Nương Tử Bán Thân

Chương 4



Phong Ly Phách sắc mặt vô cùng khó coi.

Hắn vốn tính toán thờ ơ lạnh nhạt, cho nữ nhân kia một chút giáo huấn, để cho nàng hiểu trước khi giúp người khác phải xem mình có bao nhiêu cân lượng, nhưng mà sự kiên trì của hắn cũng chỉ có thể dùng đến khi con quỷ háo sắc kia đem cái tay chó chết của hắn chạm vào nàng, cảm giác giống như đồ vật thuộc sở hữu của mình bị kẻ khác mơ tưởng, hắn vô cùng, vô cùng khó chịu.

“Ngươi... Là ai?” Đỡ cánh tay đã mất cảm giác, Hứa Thiện Hào lắc mông trốn phía sau người làm, ánh mắt run sợ nhìn chằm chằm nam tử mặt lạnh từng bước một tiến tới gần.

Trên người đối phương bừng bừng tỏa ra lửa giận làm hắn không tự chủ run rẩy, chỉ là ỷ thế bản thân đông người, hắn rất nhanh lại khôi phục sắc mặt cao ngạo lúc trước.”Ê, bản công tử hỏi ngươi, ngươi điếc phải không...”

Một ánh mắt bắn thủng không khí xuyên tới, đầu lưỡi Hứa Thiện Hào giống như bị mèo cắp mất, lập tức im miệng.

“Ầm ỹ cái rắm...! Ngươi còn không mau cút ra!” Phong Ly Phách nói xong, không nhịn được đem tầm mắt chuyển qua bóng dáng màu trắng đang bận rộn trên mặt đất.

Nàng lại đang giở trò quỷ gì! Anh hùng cứu mỹ nhân tới đây giải cứu nàng, há có thể đoán được nữ nhân này hồi báo hắn chính là đưa lưng về phía hắn bận... Nhặt hoa vương trên đất? Đè nén tức giận, hắn đanh giọng nói: “Nữ nhân ngốc, tới đây!”

Nhưng mà đương sự cũng không có nghe thấy tiếng hắn, vẫn khom lưng như cũ cuống quýt nhặt những bông hoa đáng thương tội nghiệp kia.

Những thứ hoa này đáng thương lắm mà! thậm chí có nụ hoa mới chớm nở, liền bị những ác nhân kia một cước đạp nát rồi, cả đời ngắn ngủn cứ như vậy kết thúc, thật thê thảm đó!

Cơ Nhi khổ sở nhặt hoa lên, một đóa một đóa, đặt trong giỏ hoa, hồn nhiên chưa phát giác nam nhân gọi tên nàng phía sau giờ phút này lửa giận lan tới phương trời nào rồi.

“Các ngươi còn đứng lỳ ra đấy làm gì? Mau bắt nữ nhân kia lại cho ta!” Hứa Thiện Hào ra lệnh một tiếng, một tên gia đinh đến gần Cơ Nhi, thô lỗ bắt lấy nàng, Cơ Nhi hoảng sợ, giỏ hoa cũng rơi xuống đất.

“Những bông hoa này... A, thật là đau, ngươi không cần kéo mạnh như thế chứ!”

Cơ Nhi bị người dùng lực kéo đến bên cạnh Hứa Thiện Hào, Hứa Thiện Hào không chút khách khí nắm lấy cằm nhỏ xinh của nàng, Cơ Nhi đau đến cau mày từng trận.

Nữ nhân này cùng nam nhân kia ra tay đả thương hắn hiển nhiên là có quan hệ, chưa từng có kẻ nào dám đối với hắn hô to gọi nhỏ! Hiện tại nữ nhân này rơi vào tay hắn, hắn cũng không tin tên nam nhân kia dám đối với hắn như thế nào.

“Ngươi là thứ chó má gì dám kêu bản thiếu gia cút? Hừ! Ta chẳng những không tránh, mà còn tự tay sờ nàng đó.”

Cơ Nhi hai hàng lông mày vặn đến cơ hồ muốn xúm lại rồi. Người này thật đáng ghét, ở trên mặt nàng vừa sờ vừa bóp, làm cho nàng thật không thoải mái cũng rất đau nữa.

“Không tệ, da thịt này vừa trơn lại vừa non, cũng không biết những địa phương khác có hay không cũng giống vậy a...”

Hứa Thiện Hào làm bộ muốn hướng tới trước ngực nàng, đang ở lúc hắn vươn tay thăm dò thì “xèo xèo” hai tiếng, một thanh đao nhỏ không biết ở đâu ra thẳng tắp bay về hướng hắn, tinh chuẩn tới mức xuyên qua giữa khe hở của Cơ Nhi và Hứa Thiện Hào, thanh đao sắc bén xém chuẩn một nhúm tóc của Hứa Thiện Hào, khảm chắc nịch vào tường đá loang lổ.

Chỉ là một ít công phu, Hứa Thiện Hào sợ tới mức tắm mồ hôi lạnh, hô hấp cũng quên thở nữa.

“Lớn... Lớn mật, ngươi...”

Không ai chú ý tới Phong Ly Phách là thế nào ra tay, chỉ biết là trong lúc Hứa Thiện Hào còn đang ăng ẳng kêu lên, thì từng tên gia đinh thẳng tắp ngã xuống, vẫn còn đang mờ mịt kêu đau oai oái, hai nữ nhân được dịp tránh thoát, sợ hãi ôm chặt lấy nhau.

“Ta đã cảnh cáo ngươi, không cho phép lại dùng tay chó của ngươi đụng nàng!”

Phong Ly Phách chán ghét cùng hắn nói nhảm nhiều lời, trực tiếp chế trụ cánh tay của hắn đang nắm tay nữ nhân ngốc kia, răng rắc, liền nghe được tiếng tru thảm thiết của Hứa Thiện Hào.

Tay còn lại cũng không còn nhàn rỗi, Phong Ly Phách tiến lên vòng lấy thắt lưng Cơ Nhi, thuận thế, ôm nàng vào trong ngực.

Lông mày nàng nhéo lại vì đau, vẻ mặt kia làm cho hắn cực kì không vui, hai má bị nắm đỏ càng làm cho hắn tức giận bừng bừng, tay giữa Hứa Thiện Hào lại gia tăng thêm lực, nhưng thanh âm nói chuyện với Cơ Nhi vẫn không dễ nghe chút nào.”Bảo ngươi không cần nhiều chuyện, ngươi nhất định phải gà mẹ tới giúp một tay, đáng đời ngươi bị chó cắn đau!”

Cơ Nhi xoa xoa gò má hồng hồng, không nhịn được đau đớn rụt xuống.

“Ngươi đúng là tự tìm phiền toái, trở về nhớ lấy thuốc ta đưa ra thoa, rất nhanh cũng sẽ không đau nữa.” Giọng điệu mặc dù hung, Cơ Nhi lại nghe được hắn thật ra rất quan tâm nàng, ngoan ngoãn gật đầu.

Một tiếng rên thống khổ khiến nàng tò mò quay đầu nhìn lại. Ơ, cái nam nhân này mới vừa bắt nàng thế nào khuôn mặt đã trắng bệch rồi?

“Phách, dáng vẻ hắn giống như rất thống khổ...”

“Ta chuẩn bị muốn bẻ gảy một cái tay của hắn, ngươi nói hắn có đau hay không?” Nàng không phải đang nghĩ xin tha cho hắn chứ?!

Quả nhiên, Phong Ly Phách không có lầm, chỉ thấy nàng sau một khắc lóe đáng thương ánh mắt, khẩn cầu nói: “Phách, ta nghĩ không cần làm thật như vậy nha! Ngươi xem hắn đau đến nước mắt cũng mau chảy ra, tha hắn có được hay không?”

Phong Ly Phách tức muốn ói máu, tên này mới vừa làm cái gì với nàng? Vì nàng muốn thay nữ nhân khác bất bình, bây giờ còn cầu tình cho tên đó?

Hắn bắt đầu hoài nghi nữ nhân này không phải quá độ thiện lương, mà là cực độ ngu xuẩn, không phân rõ cái gì mới là thị phi thiện ác, xem ra hắn ngày sau quản nàng chặt hơn chút mới đúng.

“Công tử, ngươi ngàn vạn lần không thể thả cái tên bại hoại đó, bởi vì hắn, nhà gỗ nhỏ ta cùng muội muội sống nương tựa lẫn nhau bị người ta phá hủy, làm hại chúng ta chẳng những trôi giạt khắp nơi, còn phải chịu đủ hắn ngày nào cũng tới quấy nhiễu, công tử ngàn vạn lần không thể tha hắn nha!”

Hai tỷ muội vẫn im lặng nãy giờ, tỷ tỷ đã không nhịn được tức giận mở miệng, chỉ là phong Ly Phách không buồn để ý tới nàng, chỉ là tập trung toàn bộ sức lực mà nhìn chằm chằm vào Cơ Nhi, muốn nghe một chút nàng nói nên làm thế nào.

“Ngươi... Thế nào hư hỏng như vậy, làm hại người ta thảm như vậy, thực sự quá phận!” Mới vừa nghe xong lời nói của cô nương kia, Cơ Nhi đích xác rất oán giận, chỉ là ở nhìn khuôn mặt cắt không còn giọt máu của đối phương, thái độ Cơ Nhi cũng dần dần mềm nhũn ra. Hắn giống như thật rất đau kìa... Hắn cũng đã bị trừng phạt không phải sao?

“Ngươi có biết mình sai lầm rồi hay không, về sau không thể khi dễ người nữa rồi, biết không?”

Thấy Hứa Thiện Hào gật đầu như bằm tỏi, Cơ Nhi cắn môi, chậm rãi nhìn về phía Phong Ly Phách.

“Phách, hắn đã biết sai lầm rồi, tha cho hắn đi!”

Phong Ly Phách chịu đựng thầm than trong lòng, hắn biết ngay kết cục là như thế này mà!

Tay vừa buông ra, hắn đẩy ngã Hứa Thiện Hào xuống đất.

Ôm cánh tay bị đau, Hứa Thiện Hào chăm chăm nhìn vào bọn họ.”Được lắm, các ngươi nhớ kỹ cho ta, cha ta Hứa Trí Nguyên là đệ đệ ruột của Huyện thái gia, các ngươi lại dám làm bị thương ta, ta nhất định...”

Cho là hắn như chó dại sủa bậy, chân mày Phong Ly Phách cũng không buồn nhúc nhích.

Chuyện cười, đương kim Vương gia đối với Ngạo Ưng Bảo bọn hắn cũng kính sợ ba phần, hắn sẽ sợ hãi một Huyện lệnh gia nho nhỏ sao? Trong khi hắn đang khinh bỉ, đồng thời, mí mắt hắn đột nhiên nhảy lên. Thế nào, lại có chuyện gì chẳng lành sắp xảy ra sao?

“Thùng thùng!” tiếng hai đầu gối chạm đất từ phía sau truyền đến.

Hắn biết ngay lại có chuyện không hay rồi.

“Phách, van cầu ngươi...

“Không thể, ngươi đừng mơ tưởng ta sẽ đáp ứng.”

“Phách, ta biết rõ ngươi tốt nhất, làm ơn được không...”

“Nhầm, ta một chút cũng không tốt, cho nên không được là không được.”

“Liền lần này, làm ơn đi mà..., họ đáng thương như vậy, có thể thu lưu các nàng ấy cho tới khi họ tìm được di bà (bà dì) đi mà!”

Hừ! Tìm di bà? Người ta tùy tiện nói đôi câu nàng cũng tin là thật.”Ta nói lần này là lần cuối cùng, ta không muốn chứa chấp họ, ngươi nghe rõ ràng cho ta, nếu để cho ta nghe gặp thanh âm ngươi cầu xin giúp họ, ngươi cũng không cần đi theo ta nữa, đã hiểu chưa?”

Chiêu này quả nhiên là hữu hiệu, Cơ Nhi không có còn dám nhiều lời, chỉ là mắt vẫn nhìn hai bóng dáng phía sau yên lặng đi theo. Nàng biết loại cảm giác không nơi nương tựa đó, bởi vì chính nàng cũng từng trải qua, cho nên khi nàng nghe xong thân thế của Khả Na, Khả Ái, thì càng thêm cảm thấy khổ sở thay cho các nàng ấy.

Nàng rất may mắn, bởi vì nàng gặp được người như Phách, nhưng mà hai tỷ muội các nàng? Mất đi cha mẹ còn khắp nơi bị người khi dễ, tứ cố vô thân, phiêu bạt khắp nơi, so với các nàng ấy, nàng ít ra còn có Hoan Hỉ trấn không phải sao?

Cho nên nàng quyết định.

“Phách, ngươi chứa chấp họ có được hay không?” Lấy hết dũng khí, nàng nói những lời này.

Phong Ly Phách đi đằng trước, cước bộ cũng run rẩy.”Nữ nhân ngốc, ngươi nói lại lần nữa thử xem?” Nàng thật không sợ hắn đuổi nàng đi sao?

“Xin thu lưu bọn họ!”

Dừng một chút, nàng lập tức nói tiếp: “Ta sẽ rời đi, ít đi ta, ngươi cũng sẽ không cảm thấy phiền toái nữa.”

“Ngươi đi? Ngươi có thể đi đi đâu hả?” Đáng chết ngu ngốc, nàng có thể đừng tốt bụng ngu ngốc như vậy nữa không.

Cơ Nhi cố nặn ra nụ cười kiên cường.”Ta có thể trở về Hoan Hỉ trấn, nơi đó còn có Cẩu Nhi và Kê Nhi bầu bạn với ta mà!”

Trái tim Phong Ly Phách vì nụ cười gượng ép của nàng mà co rút đau đớn, hắn cực kì không thích nhìn thấy bộ dáng này của nàng... Rốt cuộc, hắn vẫn giơ cờ trắng đầu hàng.

“Ngu ngốc! Ta có nói ngươi có thể đi sao? Đừng quên ngươi là ta mua về, không có lệnh của ta, ngươi đừng mơ tưởng tự tiện rời đi!” Ngữ khí của hắn lúc này hoàn toàn bất đồng với trước kia, không có mất hứng, chỉ là có chút bất đắc dĩ, thậm chí còn có chút ý vị chấp nhận rồi.

Cơ Nhi mừng rỡ, chẳng lẽ... Chẳng lẽ hắn đã đáp ứng rồi. “Vậy ngươi... Nguyện ý thu lưu các nàng ấy sao?”

Phong Ly Phách lạnh lùng liếc hai người đang chờ câu trả lời của hắn, sau đó khẽ gật đầu, coi như ngầm cho phép.”Muốn đi cùng cũng được, nhưng ta nói trước cho ngươi biết, ta không phụ trách cuộc sống của các nàng...”

“Oa! Quá tuyệt vời, ta biết ngươi tốt nhất mà...” Không cầm được hưng phấn khiến Cơ Nhi vô tình chợt nhảy bổ nhào vào trong ngực Phong Ly Phách, tiếp đó vui vẻ in trên má trái hắn một cái hôn rất kêu.

Bởi vì cử chỉ thân mật bất chợt của nàng mà đứng hình, Phong Ly Phách chỉ còn biết trợn tròn hai mắt nhìn nàng chằm chằm, thật giống như chuyện nàng làm có bao nhiêu kỳ quái.”Nữ nhân, ngươi...” (Oa, ca bị ăn đậu hũ nè. * xấu hổ che...pp)

“Thế nào, ta lại làm sai chuyện gì sao?” Không hiểu hắn vì sao dường như bị dọa ngốc, Cơ Nhi nghiêng đầu hỏi.

Thời điểm nàng ở Hoan Hỉ trấn, vẫn cùng Cẩu Nhi chơi trò này nha! Cẩu Nhi liếm liếm nàng, nàng cũng hôn hôn lại cái trán của Cẩu Nhi, có gì không đúng chứ. Hay là Phách không thích người ta hôn hắn? Ừm, cái này rất có thể đó, xem ra nàng lại chọc giận hắn rồi, haizz...

Trong lúc nàng đang ảo não cực kì, cúi gằm mặt xuống, vẻ mặt Phong Ly Phách đang ngốc hề hề, dần dần chuyển thành suy nghĩ thâm sâu, đáy mắt thoáng qua một tia tâm tình khó diễn đạt thành lời, chỉ là ánh mắt thâm trầm vẫn nhìn chăm chú vào nàng, lặng im không nói...

“Tỷ tỷ, tại sao chúng ta cứ phải đi theo bọn họ chứ?” Khả Ái không hiểu, vị đại ca kia nói rõ ràng không thích hai nàng, tại sao Khả Na tỷ còn lôi kéo nàng khóc lên khóc xuống, chỉ đơn giản là đi theo bọn họ? Còn lừa gạt vị tỷ tỷ kia rằng bọn họ phải tìm di bà, kì quái? Nàng thế nào không biết khi nào bọn họ lại có một di bà nhỉ!

“Khả Ái ngoan, đừng hỏi nhiều như vậy, đi theo tỷ tỷ làm là được rồi.”

Vài cắc bán hoa căn bản là không đủ lo liệu cuộc sống của họ, đấy là còn chưa nói, thỉnh thoàng bị người khi dễ, nàng luôn hi vọng có một vị đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa cứu thoát bọn họ khỏi biển khổ, hiện tại nam nhân đó đã xuất hiện, nhìn cô nương bên cạnh hắn liền biết, công tử này nhất định rất có tiền, nàng không nhân dịp này bám lấy hắn, thì đúng là quá ngu rồi.

Khả Na hâm mộ nhìn chằm chằm người đang ngồi trong quán trọ, được Phong Ly Phách gắp cho một đống đồ ăn trong bát, Cơ Nhi.

Có người bảo hộ cảm giác thật tuyệt, đâu như bọn họ, chỉ có thể vùi dưới tàng cây này gặm bánh bao trắng.

Nam nhân kia từ đầu chí cuối đều hờ hững với hai tỷ muội các nàng, nàng phải làm như thế nào, mới có thể di dời được lực chú ý của hắn đến tỷ muội họ đây?

“Khả Na, Khả Ái, ta mang chút thức ăn ra cho hai người, các ngươi không cần chỉ ăn bánh bao rồi.”

Khả Na vừa nghĩ ra phương pháp hữu hiệu, Cơ Nhi đã tự động xuất hiện ở trước mặt họ.

“Ách, cám ơn, Khả Ái, còn không mau cám ơn Cơ Nhi cô nương.” Nặn ra nụ cười, Khả Na tiếp lấy đĩa thức ăn đầy ắp.

“Cám ơn.” Khả Ái mới mười tuổi, chảy nước miếng, nghe lời nói cám ơn.

“Không khách khí, vậy các ngươi từ từ ăn, ta đi vào trước.”

“Xin chờ một chút, Cơ Nhi cô nương.”

Cơ Nhi nháy mắt quay đầu lại.”Có việc gì sao?”

“Chung quanh đây có một hồ tự nhiên cảnh sắc rất đẹp, mỗi ngày đều có vài chục con thuyền cho du khách bơi thuyền, ta nghĩ, nếu Cơ Nhi cô nương cùng Phong công tử lần đầu tới đây, không ngại dùng xong cơm trưa có thể đi đến đó ngắm cảnh một chút, cảnh trí nơi đó quả là đáng giá cho người du ngoạn.”

“Vậy sao?” Hồ kia đẹp hay không, thật ra với nàng cũng không có gì quan trọng, nàng chỉ cần đi theo Phách là được, nhưng mà nhìn Khả Na trong mắt tràn đầy mong đợi. “ Khả Na cô nương, nàng rất muốn đi bơi hồ sao?”

Nghe vậy, Khả Na vội vàng xua tay.”Cơ Nhi cô nương, ngươi đừng hiểu lầm, thân phận thấp kém như ta sao có tư cách ngồi lên thuyền cao quý đó chứ, ta cũng không có ý gì khác, chỉ là hảo tâm...”

Cơ Nhi mỉm cười nói: “Không sao, ta đi nói với Phách, chúng ta cùng đi.”

Nhìn bóng lưng màu trắng của Cơ Nhi nhanh chóng chạy trở về trong quán trọ, Khả Na cười đến vô cùng vui vẻ.

Hắn làm sao sẽ ăn no nhàn rỗi đáp ứng thỉnh cầu nữ nhân kia chạy tới du hồ? Hắn luôn chẳng phải dạng công tử phong nhã, chớ nói đến ngồi trên thuyền thưởng thức mấy cái phong cảnh không biết chạy chẳng biết nhảy kia, khiến hắn muốn nôn hơn chính là, nữ nhân này là vì kẻ khác mới cầu xin hắn mang nàng đi chơi. Cái mông gì chứ! Hắn cũng không cần làm kẻ khác vui vẻ, làm chi phải lãng phí tiền bạc? Thật là!

“Khả Na cô nương, ngươi xem, hiện tại không phải ngươi cũng đang du thuyền sao.” Không rảnh để ý đến tâm tình của người bên cạnh, Cơ Nhi chỉ cao hứng mãnh liệt cười với Khả Na.

“Đúng nha!” Nàng ghen tị chết tốt số của Cơ Nhi, chỉ nói một câu thôi, vị công tử trước mắt này lập tức nguyện ý mang nàng đi du hồ, lại còn phóng tay bao toàn bộ con thuyền, thật đáng giận! Tại sao người chịu ưu ái ân sủng không phải là nàng?

Theo thân thuyền lay động, Khả Na giả bộ chênh vênh lảo đảo một phen.

Cơ Nhi vừa nhìn, vội vàng muốn đi qua đỡ nàng, vô tình lại vấp phải chân Khả Na, cả người ngã về phía trước, tay không cẩn thận đấy phải người Khả Na, Khả Na lảo đảo một cái, tiếp theo, “ Bùm” một tiếng-

Khả Na rớt xuống hồ.

“Ngoài ý muốn” ngã xuống tài tình như vậy, nhưng không qua nổi con mắt tinh tường của Phong Ly Phách.

Hắn thờ ơ lạnh nhạt nhìn Khả Na rơi vào trong nước đang kêu to cứu mạng, căn bản không đếm xỉa đến tiếng gào thét của nàng ta.

“Cứu mạng... Khụ...”

“Phách, Khả Na chết chìm mất, mau cứu nàng ấy đi!” Làm sao đây? Nàng không biết bơi, làm sao cứu Khả Na đây?

“Kêu người chèo thuyền nghĩ biện pháp.” Phong Ly Phách bỏ lại một câu, cũng chẳng buồn quay đầu nhìn lại, đi tới một chỗ khác, xem phong cảnh hắn chả thích thú gì.

“Tỷ tỷ!” Khả Ái dựa vào cột buồm, khẩn trương kêu khóc.

“Khụ khụ... cứu... mạng...” Chết tiệt! Sao lại khác hoàn toàn với dự định của nàng thế nhỉ, nam nhân kia không phải nên nhảy xuống nước cứu nàng sao?

Nghe tiếng kêu ầm ĩ, người chèo thuyền chạy như bay tới, vừa thấy có người rơi xuống nước, sợ tới mức hai chân mềm nhũn, thanh âm run lẩy bẩy, “ Ông trời ơi, ta chỉ giúp bằng hữu làm một ngày, sao lại xảy ra chuyện không may này chứ, làm thế nào...làm thế nào bây giờ...”

Cơ Nhi vừa nghe, sợ tới mức nín thở. Người chèo thuyền cũng không có cách nào, như vậy...Khả Na sẽ chết chìm mất! Đều là nàng không cẩn thận mới hại Khả Na bị ngã xuống nước, không được, nàng không thể trơ mắt nhìn Khả Na gặp chuyện chẳng lành được...

Mặc kệ! Cơ Nhi nhắm mắt liều mạng nhảy xuống.

“Bùm!” Trong phút chốc rơi xuống nước kia, Cơ Nhi mơ hồ nghe được từ đỉnh đầu truyền đến tiếng rống bạo liệt.

“Đồ, trứng, đần, nhà, ngươi!”

Nàng không biết là cái gì, hay là hà bá, chỉ biết bị mặt hồ đẩy vào một vũng sâu, cái gì cũng không nghĩ được, lập tức có một cánh tay rắn chắc kéo nàng từ trong nước ra, nàng uống qua vài ngụm nước hồ, cho nên không nhịn được khó chịu mãnh liệt ho ra.

“Trở về ta sẽ tính sổ với ngươi!”

“Khụ khụ... Đừng quên... Còn có Khả Na...” Là Phách vừa cứu nàng.

“Khốn kiếp, chết tiệt,...!”

Một tay ôm Cơ Nhi, một tay kéo Khả Na, Phong Ly Phách vừa căm phẫn mắng, vừa chỉ huy người chèo thuyền quăng dây thừng kéo ba người đi lên.

Dùng thảm bao lấy người nàng, thuyền cập bờ, hắn nhanh chóng tìm quán trọ, thuê hai gian phòng, một gian sai người chuẩn bị hai thùng nước nóng, cho hai nữ nhân đang lạnh phát run làm ấm thân người, mà chính hắn ở một gian khác tùy tiện cầm một chiếc khăn lau khô người, thay bộ y phục sạch sẽ.

Tính toán thời gian không sai biệt lắm, hắn kêu người chuẩn bị xong rượu và đồ ăn, mới đi tới gian phòng kia bắt Cơ Nhi bỏ vào phòng mình.

Đây nàng vào ghế ngồi, Phong Ly Phách vừa lau tóc tai ướt nhẹp của nàng, ở bên đợi nàng ăn no, sau đó mới bắt đầu mắng sa sả. “ Ngươi không có đầu óc hả?! Đã không biết bơi, lại còn dám liều lĩnh nhảy xuống nước cứu người, ngươi cho mình lợi hại lắm à, có thần công hộ thể không chết được hả?” (Bi: ca chăm tỷ như chăm con nít í. * chớp mắt mơ màng *)

“Nhưng mà không ai cứu Khả Na...” Cơ Nhi khẽ ngẩng đầu lên, vừa thấy hai mắt đốt lửa giận bừng bừng của hắn, lại lưỡng lự vặn ngón tay.

“Cho nên ngươi phải chết cùng với nàng ta hả?” Đáng ra phải chết đuối cái đồ ngu ngốc này đi mới đúng, đỡ làm cho mình tức chết.

Nàng không biết khi hắn vừa quay đầu nhìn thấy nàng nhảy xuống, thì cỡ nào kinh hồn táng đảm, quả thật là bị nàng hù dọa chết nửa cái mạng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chỉ là kinh hoàng nhìn chằm chằm chỗ nàng biến mất.

“Ngươi chỉ biết quan tâm người khác, sao chưa bao giờ chịu suy nghĩ cho bản thân một chút? Có lo lắng cho người khác, cầu xin ngươi cũng lo cho an nguy của mình có được hay không?”

“Thật xin lỗi mà! Ta sau này sẽ không lỗ mãng như vậy nữa, ngươi đừng tức giận được không?”

Ánh mắt đáng thương nhìn hắn không buông, Cơ Nhi cẩn thận níu ống tay áo hắn, cầu xin tha thứ.

Mặc dù không rõ ràng lắm vì sao hắn tức giận như thế, rõ ràng là hắn tức giận, nhưng nàng lại nghe ra trong ngữ khí của hắn ẩn chứa một loại lo lắng quan tâm, nơi trái tim cảm thấy ấm áp dễ chịu, nàng vui vẻ nhe răng cười hì hì.

“Cho ta thêm một lần nữa ngươi không để ý an nguy của mình, ta thật sự, nhất định đuổi ngươi đi!”

Nhẹ nhàng đem vài sợi tóc mềm nhẹ bướng bỉnh vờn trên má nàng ra sau tai, Phong Ly Phách cầm trong tay đặt tới một bên, hài lòng nhìn chăm chú mái tóc đen mượt mình vừa sửa sang.

“Phách, cám ơn ngươi.” Cơ Nhi đột nhiên từ trên ghế xoay người lại, ôm chặt lấy thắt lưng hắn, nhẹ nhàng dựa vào người hắn, để bày tỏ lòng cảm tạ. Nàng biết, Phách không thích người ta hôn hắn, cho nên lần này nàng chỉ ôm hắn là tốt rồi. (Bi: thích chết đi được ấy ợ.)

Đâu biết được rằng động tác này của nàng khiền Phong Ly Phách nhớ lại chiếc hôn của nàng ngày đó, mà đáng chết, mặt của nàng đang dính sát trên bụng hắn, một trận xôn xao trong cơ thể nói cho hắn biết phải tức tốc đẩy nàng ra, nhưng tay của hắn lại chậm chạp không nghe sai bảo.

“Ăn no rồi thì trở về trong phòng ngươi nghỉ ngơi đi!” Hắn đè thấp giọng nói.

Thanh âm cứng nhắc khiến Cơ Nhi lại hiểu lầm. Thì ra là Phách cũng không thích nàng ôm hắn.

Che giấu ý thất vọng, Cơ Nhi thu tay lại.

“Đúng rồi, Phách, làm sao ngươi chỉ thuê hai gian phòng?” Ba người họ làm sao ngủ đây!

Bình phục hô hấp rối loạn của mình, Phong Ly Phách tức giận mắng: “ Nói nhảm, chúng ta bình thường không phải đều như vậy sao.”

“Nhưng là bây giờ nhiều hơn hai người...”

“Ta nói rồi cho các nàng đi theo cũng được, nhưng ta không phụ trách chiếu cố hai người kia, ngươi đừng quên điều đó.”

Nàng biết, chỉ là cái giường chật chội kia làm sao có biện pháp chen đủ ba người...

Phong Ly Phách liếc mắt liền nhìn ra nàng đang nghĩ gì, ác liệt nói: “Ta cảnh cáo ngươi, đừng nghĩ đem giường tặng cho hai người kia, chính mình ngủ trên sàn nhà, hiểu chưa?”

Cơ Nhi thật bội phục hắn đó, có thể thần thông quảng đại biết được suy nghĩ của nàng, nhưng mà không cho phép nàng nhường giường cho các nàng ấy, hai tỷ muội họ tối nay muốn ngủ sao đây? Trên người nàng cũng không có ngân lượng có thể thuê thêm phòng rồi...Haizz, phải rồi!

Bất kì mọi biến hóa nhỏ trên mặt Cơ Nhi đều không tránh được ánh mắt hắn, Phong Ly Phách một lần nữa tức giận đè lại vòng ngọc trên tay nàng. “ Vòng này là ta mua, ta không cho phép ngươi lại lén cầm lấy ngân lượng nha!”

Phát hiện ánh mắt nàng lại dao động tới chuỗi vòng ngọc trên thắt lưng, hắn lại giữ lại đồ nàng đang mơ tưởng. “ Đây cũng là ta bỏ tiền ra mua, hiểu chưa? Chớ có dùng vẻ mặt sùng bái đó nhìn ta làm gì! Trong đầu ngươi chứa cái gì ta đều biết hết!” Ai bảo cái mặt nàng chỉ vẽ mỗi chữ tiền thôi chứ!

“Toàn thân cao thấp trên người ngươi, bao gồm chính ngươi, đều là của ta, không có lệnh của ta, thiếu một cái gì, ngươi cứ chờ xem ta xử trí ngươi thế nào!” Hắn cố ý giơ quả đấm xua xua trước mặt nàng, mới đặt xuống.

“Nhưng mà ta không có ngân lượng...”

Nàng bỗng dưng ngưng bặt, hai mắt như chớp như không đảo quanh người hắn, nàng quan sát khiến Phong Ly Phách cả người không được tự nhiên.

“Phách.” Nàng bật dậy, tay nắm chặt vạt áo hắn không buông, vô cùng nghiêm túc nói: “ Ta lại bán cho ngươi thêm lần nữa được không? Dù sao cũng giống như vòng tay ngươi mua nhiều cái cho ta, cho nên ngươi mua ta thêm lần nữa cũng không quan hệ, coi như là mua nhiều bộ y phục thôi mà!”

Phong Ly Phách á khẩu không nói được câu nào.

“Lần này ta tính tiện nghi cho ngươi một chút, nếu như ngươi còn chê đắt, vậy... Ngươi có thể mua thêm một cái tay của ta nữa cũng được...” (Bi: bó... toàn tập với tỷ)

“Đủ rồi!” Nàng cũng không phải là heo trên phản thịt, lại còn bán chân bán đầu rồi đấy! Hắn thật muốn điên luôn cho rồi.

Một tay chặn ngang thắt lưng nàng, Phong Ly Phách trực tiếp đem nàng ném lên sập –

Cơ Nhi xoa bả vai bị ngã đau, mờ mịt nhìn ánh nến vụt tắt, rồi sau đó nhìn tới nam nhân đang đặt mông xuống giường.

“Phách, ngươi làm cái gì...”

“Nói thêm câu nữa, thì chạy trở về trong gian phòng kia cho ta, hiện tại, lập tức nhắm mắt ngủ cho ta.”

Đẩy nàng té xuống giường, Phong Ly Phách thân hình cao lớn cũng đi theo nằm xuống, chợp mắt, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Trong bóng tối, Cơ Nhi trừng mắt không dám tin, len lén dò xét nam nhân nằm bất động bên cạnh, vui vẻ cười hì hì. Vậy là hắn đáp ứng đem gian phòng kia cho hai tỷ muội các nàng rồi!

Biết hắn không thích có người ôm hắn, Cơ Nhi lén lút, chẳng qua là tựa đầu hơi hơi dựa khẽ hướng nguồn nhiệt bên cạnh.

“Phách, ngươi thật tốt.”

“Câm miệng, mau ngủ!”

Rõ ràng là nghe câu này của nàng không dưới mấy chục lần, nhưng đêm nay, hắn chẳng những không chán ghét, còn có cảm giác thanh âm của nàng dễ nghe, êm ái cực kì. Bên môi vòng quanh một tia cười yếu ớt, hắn ung dung, thản nhiên, chậm rãi vươn tay ôm nàng vào trong ngực...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.