Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Chương 17: Vận mệnh thay đổi




Vương Hoa Sơn đưa tôi đến một nhà hàng sang trọng mà cả đời tôi chưa từng đến, tôi không biết ông ta tìm tôi có việc gì, ngồi trước mặt Vương lão tổng mặt tôi căng cứng lại, như ngồi trên bàn chông vậy.

“Căng thẳng thế làm gì? Gọi ít đồ ăn đi.” Ông ta cười.

Cho dù nụ cười đó nhìn rất hiền từ nhưng tôi càng căng thẳng hơn. Đây có phải sự tĩnh lặng trước cơn giông tố không? Đồ ăn nhìn rất ngon, nhưng cho vào mồm thì chẳng khác nào sáp nến, tôi căn bản chẳng còn tâm tư nào mà thưởng thức đồ ăn nữa. Liếc nhìn Lâm Tịch xem cô ta có nét mặt thế nào, vậy mà cô ta bình tĩnh như không, dường như chẳng phải chuyện liên quan đến cô ta. Quả nhiên tài giỏi, sắp chết thế nào cũng không biết mà vẫn còn trấn tĩnh như thế được. Lâm Tịch hơi nhướn mắt nhìn tôi dịu dàng, toàn thân tôi lạnh toát, đó là nét đẹp gì vậy? Cô ta không đeo kính, tròng mắt cô ta màu xanh biếc. Tại sao lại là màu xanh biếc? Tôi chưa bao giờ nhìn kỹ mắt cô ta, đôi mắt biết cướp hồn đoạt phách, tôi rất hiếm khi dám nhìn thẳng vào cô ta đương nhiên chưa từng nghiên cứu mắt cô ta rồi...

“Ân Nhiên.” Vương Hoa Sơn lên tiếng.

“Á!” Tôi giật mình, thậm chí đánh rơi cả đũa, cuống cuồng cúi người nhặt.

“Dùng đôi mới đi.” Ông ta đưa tôi đôi đũa mới.

“À... để tự tôi lấy. Cảm ơn Vương tổng... Tôi tự lấy được rồi.”

Vương Hoa Sơn lại thở dài rồi nói: “Thật ra, cậu là nhân viên tốt, nhưng tại sao cậu lại để xảy ra chuyện lớn như vậy, thật khiến tôi khó xử.”

Tôi chẳng hiểu gì: “Vương tổng, sao... sao ạ?”

“Lâm tổng giám, phó tổng giám Tào, trưởng ban Mạc Hoài Nhân, Đàm Đào Sênh, thậm chí Hoàng Kiến Nhân cùng làm trong kho với anh đều chắc chắn việc cậu nhìn trộm đồng nghiệp nữ thay quần áo, còn lấy trộm nội y. Nhân chứng tang chứng đều có cả.” Vương Hoa Sơn nói, không phải chuyện liên quan đến ngoại tình sao? Ông ta nói chuyện này với tôi làm gì?

Cây ngay không sợ chết đứng, câu nói này sai, sai rồi! Chỉ có câu của tiền bối Lỗ Tấn mới đúng: Thế gian không có đường, người ta đi nhiều sẽ thành đường.

Nhiều người cùng nói một lời nói dối thì nó sẽ thành sự thật.

“Vương tổng, tôi đã giải thích rồi, tôi bị người khác hãm hại, nhưng công ty không ai tin tôi. Có điều tôi cũng chẳng quan tâm họ có tin tôi không, dù sao thì giờ tôi đã bị đuổi rồi, cũng chẳng có gì phải nói nữa.” Vương Hoa Sơn cũng thật nghiêm túc, đích thân điều tra vụ này. Thật ra Vương Hoa Sơn không nói chuyện giữa tôi với Lâm Tịch thì tôi đã cảm tạ trời phật rồi. Cầu trời đừng bao giờ Vương Hoa Sơn biết chuyện đó.

“Ân Nhiên à, trước đây ở công ty, nói thế nào thì cậu cũng là một trung thần, còn nổi danh dũng cảm chiến đấu với trộm. Nhưng lại gặp phải chuyện này, chỉ trách tôi không làm tròn chức trách, chưa điều tra rõ ràng họ đã đuổi cậu rồi. Tôi tin chắc, nhân viên như cậu sao có thể...” Rốt cuộc Vương Hoa Sơn làm sao vậy? Tiêm thuốc kích thích cho tôi à?

“Vương tổng, cảm ơn đã tin tôi.” Tâng bốc tôi như vậy là có mục đích gì? Tôi không dám lơ là, đồng thời nghe xem vì chuyện gì mà ông ta tìm tôi gấp như vậy.

“Ân Nhiên, lần trước tôi gặp cậu ở quảng trường trung tâm thương mại Vạn Đạt? Ở chỗ rửa xe, đúng không? Giờ cậu là...” Vương Hoa Sơn vừa nói vừa chỉ vào bộ đồng phục bảo vệ trên người tôi.

“Giờ tôi là bảo vệ của quán Cánh cổng thiên đường”.

“Ồ, thanh niên năng nổ, rất tốt rất tốt! Nhưng đáng tiếc, làm ở đó sẽ làm mai một nhân tài như cậu!”.

Mai một? Thà bị mai một ở nơi khác tôi cũng không muốn ở Ức Vạn để bị huỷ diệt...

“Ân Nhiên, không có việc không lên Tam Bảo Điện, tôi nói thẳng nhé.”

Tim tôi thịch một cái, ngẩng lên nhìn Lâm ma nữ một cái, cô ta vẫn giữ nguyên nét mặt trời có sập cũng chẳng liên quan đến tôi.

“Bộ phận tiêu thụ của công ty do Lâm tổng giám quản lý, nhưng cô ấy lại rất bận. Ở công ty nào thì tiêu thụ cũng là bộ phận quan trọng nhất, do vậy không còn gì nghi ngờ rằng giám đốc bộ phận này là bận nhất, cũng là chức vụ khó làm nhất.” Nói đến đây, Vương Hoa Sơn bỗng nhiên lên giọng: “Mấy nhân viên quản kho đều là lũ ăn hại, quản lý nhập không được, xuất kho cũng không xong! Báo cáo một mớ hỗn loạn! Quản lý phòng cháy, chống trộm càng không ổn!”

Nghe đến đây tôi dần thấy vui, không nói đến chuyện giữa tôi và Lâm ma nữ, có nghĩa là ông ta chưa biết chuyện đó. Nói chuyện quản kho, có lẽ nào bọn Hoàng Kiến Nhân, Đàm Đào Sênh làm kho rối tinh rối mù lên rồi? Khiến lão tổng giận dữ thế này chắc là sẽ bị lột da ấy nhỉ?

“Tháng trước, hút thuốc trong kho gây cháy, cũng may dập kịp thời. Tôi đã xuống phê bình một trận, trừ lương tháng đó của mấy tên, đuổi việc vài tên. Không ngờ tối qua kho lại xảy ra chuyện, bị trộm mất một thiết bị viễn thông tám chục vạn! Tám chục vạn! Con Cadillac của tôi cũng chỉ vậy thôi! Mẹ kiếp, một lũ bị thịt!” Vương Hoa Sơn càng nói càng tức, đập bàn rầm rầm.

Vương Hoa Sơn lấy thuốc lá ra: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi hơi kích động...”

Ông ta rít vài hơi, nhìn tôi rồi lấy thuốc ra mời tôi, tôi nào dám nhận: “Cảm ơn Vương tổng, tôi... đang cai thuốc...”

“Hôm nay tôi đã báo cảnh sát giam hết mấy tên khốn đó lại. Lật xem mấy bản báo cáo xuất, nhập, sử dụng nguyên liệu, hàng tồn kho, danh sách nguyên liệu, hoá đơn tiêu thụ hàng, tất cả... tất cả đều rối tinh! Giờ tôi đang nghi ngờ có phải những tên đó giở trò không?”

Tôi nghĩ, mấy tên mà Vương Hoa Sơn nói chắc là bọn Đàm Đào Sênh, Hoàng Kiến Nhân rồi, đúng là ông trời có mắt! Tinh thần tôi dần được thả lỏng, aiz, thật sự là sợ chết được! Còn tưởng nói chuyện tôi và Lâm ma nữ. Lúc này tôi mới có tâm tư thưởng thức đồ ăn trong nhà hàng cao cấp này, ngẩng lên nhìn không gian rộng rãi sáng sủa, người có tiền thật biết cách hưởng thụ.

“Ân Nhiên, trước đây tôi nghe nói cậu đã từng nhắc đến việc đổi khoá, nếu họ tiếp thu ý kiến đó thì có lẽ đã không có chuyện thế này. Mấy người trực ban đêm một tên quá nhát gan, dao kề cổ là vãi đái ra quần; một tên thì ngủ say như lợn, kho bị mất nhiều như thế cũng không biết gì hết! Tay gác cổng thì khỏi nói, lại còn đeo tai nghe trùm áo ngáy khò khò trong trạm gác. Nhưng cũng chẳng biết làm sao, gác cổng là người của công ty cung cấp vật tư, chúng ta không quản được... Nhưng nếu cậu còn ở đó thì đâu xảy ra chuyện này! Tôi xem các loại giấy tờ bảng biểu, cũng chỉ có khi cậu còn làm là cẩn thận nhất.”

Thì ra là... hối hận rồi? Hối hận vì đã đuổi tôi? Tôi thầm đắc ý, mặc kệ ông ta nói gì, tôi tiếp tục ăn pít-tết. Tay trái cầm dao, phải cầm dĩa, hay là trái cầm dĩa phải cầm dao?

“Ân Nhiên, bộ phận tiêu thụ đuổi việc cậu như vậy là quá vội vàng, tôi thay mặt công ty trịnh trọng xin lỗi cậu...” Vương Hoa Sơn cúi đầu với tôi.

Hở... xin lỗi? Nếu không phải còn cần đến tôi thì ông có xin lỗi không? Nhưng câu xin lỗi này tôi cũng đã đợi từ rất lâu rồi. Trong lòng tôi bỗng thấy chua xót, còn sợ tôi chịu không nổi mà rơi nước mắt. Không dưng bị chụp tội rồi bị đá khỏi công ty, công ty đá tôi với cách ti tiện, đáng thương nhất, tôi thật sự không chỉ khó chịu bình thường đâu, trong lòng khó chịu nhưng mặt vẫn tươi cười: “Không sao, chuyện đã qua lâu rồi.”

“Ân Nhiên, tôi biết trong lòng cậu vẫn còn khúc mắc, đều trách công ty xử lý không thoả đáng, khiến cậu thiệt thòi rồi. Cũng muộn rồi, tôi sẽ nói thẳng, công ty muốn mời cậu trở về, phó quản lý bộ phận kho bãi, lương tính theo phó giám đốc bộ phận tiêu thụ, bảo hiểm toàn bộ, thưởng quý, cậu thấy sao?”

Cái gì mà phó quản lý? Ai chả biết đó chỉ là cái tên mà thôi, nhưng đãi ngộ của Ức Vạn rất tốt, mọi người đều biết điều đó. Giờ Vương Hoa Sơn nói sẽ phát lương theo cấp phó giám đốc, lại còn rất nhiều thưởng...

“Thế nào? Suy nghĩ kỹ chưa? Suy nghĩ kỹ rồi thì sáng mai đi làm! Nhưng tôi có một điều kiện, đó là cậu phải ngủ tại kho... Tôi sẽ cho người cải tạo căn phòng trong kho, lắp thêm điều hoà, ti vi, thế nào?”

“Vương tổng, tôi nghĩ... câu xin lỗi của công ty, tôi muốn đích thân Lâm tổng giám nói.” Tôi cứ thế trở về không phải sẽ tiếp tục bị Lâm ma nữ giày xéo sao?

“Ân Nhiên, sau này cậu sẽ do tôi quản lý, chỉ tôi mới có quyền quyết định cậu ra đi hay ở lại.” Vương Hoa Sơn nhấn mạnh sự quan trọng của tôi.

“Vương tổng, tôi hy vọng được nghe thấy lời xin lỗi của Lâm tổng giám.”

Lâm Tịch liếc xéo tôi: “Hồi đó đuổi anh, anh tưởng một mình tôi tự ý ra quyết định sao? Việc anh gây ra ảnh hưởng rất lớn tới công ty...”

Lâm Tịch chưa nói hết thì Vương tổng đã ngắt lời: “Cái gì mà ảnh hưởng với không ảnh hưởng? Tôi tin chắc cậu ấy không làm!” Chẳng qua Vương Hoa Sơn muốn lấy lòng tôi, tôi nhìn Lâm Tịch muốn cô ta xin lỗi tôi, nhưng cô ta cũng là loại cứng đầu, muốn cô ta nhún nhường đâu đơn giản.

Quả nhiên, cô ta nói đầy vẻ bất cần: “Hừ, chẳng qua chỉ trông coi một cái kho bé tẹo, chẳng nhẽ cứ phải anh ta làm? Tôi không tin người khác không trông nổi cái kho ấy!”

“Lâm tổng giám!” Vương Hoa Sơn bỗng quát, Lâm Tịch giật mình ngồi thẳng lên, lườm tôi đến rách mắt. Tối nay tôi không được vận đào hoa nhưng gặp mấy mỹ nhân này trong lòng cũng thầm so sánh họ với nhau. Kết luận cuối cùng là Lâm Tịch nổi bật nhất, chẳng còn cách nào, dáng vẻ nhẹ nhàng dịu dàng của Sa Chức không thể bằng một cái lườm của đôi mắt xanh biếc của Lâm ma nữ: Khiến tim tôi muốn bay ra ngoài...

“Muốn tôi xin lỗi anh ta, trừ phi mặt trời mọc đằng tây!” Lẽ nào Lâm ma nữ không hận tôi đến tận xương tuỷ? Tôi đã khiến cô ta tổn thương cả tinh thần lẫn thể xác, lẽ nào lại dễ chịu hơn tôi? Nghĩ thế tôi lại định tha cho cô ta. Không được, nhân từ với kẻ thù chính là tàn nhẫn với chính mình!

Tối nay Vương Hoa Sơn giống như con bò tót của Tây Ban Nha được tiêm thuốc kích thích, sức chiến đấu vô cùng: “Lâm tổng giám, cô nói cũng phải, trông coi một cái kho bé tẹo lẽ nào nhất định phải để Ân Nhiên làm? Tôi cũng tin người khác sẽ làm được, nhưng chẳng may một số người cô tuyển vào lại nhu nhược vô dụng, như thế thì cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ! Tôi không phải nhà mạo hiểm, tôi không muốn lấy tám chục vạn ra đánh cược lần nữa! Cô có hiểu không?”

“Vương tổng, không phải tôi không nể mặt ngài, giờ tôi quay về vẫn là Lâm tổng giám quản lý, hồi đuổi tôi, lý do của công ty là tôi nhìn trộm đồng nghiệp nữ, lấy trộm nội y, công ty đã tuyên bố chuyện này, giờ tôi cũng chẳng có mặt mũi nào quay lại...”

“Vậy được rồi, cậu cứ về suy nghĩ cho kỹ, nếu thay đổi ý kiến thì có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Ân Nhiên, tương lai phát triển của công ty chúng ta là vô hạn, tương lai của nhân viên cũng là vô hạn, cậu nên trân trọng.” Ông ta đứng dậy, vỗ vai rồi đưa tôi danh thiếp.

Đây là giấc mơ sao? Tưởng rằng cuộc sống ở thành phố Hồ Bình kết thúc tại đây, tưởng rằng tôi phải tiếp tục khăn gói lên đường, nhưng giờ có người thu nhận tôi, dù không biết phía trước có bao nhiêu chông gai, nhưng ít nhất thì điều này cũng đã cổ vũ tôi. Thì ra tôi không phải người vô dụng. Tôi dùng sự chăm chỉ và nghiêm túc để lấy được sự tự tin. Ở kho của Ức Vạn, tôi chỉ bỏ ra nhiều sự chăm chỉ và nghiêm túc hơn những kẻ kia mà thôi, chẳng có gì khác đáng người ta khâm phục cả.

Màn đêm buông xuống, tôi vừa thay đồng phục vừa huýt sáo, đồng nghiệp bên cạnh thấy thế hỏi: “Ân Nhiên, có chuyện gì mà vui thế?”

“Không có gì, chỉ thấy bộ đồng phục này rất đáng yêu, tôi rất thích bộ đồ này...”

Anh ta im lặng...

Nghĩ đến việc sắp chào tạm biệt bộ đồng phục này trong lòng tôi lại nở hoa. Bộ quần áo này chất vải thì kém, lại không vừa người, mặc vào cứng ngắc.

Đám người nhảy múa lúc này cũng không đáng ghét, không chướng mắt như trước. Trở về Ức Vạn tôi sẽ giống như họ, thỉnh thoảng đến đây nhảy thả lỏng tâm trạng, thế mới là cuộc sống chứ!

Một ngày nữa qua đi, đến hôm Chi Lan hẹn tôi giả làm bạn trai. Tôi ăn mặc chỉnh tề đúng giờ có mặt tại Starbucks trên đường Thâm Lam, Chi Lan đã ở đó đợi tôi rồi. Trong quán cà phê yên tĩnh, mùi hương đậm đặc, ánh đèn dịu nhạt, Chi Lan đang chống cằm suy tư, thấy tôi ngồi phía trước mặt, cô ấy cười: “Anh đến rồi à... Lát nữa dù ngạc nhiên thế nào, dù thấy kỳ lạ thế nào thì cũng không được thể hiện ra mặt! Cũng không được hỏi tôi gì hết! Anh hãy nhớ anh là bạn trai tôi, phối hợp một chút là được!”

Nói xong, nét mặt cô ấy trở nên phiền muộn, tôi cũng không muốn nói gì, lần này đến đây không phải để gặp cô ấy mà là vì tiền, tôi chẳng cần quan tâm chuyện của cô ta. Tại sao tôi phải kinh ngạc, tại sao tôi phải thấy kỳ lạ?

Chi Lan gọi cho tôi một tách cà phê, đắng ngắt, tôi rất thích vị ngọt sau vị đắng. Một mỹ nhân... còn là một mỹ nhân ăn mặc vô cùng khêu gợi ngồi trước mặt tôi và Chi Lan, vẻ mặt không chút cảm xúc nhìn tôi rồi quay sang Chi Lan: “Nói đi, có việc gì?” Chi Lan không còn sự thoải mái nho nhã, hai tay ôm cốc cà phê mắt nhìn cà phê trong cốc, cùi trỏ huých vào tôi nói: “Không phải cô muốn gặp anh ấy sao? Anh ấy là bạn trai tôi.”

Tôi tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Ân Nhiên.”

Cô gái đó trừng mắt nhìn tôi: “Tôi hỏi tên anh à?”

Ớ...

Cô gái đó đập bàn quát: “Là hắn ta? Loại người thế này cô cũng nhận?”

Tôi hiểu rồi, Chi Lan... là người đồng tính! Sao... sao có thể? Tôi nhìn kỹ lại hai cô gái này, xinh đẹp nhường vậy sao lại đều là đồng tính?

Cô gái kia nắm lấy tay Chi Lan: “Tôi làm điều gì sai sao? Tôi chẳng làm gì sai cả, tại sao...”

Chi Lan hất tay cô gái kia ra, tôi sững sờ, sao lại giống như người yêu cãi nhau chia tay thế này, nhưng hai người này đều là nữ mà!

Chi Lan cười khảy: “Xin lỗi, tôi thật sự đã yêu anh ấy!”

Cô gái kia giận dữ: “Hắn ta thì có gì tốt? Không phải chỉ được cái mẽ ngoài sao? Anh ta mặc đồ Armani sao? Hắn ta lái BMW? Ở biệt thự?”

Chi Lan lắc đầu: “Chỉ là tôi yêu anh ấy!”

“Tại sao?”

“Cái gì mà tại sao? Giờ tôi thích đàn ông, còn cần phải giải thích gì sao?”

“Ý cô là gì? Trước đây khi theo đuổi tôi, cô nói cô không thích đàn ông! Còn nói đàn ông trên đời toàn một lũ khốn nạn!”

Tôi kinh ngạc, thế giới này thay đổi quá nhanh hay là tốc độ thích ứng của tôi quá chậm?

Cô gái kia càng chửi càng lớn tiếng, cuối cùng hét lên: “Cô tưởng hắn ta tốt đẹp sao? Hắn ta toàn nhìn tôi thôi! Sớm muộn gì hắn cũng đá cô!”

Giọng cô ta rất lớn, nhiều người quay sang nhìn, tôi tê dại. Cuối cùng cô gái kia hằm hằm bỏ đi, tôi vẫn há hốc mồm kinh ngạc. Chi Lan đẩy tôi, nói: “Đừng hỏi, cũng đừng nói gì hết! Anh không cần thiết phải lên tiếng. Tạm biệt!” Cô ấy đứng dậy đến cửa thì dừng lại, nhìn tạm biệt tôi với ánh mắt bất lực. Tôi biết đây là cái nhìn trước khi vĩnh biệt giữa tôi và cô ấy. Sau này không thể gặp lại cô gái với mái tóc dài này nữa, trong lòng bỗng thấy hụt hẫng.

Tìm một người xa lạ giả làm bạn trai, trả hai vạn tệ, lý do là sợ người khác biết mình là người đồng tính. Xem ra thật nực cười và khó tin, nhưng thật sự là tôi đã có hai vạn... Có phải cạm bẫy không? Vừa mơ hồ vừa khó tin, nghĩ đến đây tôi lao ra khỏi quán cà phê về “Cánh cổng thiên đường”, để lại giấy nghỉ việc rồi thu dọn! Dù sao đã có hai vạn tệ, công việc mới cũng đã có, một nghìn tệ lương tháng này và ba trăm tiền cọc không cần cũng được.

Gửi hai vạn về cho bố, khi nói chuyện điện thoại cảm nhận được rõ ràng sự nhẹ nhõm của bố, tôi cũng vui lên phần nào.

Vừa ngắt máy thì bài nhạc chuông “Quỷ vào làng” vang lên, bài này tôi đặt riêng cho Lâm ma nữ, ai ngờ được đến thành phố Hồ Bình lâu như vậy, người gọi cho tôi nhiều nhất lại là cô ta. Trong lòng đang vui nên tôi nhận điện: “A lô.”

“A lô, à... Ân Nhiên, tôi đang ở quán trà trên đường Quảng Châu!” Giọng cô ta dễ nghe thật, nhưng lời nói thì lúc nào cũng khiến người ta ghét, căn bản là mệnh lệnh.

“Cô đang ở quán trà trên đường Quảng Châu? Thì... liên quan gì đến tôi?” Tôi muốn trở về kho, không muốn xung đột với cô ta, nhưng cô ta có thể dung nạp tôi không? Tôi muốn biết cô ta muốn tôi làm gì.

“Anh qua đây một chút, ở tầng hai Phi Phụng Các, tôi có chuyện muốn nói.” Rồi cô ta ngắt máy.

Lẽ nào, Lâm ma nữ mời tôi uống trà để xin lỗi? Có thể lắm chứ? Đi, sao lại không đi! Dù sao thì sau này còn chạm mặt nhiều, không thể tránh được.

Lần này tôi nhìn thẳng vào mắt, cô ta tỏ vẻ ngại ngùng, gương mặt ửng hồng... Tôi cứ nhìn thẳng nghiên cứu mắt cô ta, đúng là màu xanh biếc thật! Có phải con lai không nhỉ? Cô ta rất ít khi cho người khác nhìn thấy dáng vẻ của mình khi không đeo kính, lẽ nào có liên quan đến đôi mắt xanh biếc câu hồn đoạt phách này? Đúng là thế, cô nhắm mắt là tôi chết, mở mắt ra là tôi lại sống, cô chớp mắt là tôi chết đi sống lại...

Lâm ma nữ lắc đầu, đeo kính vào, thực ra là ngượng rồi. Cô ta cũng biết ngượng ngùng sao?

Phục vụ đưa menu, Lâm ma nữ không nhìn lấy một cái: “Hai cua bể, canh nấm, ngỗng quay...”

Phục vụ lên tiếng: “Quý khách, ngỗng quay là cho bốn người.”

“Tôi chọn món đó! Còn nữa... một suất gà nhồi, cả con...”

Cô ta cứ gọi món mãi, tôi nghĩ đây không phải tiệc Hồng Môn thì là tiệc tạ tội rồi: “Lâm... Lâm tổng giám, cô gọi tôi đến... nói chuyện gì?”

Cô ta nhìn menu: “Ừm...” nghĩ xem nên gọi gì tiếp.

“Lâm tổng giám... có phải chỉ hai chúng ta không? Nhiều như thế ăn sao hết?” Nói xong tôi thấy hối hận, người ta gọi món liên quan quái gì đến mình, nhưng mà chỉ hai người thôi thì thế này là đốt tiền à?

“Tôi vui, tôi thích!”

“Ồ, vậy cô cứ gọi đi!”

Thức ăn được đưa lên, tôi không động đũa, cô ta không nói rõ thì tôi kiên quyết không động, nhưng mà cô ta chẳng nói gì chỉ cắm cúi ăn. Cô ta làm sao vậy? Đang chuẩn bị một cơn bão tố lớn hơn à? Ngồi ăn mãi thấy tôi không động đậy gì, cô ta ngẩng lên hỏi: “Uống rượu không?”

“Ờ...”

Lâm Tịch gọi phục vụ đem rượu trắng lên, phục vụ rót rượu cho tôi, nhưng cô ta không ăn nữa mà bắt đầu quan sát tôi. Nhìn mãi khiến tôi mất tự nhiên, thông qua cặp kính râm dày cộp kia tôi thậm chí có thể cảm nhận được đôi mắt xanh biếc của cô ta đang như thiêu cháy tôi. Tôi nâng ly rượu lên cúi đầu uống một ngụm.

“Không ăn à?” Đây là quan tâm sao? Đôi môi lấp lánh ánh son cùng với ngữ khí ân cần khiến tôi run rẩy. Làn môi nóng bỏng kia từng khiến tôi hồn bay phách lạc trong đêm đó...

“Ồ, có ăn.” Tôi cầm đũa lên gắp thức ăn để giấu đi sự bất an của mình. Tôi đang làm gì vậy? Sao lại nghĩ đến điều đó? Nhưng càng cảnh cáo bản thân không được nghĩ thì lại càng nghĩ theo hướng đó. Phía dưới đôi môi hồng kia chính là chiếc cổ trắng mịn... xuống chút nữa là chiếc cổ áo chữ V đang mở rộng...

Tôi cúi đầu, mặt nóng bừng.

Cô ta cắn môi: “Anh có biết tôi ghét nhìn thấy anh đến mức nào không? Anh có biết tôi hận anh thế nào không?”

“Thế cô gọi tôi ra ăn cơm làm cái gì?” Trước mặt Bạch Khiết, Sa Chức, Chi Lan tôi đều rất thận trọng, mà thấy tự ti là nhiều. Nhưng trước mặt Lâm ma nữ thì tôi hoàn toàn không phải để ý, có lẽ vì tôi đã từng quan hệ với cô ta, cũng có thể do tôi chưa từng nghĩ phải để lại cho cô ta ấn tượng gì tốt đẹp.

“Hôm nay tôi hẹn anh ra ăn cơm hoàn toàn vì công việc. Anh từng làm một chuyện khiến tôi hận cả đời này, tôi khó tránh khỏi ý nghĩ lấy việc công trả thù riêng. Hôm qua tôi đã xem kỹ những giấy tờ quản kho, đúng là chỉ có của anh là rõ ràng ngăn nắp nhất, công việc của anh ở kho là ổn định nhất. Tôi cũng muốn gọi anh trở về, nhưng anh muốn tôi xin lỗi sao? Chuyện anh làm với tôi lẽ nào anh cũng đã xin lỗi ư?” Khi cô ta không nói đạo lý thì có nói gì cũng vô dụng.

Nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở cô ta, tôi chưa từng trốn tránh lỗi lầm mà mình đã gây ra, tôi vẫn luôn cố gắng bù đắp: “Lâm tổng giám, lẽ nào tôi phải trả giá cho chuyện đó còn ít sao? Nếu thời gian có thể quay ngược lại, dù cô có cho tôi tiền, tôi cũng không...”

“Chúng ta không nói chuyện riêng nữa. Anh làm ở kho cũng đã có cống hiến, bắt trộm giúp công ty không bị tổn thất, là một tấm gương rất tốt. Nhưng rồi sau đó thì sao? Lấy trộm nội y, nhìn trộm đồng nghiệp nữ thay quần áo, những chuyện biến thái như thế mà anh cũng làm được, khiến cả công ty lo lắng, nó ảnh hưởng xấu đến mức nào chứ?”

“Cô đã điều tra rõ chưa? Có phải Bạch Khiết nói với cô là tôi lúc nào cũng đi nhìn trộm phòng thay đồ của đồng nghiệp nữ?” Bạch Khiết! Tôi tốt với chị như vậy, không tiếc thân mình chống lại cả lãnh đạo cấp cao, vậy mà chị lại đối xử với tôi như thế? Lẽ nào Bạch Khiết đã bỏ sáng theo tối, câu kết với trưởng ban Mạc rồi? Không phải chứ.

“Ân Nhiên, có chuyện này có lẽ anh không biết, đó chính là chứng cứ anh nhìn trộm! Sau này cũng không ai nói với anh, anh cũng bị đuổi rồi nên không cần thiết phải nhắc lại.” Lâm Tịch ung dung nói.

“Chuyện gì?”