Nuôi Dưỡng Thỏ Tiểu Thư

Chương 13



Mạnh Giai bị hai ngừơi con trai xuất sắc kẹp ở giữa, nét mặt thản nhiên không có gì thay đổi, đối với những ánh mắt nhìn chăm chú ở quanh mình thì làm như không thấy.

"Tình hình bác trai bây giờ thế nào rồi?"

"Đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, còn lại chính là dưỡng bệnh."

"Mạnh tiểu thư trở về Mỹ kịp thời ?"

Thấy em gái không có ý lên tiếng, thì Lý Tế Hoa trả lời thay, "Trở về ngày hôm kia."

"Tế Hoa cậu cũng thiệt là, quan hệ của chúng ta là thế nào, sao em gái cậu trở về mà không cho tôi biết một tiếng."

Anh không nhịn được mà cắn răng nói: "Cũng là vì có quan hệ tốt nên mới không thông báo." Đức hạnh của nhà ngươi ai mà không biết, tôi còn không rõ hay sao? Cậu không đánh chủ ý lên em gái tôi, tôi cũng không dám để cho cậu gặp, huống chi bây giờ cậu lòng dạ bất chính (tâm hoài bất quỹ). Người anh trai này sẽ tận hết sức lực bảo vệ, trong lòng thầm oán.

Hoắc Thanh Lam đối với ánh mắt đằng đằng sát khí của bạn tốt làm như không thấy, mỉm cười nói. "Lúc tôi ở Đài Loan nhờ em gái cậu chiếu cố, bây giờ hãy để cho tôi tận tình chủ nhà mới đúng." Cậu đừng đề phòng như cướp chứ, chờ tôi theo đuổi được em gái cậu, vị trí anh vợ này của cậu làm thế nào cũng không chạy thoát được đâu.

Không biết ánh mắt của hai người đàn ông này đang giao chiến, Mạnh Giai nghe vậy chỉ hơi liếc mắt, sau đó nói câu, "Chờ học trưởng tới Mỹ thì Hoắc tiên sinh mời anh ấy một ly cà phê là được."

Nụ cười trên mặt của Hoắc Thanh Lam cứng đờ.

Lý Tế Hoa thiếu chút nữa thì cười ra tiếng. Em gái bảo bối nhà anh đối với người không có liên quan thì sắc mặt luôn luôn không thay đổi .

"Mạnh tiểu thư, hình như cô đối với tôi có ý kiến rất lớn."

"Không phải, chỉ là không muốn có dính dáng tới anh." Cô nói rất thẳng.

Lý Tế Hoa gần như không nhịn được mà vỗ tay cho em gái.

Đang nói chuyện, thì trước mặt có người đi tới, sau đó có một giọng nói vui mừng truyền đến.

"Hoắc thiếu, anh tới thăm ba em à."

Mạnh Giai ngẩng đầu nhìn, rồi lặng lẽ kéo tay áo của anh trai.

Anh ấy hiểu ý, khoác lên vai của cô rồi từ bên cạnh vòng qua, bỏ đi.

Lặng lẽ liếc nhìn em gái, anh không nhịn được tò mò mà hỏi: "Giai Giai, học trưởng em mới vừa nói là ai vậy?"

Cô liếc anh một cái, không lên tiếng.

"Giai Giai, anh là anh trai của em, anh có trách nhiệm bảo vệ an toàn cho em."

"Em và anh ấy biết đã tám năm." Rất an toàn.

Trong nháy mắt Lý Tế Hoa liền kích động, một phát nắm lấy cánh tay của em gái, giọng nói cũng có chút run rẩy. "Hắn làm cái gì? Bao nhiêu tuổi? Tên gì? Cha mẹ trong nhà làm gì. . . . . ."

Mạnh Giai buồn cười vỗ vỗ vai anh ấy, "Anh trai, anh đừng kích động như thế, bộ dạng làm như muốn lập tức thay mặt điều tra tổ tông mười tám đời nhà người ta vậy." Bốn năm cô ở Mỹ, anh trai chính là luôn doạ những sinh vật giống đực xuất hiện bên cạnh cô như vậy.

"Đừng có nói quanh co, mau trả lời anh đi."

"Chúng ta đi vào thăm dượng trước đi." Cô nâng cằm lên rồi bước hai bước ra bên ngoài phòng bệnh.

Anh bất mãn em gái cứ nói sang chuyện khác như vậy, nhưng, vẫn tiến lên đẩy cửa đi vào.

"Cha, con và Giai Giai đến thăm cha."

Lý Tiến Nghiêm nằm ở trên giường bệnh nhưng ánh mắt cố gắng nhìn ra cửa.

Mạnh Giai chậm rãi đi lên trước, rồi khẽ gọi "Dượng, con tới thăm ngài, ngài hãy dưỡng bệnh cho tốt."

Nghe vậy, trong nháy mắt ánh mắt của ông ảm đạm xuống, chỉ yên lặng nhìn cô, há mồm nhưng lại không phát ra tiếng được, Lý Tế Hoa khó xử nhìn thoáng qua em gái, muốn nói lại thôi.

"Thấy dượng không sao, vậy thì con an tâm rồi, ngày mai con sẽ trở về Đài Loan ."

Vừa nghe em gái nói như thế, thì anh nhất thời cả kinh.

Lý Tiến Nghiêm cũng khẽ động ngón tay.

Mạnh Giai nói tiếp, "Con biết ngài muốn con ở lại Mỹ, nhưng mà nơi này ——" cô ngừng lại, rồi tiếp tục từng chữ từng chữ một, nhẹ nhàng và kiên định nói: "Không thích hợp với con, con chỉ muốn cuộc sống của riêng mình."

Ông nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, nháy mắt cũng không.

Cô cũng không tránh đi, chỉ là trong mắt rất bình tĩnh, không gợn sóng.

Cuối cùng, Lý Tiến Nghiêm dời ánh mắt đi.

Mạnh Giai cúi đầu, "Dượng bảo trọng."

Lý Tế Hoa thấy bọn họ đã ngầm hiểu rõ, thì trong lòng thở dài, cũng không tiện nói gì nữa.

Sau khi cùng với em gái đi ra bệnh viện, anh đột nhiên nắm lấy hai vai của cô, giọng nói có ẩn nhẫn đè nén.

"Giai Giai, anh chưa từng có yêu cầu gì với em, nhưng mà bây giờ cha đang bị như vậy, tại sao em không thể ở lại làm bạn với ông?"

"Anh hai, em không muốn ở nhà này nữa." Ngoại trừ mỗi tháng cha chuyển một khoản tiền lớn đến sổ tiết kiệm của cô, thì năm cô mười tám tuổi còn đem hai mươi phần trăm cổ phần của công ty chuyển sang tên cô, điều này làm cho cô lập tức trở thành con gái nhà họ Lý được chú ý nhất.

Đưa tới rất nhiều ghen ghét mà cô khó có thể chịu đựng, rõ ràng cho tới bây giờ cô đều không muốn tranh giành cùng những người đó.

Tay của Lý Tế Hoa hơi cứng, sau đó cứng rắn nói: "Cha muốn đền bù cho em, anh thương yêu em gái của mình, bọn họ có phần gì mà muốn ý kiến."

Mạnh Giai cười nhìn anh ấy, và mím môi lại, sau đó nhào vào trong ngực của anh, ôm hông của anh nói: "Anh hai, có anh là em đã rất hạnh phúc rồi, không cần gì nữa."

Anh lập tức cười híp mắt."Em là em gái bảo bối của anh, anh không thương em thì thương ai."

Cô lặng lẽ chảy mồ hôi. Cô thường có loại cảm giác, anh trai giống như một người ba khác của cô, có lúc nhiều ba cũng là chuyện rất phiền não.

"Thừa dịp Thanh Lam còn chưa thoát thân được, anh đưa em rời đi trước."

Mạnh Giai lẳng lặng nhìn anh trai mình nói là làm, kéo cô đến bên cạnh xe, mở cửa xe ra thì vội vàng nhét cô vào.

Một lúc sau, rốt cục cô cũng tìm được giọng nói của mình. "Anh hai, anh có cần khoa trương như vậy hay không?"

"Em không biết cái tên Thanh Lam kia công lực như kẹo da trâu, bị nó dính lên cũng không phải là chuyện tốt."

"Trước kia em chưa từng thấy qua anh ta nha, sao anh ta lại vô duyên vô cớ cảm thấy hứng thú với em?" Cô hoài nghi mà quan sát anh trai.

Sống lưng của Lý Tế Hoa lạnh, rồi nhắm mắt nhận tội, "Tên kia là bạn của anh, anh đang xem lại những hình ảnh quay em, không biết lúc nào thì hắn nhảy ra xem. . . . . ."

Đầu của Mạnh Giai đập lên cửa sổ xe. Cô cũng biết không có lửa làm sao có khói. "Anh hai, em mặc kệ, chuyện này tự anh giải quyết đi."

"Anh giải quyết, anh giải quyết." Anh vội vàng hứa.

Xe lái đến dưới chỗ ở của Mạnh Giai thì Lý Tế Hoa dừng xe lại, không vội để cho em gái xuống xe, mà là khuôn mặt nghiêm túc quay đầu nhìn cô.

Bị anh chằm chằm nên cô có chút sợ hãi, không nhịn được mà rụt về phía sau, sợ hãi hỏi: "Anh hai?"

"Bây giờ chúng ta nói một chút về chuyện học trưởng của em."

Trong lòng của Mạnh Giai lộp bộp một chút, trên mặt xem như không có chuyện gì lạ nói: "Có gì tốt mà nói."

"Em vẫn liên lạc với hắn."

Cô thành thật gật đầu.

Lý Tế Hoa đột nhiên nóng nảy, "Em vậy mà cùng một người đàn ông giữ vững liên lạc, hơn nữa còn không nói cho anh biết?" Cá tính của Giai Giai, không để người nào ở trong lòng vốn lãnh đạm lại gần như lạnh lùng, nhưng người đàn ông kia đựơc cô để ở trong lòng nhiều năm như vậy, vậy đối với cô tuyệt đối có ý nghĩa.

Mạnh Giai vội vàng trấn an anh trai nhà mình, "Anh hai, bình tĩnh bình tĩnh. Hơn nữa, em cũng có quyền kết giao bạn bè nha, em cũng đã là người lớn rồi."

"Em trẻ người non dạ, thời này đàn ông hư nhiều như vậy, ai biết tim hắn chứa gì." Lý Tế Hoa trừng mắt. "Không phải là hắn biết bối cảnh của em, hướng về phía phần đồ cưới phong phú của em chứ?"

Cô nâng trán rên rỉ, cắn răng nói: "Anh hai, anh đừng nghĩ người ta cũng là con buôn vì công danh lợi lộc như vậy chứ."

"Anh chỉ có một em gái bảo bối như em, mẹ không có ở đây, em chính là trách nhiệm của anh." Anh nói lời nghiêm khắc.

Mạnh Giai không nhịn được vỗ một cái vào trên vai người anh trai đang mất khống chế của cô, dùng một giọng điệu đặc biệt thâm trầm nói: "Anh hai, trên thực tế bên ngoài biết, là anh có một em trai, hai em gái, mà em thì không có ở trong đó. Chúng ta ngay cả họ cũng không giống, anh không cần nghiêm túc như vậy."

"Giai Giai —— em mau nói gia thế bối cảnh của người đó cho anh biết."

Cô trừng mắt, "Anh mà còn như vậy, em sẽ tức giận thật đó."

Lý Tế Hoa xoa xoa mi tâm của mình, hít một hơi, vô cùng đau đớn nói: "Em gái anh sắp bị người ta lừa gạt đi, ngay cả đối phương là ai anh cũng không biết, anh làm thế nào báo cáo với ngượi mẹ đã chết đi đây."

Mạnh Giai che mặt xoay qua một bên. Cái bộ dáng này của anh trai nếu để cho người của công ty thấy nhất định sẽ tiêu tan.

"Anh hai, em đi." Cô quyết định không nói với anh nữa.

Lý Tế Hoa nắm lấy cô, "Hôm nay em không nói cho anh biết người đó là ai, cũng đừng mong đi ra khỏi xe của anh."

Đối mặt với anh trai bá đạo như vậy, Mạnh Giai cũng nóng nảy. "Chờ đến lúc, em đương nhiên sẽ giới thiệu cho các người biết, bây giờ nói cho anh biết, thì anh đi quấy rối người ta sao?"

Anh bị cơn giận hiếm thấy của em gái dọa mà sửng sốt, sau đó không nhịn được mà hơi chột dạ híp mắt lại, trong miệng vẫn không quên đòi hỏi bảo đảm ."Sẽ giới thiệu anh biết?"

"Sẽ, " Mạnh Giai tức giận trừng mắt với anh, "Anh là anh của em, anh ấy sẽ phải biết người anh vợ là anh đây."

Lý Tế Hoa âm thầm nghiến răng. Cũng đừng để cho anh biết là tên khốn kiếp nào đã cướp em gái bảo bối của anh đi.

Thật vất vả với trấn an đựơc anh trai nhà mình, nhìn theo xe của anh rời đi, Mạnh Giai rốt cục cũng thở phào nhẹ nhỏm, từ từ quay lại.

Thật ra thì, thấy cha ở trên giường bệnh cô cũng khó chịu, cũng muốn ở lại chăm sóc ông. Nhưng mà, mỗi ngày sống với công kích của những người đó, thì cô mệt quá. . . . . . Huống chi, ở Đài Loan còn có người đang đợi cô.

Bước chân từ từ ngừng lại, vốn là động tác móc chìa khóa đã cứng đờ, ánh mắt không thể tin lại vô cùng vui mừng nhìn thân ảnh tựa ở cạnh cửa kia.

Người nọ từ từ đứng thẳng người, cười ấm áp mà cưng chìu với cô. "Tiểu Giai."

"Học trưởng ——" cô nhào tới anh, chưa từng có một khắc nào như bây giờ, cuối cùng cũng tìm đựơc cảm giác an toàn thuộc về mình.

Giang Dĩ Thành cười đưa tay ôm lấy cô.

Mạnh Giai ôm hông của anh ở trong ngực anh cọ xát. "Sao anh lại đến?"

"Bởi vì không yên lòng," Anh đem càm tựa vào đỉnh đầu của cô, giọng điệu nhẹ nhàng hô. "Thấy em không sao, anh mới thấy nhẹ nhõm một chút, về sau không cho phép làm anh sợ như vậy."

Cô dựa sát vào bộ ngực anh, lẳng lặng nghe từng tiếng đập vững vàng mà có lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.