Nữ Thần Thần Kinh Đến Từ Vì Sao

Chương 30



Hai người Nhuế Tuyết Tình và Tấn An Nhiên tiêu diệt một túi đồ ăn vặt lớn, còn dư lại một túi Tấn Duệ Dương lấy qua, anh không biết trước đó rốt cuộc con trai mua bao nhiêu, thật sự cũng không nói gì, chỉ dặn dò Nhuế Tuyết Tình: "Em dắt An Nhiên, người bên trong hỗn loạn, đừng đi lạc.

Nhuế Tuyết Tình nhìn chằm chằm Tấn Duệ Dương không nói lời nào, Tấn Duệ Dương khẽ mỉm cười, đưa hai tay lên: "Một tay anh cầm đồ ăn vặt cho hai người, một tay khác lại cầm vé." Thấy Nhuế Tuyết Tình hình như muốn nói cái gì đó, lại nói: "Hơn nữa người bạn nhỏ tới đây chơi đều là mẹ dắt, Tuyết Tình sẽ không ngay cả cái này mà cũng không đồng ý chứ?"

Tấn Duệ Dương vừa mới nói xong, Nhuế Tuyết Tình đã cảm giác tay áo bị người kéo xuống, cô cúi đầu, liền thấy ánh mắt Tấn An Nhiên giống như con chó nhỏ bị vứt bỏ ươn ướt nhìn cô, tiểu tử kia thấy Nhuế Tuyết Tình không lên tiếng, tự động đưa tay tới cầm tay Nhuế Tuyết Tình, vừa bắt đầu chỉ là chạm nhẹ, sau đó là cầm thật chặt, tay lại mềm, Nhuế Tuyết Tình cũng không dám dùng quá sức, sợ không cẩn thận bóp nát.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tấn An Nhiên xuất hiện nụ cười, như một khuôn đúc ra với gương mặt của ba cậu, đâu còn dáng vẻ đáng thương như vừa rồi.

Thấy lần này thay đổi sắc mặt thật nhanh, khóe miệng Nhuế Tuyết Tình cũng không nhịn được giật giật, rốt cuộc không nói gì, chiếm cơ thể chủ cũ, dù sao cô cũng phải cố gắng hoàn thanh nghĩa vụ, ai bảo người địa cầu đều vừa nhỏ yếu lại vừa là động vật có tình cảm phong phú chứ.

Vốn Nhuế Tuyết Tình không coi là sắc mặt ôn hòa, khi đến xếp hàng chơi trờ chơi thứ nhất, nhìn thấy trước mặt là một đội ngũ dài như vậy thì trong nháy mắt đen lại, ánh mắt không tốt nhìn về phía Tấn Duệ Dương, Tấn Duệ Dương sóng nước chẳng sao nói xin lỗi: "Cũng là lần đầu tiên anh dẫn An Nhiên tới công viên, không biết sẽ có nhiều người xếp hàng như vậy. Nhưng mà đều đã tới rồi, nhất định phải để An Nhiên chơi vui một chút, có đúng không?"

Tấn Duệ Dương nháy mắt với Tấn An Nhiên, hai cha con phối hợp ăn ý.

Khi một nhà ba người đang chần chờ không tới trong vòng một phút, mắt thấy bảy tám người xếp hàng phía sau hàng và càng ngày càng nhiều người chạy về phía bên này, Tấn Duệ Dương định cầm một cái tay khác của Tấn An Nhiên, Tấn An Nhiên lôi kéo cô, Nhuế Tuyết Tình đã bị hai cha con này kéo đi.

Chẳng những sắc mặt Nhuế Tuyết Tình biến thành đen, ánh mắt cũng sắc bén, bọn họ mới vừa gia nhập vào xếp hàng, người phía trước liền quay đầu lại nhìn về phía người duy nhất nở nụ cười - Tấn Duệ Dương, dò hỏi: "Tiên sinh, phu nhân ngài . . . . . Có phải các người không có thời gian phải không?"

Tấn Duệ Dương nhíu mày, còn chưa kịp trả lời, chỉ thấy thằng nhóc trước mặt lau mồ hôi: "Các người không có thời gian thì đi lên trước chúng tôi đứng đi, chúng tôi không vội, không vội." Chỉ cầu vị phu nhân kia đừng bắn hơi lạnh về phía lưng của bọn họ nữa, thật vất vả mới tổ chức thành đoàn thể đến công viên chơi cùng với bạn học vào ngày chủ nhật bọn họ thoải mái lắm sao.

Thịnh tình khó chối của đám học sinh này, một nhà Tấn Duệ Dương rất bị động đi lên trước, bảy tám thiếu niên tự giác lui về phía sau, động tĩnh thật không nhỏ, các thiếu niên xếp hàng đằng trước thấy thế, cũng nguyện ý cho bọn họ chen ngang, hơn nữa rất nhiệt tình thay bọn họ khuyên người trước mặt mình nhường chỗ, sau đó, Nhuế Tuyết Tình không nói tiếng nào từ hàng cuối cùng đi lên hàng trước nhất, tất cả đều là người ta chủ động nhường chỗ, Tấn Duệ Dương mang theo con trai ở phía sau một đường nói cám ơn, còn được người đàn ông đứng ở giữa không kém tuổi anh vỗ lên vai khích lệ: "Người anh em, nhịn một chút đi, dù sao. . . . . . Vẻ bề ngoài của vợ xinh đẹp như vậy. . . . . ."

Tấn Duệ Dương dở khóc dở cười, đây là anh được người đồng tình sao? Ngẩng mắt nhìn Tấn phu nhân đã kiêu hãnh đứng ở trước mặt đám người, tư thế sóng nước chẳng sao này, thật giống như từ nhỏ cô nên đứng ở phía trước như vậy. Xem ra người đi đường đồng tình cũng không phải không thể tìm ra. Tấn Duệ Dương nghĩ như vậy, không biến sắc thu hồi tầm mắt.diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn.

Lần đầu tiên bị người cho rằng đang ở thế yếu trong quan hệ vợ chồng, Tấn Duệ Dương cảm thấy cũng rất thú vị, hơn nữa phát huy đầy đủ "ưu thế" này, vì vậy tất cả các trờ chơi, còn sớm hơn người khác hai tiếng. Chỉ là bởi vì bọn họ đã chơi qua hết tất cả các trờ chơi nên khi đi từ công viên ra ngoài trời cũng đã tối, công viên này được mệnh danh là công viên trò chơi kích thích nhất ở trong nước, những trò chơi khác thật ra thì cũng không kém nhiều, dù sao tuổi Tấn An Nhiên còn nhỏ, trò chơi kích thích mạo hiểm thật ra thì không quá thích hợp cho độ tuổi của cậu chơi, khi búa mở ra dao dộng quá lớn Tấn Duệ Dương liền hỏi cậu có muốn nghỉ ngơi hay không, hoặc là thay trò chơi, Tấn An Nhiên do dự sau đó vẫn lắc đầu, sau đó Tấn phu nhân bên cạnh hào hứng bừng bừng tràn ngập vui mừng nhìn cậu một cái nói "Không tệ, can đảm", câu nói này làm cho Tấn An Nhiên như cắn thuốc lắc, cắn răng cũng muốn kiên trì đến trò chơi cuối cùng, khi người bước xuống từ trò chơi cuối cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ cũng trắng bệch.

Hôm nay chơi đã nghiền không phải là Nhuế Tuyết Tình thì có thể là ai, cô vui mừng, thấy sắc mặt tiểu tử không tốt lắm, hiếm thấy chủ động ôm người vào trong ngực, hai tay Tấn An Nhiên ôm lấy cổ của cô, ngoan ngoãn vùi mặt ở trên vai cô.

Tấn Duệ Dương hoàn toàn không còn lời nào để nói, vốn mang con trai tới chơi, không ngờ biến thành liều mình theo bên cạnh bà xã, chỉ là vận động xong gương mặt Nhuế Tuyết Tình ửng hồng, hai mắt tỏa sáng, cho dù mím môi cũng có thể làm cho người ta cảm nhận được tâm trạng của cô trong giờ khắc này, đó là vui vẻ từ trong đáy lòng, có sức cuốn hút lòng người, gần như là vẻ mặt anh chưa từng thấy. Bỗng Tấn Duệ Dương cảm thấy chuyến đi này không tệ.

Khoảng cách từ khu vui chơi đến bãi đậu xe không ngắn, đi tới một nửa Tấn Duệ Dương liền nói: "An Nhiên thật nặng, đến lượt anh tới ôm rồi."

Một đầu ngón tay là có thể xách được tiểu tử kia lên, ngay cả người địa cầu yếu đuối cũng sẽ cảm thấy nặng. Nhuế Tuyết Tình liếc Tấn Duệ Dương, không nói lời nào, sải bước lướt qua anh đi về phía trước.

Tấn Duệ Dương lúng túng sờ lỗ mũi một cái, ánh mắt Tấn phu nhân mới vừa nhìn anh tràn đầy cảm giác ưu việt không biết từ đâu mà đến, có phải là bình thường anh biểu hiện quá tao nhã lịch sự nên để cô quên mất anh là đàn ông hay không?

Ừm, có muốn chứng mình một chút cho cô xem thử, ông xã của cô thật ra thì tràn đầy năng lượng không?

Tấn An Nhiên nằm ở trên vai Nhuế Tuyết Tình ngủ thiếp đi, tay bé ôm cổ cô không thả, Nhuế Tuyết Tình không tiện kéo ra, liền quay đầu nhìn về phía Tấn Duệ Dương bên cạnh, Tấn Duệ Dương lại cười híp mắt nói: "Hôm nay An Nhiên cực kỳ mệt mỏi, tránh đánh thức con, Tuyết Tình trực tiếp ôm con luôn."diễn-đàn-lê-quý-đôn

Con ngươi đen nhánh Nhuế Tuyết Tình không nháy một cái nhìn anh.

Vẻ mặt Tấn Duệ Dương bình tĩnh, thậm chí còn buông tay ra: "Ngược lại anh thật sự muốn chia sẻ với em, chẳng qua anh còn phải lái xe, thời gian này vốn đông đúc, nếu như đổi cho em mà nói. . . . . . Tin tưởng em cũng không muốn vừa đến dưới nhà đã bị một đám cảnh sát giao thông đuổi theo viết giấy phạt chứ?"

Nhuế Tuyết Tình vẫn không có động tĩnh, Tấn Duệ Dương mở cửa xe ra dọn dẹp, cô dừng một chút, rốt cuộc ôm người lên xe.

Về đến nhà, vẫn là Nhuế Tuyết Tình ôm Tấn An Nhiên ngủ, chuyện này làm cho Nhuế Thành đã sớm về nhà ra mở cửa sợ đến ngây người, người mẹ dịu dàng ôm con trai rõ ràng không phải chị cả anh!

"An Nhiên làm sao vậy?"

"Xế chiều đi khu vui chơi chơi quá vui vẻ nên mệt." Trả lời là Tấn Duệ Dương, sau đó nói với Nhuế Tuyết Tình: "Để An Nhiên trên ghế sofa rồi đánh thức dậy, phải ăn cơm đã mới ngủ tiếp."

Nhuế Tuyết Tình bỗng nhiên dừng lại động tác muốn lên lầu, lạnh lùng nhìn Tấn Duệ Dương, người địa cầu xảo quyệt, sớm muộn cũng phải đánh thức tiểu quỷ này, lại lừa dối cô ôm một đường.

Tấn Duệ Dương không bị ảnh hưởng từ ánh mắt của cô, tiến lên ôm lấy con trai trực tiếp đánh thức, sau đó ôm thằng bé còn mang vẻ mặt buồn ngủ vào phòng tắm rửa mặt.

Nhuế Thành nhìn rõ tức giận vì bị đùa giỡn từ trong mắt của chị cả anh, trong lòng cười trộm lại làm như không phát hiện, kéo vai của cô đi về phía phòng ăn: "Chị, đi ăn cơm thôi, đã sớm làm xong rồi, cho chị cánh gà chị thích."

Có thức ăn mình thích, vẻ mặt Nhuế Tuyết Tình mới hòa hoãn một chút, trừng mắt lạnh nhìn Tấn Duệ Dương, chỉ là sau khi Tấn Duệ Dương gắp cánh gà thuộc về mình cho cô, rốt cuộc Nhuế Tuyết Tình mới hào phóng không không chấp nhặt với anh.

Nhuế Thành khá là có tiềm chất làm quản gia, lại cũng không để ý chị cả anh chỉ ăn cánh gà không ăn rau dưa, mặc dù ánh mắt của anh thỉnh thoảng nhìn về phía Nhuế Tuyết Tình, chú ý cũng không phải cái này, anh vẫn rất khiếp sợ, khi chị cả anh vừa mới chuyển qua bên này chị ấy luôn gọi con trai là “tiểu quỷ”, khi nhìn thằng bé luôn mang vẻ bực mình, mấy ngày trước cũng không thấy chị ấy tốt với cháu ngoại bao nhiêu, cũng chỉ là người một nhà đi công viên một chuyến, mà chị cả anh thay đổi thật nhanh!

Xem ra công viên là du lịch ở nhà, là nơi cần thiết để bồi dưỡng tình cảm, Nhuế Thành cảm giác mình quá đúng.

Sau khi ăn xong, là thời gian cố định Nhuế Tuyết Tình xem ti vi, Nhuế Thành rất có ánh mắt mang theo Tấn An Nhiên đi phòng Nhuế Tuyết Dương dùng máy vi tính xem hoạt hình, phòng khách chỉ còn lại hai người Nhuế Tuyết Tình và Tấn Duệ Dương, Nhuế Tuyết Tình xem ti vi rất chăm chú, một khi tập trung, liền xem tất cả xung quanh như không khí, cô cảm thấy những người bên cạnh từ từ ngồi xuống rất gần mình, cũng không để ý tới, thậm chí cánh tay bị nắm lấy, cũng không mặn không nhạt nghiêng đầu nhìn anh một cái, sau khi đoán chừng người địa cầu bên cạnh không chịu nổi một quyền của mình, sóng nước chẳng sao quay đầu tiếp tục xem ti vi.

Đáng tiếc người địa cầu hoàn toàn không biết gì gọi là có chừng có mực, chẳng những anh cầm lấy tay của cô, còn không ngừng ở trên tay cô rà qua rà lại, rốt cuộc Nhuế Tuyết Tình không kiên nhẫn nữa, nhấn tạm ngừng TV, nheo mắt lại nhìn về phía Tấn Duệ Dương. Tấn Duệ Dương lại mỉm cười: "Hôm nay ôm An Nhiên lâu như vậy, chắc tay đau lắm, anh giúp em xoa bóp một chút."

truyện chỉ đăng duy nhất tại diễn đàn lê quý đôn, những trang khác chỉ là thứ đồ chuyên đi ăn cắp của người khác.

Vốn Nhuế Tuyết Tình định xì mũi coi thường, người yếu vĩnh viễn cho rằng người khác cũng yếu như bọn họ, nhưng sau đó nghĩ đến thân phận của cô bây giờ cũng là người địa cầu yếu ớt, vẻ mặt rất không tự nhiên ngậm miệng, dứt khoát theo như anh nói đi, loại bỏ bên ngoài quấy nhiễu, cô không để ý chuyên tâm xem ti vi.

Một lát sau, rốt cuộc người động loạn ở trên người cô cũng yên tĩnh, Nhuế Tuyết Tình hơi động đậy khớp xương một chút, ngoài ý muốn phát hiện chỗ được xoa bóp qua quả thật có chút thoải mái, dứt khoát khẽ nghiêng người, nâng một cái chân lên không chút khách khí để lên trên đùi Tấn Duệ Dương: "Xoa bóp."

Đầu tiên là Tấn Duệ Dương sửng sốt một chút, sau đó đáy mắt chứa đựng nụ cười: "Em chắc chắn?"

"Nói nhảm."

Tấn Duệ Dương nghe theo phân phó, hai tay ấn lên trên đùi đẹp trắng nõn, bà Tấn rất chú ý đến hình tượng mẹ chồng nhà giàu, chẳng những chính bà chú ý đến hình tượng, cũng có yêu cầu với con dâu, mặc dù Nhuế Tuyết Tình như thế nào đều không vào được mắt của bà, nhưng mỗi lần gặp mặt, bà Tấn luôn bắt bẻ từ đầu đến chân cách ăn mạc của Nhuế Tuyết Tình, cuối cùng lời kết tất nhiên là "cũng chính là tính tình Duệ Dương chúng tôi tốt nhịn được cô", mặc dù Nhuế Tuyết Tình không kiên nhẫn với bà Tấn, cũng không muốn để ý tới, càng không muốn nghe bà không ngừng càu nhàu, cho nên hôm nay trước khi ra khỏi cửa Tấn Duệ Dương xung phong nhận việc phối hợp tạo hình cho cô, cô không chút nghĩ ngợi liền đồng ý, cũng không phải tin tưởng ánh mắt Tấn Duệ Dương, mà cảm thấy như vậy thì có lý do mở miệng trước mặt bà - “dùng quần áo của con trai mẹ chọn” - chặn bà lại, người làm mẹ như bà Tấn nhìn cái gì của con trai cũng thấy tốt, lý do này không thể tốt hơn nữa.

Nhuế Tuyết Tình không phát hiện, cô đã bắt đầu dùng phương thức của người địa cầu để đi xử lý vấn đề.

Tấn Duệ Dương là đàn ông bình thường, có tất cả thẩm mỹ của trai thẳng bình thường, anh chọn quần áo cho Nhuế Tuyết Tình, tao nhã thỏa đáng đồng thời cũng không thiếu được tôn lên dáng người, ở dưới cổ áo như ẩn như hiện, eo thon, cùng với cặp đùi bóng loáng trắng nõn. Tấn Duệ Dương chọn cho Nhuế Tuyết Tình là váy, vốn ngang chừng đầu gối, bây giờ cô vừa nhấc lên, làn váy đi lên, hoàn toàn lộ ra cả bắp đùi, hai tay Tấn Duệ Dương lướt đi trên làn da trắng mịn, không khỏi có chút khoái chí, lại thêm nữ chính hoàn toàn không chú ý đến anh, cũng không biết sao hai tay trượt một đường lên ở giữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.