Nữ Quái Đối Đầu Ác Ma Tổng Tài

Chương 55: Kẻ phá đám dai dẳng



Aikaba Hikori. “

Giọng nói trầm khàn của Mặc Lãnh Phong khiến cho cả cơ thể của cô gái trước mặt hắn thoáng run rẩy. Chính bản thân Tôn Hoài Vĩ cũng không thể ngờ được người đàn ông mà cô sẽ xem mắt hôm nay lại có một sức hấp dẫn đến điên đảo như thế.

Đó là một vẻ đẹp âm u băng lãnh, kể cả từ một cái nhíu mày, nhấc chân hay cái nụ cười hờ hững của hắn cũng toả ra một vẻ nam tính tiềm ẩn khiến cô chẳng thể rời mắt. Chỉ biết đứng đó mà ngây ngẩn ngắm nhìn.

“ Xem ra hai người có việc, tôi về đây ! “

Giọng nói của Lâm Nhã khiến Tôn Hoài Vỹ đang mơ màng phải choàng tỉnh. Như nhận ra cái hành động lỗ mãng vừa rồi của mình, cô xấu hổ, cúi đầu :

“ À... Vâng! Anh...đi cẩn thận ! “

“ Hì... !!! Chúc may mắn nhé Tôn tiểu thư ! “ Lâm Nhã cười vui vẻ với Tôn Hoài Vĩ nhưng lời nói lại mang thập phần trấn an. Nói đoạn hắn quay đầu nói với Mặc Lãnh Phong :

“ Thôi... Tôi về nhé Phong ! “

Mặc Lãnh Phong mặt khác cũng không có nhiều phản ứng, chỉ thoáng gật đầu, đồng ý với Lâm Nhã. Lâm Nhã thấy thế thì cười khì, rồi chạy như bay ra phía cửa. Dù sao hắn cũng không muốn làm kì đà, cản trở hạnh phúc của người anh em tốt của hắn. Thế nhưng đi được nửa đường, hắn bỗng quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn cô gái kia mà nheo lại...

Khuôn mặt thì có thể không giống nhưng sự quý phái ấy, nét hiền thục, ấy không phải là hiếm gặp. Nét đẹp mà trong suốt 13 năm qua, hắn đã gặp rất nhiều ở những người phụ nữ bên cạnh Mặc Lãnh Phong. Luôn luôn như vậy mà mãi mãi chẳng thay đổi. Một tiếng thở dài não nề tiêu tán cả không gian, Lâm Nhã khẽ liếc nhìn hai bóng người kia rồi khẽ lẩm bẩm :

“ Đã nói là sẽ quên mà sao cậu vẫn cứng đầu vậy hả Phong ? “

***

Bước ra khỏi cửa hàng tạp hoá, Dương Hạ Tuyết buồn bực nhìn túi đồ trong tay mình rồi nhăn mặt. Do cũng không còn sớm nên cửa hàng chỉ còn lại toàn rau củ, thịt ngon cũng hết, chủ yếu là các phần người ta thường không dùng. Nếu không phải do đói bụng, thì chắc với tư cách một đầu bếp chuyên nghiệp, Hạ Tuyết cô còn lâu mới hạ mình mua mấy thứ này.

Nhấc túi đồ, Hạ Tuyết nhìn những dòng người nô nức qua lại trên con phố rồi khẽ hít sâu một hơi. Đã hơn 6 năm rồi cô không trở lại HongKong, cũng không thể trách nơi này đã có chút thay đổi rõ rệt. Từ phố xá, con người đều mang một hơi thở hiện đại, kể cả....

Tên nhân viên của kẻ làm cô mất ngủ hai tuần kia nữa...

“ Hiazzz, đúng là ai cũng đã thay đổi !!! “ Hạ Tuyết nghĩ vậy khi cô chuẩn bị quay bước trở về nhà. Bỗng bước chân cô chợt khựng lại, đứng ngẩn ra một lúc, Hạ Tuyết vội liếc mắt về phía bóng người vừa bước ra khỏi cái nhà hàng Tây Ban Nha nơi góc phố kia.

“ Sao cái tên đó lại ở đây ? “ Cô lầm bầm, đôi mắt sương mù lướt qua chỗ hắn. Trực giác của Hạ Tuyết bỗng tạo nên một cảm giác kì lạ mà nó chưa bao giờ có. Không biết tại sao, nhưng chỉ chực chờ Lâm Nhã vừa ra khỏi nhà hàng rồi leo lên chiếc xe thể thao ở gần đó, Hạ Tuyết đã ba chân bốn cẳng chạy lại chỗ hắn vừa mới đứng cách đấy vài phút trước.

Ngay lập tức, cô nhận ra trực giác của mình đã đúng, bởi qua khung cửa phong cách Tây Nan Nha của nhà hàng, cô có thể thấy được Mặc Lãnh Phong, giờ đây đang dùng bữa cùng một cô gái. Qua góc nhìn của mình, Hạ Tuyết thấy hắn đang bắt lấy tay cô gái kia rồi nở nụ cười thật nhã nhặn với cô ta, trông lịch sự đến độ bất cứ ai nhìn vào ai cũng có thể thấy, xung quanh họ tồn tại một bầu không khí hoà nhã và trang trọng đặc trưng của những người thuộc tầmg lớp thượng lưu.

“ Xin hỏi, cô đã đặt chỗ chưa ạ ! “

Giọng nói vang sát bên tai khiến cho Hạ Tuyết đang thậm thụt ngoài cửa phải giật nảy. Cô vội vã ngẩng đầu thì bắt gặp ánh mắt đầy dò xét của người nữ phục vụ nhà hàng ở sát bên mình. Cả cơ thể cô lập tức bật dậy, cứng ngắc nói :

“ À không, tôi chưa có đặt chỗ !”

“ Vậy thì xin lỗi thưa cô, nếu cô chưa có hẹn, xin mời cô đừng đứng trước cửa hàng chúng tôi như vậy nữa, được không ? “ Người phục vụ cười thân thiện nhưng trong đầu lại nảy ra những suy nghĩ coi thường. Cũng phải, một nhà hàng sang trọng như thế này làm gì có chuyện một người ăn mặc giản dị như vậy. Những khách hàng mà bọn họ tiếp đón hàng ngày đều là những nhân vật có tầm cỡ, một cô gái như thế này chắc chẳng còn gọi trả một cốc nước cho bọn họ nói gì là vào ngồi ăn. Đuổi đi vẫn là tốt nhất !

Hạ Tuyết nghe vậy thì càng cười tươi hơn đáp lại. Đúng là một lũ khinh người mà tự vỗ ngực lịch sự, thậm chí nếu so sánh với mấy hàng ăn vỉa hè yêu thích của cô thì còn kém xa ! Hừm, xem ra cô phải dạy dỗ lại nhân viên ở đây rồi.

Nghĩ vậy, Hạ Tuyết khẽ ghé vào trong rồi giả bộ tiếc rẻ nói :

“ Tiếc quá, cấp trên của tôi bảo tôi vào trong đó đợi, nhưng xem ra tôi không vào được rồi !

“ Cấp trên ? “ Người phục vụ tò mò nhìn Hạ Tuyết khiến trong lòng cô bỗng xuất hiện ý cười đạm, biết cá đã cắn câu, cô bèn cao giọng :

“ Phải! Ông chủ của tôi là chủ tịch tập đoàn Mặc Thị, Mặc Lãnh Phong và tôi là thư kí riêng của ngài ấy ! “

“ Mặc Tổng sao ? “ Người phục vụ giật nảy mình, không tin hỏi lại :

“ Không thể nào, Mặc tiên sinh có nói gì về cô đâu ? “

“ Chậc! Cô bạn, sếp tôi không nói vì sợ tôi sẽ phá hỏng buổi hẹn của ông ấy. Ông ấy chỉ bảo tôi chờ ở trong nhà hàng một cách im lặng mà thôi, cô hiểu không... Vả lại... “

Hạ Tuyết nói rồi đưa tay vào túi, lôi ra một cái gì đó rồi dúi vào tay người phục vụ :

“ Tôi thấy một nhân viên tốt như cô phải giúp đỡ thực khách chứ ! “

Cô phục vụ kia lớ ngớ không hiểu nhưng khi thấy tờ tiền mệnh giá lớn như vậy lấp lánh trong tay mình cô ta đã hiểu ra. Lớn như vậy, đến mức trong suốt khoảng thời gian làm ở đây, cô ta còn không được trả lương cao như số tiền Hạ Tuyết vừa đưa. Bộ mặt cô ta ngay sau đó lập tức trở nên thật hiền thục, khác hẳn với cô gái có thái độ như vừa rồi. Mở cửa, cô ta chỉ tay cho Hạ Tuyết :

“ Ha...ha, tôi đùa thôi, hiếm khi có một thực khách đặc biệt như tiểu thư đây ! Tôi sẽ chọn chỗ đẹp cho cô nhé, gần ngài Mặc Tổng được không ? “

“ Một chỗ kín đáo là tốt nhất ! Tôi đã nói rồi, tôi không muốn làm phiền cuộc hẹn của ngài ấy ! “

“ A...được, được, tôi sẽ làm ngay “ Người phục vụ vui vẻ nói, nhanh như cắt, Hạ Tuyết đã được dẫn đi vòng ra đằng sau, khéo léo để Mặc Lãnh Phong đang tập trung vào cô gái kia không nhận ra và kín đáo tại một vị trí gần đó.

“ Xin hỏi cô muốn ăn gì nào ? “ Người phục vụ đon đả nói khiến cho Hạ Tuyết bật cười :

“ Không cần gì đâu, tôi đến đây chỉ để gặp Mặc Tổng, tôi sẽ đợi ngài ấy ! “

Nói rồi Hạ Tuyết lại rút ra từ trong túi một tờ tiền mệnh giá cao nữa và đặt trước mặt người phục vụ :

“ Đây coi như là chút tiền boa, cô cầm lấy ! “

Cô nhân viên cũng không thể vui vẻ hơn, đón lấy tờ tiền rồi cảm ơn Hạ Tuyết rối rít. Nói đoạn cô ta chạy đi, để mặc Hạ Tuyết đang cố gắng tập trung vào mục đích mà cô tìm đến cái nhà hàng khỉ ho cò gáy này...

... Nghe lỏm... !!!!

***

“ Mặc tiên sinh, ngài...ngài hãy ăn nhiều một chút ! “ Tôn Hoài Vĩ thẹn thùng nói, nhất là khi người đàn ông trước mặt chỉ khẽ khàng đưa chiếc dĩa lên miệng rồi nhai thật chậm chạp. Thật khiến cô lo lắng, không biết có phải do cô ăn uống quá tự nhiên không? Hay là do cô đã cư xử thiếu nữ tính trước mặt hắn rồi ?

Mặc Lãnh Phong từ đầu đến cuối vẫn không nhìn Tôn Hoài Vĩ. Không biết có phải do cô ta chẳng có gì đáng cho hắn phải để tâm, hay là do thứ hương vị khó nuốt trong miệng đang rạo rực nơi cuống họng, hắn trả lời thật lạnh nhạt :

“ Tôi nghĩ Tôn tiểu thư không cần phải quản thúc tôi ăn gì “

“ À... Vậy ư ? Thật xin lỗi ngài “ Tôn Hoài Vĩ ngượng ngùng trả lời nhưng khuôn mặt như bị ai đó thổi khí lạnh vào. Cố gắng lấy lại bình tĩnh, cô ta chớp chớp mắt, khuôn mặt xinh đẹp tạo vẻ thuỳ mị nói :

“ Ừm! Mặc tiên sinh, liệu tôi có thể xin ngài một việc không ? “

“ Tôn tiểu thư cứ nói ! “ Mặc Lãnh Phong nhàn nhạt chấp thuận, tay khẽ nâng ly rượu vang Chardonay sóng sánh rồi đưa lên môi...

“ Liệu....liệu thay vì gọi ngài là Mặc tiên sinh, liệu tôi có thể gọi ngài là Phong, được không ? Dù sao thì, tôi cũng muốn thân thiết với ngài hơn “

Mặc Lãnh Phong bây giờ mới ngẩng đầu nhìn Tôn Hoài Vĩ. Ánh mắt lạnh lùng dù chỉ là thoáng qua nhưng cũng đủ để khiến Tôn Hoài Vĩ lo lắng đến phát sốt, nhaat là sự sâu thẳm của chúng. Khẽ cười lạnh trong lòng, hắn thản nhiên nói :

“ Được thôi, dù sao mục đích của tôi cũng là kết hôn, cũng nên quen với cách xưng hô này của Tôn tiểu thư chứ ! “

“ Thật sao ! Em rất vui, Phong “ Tôn Hoài Vĩ hồ hởi nói, lòng bỗng cảm giác như đạt được một thành tựu to lớn nhất trên đời. Cũng phải thôi, với một cô gái vốn xinh đẹp và quý phái như cô thì người đàn ông dù có lạnh lùng thế nào cũng sẽ phải khuất phục mà thôi !

Mải vui vẻ với suy nghĩ của chính bản thân mình, Tôn Hoài Vĩ căn bản không chú ý đến sự khinh miệt trong đôi mắt Mặc Lãnh Phong. Đó là một sự chán ghét đến không thể che dấu. Ở đời hắn, có lẽ khó chịu nhất là khi những người phụ nữ như thế này tỏ ra thân thiết quá đáng với hắn. Chả lẽ, cô ta nghĩ rằng, một chữ “ Phong “ kia của hắn là có thể tuỳ tiện gọi sao ?

Thế nhưng bản thân hắn cũng không hề phản đối. Như hắn đã nói với Lâm Nhã, hắn cần một kẻ để lợi dụng, mà cô gái này chính là người tốt nhất trong danh sách của hắn. Hắn là tổng tài, căn bản cũng không nhàn rỗi đến nỗi đi xem mắt hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác, công việc hiện tại là tình yêu của hắn. Một người vợ không phải là thứ hắn tìm kiếm, vợ của hắn, chỉ có một mà thôi !

Trong khi Tôn Hoài Vĩ đang cảm thấy vô cùng vui vẻ trước mặt Mặc Lãnh Phong, thì Dương Hạ Tuyết ở bàn bên cạnh lại đang có một thái độ khó hiểu hết sức. Người phụ nữ nông cạn kia có thể không nhận ra nhưng cô lại thấy rất rõ ràng sự khó chịu trong ánh mắt được che giấu kĩ lưỡng của Mặc Lãnh Phong. Mà cô cũng không thể trách hắn, bởi nửa tiếng sau đó, người phụ nữ đằng sau cô không ngừng huyên thuyên về những chuyện mà chỉ thiếu chút nữa, Hạ Tuyết đã lăn đùng ra bàn ngủ.

Từ việc cô ta làm sao nhận được học bổng du học tại Pháp như thế nào, rồi năm 5 tuổi đã được khen là thần đồng ca múa ra làm sao, đến cả việc ở nhà cô ta nuôi một con chó cũng được kể ra không sót một chi tiết.

“ Kevin của tôi còn thông minh hơn con chó Poodle của cô đấy ! “

Hạ Tuyết khó chịu lầm bầm, nâng cốc uống ly rượu Brandy người phục vụ kia vừa mang đến, rồi lại khâm phục nhìn Mặc Lãnh Phong từ nãy giờ mặt vẫn không đổi sắc nghe câu chuyện rườm rà của cô ta. Kì lạ, rõ ràng chán ghét như vậy mà còn làm bộ mặt thản nhiên, thật đáng khiến cho Hạ Tuyết cô phải nể phục đến mấy phần. Tên này, chả lẽ hắn đầu gỗ đến thế sao ? Định lấy cái con người ngu ngốc này chắc ?

Tự nhiên, không báo trước, Hạ Tuyết bỗng cảm thấy khó chịu thay cho Mặc Lãnh Phong. Thật sự, dù đây có là kẻ đã làm hỏng giấc ngủ 2 tuần nay của cô nhưng cô cũng không thể để cuộc đời của một người bị huỷ hoại trong bàn tay một kẻ nhàm chán thế này được ! Phải nói sao đây, Hạ Tuyết cô rất thích nhúng tay vào chuyện của kẻ khác mà !

Bật cười với ý nghĩ kì lạ của mình, Hạ Tuyết khẽ uống cạn ly rượu Brandy trên tay rồi vừa cầm chặt lấy nó, cô vừa đứng dậy, sải những bước vững vàng về phía hai người bọn họ.

Mặc Lãnh Phong vẫn chậm rãi thưởng thức chai rượu Chardonay đã vơi hơn nửa. Cũng hơn nửa tiếng ròii chưa được hút thuốc khiến hắn có đôi chút ngứa ngáy khó chịu. Nâng mắt nhìn cô gái không ngừng thao thao bất tuyệt trước mặt, hắn chán nản cảm thán, nhưng cũng trong khoảnh khắc ấy, tầm mắt hắn bất giác vội nâng cao hơn, cuối cùng dừng trên cái bóng hình nhỏ bé đang tiến mạnh mẽ về phía mình mà ngạc nhiên ra mặt... Tôn Hoài Vĩ đang mải mê kể lể với hắn thấy bộ mặt này không khỏi quay đầu thì đột nhiên...

“ CHOANG....!!! “

Một chiếc ly bị ném xuống đất, vỡ tan không ra hình dạng kèm theo đó là tiếng hét thất thanh của mấy thực khách trong quán bao gồm cả Tôn Hoài Vĩ. Duy chỉ Mặc Lãnh Phong là không nhúc nhích, chỉ thầm quan sát kẻ phá đám mới mẻ này. Mái tóc nhuộm hai màu đen trắng, khuôn mặt tầm thường và giản dị không son phấn nhưng lại có một đôi mắt sương mù ngời sáng đến kì lạ. Nhạt nhoà nhưng cũng đậm nét đến độ không một ai có thể nào quên...

“ Cô là Hạ Tuyết tiểu thư ! “ Mặc Lãnh Phong từ tốn nói, sự khẳng định đủ để khiến cho sắc mặt Tôn Hoài Vĩ trắng bệch. Nhưng không kịp để hắn nói gì thêm, Hạ Tuyết đã cố tình hét lớn :

“ Tại sao.... ??? ANH ĐÃ NÓI SẼ YÊU TÔI CẢ ĐỜI CƠ MÀ. SAO LẠI PHẢN BỘI TÔI THẾ NÀY ? “

Mặc Lãnh Phong ngẩn ra, cố gắng tiêu hoá những gì cô gái điên rồ này vừa nói. Thế nhưng, trong khi vẫn đang còn cố gắng xác định cái hoàn cảnh trớ trêu của mình, Hạ Tuyết đã lao đến, ôm chầm lấy hắn, mặt vùi vào hõm vai hắn rồi phát ra những tiếng nức nở đến yếu ớt :

“ Em yêu anh nhiều như vậy.... Chẳng lẽ vẫn chưa đủ cho anh sao ? “

“ Hả! Thế này là sao Phong ? “ Tôn Hoài Vĩ tức giận nói, sự hiền thục giờ đây đã không cánh mà bay, tựa như cô gái xinh đẹp vừa rồi là một người hoàn toàn khác. Mặc Lãnh Phong nghe vậy thì nhăn mặt, khó chịu thì thầm :

“ Chuyện này là thế nào ? Cô bị sao vậy ? “

“ Suỵt!!! “ Hạ Tuyết vội lên tiếng cảnh cáo hắn, rồi cố gắng nói khẽ khàng vào tai Mặc Lãnh Phong :

“ Muốn thoát khỏi kẻ phiền nhiễu này thì làm theo tôi “

Ngay sau đó, Hạ Tuyết lập tức quay lại chỗ Tôn Hoài Vĩ rồi quát lớn :

“ Hãy tránh xa bạn trai tôi ra, đồ hồ ly tinh “

“ Cái gì ? Sao cô không nhìn lại mình đi? Tầm thường như vậy mà đòi là bạn gái của Phong sao. Tôi sẽ là vị hôn thê tương lai của anh ấy đấy ! “ Tôn Hoài Vĩ hùng hổ nói, đúng vậy ngay từ giây phút đầu tiên cô đã bị người đàn ông này hớp hồn mất rồi. Sự lạnh lùng, cường thế của hắn như một thứ thuốc phiện khiến cô thèm khát có được. Đúng vậy, người phụ nữ này là bạn gái thì đã làm sao ? Chỉ cần cô muốn là sẽ có được thôi !

Dương Hạ Tuyết nhếch môi, tay ôm lấy cổ Mặc Lãnh Phong không rời, giọng điệu càng thêm phần phản bác :

“ Vị hôn phu gì ? Hôm nay mới chỉ là buổi xem mắt đầu tiên thôi mà ! Bạn trai tôi còn không chắc là thích cô, cô nghĩ gì vậy, đồ bò cái ngu ngốc ? “

Câu nói của Hạ Tuyết khiến Tôn Hoài Vĩ tức đến đỏ mặt, hàm răng nghiến lại ken két, rồi không chần chừ giơ ngón tay về phía cô :

“ Cô.... Cô vừa nói gì, cô có biết tôi là ai không... Tôi... “

“ Đủ rồi !!! “

Một thanh âm băng lãnh vang lên, đủ để làm cho cả không gian nhà hàng đông cứng lại. Mặc Lãnh Phong trước sự hỗn loạn này giờ đây mới lên tiếng, hắn nghiêm nghị nhìn người phụ nữ đứng trước mặt rồi lại phức tạp nhìn cô gái đang yên vị trong lòng mình. Hạ Tuyết thấy vậy thì nháy mắt với hắn, ý bảo hắn cứ làm theo. Mặc Lãnh Phong nheo mắt nhìn cô, cuối cùng không ngẩng đầu nhìn Tôn Hoài Vĩ mà chỉ nói ngắn gọn :

“ Đi đi “

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.