Nữ Quái Đối Đầu Ác Ma Tổng Tài

Chương 7: Bữa tiệc Triệu gia(P2)



Mẫn Đường lôi xềnh xệch Hạ Tuyết về phía sân khấu, băng qua đám đông ồn ào đang tiến vào đại sảnh. Rồi khuất vào một góc sau cánh gà.

Hạ Tuyết bị lôi đi đến chóng cả mặt. Định bụng muốn bảo Mẫn Đường dừng lại nhưng thấy vẻ mặt hứng khởi hiếm có của cô bạn thì im bặt. Nghĩ bụng:

“ Chậc ! Chậc! Ca này chắc mệt lắm đây!”

Mẫn Đường lôi Hạ Tuyết đi mãi qua một hành lang tối mịt sau cánh gà. Rồi cuối cùng dừng trước một cánh cửa màu đỏ . Trên đó có tấm bảng đen kịt ghi độc một chữ .”Private“.

Mẫn Đường không màng đến lời cảnh báo,ẩn cửa đi vào . Nhưng chưa kịp phản ứng gì thì một bóng đen đã nhào đến, ôm chầm lấy cô. Một giọng nói vui ẻ vang lên:

“ Mẫn Mẫn,em đến rồi đó à! Anh chờ em mãi”

“ Mẫn Cung,anh chỉ được cái nhanh mồm là giỏi thôi” Mẫn Đường vừa đáp vừa đẩy người đàn ông trong lòng ra

“ Sao vậy?” Mẫn Cung uỷ khuất , làm bộ nước mắt lưng tròng với Mẫn Đường “ Sao em không thể chào hỏi ông anh họ này một cách nồng nhiệt hơn ư?”

Mẫn Cung cười xoà,lộ ra cặp má lúm đồng tiền khiến nụ cười của anh trông thật dịu đang, ôn hoà. Đôi mắt ngời sáng, nhí nhảnh giống y chang Mẫn Đường khiến Hạ Tuyết không khỏi cảm thán. Quả thật! Nếu như không phải quen biết Mẫn Đường lâu năm thì có lẽ cô cũng giống như cả thiên hạ này không hề nhận ra đây là một trong những CEO có triển vọng nhất trong ngành kinh tế toàn cầu.

Hạ Tuyết nhìn hai anh em họ thân mật tâm sự một lúc lâu thì mới cất giọng :

“ Yo! Anh giai, anh quên cô em gái này nữa rồi hả!”

Lúc này Mẫn Cung rời sự chú ý khỏi Mẫn Đường nhìn vào cô gái có đôi mắt sương mù trước mặt. Giọng càng tươi tỉnh. Anh xuất thủ làm động tác muốn đập tay với Hạ Tuyết:

“ Sao mà quên được , tiểu nữ quái lâu rồi không gặp. Dạo này em thế nào ?”

Hạ Tuyết thoáng thở dài, đáp lại cái đập tay của Mẫn Cung. Lòng buồn chán nói:

“ Vẫn như thế anh giai ạ! Trừ việc dạo này kết quả học tập của em càng thê thảm hơn gấp trăm lần mọi năm thì chẳng có gì mới”

Mẫn Cung cười khì ôm lấy bả vai Hạ Tuyết xoa nhẹ nói:

“ Không sao đâu em ạ! Hôm nay là sinh nhật anh nên em hãy cứ thong thả đi. Hãy vui chơi hết mình được không?”

Hạ Tuyết nhếch môi, có mà bắt cô làm việc cả đêm thì có. Cô đưa mắt về phía Mẫn Đường giờ đây đang mang ánh mắt hình viên đạn với Mẫn Cung . Tên cáo già này! Dám lợi dụng cả em họ mình để lôi cô tới đây

Mẫn Cung nhìn ra ý tứ trong ánh mắt Hạ Tuyết thì bèn gãi đầu:

“ Thì em cũng biết đấy tiểu quái, nếu anh không bày ra trò lôi em ra thì liệu em có đi không cơ chứ! Anh cũng hết cách mới phải để Mẫn Đường bị đẩy xuống hồ thôi”

Mặt Mẫn Đường lập tức biến sắc tức giận không nề hà. Cô nắm chặt cổ áp Mẫn Cung, lôi ra ngoài rồi quay lại ném cho Hạ Tuyết một câu:

“ Cậu mau chuẩn bị đi! 15 phút nữa là bắt đầu rồi đó”

Mẫn Cung nhún vai, làm bộ cam chịu. Dù sao anh cũng biết hôm nay mình thảm rồi.

Cánh cửa đóng sầm, trong căn phòng giờ chỉ còn lại mình Hạ Tuyết. Cô thả mình xuống chiếc ghế bành sau lưng, mặt thoáng hiện lên nét buồn. Cô không thích cảm giác này. Bất chợt Hạ Tuyết lắc đầu,hai tay đặt sau thái dương.

Không!....Cô phải quên đi . Dù chỉ là trong đêm nay cô cũng phải rũ bỏ hình ảnh người đó ra khỏi tâm trí. Chỉ có như vậy cô mới cảm thấy được thanh thản.

Nghĩ đoạn, Hạ Tuyết bật dậy, với tay lấy chai brandy trong tủ kính bày trước mặt dốc ngược lên,tu một hơi . Dòng nước màu hổ phách sóng sánh trong lòng chai rồi dần dần biến mất. Hạ Tuyết cúi người thở hắt. Để sự cay nồng và hơi men làm tràn ngập khoang mũi rồi lan toả sang não bộ. Cô ngẩng đầu,nhìn chằm chằm vào bóng hình trong tấm gương rồi nở một nụ cười nhẹ nhõm. Hà! ....Cảm giác thật dễ chịu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.