Nuôi Dưỡng Thỏ Tiểu Thư

Chương 20



Âm nhạc trong quán cà phê chậm rãi trôi đi, những người khách thấp giọng nói chuyện với nhau. Mạnh Giai đem từng cục từng cục đường bỏ vào trong cà phê, sau đó cầm muỗng nhỏ quấy từ từ, phảng phất như đây mới là chuyện đáng chú ý duy nhất ở trên đời.

Hà Thục Ái ngồi ở đối diện nhìn sắc mặt có vẻ không tốt, cau mày nhìn cô ấy không coi ai ra gì mà chế biến tách cà phê có khả năng gần giống độc dược kia.

Tính nhẫn nại của Mạnh Giai từ trước đến giờ rất tốt, đó là thói quen ở một mình, đương nhiên cũng có thói quen giữ yên lặng và trầm mặc, người đối diện không mở miệng, thì cô có thể làm mình thành người câm.

"Mạnh tiểu thư cũng không tò mò vì sao tôi tìm cô ra ngoài à?" Cuối cũng vẫn là Hà Thục Ái không thể bình tĩnh nữa.

Mí mắt cũng không thèm nâng lên, cô thản nhiên mở miệng, "Tôi đang đợi Hà tiểu thư nói mà."

"Cô có biết gần đây tình hình của Xương Đạt không tốt lắm không?"

Mạnh Giai lắc đầu.

Ánh mắt của Hà Thục Ái không còn nhịn được nữa mà mang theo chút trách cứ. "Nếu cô và Giang tổng ở cùng nhau, tại sao lại không quan tâm chuyện của anh ấy?"

"Anh ấy không cần."

"Quả nhiên là người không quen với việc xã hội, ngừơi như cô vậy căn bản là không xứng ở lại bên cạnh anh ấy."

"Chẳng lẽ Hà tiểu thư thì xứng sao?" Mạnh Giai rất tò mò hỏi.

"Dĩ nhiên, " Hà Thục Ái kiêu ngạo mà nâng càm lên, mang theo vài phần đắc ý mà nói: "Chỉ cần Giang tổng cưới tôi, thì Hà thị của chúng tôi chính là hỗ trợ phía sau lớn nhất của anh ấy."

Mạnh Giai bỗng nhiên tỉnh ngộ, "A, thì ra là bảo anh ấy bán mình."

"Cô nói bậy bạ gì đó?"

Vẻ mặt cô khó hiểu, "Tôi có nói bậy sao? Rõ ràng là Hà tiểu thư có ý này mà, muốn học trưởng cưới cô, thì nhà cô mới có thể giúp anh ấy, đây không phải là anh ấy lấy chính mình làm giao dịch sao? Cũng chính là bán mình biến tướng đó."

Hà Thục Ái dùng sức thả tách cà phê trong tay lên lại trên bàn.

Mạnh Giai lại tiếp tục chậm rãi quấy cà phê của mình, vẻ mặt dương dương tự đắc kích thích người đối diện mãnh liệt.

Thật vất vả mới đè xuống lửa giận của mình, Hà Thục Ái nói: "Cô đã không có năng lực giúp anh ấy, thì cũng đừng dựa vào bên cạnh anh ấy, nếu không là đồng nghĩa với việc cô hủy hoại anh ấy."

Mặt cô lộ vẻ trầm ngâm, không đáp lời.

Hà Thục Ái không ngừng cố gắng, "Nếu như cô chỉ muốn tiền, thì tôi có thể cho cô."

Mạnh Giai liếc cô ta một cái, rồi rũ mắt xuống. Tiền à —— từ lúc cô lên một tuổi, thì mỗi tháng đều có một số tiền xài vặt không nhỏ chuyển vào sổ tiết kiệm cho cô, sau đó anh hai cũng gia nhập vào đội ngũ gửi tiền, từ lúc nhỏ cô đã phú bà rồi mà. Có lẽ cô lo lắng chuyện khác, đúng là từ nhỏ đến lớn chưa từng phải lo lắng chuyện trả tiền.

Thấy cô không lên tiếng, Hà Thục Ái không khỏi cười lạnh một tiếng, "Cô quấn lấy anh ấy không buông, không phải là vì tiền của anh ấy sao? Còn có CEO Hoắc, không phải là cũng bị cô dụ dỗ sao?"

Nghe thấy cô ta nhắc tới Hoắc Thanh Lam, thì Mạnh Giai không nhịn được mà chau chặc chân mày. Bây giờ cô mong muốn nhất chính là không nghe thấy tên người này, tất cả mọi chuyện đều là do anh ta đưa tới.

"Tôi và Hoắc Thanh Lam không có quan hệ gì." Ánh mắt của cô lạnh xuống.

Hà Thục Ái sợ run lên, rồi lập tức nói tiếp: "Đó là chuyện của cô, tôi chỉ hỏi bây giờ cô có buông tay không?"

"Cái gì?" Cô biết rõ mà còn hỏi.

"Rời khỏi Giang tổng, tôi sẽ cho cô một khoản tiền."

Mạnh Giai cau mày suy nghĩ, "Nếu là tiền chia tay, thì học trưởng đưa cho tôi có vẻ danh chánh ngôn thuận hơn."

"Cô ——"

"Tôi lấy tiền của Hà tiểu thư thì không thích hợp lắm, dù sao tôi cũng không phải là đồng tính luyến ái, nếu thật sự cầm tiền của cô, thì đối với thanh danh của tôi cũng không đựơc tốt lắm." Vẻ mặt cô chân thành nói.

Nghe vậy, Hà Thục Ái tức giận tới mức phát run.

"A. . . . . ." Ngược lại người bên cạnh nghe thấy lại không nhịn được đã cười ra tiếng.

Vẻ mặt Hà Thục Ái kinh hoảng, từ từ quay đầu lại, thì trong một căn phòng chờ tao nhã ở phía sau bồn hoa, thấy có một thân ảnh cao ngất đang đi ra, khuôn mặt mỉm cười nhìn sang, nhưng cũng không phải nhìn cô ta.

Mạnh Giai len lén liếc mắt.

"Hà tiểu thư."

"Giang tổng ——" cô ta có chút thất kinh.

Sắc mặt Giang Dĩ Thành nghiêm lại, lạnh lùng và khách sáo nói: "Chuyện riêng của tôi cũng không phiền đến Hà tiểu thư bận tâm."

"Tôi. . . . . . Tôi đi trước." Vào giờ phút này thì Hà Thục Ái không thể ngồi tiếp nữa, nên đành phải rời đi.

Cô ta vừa đi, thì anh đường hoàng ngồi vào chỗ lúc đầu của cô ta.

Vì che giấu sự chột dạ của mình, nên Mạnh Giai bưng tách cà phê lên uống, nhất thời sắc mặt đầy ngũ vị tạp trần.

Thật sự mùi vị rất đặc biệt!

Giang Dĩ Thành không hề đồng tình mà nở nụ cười, rồi nhận lấy ly nứơc lọc mà nhân viên phục vụ đưa tới.

Cô uống mấy ngụm nước xuống bụng, rồi cuối cùng cảm giác mùi vị pha loảng không thể miêu tả này đã giải cứu vị giác của mình.

"Tiểu Giai." Giang Dĩ Thành hướng một nữa thân người lên mặt bàn, vẻ mặt mang theo chút cao thâm khó lường.

"Làm gì?" Da đầu của Mạnh Giai tê dại một trận.

Anh đã nắm một tay của cô vuốt vuốt, không thèm để ý mà hỏi cô, "Trong đầu óc em ngoại trừ một chút đồ tạp nham ra, thì còn có gì khác không?" Mê luyến BL, đọc lướt qua GL, chuyên trách vẽ bản thảo BL, yêu thích của cô thật sự làm cho anh không biết nên nói gì.

Vẻ mặt của Mạnh Giai lập tức lộ ra vẻ bối rối.

"Oan ức?"

Cô lắc đầu, sau đó nằm úp sấp trên bàn, sáp đến gần anh và nhỏ giọng nói: "Trong đầu em đều có anh nha, quả nhiên là ngổn ngang mà." Cuối cùng vẻ mặt của cô thay đổi thành vẻ bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Giang Dĩ Thành nhìn cô không biết nên khóc hay cười.

"Đi thôi, thấy em uống cà phê giống như là đang bị tra tấn vậy, về sau hãy hẹn người ta đến trà nghệ quán đi." Anh đưa tay bóp mũi của cô, rồi đứng dậy trước đi đến quầy tính tiền.

Mạnh Giai bất mãn xoa cái mũi của mình, rồi ôm túi đuổi theo.

Hai người ra khỏi quán cà phê, cũng không vội vã đi lấy xe, mà là chậm rãi đi trên ven đừơng.

"Tình trạng công ty thật sự rất khó khăn sao?" Cô không nhịn được mà có chút lo lắng.

Giang Dĩ Thành nghiêng đầu nhìn cô một cái, rồi cầm tay của cô, sau đó ôm vai của cô đem nửa người ôm vào trong ngực, không thèm để ý đến ánh mắt của người đi đường.

"Đó là chuyện phiền não của anh, em không cần để ý." Mọi chuyện đều đã an bài thỏa đáng, bây giờ hoàn cảnh khó khăn chỉ là dấu hiệu giả tạo, nhưng, sự lo lắng của cô thật sự làm cho anh vui mừng.

"Nhưng. . . . . ." Cảm thấy chuyện phiền toái là do cô mang đến, nên có chút cảm giác tội lỗi.

"Nếu băn khoăn như vậy, thì gả cho anh đi."

"Vậy không phải là anh sẽ táng gia bại sản sao?" Lời vừa ra khỏi miệng, thì cô lập tức che miệng lại.

Anh dở khóc dở cười mà liếc cô một cái, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu rồi thở dài nói: "Có chút lòng tin với anh không đựơc sao?"

"Chỉ là em cảm thấy lúc này Hà tiểu thư tìm tới cửa, thì có lẽ đã biết chút tin tức bên trong." Dầu gì Hà Thục Ái cũng là thiên kim của công ty Hà thị, gió thổi cỏ lay ở trên thương trường nên rất có khả năng nhận được tin tức trực tiếp. "Anh đừng sợ em lo lắng mà không chịu nói thật."

Anh nắm chặt bàn tay rồi tiến tới hôn lên miệng cô, và cười nhẹ nói: "Yên tâm, sẽ không để em đói bụng."

"Vậy em an tâm."

"Thật không có lương tâm."

"Em rất nghe lời nha, anh nói đi hướng đông thì em không đi hướng tây." Cô cười vô tội.

"Vậy bảo em kết hôn với anh, sao em lại không nghe?"

"Vấn đề này quá mức nghiêm túc, vẫn còn cần suy tính thận trọng."

". . . . . ."

Hai người cười rồi càng đi càng xa, ở trong mắt người khác thì chính là một đôi tình nhân hạnh phúc.

Trần thư ký ở bên cạnh nhìn mà choáng váng, làm thế nào cũng không nghĩ ra ‘ khách quý ’ trong miệng của cấp trên, vừa mới lên tới thì đã trình diễn vai võ phu, một quyền vung mạnh lên trên gương mặt tuấn tú của cấp trên, anh thấy cũng đau giùm anh ấy.

"Một quyền này là tôi đánh thay cho Giai Giai." Mặt Lý Tế Hoa u ám mà vẫy vẫy tay phải của mình, rồi mới nói ra.

Lấy mu bàn tay lau đi máu bên khóe miệng, Giang Dĩ Thành bình tĩnh cười. "Cô ấy biết anh tới Đài Loan không?"

"Đánh cậu trước rồi thông báo với con bé sau." Anh cũng không muốn em gái mềm lòng mà tha cho tên đàn ông xấu này.

Mặc dù không biết vì sao mình lại chọc tới vị anh vợ tương lai này, nhưng anh cũng sẽ không ngốc đến nổi đi giẫm địa lôi của anh ta, "Buổi trưa gọi cô ấy tới rồi cùng đi ra ngoài ăn bữa cơm."

"Tôi thích ăn cơm Giai Giai làm."

"Vậy tôi gọi điện thoại nói với cô ấy."

"Không cần, để tôi tự gọi." Sắc mặt của Lý Tế Hoa nhìn thật không tốt, cảm thấy người đàn ông trước mắt này cần ăn đòn hơn.

Giang Dĩ Thành cũng không ép, "Hôm nay Lý tiên sinh tới Xương Đạt là có ý hợp tác sao?"

Anh ấy trả lời vô cùng dứt khoát, "Nghe nói tình trạng công ty của cậu gần đây không quá lạc quan, tôi đặc biệt tới đây thưởng thức tinh thần sa sút của cậu."

Sắc mặt của Trần thư ký hơi biến đổi.

Đừơng môi hơi cong lên, Giang Dĩ Thành nhẹ giọng nói: "Khiến Lý tiên sinh thất vọng rồi."

"Tôi không ngại liên tiếp gặp nạn."

"Thật?" Anh ấy hỏi rất không đứng đắn, thậm chí còn có chút nhạo báng.

Trần thư ký có chút hồ nghi mà quan sát cấp trên cùng vị Lý tiên sinh có bối cảnh hiển hách này. Nhìn dáng vẻ giống như là quen biết cũ, nhìn không khí lại thật quỷ dị.

"Trước giải thích cho tôi cái này một chút." Lý Tế Hoa từ trong tay trợ lý lấy qua đĩa cd vứt qua cho anh.

Sắc mặt của Giang Dĩ Thành hơi thay đổi, "Đến phòng làm việc của tôi nói đi."

Lý Tế Hoa gật đầu một cái, rồi dặn dò với trợ lý, "Cậu ngồi ở ngoài chờ một chút."

Không ngoài dự đoán của Giang Dĩ Thành, quả nhiên nội dung cd chính là Mạnh Giai từng cho anh xem qua .

Không khí trong phòng làm việc rất thấp.

Sắc mặt ngừơi anh vợ tương lai rất thúi.

Lặng im lan tràn trong không khí làm cho người ta nghẹt thở.

"Lúc ấy tôi ngã bệnh nằm viện, ngày đó ngủ rất sâu." Cuối cùng, thì Giang Dĩ Thành cũng phun ra từng chữ một.

Sắc mặt của Lý Tế Hoa chưa thấy dãn ra."Giai Giai biết không?"

"Cô ấy biết, cũng có đưa cho tôi xem qua." Nếu không phải sau đó bệnh tình của anh chuyển biến xấu, chỉ sợ chuyện này khó giải thích, mỗi lần nghĩ đến, anh cũng không khỏi toát ra mồ hôi lạnh.

"Mặc dù cậu là bị người ta thiết kế, nhưng mà lại sơ suất đến mức này cũng không đáng tha thứ." Lý Tế Hoa lạnh lùng nói.

Giang Dĩ Thành im lặng và rũ mắt xuống, lặng lẽ nắm chặt quả đấm.

"Lần này con bé tin cậu, không có nghĩa là nó đều tin tưởng cậu, sẽ tha thứ cho cậu." anh ta ngừng lại một chút rồi nói, "Hơn nữa, tôi không hy vọng Giai Giai bị bất cứ thương tổn gì."

"Tôi cũng không hy vọng như vậy."

"Các người ——" Giọng nói của Lý Tế Hoa đột nhiên có chút tức giận bị đè nén, "Ở cùng một chỗ?"

"Phải" Anh hơi lúng túng mà gật đầu.

"Giai Giai chưa bao giờ sẽ nghĩ chuyện quá phức tạp, nhưng tôi hi vọng cậu sẽ suy tính toàn diện một chút."

Giang Dĩ Thành hiểu rõ và gật đầu, "Tôi từng cầu hôn, nhưng cô ấy vẫn còn chần chờ." Đối với chuyện này có lúc chính anh cũng phát điên, cũng không thể đập ngừơi ta bất tỉnh rồi kéo đi đăng ký.

Mặt của Lý Tế Hoa lộ vẻ trầm ngâm.

Anh nhẫn nại đợi.

"Giai Giai có khúc mắc, con bé sợ thiếu cảm giác an toàn." Qua một lúc, thì Lý Tế Hoa phun ra hai câu này.

Giang Dĩ Thành gật đầu, cái này anh biết.

"Từ nhỏ nó đã đựơc đưa đến nhà cậu làm con thừa tự, lúc nó được bốn tuổi thì cậu và mợ vì tai nạn máy bay mà qua đời, sáu tuổi thì mẹ tôi cũng vì bệnh mà qua đời, thân thể bà ngoại cũng không tốt lắm. Sau khi bà ngoại qua đời, thì tôi phát hiện nó luôn vô tình hay cố ý giữ một khoảng cách với ngừơi ta, tôi biết con bé sợ mất đi, nếu như liên quan quá nhiều thì đến lúc mất đi sẽ rất khổ sở."

Anh hơi nhếch môi. Thì ra là như vậy!

"Tôi không yêu cầu cậu luôn đối tốt với con bé, " ánh mắt của anh vợ tương lai hung ác, "Nhưng một khi cậu làm chuyện có lỗi với nó, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu."

Giang Dĩ Thành nói nghiêm túc: "Tôi biết lời thề cũng không thể bảo đảm cái gì, nhưng tôi sẽ dùng hành động của mình để chứng minh tình yêu của tôi với cô ấy."

"Tốt nhất là như vậy."

"Nhưng cô ấy không chịu kết hôn với tôi." Anh có chút chán nản.

"Chuyện này cậu không cần lo lắng, nếu tôi đã tới đây, thì nhất định nó sẽ được gả cho cậu."

Ánh mắt anh sáng lên.

Lý Tế Hoa nhìn ánh mắt của anh lại có vẻ không thân thiện. "Nếu không phải vì lo lắng nó chưa lập gia đình, thì tôi sẽ không giúp cho cậu như vậy đâu."

Giang Dĩ Thành chuyển tầm mắt đi. Bị anh vợ nói ngay mặt như vậy, quả thật là làm cho người ta có chút không được tự nhiên.

"Anh hai!" Mạnh Giai vui mừng khi thấy người xuất hiện ở ngoài cửa.

"Không mời anh vào ngồi?" Thấy em gái bảo bối, thì tâm tình của Lý Tế Hoa trở nên rất tốt.

"A? Mau vào đi." Cô tránh ngừơi ra bên cạnh, lại không nhịn được mà hướng ngoài cửa nhìn quanh một chút, hơi lo lắng một lúc nữa học trưởng trở về thì hai người sẽ đụng nhau.

"Đang tìm cái gì?"

". . . . . . Không có." Mạnh Giai vội vàng đóng cửa lại, đi vào phòng khách.

Nhưng, vừa nhìn thấy bộ dạng anh hai ngồi nghiêm chỉnh, thì đầu của cô lại bắt đầu đau.

"Giai Giai, tới đây ngồi."

Không qua có được không? Cô kêu rên ở trong lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi qua ngồi xong.

Lý Tế Hoa trầm mặc một chút, có vẻ như là tâm tình đang nổi lên hoặc là đang suy nghĩ để dùng từ.

Mạnh Giai rất có kiên nhẫn mà chờ, ánh mắt không tự chủ được lại liếc về phía cửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.