ di chuyển đến khu vườn bí mật của cô, đã có chút ươn ướt, anh đụng đến một kẽ hở nhỏ, dùng giọng khàn khàn nói: "Là nơi này sao?"

Hàn Mai Mai nhắm mắt lại không nói lời nào, sắc mặt đỏ bừng.

Lạc Thần Dật đè xuống hạt gạo nhỏ, lại nhéo nhéo.

"Đừng!" Giọng của Hàn Mai Mai khi nói đã bị thay đổi.

Ngón tay Lạc Thần Dật từ từ dò xét vào trong, từ từ vuốt nội bích Hàn Mai mai một cái, thân thể cô lập tức cong lại, cắn chặt môi dưới.

Anh đã nhận ra sự nhẫn nại của Hàn Mai Mai, nắm cằm của cô bắt buộc cô hé miệng, đầu lưỡi linh hoạt tìm kiếm vào bên trong.

Âm thanh đứt quãng từ trong miệng Hàn Mai Mai tràn ra.

Lạc Thần Dật đã cho hai ngón tay vào, Hàn Mai Mai có chút khó nhịn.

Một cánh tay khác của anh xoa ngực của cô, nhìn bộ ngực của cô ở trong tay biến hóa linh hoạt, đến khi anh cảm thấy không sai biệt lắm.

Anh vòng hai chân của cô trên eo mình, khiến hai người dán sát vào cùng một chỗ, sau đó từ từ nâng tiểu Thần Dật đẩy mạnh về phía trước.

Hàn Mai Mai cũng có thể cảm giác Lạc Thần Dật đang khẩn trương, trước mắt cô đột nhiên thoảng qua một cảnh tượng trong tiểu thuyết, cô nhớ lần đầu tiên của Trình Khả Hinh và Lạc Thần Dật, là vì Trình Khả Hinh chủ động quyến rũ anh, Lạc Thần Dật lại uống rượu, trong lòng cô có cảm giác không thoải mái xẹt qua...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.