Nuôi Dưỡng Thỏ Tiểu Thư

Chương 19



Mạnh Giai nghiêng đầu suy tư một lúc, rồi mới không xác định mà hỏi: "Không phải là hắn ta cũng ra tay với công ty chứ?"

Giang Dĩ Thành gật đầu một cái. Cô không hỏi, anh sẽ không chủ động nói. Cô hỏi, anh cũng không có ý định lừa gạt cô.

Cô lại lấy một quả táo tới gọt, trầm mặc một hồi lâu rồi mới ngẩng đầu lên lần nữa. "Muốn em làm cái gì không?"

Nhìn quả táo bị cô gọt đã hoàn toàn thay đổi, khóe miệng anh hơi cong lên rồi trả lời, "Không cần, đây là chiến tranh giữa đàn ông."

Mạnh Giai nắm chặc dao gọt trái cây, "Nếu như nhà họ Lý ra mặt ——"

"Không cần." Giang Dĩ Thành lập tức chặn lại lời của nàng. "Em không thích, đừng miễn cưỡng mình."

"Nhưng. . . . . ." Công ty là tâm huyết của anh. Cô không nói câu sau.

Nếu như có vạn nhất, thì cô không muốn anh khó chịu, càng không muốn sau này có một ngày anh hận cô.

"Không có gì, nhưng mà làm ăn vốn là có nguy hiểm." Mà kế hoạch của anh và Tử Hàn cũng muốn thu lưới rồi, lúc đối phương nhận định anh tứ cố vô thân, vô lực phản kích, thì lúc đó dành lực để phản kích lại, đây mới là tác phong của anh.

Mạnh Giai cúi đầu tiếp tục gọt trái táo.

"Tới đây, ngồi vào bên cạnh anh."

Cô ném hột táo ở trong tay vào thùng rác, rút tờ giấy ra lau tay, rồi đứng dậy ngồi xuống bên giường bệnh.

Giang Dĩ Thành đưa tay ôm cô, cười nói: "Em vẫn không thích chuyện trên thương trường, làm chính em là đựơc rồi. Hơn nữa, em sẽ ghét bỏ anh khi hai bàn tay trắng sao?"

Cô tựa đầu vào trong ngực anh, buồn buồn nói: "Anh lại không thích em nuôi anh." Có lúc lòng tự ái của đàn ông lại là thứ luôn làm cho người ta phát điên.

"Tại sao không? Như vậy không phải sẽ làm cho vài người nổi trận lôi đình sao?" Anh cười khẽ ở bên tai cô.

"Giang Dĩ Thành ——" cô ngẩng đầu nhìn anh.

Anh hôn xuống trán cô, rồi mỉm cười nhìn cô. "Đồ ngốc, anh sẽ không vì những thứ kia mà buông tha em, tiền không có thì có thể kiếm lại, nhưng mà vợ không có, thì anh kiếm nhiều tiền hơn nữa cũng có ý nghĩa gì đâu?"

Mạnh Giai đưa tay ôm hông của anh, lầm bầm nói lên nghi vấn, "Anh nói xem rốt cuộc hắn ta yêu thích em, hay là vì thích anh mới phá rối?"

Gân xanh trên trán của Giang Dĩ Thành nổi lên, híp đôi mắt có chút nguy hiểm mà để sát vào bên tai cô. "Mạnh — Giai —" anh vậy mà lại quên cô thích nhất là những thứ đó.

"Em nghĩ không ra hắn ta yêu thích cái gì ở em chứ, cũng có nghĩ tới các hứơng khác, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, thì cũng chỉ còn lại nguyên nhân này." Cô không cho là mình nghĩ sai.

Anh gần như muốn hộc máu, anh nghĩ, nếu mà Hoắc Thanh Lam nghe được cái kết luận này của cô thì nhất định hắn ói còn nhiều hơn nữa.

"Anh cũng đã nói em không có ưu điểm gì để cho người ta thích mà." Đúng lúc cô lôi chuyện cũ.

Anh rất bất đắc dĩ mà trấn an, "Thật ra thì em vẫn có ưu điểm ."

"Là cái gì?"

"Rất chân thành."

Mạnh Giai trực tiếp dùng đầu đụng đầu của người nào đó, tiến hành một cái tiếp xúc thân mật.

"Anh không cần thành thật như vậy." Sao cô lại đem mình giao cho loại đàn ông này chứ, quả thật là mắt để cho con sò dán rồi.

Giang Dĩ Thành cười lên ha ha. Trêu chọc Mạnh tiểu thỏ thật sự là chuyện cực kỳ thú vị.

Vừa xuống máy bay, nghênh đón bọn họ chính là đèn flash lóe lên.

Mạnh Giai bị chói mắt nên cũng không mở ra được, vì thế đưa tay chắn ở trước mặt.

Vẻ mặt của Giang Dĩ Thành không thay đổi, chỉ là đưa tay ra che cô, rồi che chở cô đi ra ngoài.

"Tổng giám đốc Giang, tập đoàn Xương Đạt có phải xuất hiện nguy cơ tài vụ hay không?"

"Mạnh tiểu thư không phải là vị hôn thê của Hoắc tiên sinh sao, tại sao bây giờ các người lại ở cùng nhau?"

". . . . . ."

Các loại câu hỏi đều đồng loạt xông tới.

Giang Dĩ Thành vẫn trầm mặc, cuối cùng thì Trần thư ký ở lại giải đáp câu hỏi của ký giả, còn anh và Mạnh Giai lên xe rời đi.

Sắc mặt Mạnh tiểu thỏ thật sự không tốt, không nói tiếng nào mà nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh tựa vào chỗ ngồi phía sau mà nhắm mắt dưỡng thần, thân thể của anh vẫn chưa hoàn toàn hổi phục, ngồi máy bay mấy giờ, nên lúc này cũng cảm thấy mệt mỏi .

Thấy không khí chỗ hai người ngồi phía sau âm u, thì tài xế cũng không dám nói nhiều.

Chờ xe dừng ở dưới lầu chỗ ở của Học trưởng thì Mạnh Giai mới mở miệng nói: "Em về nhà."

Giang Dĩ Thành cau mày nhìn cô, sau đó không nói lời nào rồi lôi cô xuống xe.

Tài xế vội vàng đạp chân ga lái xe đi.

"Giang Dĩ Thành, anh đừng quá đáng nha." Bây giờ cô đang rất tức giận, nên mới không muốn ở dưới một mái hiên với anh.

"Anh còn chưa hết bệnh." Anh nói từ tốn.

"Liên quan gì tới em"

"Coi như liên quan tới em đánh rắm đi."

Mạnh Giai nghẹn họng. Quả nhiên người nào đó đã vô lại đến cảnh giới nhất định rồi, đúng là có thể ganh đua với kẻ điên Hoắc Thanh Lam đựơc rồi, giờ khắc này cô chợt hiểu .

Giang Dĩ Thành thừa dịp cô im lặng suy nghĩ mơ hồ thì kéo người vào thang máy, rồi lại kéo về nhà mình.

Hai người im lặng ngồi ở trên ghế sa lon cả nửa ngày, cuối cùng, vẫn là Mạnh Giai đánh vỡ sự ngưng trệ lâu dài giữa hai người.

"Em không thích như vậy." Cuộc sống ở dưới đèn flash, cuộc sống trở thành tiêu điểm của người khác đều không phải là ai ai cũng thích.

Anh than nhẹ một tiếng, mệt mỏi xoa xoa huyệt Thái Dương. "Đây cũng không phải là anh muốn ."

"Nhưng anh làm như vậy rồi."

Giang Dĩ Thành nhìn thẳng vào cô một lúc, rồi sau đó đưa tay kéo cô từ phía đối diện tới, kéo vào trong lòng ngực mình, không quan tâm đến cô đang giãy giụa mà siết chặt cô, thấp giọng nói: "Chuyện biến thành như vậy, cũng không phải là anh hi vọng."

Mặt của Mạnh Giai hơi nhăn nhó, nghiến răng mãi, "Em biết, đều là do tên khốn kiếp Hoắc Thanh Lam này." Nếu không phải là anh ta, thì chuyện không đến mức như thế này.

Cô không cần đoán cũng biết kế tiếp bên ngoài sẽ bình luận gì về cô, một phụ nữ vòng quanh hai tinh anh kinh doanh trong xã hội thượng lưu, thật là diễn cương quá mức đến nỗi rối tinh rối mù, so với phim bộ chiếu lúc tám giờ còn biến đổi bất ngờ hơn.

"Anh hơi đói." Càm anh tựa lên đỉnh đầu của cô làm nũng.

"Đi ngủ đi, ngủ thiếp đi thì sẽ không đói bụng." Tâm tình cô không tốt nên cự tuyệt làm nữ đầu bếp.

"Chọc em tức giận là người khác, giận chó đánh mèo sẽ không tốt."

"Trong đám người chọc em còn có một phần của anh, đừng phủ nhận." Cô không để cho anh giả vờ ngớ ngẩn.

"Anh là bị động."

"Chẳng lẽ là em đáng đời?" Cô đẩy anh ra, nhíu mày trừng mắt nhìn anh hỏi, ý là trả lời không đúng thì sẽ nhào tới cắn xé.

Giang Dĩ Thành sờ sờ lỗ mũi, ngẫm nghĩ sắp xếp từ ngữ, cuối cùng vẫn là nói trắng ra: "Sớm kết hôn thì sẽ không có chuyện."

Mạnh Giai giận dữ, đẩy anh ngã ở trên ghế sa lon, vẫn còn không cam lòng mà đạp hai chân anh, sau đó giống như gió xoáy mà đi vào phòng khách, hung hăng đóng cửa lại.

Anh nằm ngửa ở trên ghế sa lon, hơi híp mắt, đừơng môi hơi cong, rất là tùy ý mà cất cao âm lượng nói: "Đừng khóa cửa, anh có chìa khóa đó."

Đáp lại anh là tiếng vang nện đồ vào cửa phòng.

Mạnh Giai ở trong phòng một mình buồn bực cả nửa ngày, suy nghĩ một chút lại không cam lòng, đi tới cửa bên nhặt gối đầu trên đất lên rồi tiện tay ném trở về trên giường, sau đó mở cửa đi ra ngoài.

Giang Dĩ Thành nằm trên ghế sa lon, hình như vẫn là cái tư thế trứơc khi cô đi.

Cô hồ nghi nhìn hai mắt anh, sau đó đi tới, cúi đầu, nhìn thấy mắt anh nhắm lại hít thở đều đều, hẳn là đã ngủ thiếp đi rồi.

Lông mày thanh tú từ từ nhíu lên, cô xoay người đi đến phòng ngủ cầm lấy tấm chăn mỏng ra, rồi đắp lên cho anh.

Kéo cửa tủ lạnh ra, cho rằng bên trong ngoại trừ bia, thức uống, thì sẽ không thấy vật gì khác.

Kết quả, sau khi mở ra, thì cô thất kinh, lại có không ít rau dưa tươi.

"Gọi điện thoại bảo người giúp việc theo giờ mua." Sau lưng truyền đến giọng nói buồn ngủ của Giang Dĩ Thành.

Mạnh Giai cau mày vừa lấy đồ ra, vừa nói: "Bệnh còn chưa hết, mà lại cứ như vậy đi ngủ, anh thật không muốn sống nữa hả?"

"Đau lòng sao?" Giọng điệu của anh không nghiêm chỉnh.

"Gan của em đau ." Bị tức .

Giang Dĩ Thành cười nhẹ, dịch tấm chăn mỏng, rồi nghiêng người nằm ở trên ghế sa lon, lấy tay chống đỡ đầu, nhìn cô đang bận rộn ở phòng bếp. "Tiểu Giai, em yêu anh tại sao lại không chịu gả cho anh chứ?"

"Anh ngủ đến hồ đồ rồi." Tay đang xắt thức ăn của Mạnh Giai hơi dừng lại, rồi sau đó tiếp tục.

"Trốn tránh không giải quyết được vấn đề."

Động tác trong tay ngừng lại, cô trầm ngâm một lúc lâu, sau lại than nhẹ một tiếng, và mang theo cô đơn nói: "Có thể chính là sợ hãi."

"Chứng lo âu trước hôn nhân sao?"

". . . . . ." Cô đột nhiên không muốn nói chuyện với anh.

"Chúng ta bây giờ chỉ còn thiếu đăng ký."

"Cứ như vậy không tốt sao." Cô nói ba phải. (sao cũng đựơc)

"Cuối cùng thì em sợ cái gì chứ?"

Lại trầm mặc một lúc. "Năm đó mẹ em bệnh nặng nằm ở bệnh viện thì ba em ngoại tình, đêm mẹ chết thì ông ấy đang ở chỗ tình nhân, " dừng lại một chút, rồi cô mới tiếp tục nói: "Ông ấy nói ông ấy yêu mẹ, nhưng ông ấy lại phản bội bà, lúc bà cần ông nhất thì. . . . . . Lời thề là thứ không chịu được khảo nghiệm nhất."

Chẳng biết Giang Dĩ Thành đi tới lúc nào nhưng đang ở phía sau ôm eo của cô.

Mạnh Giai cúi đầu, nước mắt rơi ở xuống thớt gỗ, "Lấy được sẽ phải mất đi, vậy không bằng chưa bao giờ lấy được, không có hi vọng thì cũng sẽ không thất vọng."

"Tương lai cũng không ai biết trước đựơc, không sợ hối hận sao?"

"Đã lựa chọn thì yêu lựa chọn của mình, cần gì phải hối hận chứ."

"Nếu như có một ngày, anh thay đổi. . . . . ."

"Đừng hỏi em, nên lo lắng là người kết hôn với anh." Mạnh Giai dừng lại một chút, "Em có thể sống một mình rất tốt, cho dù cái gì em cũng không làm, nhưng đời này cũng không lo ăn mặc."

"Em rất dễ thỏa mãn." Như vậy ngược lại làm cho người ta không biết làm sao, không biết làm như thế nào mới có thể nắm bắt đựơc cô.

"Bà nội em nói qua, người thoả mãn là ngừơi luôn vui vẻ."

Giang Dĩ Thành ôm cô một lúc không lên tiếng. Từ nhỏ đã bị cho làm con thừa tự, cha mẹ nuôi mất sớm, cùng với bà nội sống nương tựa lẫn nhau, mặc dù áo cơm không thiếu, nhưng cuộc đời của cô kỳ thật lại rất lận đận, nhưng cá tính của cô lại đựơc nuôi dạy cực tốt, bà nội nhà họ Mạnh là một bà lão thông minh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.