Nuôi Dưỡng Kế Hoạch Trở Thành Quân Tẩu

Chương 56: Sống chung không rõ ràng



Mạch Thu trở lại chỗ ngồi, một đám người đang huyên náo rất high, đồ uống trên đã bị tiêu diệt toàn bộ, đổi thành bia.

Mạch Thu nhận lấy một cốc bia đen vị café , uống một ngụm nhỏ, có vị đắng chát nhàn nhạt, nhưng ngon hơn nhiều so với hương vị của bia. Mạch Thu vừa ăn thịt nướng, vừa từ từ uống bia, ấy thế mà cũng giải quyết xong một cố to.

Đoàn người ăn uống no đủ rồi, cùng nhau hò hét muốn đến địa điểm hát Karaok, có mấy người đã uống say, hoàn toàn rơi vào trạng thái điên. Tinh thần của Mạch Thu coi như tỉnh táo, hả hê nở nụ cười: lấy tửu lượng nửa ly rượu của cô mà nói, số độ cũng không cao lắm.

Địa điểm đi hát nhanh chóng được quyết định. Mạch Thu kéo tay áo Chu Hiểu Nam nói: "Tiểu Nam, lát nữa tớ không đi đâu."

"Cậu không muốn đi? Tại sao? Hiếm khi mọi người mới được chơi đùa với nhau mà!"

"Ặc. . . . nhưng Cố Lãng tới đón tớ! Người ta đã lâu chưa được gặp anh ấy!" Mạch Thu thẹn thùng.

"Phút. . . . chỉ có mấy ngày mà thôi, cậu khoa trương quá rồi đó! Được rồi được rồi, mau đi đi, chị đây đã sớm nhận ra cô chính là loại hàng ‘trọng sắc khinh bạn’!" Chu Hiểu Nam dùng ngón tay chọc chọc trán Mạch Thu.

Đoàn người đi ra khỏi quán rượu, Mạch Thu đã nhìn thấy Cố Lãng tựa vào xe đợi cô ở phía xa. Nếu bây giờ vẫy tay với anh hình như có chút rêu rao, cô thực sợ những người bà tám này sẽ vây quanh Cố Lãng hỏi lung tung này nọ, cuối cùng bọn họ sẽ không đi nổi.

Suy nghĩ một chút, Mạch Thu vẫn chào tạm biệt bạn bè trước, dù sao những loiaj hoạt động này trước đây đã không ít lần thiếu cô.Mạch Thu nhìn bọn họ rời đi rồi mới đi về phía Cố Lãng.

"Anh tới rồi à Cố Lãng, chờ lâu lắm rồi phải không?" Mạch Thu nhảy nhót đi tới trước mặt anh.

"Không, vừa tới thôi, " Cố Lãng khẽ vuốt tóc Mạch Thu, sau đó mở cửa xe, " Mau lên đi!"

"Ồh. . . ." Mạch Thu khéo léo gật đầu, sau đó leo lên xe.

Mạch Thu tựa vào tấm đệm mềm, gió đêm hơi lạnh khiến cô cảm thấy đầu mình càng ngày càng hỗn loạn, nhưng cả người vẫn đang hưng phấn. Mạch Thu xoa mặt, cô cũng biết, với tửu lượng nửa chén của cô thì nhất định sẽ phải say, mà mà không, giờ men rượu đã bắt đầu lên rồi.

Mạch Thu đứng lên, vòng hai cánh tay qua thành choàng lấy cổ Cố Lãng, chống cằm lên vai anh, cọ nhẹ mây cái.

"Tiểu Thu, ngồi hẳn hỏi tử tế nào!" Giọng nói có chút căng thẳng của Cố Lãng vang lên.

"Không thích!" Mạch Thu tiếp tục cọ cọ cổ Cố Lãng, để mặc cho hơi thở ấm áp phả lên mặt.

"Nghe lời, như vậy rất nguy hiểm, mau ngồi về chỗ!"

Sau khi Mạch Thu nghe xong, tức giận cắn mạnh lên cổ Cố Lãng để lại dấu răng, sau đó liếm dấu răng ấy như thể một con mèo con.

Xe hơi lượn một vòng lớn trên con đường rộng. Cố Lãng quyết định dừng xe ở bên đường, xoay đầu Mạch Thu qua rồi cứ vậy mà hôn sâu. Đầu lưỡi mạnh mẽ cạy hàm răng của Mạch Thu ra, từ từ liếm tới mọi góc, cuối cùng mới dừng lại ở lưỡi, tận tình quấn quít.

Mạch Thu mơ màng đáp lại, trong mũi ngập tràn hương vị riêng của Cố Lãng, mát mẻ và khiến cho người ta mê luyến. Có điều nụ hôn này mang theo chút tức giận. Mạch Thu có thể cảm thấy Cố Lãng tức giận, cũng biết nguyên nhân, cô không nên phân tán sự chú ý của anh khi anh đang lái xe.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng Cố Lãng cũng rời khỏi miệng Mạch Thu, rồi lại cắn nhẹ lên đôi môi đỏ tươi vài cái Cố Lãng mới thỏa mãn buông ra Mạch Thu.

"Nghe lời, trở lại chỗ ngồi đi!" Giọng khàn đầy mờ ám.

Ngược lại lần này Mạch Thu không hề nói gì, ngoan ngoãn ngồi trở lại chỗ ngồi. Cô nhìn thấy rõ ràng đôi mắt đầy tình dục kia, có kẻ ngu mới có thể đi trêu chọc một người đàn ông đang trong giai đoạn ngủ hiểm như vậy. . . .Cô vỗ vỗ mặt, mới vừa rồi thật sự bị anh dọa mà tỉnh rượu, thần kinh thả lỏng hơn. Mạch Thu chỉ cảm thấy cơn buồn ngủ càng ngày càng nặng, sau đó dần dần rơi vào yên tĩnh.

Nghe thấy tiếng hít thở càng ngày càng đều phía sau, Cố Lãng thở phào nhẹ nhõm. Cô gái này. . . sau này dứt khoát không bao giờ để cho cô ấy uống rượt nữa! Nguy hiểm chết người!

Cố Lãng quay đầu xe, vốn muốn dẫn cô đi quanh quanh dạo, nhưng nhìn dáng vẻ vẫn này thôi thì đành đưa cô ấy về vậy.

Xe hơi dừng lại trước cửa nhà Mạch Thu, Cố Lãng bước xuống xe, nhẹ nhàng mở cửa sau xe, cẩn thận bế Mạch Thu ra.

Cố Lãng nhìn cô gái đang ngủ say trong ngực, bất ngờ xiết chặt cánh tay, hơi nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhóc con không có lương tâm! Nếu còn có lần sau anh sẽ tuyệt đối không bỏ qua cho em!"

Mạch Thu giật giật đầu, tìm được vị trí thoải mái nhất trong ngực của Cố Lãng, sau đó lần nữa ngủ say sưa, khóe miệng còn có nụ cười ngọt ngào.

Ánh mắt của Cố Lãng trở nên dịu dàng trong nháy mắt. Anh cúi đầu, môi mỏng lướt nhẹ qua môi Mạch Thu, "Ngủ ngon. . . ."

oooooo

Lại là một bữa sáng thoải mái. Mạch Thu đang ngồi trước bàn ăn hưởng thụ bữa sáng tình yêu mà Đinh Ninh nấu cho cô —— cháo gạo tẻ và bánh nhân thịt. Từ trước tới giờ Mạch Thu không thích bữa ăn sáng kiểu châu Âu với bánh mỳ và cốc sữa bò.

"Mùi vị thế nào?" Đinh Ninh đặt một quả táo đã gọt xong lên bàn.

"Ưm ưm, cực ngon ạ!" Mạch Thu duỗi thẳng ngón tay cái với Đinh Ninh. Mạch Thu nhớ lại nét mặt lúc gần đi của ba mình. Cô nuốt thức ăn trong miệng xuống hỏi "Mẹ, ba con sao vậy ạ, sao vừa nãy mặt ba chẳng khác gì đáy nồi thế ạ."

"Ai u, còn chuyện gì nữa, " Đinh Ninh che miệng cười, "Còn không phải là vì tối hôm qua Tiểu Lãng đưa con về sao. Cộng thêm lần trước, đây là lần thứ hai nó bế con vào nhà rồi, có điều thật bất hạnh khi bị ba con bắt gặp thôi, ha ha."

Mạch Thu bỗng cảm thấy căng đến phát đau. Cô nhớ lại tình hình tối qua, cũng khó trách sắc mặt của đồng chí Mạch Tử Kiệt lại đen thành như vậy. Haizzz, không biết lần này bạn Cố Lãng lại phải chịu loại hành hạ nào đây. Nhưng. . . .mẹ cô cười tới mức sung sướng vậy là sao?

Trước khi vào học, Mạch Thu làm tổ ở tiệm cắt tóc hơn nửa này, sau đó hất một mái tóc thẳng đi ra ngoài. CŨng không tính là thẳng toàn bộ, mà là kiểu đuôi tóc uốn cụp vào trong, nhìn vừa thục nữ và thông minh.

Thật ra Mạch Thu muốn đổi lại kiểu tóc từ lâu rồi, mặc dù xoăn lọn to rất đẹp, nhưng chăm chóc vô cùng khó, chỉ ngủ một giấc thôi mà ngày hôm sau đã trở thành ‘đầu nổ tung’ rồi. Đới với kiểu người lười như Mạch Thu thì đây đúng là loại chuyện cầu kỳ đau khổ. Nếu cắt tóc Mạch Thu lại tiếc, dù sao cũng mái tóc đã nuôi nhiều năm, suy tính hồi lâu, cuối cùng vẫn còn quyết định đổi về tóc thẳng cho dêc chăm. May mà kỹ thuật của người cắt tóc này không tệ, không phá hỏng khí tế toàn thân của Mạch Thu.

Lần đầu tiên Cố Lãng nhìn thấy kiểu tóc mới Mạch Thu hai mắt đã tỏa sáng. Mạch Thu biết, so sánh với mái tóc quăn trước đây thì Cố Lãng thích dáng vẻ bây giờ của cô hơn, dù sao đó cũng tương đối phù hợp với sở thích của anh.

Nhớ lại quãng thời gia nuôi tóc dài lúc trước, tâm trạng khác hoàn toàn so với bây giờ, phần tình cảm bất ngờ kia luôn làm cô phải sống trong cẩn thận, cố gắng thay đổi mình, biến thành dáng vẻ Cố Lãng thích. Không thể phủ nhận rằng khi đó hành động của cô ngây thơ biết bao, bởi vì yêu mà hèn mọn, không thể nghi ngờ là: yêu quá sâu đậm nhưng lại không được đáp lại một cách chính xác.

Hiện tại thì sao. . . . Mạch Thu vén mái tóc dài rủ lên vai, nở nụ cười đầy tự tin: người nào đó còn cẩn thận che chở niềm hạnh phúc không dễ dàng có được này hơn cô nhiều. Trải qua trắc trở, hiểu biết lẫn nhau, không liên quan tới tóc dài, không cần giả vờ làm thục nữ, anh thích một Mạch Thu như vậy mà thôi.

oooooo

Lại đến thời điểm một năm một lần chào đón học sinh mới. Từng tốp những đứa trẻ tràn đầy sắc thái thanh xuân, tràn đầy cõi lòng hy vọng đi tới, sau đó các chị khóa trên ùa lên với khuôn mặt tươi cười như hoa. Nhớ đến mấy ngày trước mấy học trưởng với gương mặt thô bỉ còn gào lên phải thừa dịp đón người mới đến để dụ dỗ các em khóa dưới ngây thơ hồn nhiên, Mạch Thu lại cảm thấy trường hợp này quả thật có sẵn cảm xúc vui sướng.

Bình thường hội học sinh chiêu tân được sắp xếp sau khi huấn luyện quân sự. Chiêu tân, nghĩ đến nhiệm vụ Uông Văn Thuyên giao cho mình là Mạch Thu đã cảm thấy chán ốm, rõ ràng mình không phải nhân sự của hội học sinh, nhưng lại cứ bị người ta kéo đi sai bảo như làm trâu làm ngựa, đúng là người không chọc nổi và cũng không thoát nổi. Mạch Thu lại muốn ngẩng mặt 45o ưu sầu.

Cố Lãng vẫn tới đón Mạch Thu vào ngày nghỉ như trước, thời gian muộn thì qua đêm trong căn hộ của anh. Vì vậy, trong nhà Cố Lãng dần dần có nhiều thêm một số thứ: bát đũa, cóc chén trong phòng bếp thành đôi; các chai lọi đồ mỹ phẩm trên bàn trang điểm; rèm cửa sổ xa lạ vừa dày vừa nặng – vừa hay phù hợp với tiêu chuẩn che ánh sáng mặt trời của Mạch Thu; còn có chiếc giường to dành cho hai người trong phòng dành cho khách. . . .

Khoan đã khoan đã, giường đôi là để cho Mạch Thu một mình một người lăn lộn, chứ hai người này vẫn còn đang trong giai đoạn thuần khiết.

THường xuyên ăn cơm bên ngoài không tốt đối với sức khỏe nên hai người liền mua thức ăn ngoài chợ về nhà tự nấu. Đầu bếp đương nhiên là bạn Mạch Thu rồi, ai bảo bạn Cố Lãng chỉ biết nấu mỗi món mỳ gà hầm nấm hương có chút lãng mãn chứ.

Có điều may mắn là Mạch Thu không bài xích đối với việc nấu cơm, ngẫm lại đã vì mình từng tự cải biến món ăn ở Pháp là biết liền, ở phương diện ăn uống, đại tiểu thư họ Mạch luôn làm hết sức. Dĩ nhiên, nếu như không cần cô rửa chén lau bàn thì càng tốt.

Tay nghề của Mạch Thu không thể xưng là cao cấp thì cũng thuộc loại hạng nhất. Ngài Cố Lãng tuyệt đối là có lộc ăn. Hơn nữa Mạch Thu là một đứa bé ngoan biết dũng cảm đổi mới, tỷ như đột nhiên có ý tưởng kỳ quái: cho cà rốt và nồi súp sắp ninh xong, hoặc là phủ một tầng dày pho mát trên cơm trắng. Lúc ăn cơm, Cố Lãng đối với món canh nửa ngọt không mặt và món cơm có thể kéo thành sợi quất thẳng tới khóe miệng.

Kiểu này coi như là sống chung đi? Mạch Thu đeo tạp dề đứng ở trước bếp lò, đapr muôi cơm trong tay nghĩ.

THành phố B vào cuối mùa thua, thời tiết hơi chuyển lạnh tay Mạch Thu liền bắt đầu trở nên lạnh, móng tay cũng bị lạnh thành màu tím nhàn nhạt - như thể bị trúng độc ấy.

Lúc đó, Mạch Thu rất thích bất ngờ vươn tay vào cổ Cố Lãng để sưởi ấm, nhưng sau nhiều lần được như ý, Mạch Thu biết Cố Lãng cố tình để cô làm vậy, dựa vào tình cảnh giác của anh thì sao lại không phát hiện ra được. Mà Cố Lãng luôn gỡ tay Mạch Thu từ trong cổ áo ra, sau đó bao bọc tay cô trong tay mình để sưởi ấm cho cô.

Lần nào loại cảm xúc lạnh như băng kia cũng làm Cố Lãng nhíu mày, cứ nhắc tới chuyện muốn dẫn Mạch Thu đi khám Trung y để điều dưỡng là cô đều quả quyết từ chối. Vốn là thể hàn người, những thứ này đối với cô mà nói đều là hiện tượng bình thường, đã sớm thấy chẳng có gì lạ rồi, điều trị bằng thuốc bắc phải kiên trì, quả thực không thích hợp với kiểu lười như cô. Hơn nữa . . . . . Mạch Thu được ôm trọn trong ngực Cố Lãng, bên người cô có một cái lò sưởi cỡ lớn vô cùng ấm áp, có mà không dùng thì thật có lỗi với sự khổ tâm của ông trời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.