Nuôi Dưỡng Thỏ Tiểu Thư

Chương 5



"Tôi không có hứng thú với ăn cơm, nói một chút về tiểu học. . . . . ." Giọng nói bỗng nhiên dừng lại, mặt anh có vẻ "Kỳ lạ" nhìn chằm chằm bạn tốt. "Cậu kim ốc tàng kiều (giấu ngừơi đẹp ở trong nhà)?" Thiên hạ may mắn rồi, nhất định là vậy.

"Cô ấy tạm thời ở chỗ của tôi."

Trần Tử Hàn lập tức cười vô cùng mập mờ, kề vai sát cánh với bạn tốt, "Nghe ý là còn chưa có thuận lợi?"

Giang Dĩ Thành từ chối cho ý kiến mà nhìn anh ấy.

Anh ấy lập tức tỏ vẻ hiểu biết, "Tôi hiểu, làm anh em thì nhất định sẽ giúp cậu."

"Không cần cậu quan tâm." Mình cũng không muốn biến khéo thành vụng.

"Thật không cần?" Trần Tử Hàn mở to mắt.

"Không cần." Anh cự tuyệt như đinh chém sắt.

"Đi đi, còn làm việc gì nữa, phải biết tiền là vĩnh viễn kiếm không hết, mau mang tôi đến nhà cậu, tôi muốn xem tiểu học muội đến tột cùng là có vẻ đẹp như thế nào, mà khiến cho cậu mê thành bụi cây vạn tuế nở hoa." Trần Tử Hàn vừa nói vừa dùng sức khép công văn trên bàn anh lại, kéo anh đi ra ngoài.

Giang Dĩ Thành thở dài, "Không chịu nổi cái tính nôn nóng này của cậu."

"Tâm động không bằng lập tức hành động chứ sao." Trần Tử Hàn ra vẻ đắc ý.

"Chưa chắc cô ấy hoan nghênh cậu." Anh rất thực tế mà nhắc nhở bạn tốt.

Mặc dù anh mở miệng mời, nhưng lại thành một phần của trò đùa, nào biết cái tên điên khùng này không những tưởng thật, còn kéo anh quang minh chánh đại mà trốn việc.

"Người ngọc thụ lâm phong (đẹp trai tuấn tú), hào phóng tự nhiên như tôi đây, có cô gái nào mà không hoan nghênh tôi."

". . . . . ."

Hai người vào thang máy, Trần Tử Hàn vẫn lấy trạng thái hưng phấn không bình thường mà thúc giục bạn tốt lái nhanh một chút.

Đợi cuối cùng rồi cũng đến chỗ ở của Giang Dĩ Thành, anh ấy gần như là lấy loại tâm tình không thể chờ đợi mà nhấn chuông cửa.

Mạnh Giai đang ở nhà bếp nấu súp thì nghe chuông cửa có chút ngoài ý muốn. Cô ở đây hơn một tuần, chưa từng có khách đến thăm, suy nghĩ một chút, hẳn là học trưởng quên mang chìa khóa rồi, nhưng —— ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường. Mới năm giờ, sao hôm nay anh ấy tan việc sớm vậy?

Vừa nghĩ vừa đi, nhưng người còn chưa đi tới cửa, thì cửa đã mở ra.

"Vào đi."

"Học trưởng ——" Mạnh Giai có chút kinh ngạc mà nhìn người chạy đến trước mặt mình, cô ngạc nhiên nghi ngờ ánh mắt nhìn về phía Giang Dĩ Thành đang đổi giày.

"Bạn của anh, Trần Tử Hàn."

"Trần tiên sinh, xin chào." Cô thu hồi kinh ngạc, rất có lễ phép mà chào hỏi.

Trần Tử Hàn vừa vào cửa thì bắt đầu quan sát cô.

Nhìn bộ dáng của cô ấy, nhiều lắm là hơn hai mươi, mái tóc dài buông xuống, khuôn mặt trắng sáng, cả người thực gọn gàng nhẹ nhàng thoải mái.

Mặc quần áo ở nhà rộng thùng thình, đeo cái tạp dề hình một bộ phim hoạt hoạ, lúc cười lên có loại cảm giác rất đáng yêu, khiến cho người ta cảm thấy thực thả lỏng.

"Học muội này tôi chưa từng gặp qua." Trần Tử Hàn cực kỳ xác định, "Cô ấy là học muội của cậu lúc nào?" Anh bắt đầu hoài nghi bạn tốt trâu già gặm cỏ non, giết hại hậu bối.

" Lúc năm thứ nhất đại học đã biết, " Giang Dĩ Thành ngừng lại, "Khi đó cô ấy học cao trung." Vốn chỉ là một đoạn nhạc đệm của cuộc đời, sau lại biến thành giọng chính, số mạng có đôi khi là cái gì đó rất kỳ diệu.

Anh lập tức dùng một ánh mắt không giống vậy mà quan sát bạn tốt lần nữa, cuối cùng chậc chậc hai tiếng. "Không nhìn ra, cái tên này thật khó chịu." Vậy mà che giấu kỹ như vậy.

"Chúng tôi không lui tới nhiều lắm." Giang Dĩ Thành nói thật. Hai người vẫn chính là thản nhiên, thỉnh thoảng đụng phải thì chào hỏi, sau đó cô thi đậu đại học mà anh đang học, cũng không phải là học muội trực thuộc của anh, đương nhiên sẽ không cố ý lui tới.

Trần Tử Hàn lập tức khi dễ anh, nghĩ thầm, không lui tới nhiều lắm, bây giờ thì cho người ta đến nhà mình ở trọ.

Ánh mắt của Mạnh Giai di chuyển qua lại giữa hai người, rốt cục cũng không nhịn được mà lên tiếng, "Tôi và học trưởng có quan hệ gì nhất định phải điều tra nguyên nhân sao?" Cô có chút không hiểu.

"Đang làm gì mà thơm vậy?" Giang Dĩ Thành đi về nhà bếp nhìn một chút, rất tự nhiên mà giúp cô đem một luồng tóc ở bên gò má dịch ra sau tai.

"Đang nấu súp." Cô nói xong lại không nhịn được mà mỉm cười, "Em hầm cách thủy đã sáu giờ rồi đấy."

Nhìn hành động giữa hai người, trong lúc bất chợt Trần Tử Hàn rất hâm mộ, lại có chút ghen tỵ, còn có chút không hiểu là cảm thụ gì. Bạn của mình, thậm chí có việc lớn như vậy mà mình không biết, lúc này là không xem anh như anh em chứ sao.

"Hai người ngồi trước, em đi làm mấy món ăn." Mạnh Giai cười với hai người, rồi xoay người trở về nhà bếp tiếp tục làm việc.

Vừa thấy cô rời đi, Trần Tử Hàn chợt túm lấy bạn tốt, nghiến răng bức cung nói: "Thành thật khai ra, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Hất tay của anh ấy ra, Giang Dĩ Thành đưa tay nới lỏng cà vạt, ngồi xuống ghế sa lon, còn chưa cầm ly nước, thì lại bị người ta đè, bất đắc dĩ, anh chỉ có thể đầu hàng.

"Được, tôi nói."

"Coi như cậu thức thời."

"Năm đó cô ấy bị côn đồ chặn đường bắt chẹt, tôi đi ngang qua nên cứu cô ấy, sau đó thì biết nhau." Giang Dĩ Thành báo cáo đơn giản.

"Không nghĩ tới là tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân." Trần Tử Hàn cười cực kỳ mập mờ.

Giang Dĩ Thành háy anh ta một cái. Nhớ lại, năm đó dáng vẻ Mạnh Giai có vẻ yếu đuối, giống như ngày hôm qua vậy.

Câu cổ của bạn tốt, Trần Tử Hàn giảm thấp giọng nói xuống nói lên nghi vấn, "Đã có bắt đầu tốt đẹp như vậy, sao cậu còn chưa có thuận lợi? Nói thật ra đi người anh em, tôi đã sớm hoài nghi phương diện nào đó của cậu có bệnh nên không tiện nói ra, cậu hãy thành thật nói ra, có phải như vậy không ?" Câu trả lời của anh lại là cho bạn tốt một đấm vào ngực.

Trần Tử Hàn khoa trương mà che ngực, kêu thảm một tiếng, "Mưu sát hả."

"Thôi đi." Giang Dĩ Thành duỗi chân đá anh ấy một cước, để cho anh nghiêm chỉnh chút.

"Học trưởng, anh và Trần tiên sinh có muốn uống bia trước hay không?"

Trần Tử Hàn nháy mắt với bạn tốt, "Thật sự rất hiền lanh nha."

Giang Dĩ Thành cười , cất giọng nói: "Đựơc, em không cần nấu quá nhiều, ba, bốn món ăn là đủ rồi."

"Biết." Chỉ chốc lát sau, Mạnh Giai đã bưng mấy món đồ nhắm đến phòng khách, đặt lên trên bàn trà, lại đem mấy lon bia tới.

"Học muội cũng phải uống chung nhé?" Trần Tử Hàn giơ bia tay trong hỏi.

Cô cười lắc đầu, "Không được, tôi không quen uống cái này."

"Vậy em quen uống gì?" Trần Tử Hàn thuận miệng hỏi.

Không nghĩ tới câu trả lời của Mạnh Giai lại làm cho anh ấy bị sặc.

"Rượu trắng." Cô cười ho hai tiếng, bổ sung: "Đổi nước."

Trần Tử Hàn ho lợi hại hơn.

Giang Dĩ Thành cũng không nhịn được cười. Cô vẫn chính là cô gái rất thú vị.

Đợi Mạnh Giai trở về nhà bếp tiếp tục nấu ăn, Trần Tử Hàn thật vất vả mới ngừng ho khan, giọng nói mang theo mấy phần xúc động nói: "Tiểu học muội này của cậu thật là không thể nhìn bề ngoài." Lại còn là người ranh mãnh.

"Về sau cậu sẽ biết."

Trần Tử Hàn dùng sức gật đầu. Cũng đúng, cô gái có thể khiến cho anh em nhà mình động lòng, đúng là không thể quá bình thường.

Không lâu sau, Mạnh Giai lại bưng tới một mâm sườn kho tàu, còn rất nghiêm trang mà nhắc nhở, "Học trưởng, Trần tiên sinh uống bao nhiêu cũng không sao, nhưng anh chỉ có thể uống ba lon, không thể nhiều hơn."

"Tại sao?" Trần Tử Hàn quả thật tò mò.

Giang Dĩ Thành chẳng qua là thản nhiên nhìn cô, cũng không nói chuyện.

Mạnh Giai trả lời như chuyện đương nhiên, "Tôi hiện tại ở chỗ của học trưởng, nếu như tôi không ở đây, đương nhiên là không cần lo."

Bà nội nói đàn ông say rượu là dễ dàng mất lý trí nhất, con gái phải học để bảo vệ mình.

Ánh mắt của Giang Dĩ Thành sâu kín di chuyển.

Trần Tử Hàn không hiểu mà há miệng, chợt hiểu đựơc ý trong lời nói của cô, không nhịn được mà cười, rồi dùng sức vỗ vỗ một bên bả vai của bạn tốt, gật đầu nói: "Tiểu học muội lo lắng là đúng." Khó trách Dĩ Thành đến giờ còn không có thuận lợi, ha ha.

Anh tỉnh bơ mà hung hăng nghiền chân của bạn tốt.

Cố gắng duy trì vẻ mặt tự nhiên, chờ Mạnh Giai rời đi, thì Trần Tử Hàn lập tức kêu đau, "Cậu đặt chân cũng quá hung ác đi."

"Hừ." Giang Dĩ Thành tiếp tục uống bia, lạnh lùng liếc anh chàng một cái.

"Là tiểu học muội nói, cậu có bản lãnh thì phát về phía cô ấy đi."

Anh tự tay lấy bia, Trần Tử Hàn lanh tay lẹ mắt mà đè lại.

"Tiểu học muội nói, chỉ có thể ba lon, uống nữa thì vượt chỉ tiêu." Anh vừa nói vừa nhịn cười, nhịn đến mức hai vai run lên.

Giang Dĩ Thành có chút không được tự nhiên mà chuyển ánh mắt. Thật là —— thua cô rồi.

Mang món súp cuối cùng lên bàn, Mạnh Giai cũng ngồi vào bàn trà bên kia bắt đầu ăn cơm.

"Tiểu học muội, tại sao em lại tới ở chỗ của Dĩ Thành?" Anh thật sự rất tò mò, mới vừa rồi anh đã cảm thấy nội tình không đơn giản.

Mạnh Giai suy nghĩ một chút mới nói: "Một vài nguyên nhân riêng, tôi không tiện nói ra, xin lỗi nha, Trần tiên sinh."

Trần Tử Hàn đương nhiên mất mặt mà sờ sờ lỗ mũi.

Giang Dĩ Thành gắp một miếng cà xào vào trong chén cô.

"Cám ơn học trưởng."

Trần Tử Hàn phát hiện, nếu như không ai chủ động mở miệng, thì tiểu học muội này chắc là sẽ không nói chuyện, chỉ im lặng mà ăn cơm của mình, tao nhã mà phép tắc, vừa nhìn chính là nhận đựơc giáo dục tốt.

Nhìn lại bạn tốt một chút, ánh mắt nhìn về phía cô ấy luôn là không tự chủ mà mang theo cưng chìu, chỉ sợ trừ người trong cuộc, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra anh có ý với cô.

Đôi mắt đi lòng vòng, Trần Tử Hàn di chuyển về phía vị trí của bạn tốt, tiến tới rỉ tai với anh, "Người anh em, trận chiến này đánh không đựơc tốt đâu."

Giang Dĩ Thành gật đầu một cái, bày tỏ mình đã biết từ lâu.

Mắt phượng xinh đẹp của Mạnh Giai như có điều suy nghĩ, di chuyển giữa hai người đàn ông này, sau đó khẽ nghiêng đầu, có phần hiểu ra.

Bên cạnh học trưởng vẫn không có phụ nữ, chắc không phải là vì anh ấy yêu đàn ông chứ?

Vốn là ánh mắt trầm tĩnh mà đột nhiên sáng người, cười híp mắt nhìn hai người đàn ông ở đối diện.

Giang Dĩ Thành chợt lạnh run, có loại dự cảm không may.

Sau khu tiễn chân Trần Tử Hàn nâng cốc cơm no, thì bộ dạng của Mạnh Giai ra vẻ "con nít tò mò " ngồi vào bên cạnh học trưởng, nháy mắt quan sát anh.

Anh nhíu mày, chờ cô mở miệng.

Sau khi chuẩn bị hơn nửa ngày, cuối cùng cô cũng quyết định nói thẳng."Học trưởng, có phải anh thích Trần tiên sinh không?" Thật ra thì anh là cong à.

Mặt Giang Dĩ Thành nhất thời tối thui. Rốt cuộc là cô kiếm đâu ra cái đáp án quỷ quái đó vậy?

Vừa thấy sắc mặt anh không tốt, Mạnh Giai không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, lui về phía sau lặng lẽ di chuyển đi, sợ hãi nói: "Em chỉ là thấy anh và Trần tiên sinh rất thân thiết. . . . . ." Vừa thấy anh giơ tay, cô lập tức ôm đầu, khoa trương mà thét chói tai, "Học trưởng, em sai rồi, đừng đánh em."

Anh dở khóc dở cười, cúi đầu nhìn tay của mình một chút, sau đó đi thịt huyệt Thái Dương.

"Mạnh Giai." Anh đè nén tâm tình, cố gắng mở miệng dịu dàng.

"Học trưởng." Cô đáng thương nhìn quanh từ trong khe cánh tay, "En không phải cố ý."

"Anh không thích đàn ông."

"Thật ra thì yêu đều thiêng liêng, cho dù là đàn ông. . . . . ." Mạnh Giai không nhịn được mà biểu đạt lập trường của mình, nhưng mà giọng nói lại càng lúc càng nhỏ, bởi vì đỉnh đầu của học trưởng bốc khói. Cô lập tức nhận tội đền tội, "Em sai rồi, học trưởng, đừng nóng giận."

Giang Dĩ Thành hít sâu một hơi. Con tiểu bạch thỏ này ở Mĩ bốn năm rốt cuộc là học xấu rồi, khó trách phương diện nào đó cũng không hiểu biết, thì ra là thông minh của cô đều dùng ở chỗ khác.

Thật sự là lo lắng cho tiền đồ. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.