Nuôi Heo Trong Hậu Cung

Chương 44: Phương thứ dụ dỗ nàng dâu chính xác




Trở về Đào phủ, ngày ngày không thoải mái như những ngày trước. Vương ma ma mỗi ngày xốc lại phần tinh thần nhìn chăm chú nàng, thao thao bất tuyệt nói nàng phải nhớ kỹ phải quản lý đông cung như thế nào, quản giáo sườn phi cơ thiếp như thế nào, liệt kê một loạt so với tóc của nàng còn dài hơn, mỗi ngày trước khi ngủ, Thúy Lan thay nàng chải tóc, Vương ma ma đứng ở một bên nhìn chằm chằm.

Càng khó chịu là bởi vì nàng tiến cung ngày ngày ăn uống tuỳ thích nên gần đây lên cân chút, hơn nữa nàng từ bé khẩu vị rất tốt. Vương ma ma nhìn lo lắng, sợ nàng mập như quả cầu, liền hạ lệnh đem thức ăn mỗi ngày của nàng giảm phân nửa, chỉ còn lại rau dưa, một chút thức ăn mặn.

Ngoài ra, Vương ma còn mang tới thư phòng nàng rất nhiều loại sách, những chỗ cần chú ý còn lấy bút hoạ lên. Đào Nguyệt An nhìn tới liền nhớ lại chuyện mình và Tần Sở Minh làm, mặt liền đỏ như trái táo. Nửa là xấu hổ, nửa là ngượng ngùng.

Vốn là lúc luyện tập chỉ cần một cái làm không tốt thì Vương ma ma sẽ không thêm để ý tới ánh mắt khẩn cầu của nàng, lệnh cho Thúy Lan, Thúy Trúc bưng toàn bộ điểm tâm của nàng xuống dưới.

Vì thế, Đào Nguyệt An trời vừa tối liền đói bụng đến choáng váng đành lên giường nghỉ sớm. Nghĩ đến trông thấy Chu công có thể quên đi đói khát, nhưng nửa đêm thường thường bị đói đến đau bụng, khó chịu.

Mà bên kia, kẻ được Phong Hoà đế tự mình phê chuẩn việc điều binh thì cáo bệnh không để ý tới triều chình, hơn nữa Đào Tương cố ý nói thêm vào, sự tình liền trì hoãn xuống dưới. Tần Sở Minh đơn giản mỗi ngày hoa quả, điểm tâm, trà trộn vào Đào gia nghe lén.

Nhắc đến chuyện Hồi tộc lại dong dài như lão bà bà nào là cùng thuộc hạ thảo luận xem làm như thế nào để tiêu hủy chứng cứ phạm tội, che đậy khuyết điểm. Người nào hắn (Đào Tương) xem không vừa mắt, không thể lưu lại. Chuyện Tây Bắc náo động phải mai phục trên đường, rồi từ đâu chiêu mộ được thích khách.

Còn có thuộc hạ của hắn (Đào Tương), hồi tộc đầy tâm ý mang đến quyển sách quý tặng, hy vọng có thể được Đào Tương chỉ giáo, hoặc là xem ai đó không vừa mắt, cảm thấy hắn có vấn đề, có thể là Thái Hậu hoặc là Sở vương.

Mấy ngày lien tiếp đều nói chung 1 vấn đề khiến Tần Sở Minh chán đến chết gặm quả táo, lỗ tai đều sinh kén.

Đào Tương nói xong công việc thường ngày, cùng lão ma ma bắt đầu nói chuyện.

"Vương cô nương ngược lại là một có hiểu biết, nhưng lão nô gần đây chẳng biết tại sao, đột nhiên có chút bận tâm, dù sao diện mạo của nàng kia... thật sự có chút dụ dỗ."

"Ngươi là sợ Nguyệt An không tranh lại nàng?"

"Ngài cũng biết... Tiểu thư chính là cái tính tình kia. Trừ bỏ một ngày ba bữa, chuyện khác một chút cũng không để bụng, lão nô gần đây dạy nàng hầu hạ thái tử như thế nào, này sách nhỏ mang tới bao nhiêu ngày rồi, còn không có thuộc. Lão nô cũng là trong lòng phát sầu."

Đào Tương một hồi trầm mặc, sau nói, "Chỉ cần Nguyệt An sinh được trưởng tử."

...

Tần Sở Minh nằm ở trên nóc nhà, gió đêm thổi lành lạnh, chợt nhớ tới, chính mình tựa hồ sau tiệc rượu trong cung khi kết thúc, đã lâu không thấy Tiểu Hạ Nguyệt.

Đào Nguyệt An ban đêm tỉnh lại, đói bụng đến mức dạ dày bắt đầu quặn đau, nghĩ đi phòng bếp thức ăn trộm chút lót bụng. Nàng tùy tiện khoác kiện xiêm y, lén lút mở cửa, lặng lẽ thừa dịp bóng đêm hướng phòng bếp đi.

Tần Sở Minh ghé vào trên nóc nhà đứng ngồi không yên, vụng trộm xốc miếng ngói bên trong xem.

Thấy nàng lén ra cửa, liền đi theo. Muốn tiến trước nói chuyện, lại không dám, sờ sờ dấu răng chính mình trăm phương nghìn kế lưu lại ở trên xương quai xanh, cắn răng một cái, tránh ở trên nóc nhà bếp nhìn vào bên trong.

Đào Nguyệt An vào phòng bếp, phần lớn những nha đầu phụ bếp đều nghỉ ngơi, liền thừa một hai bà bà coi chừng đêm.

"Gặp qua đại tiểu thư." Ma ma chào nàng qua loa, cây quạt trên tay còn quạt canh gà trên bếp lò, mùi thơm kia theo khe hở xông tới, khiến Đào Nguyệt An tâm thần nhộn nhạo.

"ma ma, ngài đang làm cái gì a..." Đào Nguyệt An nuốt nước miếng, nàng si ngốc xốc màn che lên, một trận khói trắng lẫn vào mùi thơm gà ác đậm đà.

Ma ma dùng chiếc đũa đụng gà ác, thấp giọng lẩm bẩm, "Thịt này tại sao còn chưa nát vụn." Nghe Đào Nguyệt An câu hỏi, đáp, "Lão gia gần đây chính vụ bận rộn, phu nhân cố ý phân phó phòng bếp chưng gà ác canh, cho lão gia bổ thân mình."

"Nga." Đào Nguyệt An đứng bất động, liền nhìn chăm chú gà ác, hai mắt long lanh giống sao trên trời.

Ma ma đậy nắp nồi lại, đun thêm củi, lại bị ánh mắt của Đào Nguyệt An làm cho khó xử thật sự chịu không nổi, khổ sở nói, "Đại tiểu thư, đây là canh cho lão gia, ngài đừng làm khó dễ lão nô."

Đào Nguyệt An sâu hít sâu mùi thơm ngát, đói bụng dạ dày càng đau, vì thế ủy khuất nhìn ma ma, còn lời thề son sắt so cái một thủ thế, " ma ma, ta chỉ thử một ngụm, một ngụm nhỏ thôi."

"không được, đây là phu nhân giao phó. Ngài nếu muốn uống, hãy nơi với phu nhân nói một tiếng, có sự chấp thuận, lão nô thật sự không dám động vào canh lão gia." Ma ma che chở ở nòi canh giống gà mẹ che chở con gà con, sợ nàng xông lên uống một hớp, "Lão gia ngày thường kiêng kị nhất người khác động đến đồ ăn của ngài ấy, ngài thì sẽ không có việc gì, nhưng lão nô còn một nhà già trẻ cần nuôi, thật sự không dám làm việc này."

Đào Nguyệt An chán nản xoa bụng, cúi đầu khiến Tần Sở Minh trên nóc nhà một trận đau lòng, nàng đột ngẩng đầu, lại mắt sáng như sao hỏi "Kia ma ma, ngài còn cái khác ăn được không?"

"Còn có chút bánh bao nguội bữa tối còn dư." Ma ma vừa nói ra miệng, nhớ tới lời Vương ma ma giao phó liền nghĩ muốn cắn đầu lưỡi, vội vàng đổi lời nói, "không có, đều thu thập hết rồi."

Đào Nguyệt An đem câu nói kế tiếp tự động bỏ qua, bước nhanh chạy đến trên lồng bàn, nhẹ tay nhẹ xốc lên, bên trong còn có mấy cái bánh bao trắng, đều đã nguội lạnh, cứng ngắc.

Đào Nguyệt An vừa định lấy một cái, ma ma kia liền sợ níu tay nàng lại, như lâm đại địch khép lại che, vẻ mặt áy náy tươi cười, "không phải lão nô không cho ngài ăn, chỉ là Vương ma ma ra lệnh, nếu chúng ta lén cho đại tiểu thư ăn, ngày mai sẽ thu dọn đồ đạc ra khỏi phủ, cháu ngoại lão nô còn nhỏ, con dâu sữa không đủ, chỉ đành dựa vào tiền lương của lão nô để mua sữa dê. Đại tiểu thư xin thương xót, đừng làm khó dễ lão nô, lão nô van xin ngài."

Đào Nguyệt An nhìn bánh bao cứng ngắc bị lão ma ma cướp đi lưu luyến không rời, trên tay lưu lại cảm xúc còn sót lại 

Ma ma sợ tiếp tục sẽ xảy ra chuyện, vội vã tiễn nàng đi ra ngoài, "Đêm đã khuya, đại tiểu thư đi ngủ sớm một chút. Bằng không ngày mai lại không có tinh thần, lão nô còn phải đưa canh cho lão gia, không tiện tiếp đãi đại tiểu thư."

Đào Nguyệt An bị đẩy ra, ma ma đóng cửa lại, nàng không cam lòng vỗ hai cái, ngồi ở cửa. Lúc nãy đói bụng nhớ đến thức ăn còn có động lực đi đường hiện tại đói bụng chân như nhũn ra, chuyển cũng không muốn chuyển.

Nàng ôm đầu gối nắp nhìn lên ánh trăng giống như bánh trứng tròn trịa nàng khẽ cười. Đào Nguyệt An choáng hoa mắt, mơ mơ màng màng thấy Tần Sở Minh... Trong tay, trong tay có một trái táo.

Đào Nguyệt An không ngừng bận rộn đem quả táo đoạt lại gắt gao cầm lấy, cũng không để ý rửa hay chưa, liền trực tiếp cắn một cái.

Nước ngon ngọt theo thịt quả tràn ra, chỉ cảm thấy vạn vật yên lặng, trong mắt nàng chỉ còn lại quả táo, ngay cả khi Tần Sở Minh đem nàng lén ôm ra Đào phủ cũng không phát hiện.

Khi nàng chậm rì rì lấy lại tinh thần thì mới phát hiện mình ngồi ở trên băng ghế, Tần Sở Minh khuôn mặt nhu hòa lại đau lòng xem nàng si mê gặm thịt táo tí xíu trên hột. thật sự là mấy ngày không cho phép ăn đồ ngọt, đồ ăn đều là nước nấu thả tí xíu muối, miệng không có hương vị, ăn cái gì cũng thơm ngọt.

Tần Sở Minh muốn đem hột rút, Đào Nguyệt An còn lôi kéo không chịu buông, hắn đành nói, "Ta sai người hầm canh cho nàng uống."

Nghe được, Đào Nguyệt An chợt xúc động lệ nóng quanh mắt, trong mắt long lanh, tay cũng buông lỏng, "thật sự có canh sao?"

" Ừ." Tần Sở Minh vừa nói, lão mụ tử Tôn Sách không tình nguyện dùng chân đá văng ra cánh cửa, bưng một bát canh gà bước vào, tức giận "Phanh " một tiếng đặt ở nàng trước mặt.

Tần Sở Minh vừa rồi còn nhu hòa thần sắc chớp mắt sắc bén, trừng Tôn Sách khiến hắn sợ hãi lui hai bước, học kiểu mỉm cười của tiểu nhị, "Đào cô nương chậm rãi uống, đây là Vương gia sai phòng bếp chuẩn bị cho ngài."

Tôn Sách vừa đi, Tần Sở Minh lại trở nên nhu tình bốn phía. hắn nâng chén canh, vừa định ôn nhu bưng qua, Đào Nguyệt An tựa như quỷ chết đói, gấp gáp tiếp nhận, dùng múc một muỗng lớn cho vào miệng. không ngờ còn nóng bị phỏng nước mắtrơi xuống, nếu không Tần Sở Minh tiếp được chén trong tay nàng đã bị rớt xuống đất.

"Uống chậm một chút." Tần Sở Minh cầm chén đặt ở lòng bàn tay mình, dùng thìa múc chút canh, nhẹ nhàng thổi thổi đưa qua.

Đào Nguyệt An đã lâu chưa ăn qua thịt, lại bị Vương ma ma bỏ đói mấy ngày nay, bỗng nhiên trong lòng ê ẩm, không khỏi cảm động, không thèm so đo việc xấu của hắn trước kia, tùy hắn đút, lấy khăn lau miệng cùng căm bị nước canh rơi xuống.

Miệng nhỏ không ngừng mở ra chờ hắn đút, bộ dạng ngoan ngoãn khéo léo, Tần Sở Minh tim đập rộn ràng cảm giác hạnh phúc tràn đầy. chận rãi đem canh cùng thịt gà trộn chung rồi đút cho nàng.

Khắp phòng không khí hòa hài, Tôn Sách mang thêm điểm tâm bước vào nhìn chỉ còn xương cùng nước canh, không nhịn được hỏi, "thật có thể ăn."

Lập tức phá vỡ không khí tốt đẹp mà Tần Sở Minh trăm phương ngàn kế tạo một chút cũng không để lại. Tôn Sách sau gáy chợt lạnh, tự biết gây họa thấy tàn nhẫn trong mắt Tần Sở Minh thì nhanh chóng bỏ chạy.

Đào Nguyệt An có chút ngượng ngùng sờ đầu, "Ta giống như ăn nhiều lắm." Lời tuy nói như vậy, nhưng ánh mắt lại đầy khát vọng nhìn xếp bánh đậu xanh.

Đôi mắt ngấm ngấm nước ngước lên nhìn hắn, Tần Sở Minh trong lòng còn ngọt hơn so với điểm tâm chạy nhanh lắc đầu, "không nhiều lắm, ta vừa mới ôm nàng đến đây, nàng gầy đến mức trên người toàn xương đâm ta đau." Vừa nói, ý thức được tự mình nói sai, lập tức câm miệng, nhưng Đào Nguyệt An cũng không phát hiện mình bị sỗ sàng, theo bản năng tìm đối tượng có thể tâm sự đem ủy khuất mấy ngày này nói hết ra, "Nhưng ma ma... ma ma nói ta rất mập, đã lâu không cho ta ăn canh ăn thịt, chạm vào điểm tâm. Ta mấy ngày nay cũng chưa được ăn no."

"Béo?" Tần Sở Minh nhìn tiểu trư yếu đuối mỏng manh, ánh mắt biến thành sắc nhọn, gương mặt hồng phấn biến mất thay vào đó là loại tái nhợt như bị bệnh lâu ngày. hắn khẳng định nói, "không mập, nàng một chút không mập. Đừng nghe ma ma nói bừa, học nữ hài tử trong kinh thành giảm béo, đói bụng hại thân mình còn không được tích sự gì."

"thật vậy chăng?" Đào Nguyệt An kích động giữ chặt Tần Sở Minh, biến thành tiểu hổ, khiến hắn thụ sủng nhược kinh, tim đập đều tựa như ngừng nửa nhịp, theo bản năng thấy nàng cầm lấy tay bản thân, khẩn trương đến nói không rõ ràng, "thật sự, nàng trước kia rất dễ nhìn." nói xong nhịn không được mặt đỏ tim đập dồn dập, thêm một câu, "... thật tốt xem, không cần phải giảm béo, ta đều thích." nói xong vừa nói, thanh âm càng ngày càng nhỏ, giống muỗi ong ong kêu.

Giống như rốt cục cũng có người hiểu được nỗi khổ của mình Đào Nguyệt An cảm động, lời thổ lộ phía sau tự nhiên không nghe rõ. Đột nhiên cảm giác được, Tần Sở Minh không xấu như nàng nghĩ.

Tần Sở Minh thừa dịp đổ dầu vào lửa, đem điểm tâm giao cho nàng, dụ dỗ nói, "Ăn nhiều chút. Nếu về sau, ma ma không cho nàng đồ ăn, ta đây sẽ mang đến cho nàng, ta cái gì cũng có."

Đào Nguyệt An cẩn thận cầm dĩa bánh, miệng nhét đầy, vội vã gật đầu không ngừng. Tần Sở Minh thấy nàng đồng ý, cao hứng suýt nữa hoa chân múa tay vui sướng, hậu tri hậu giác phát hiện, đây mới là phương thức dụ dỗ nàng dâu hiền chính xác.