Nương Tử Của Lãnh Khốc Giáo Chủ

Chương 38: Ta tên là




Sáng hôm sau, Hàn Nguyệt Chi chậm rãi tỉnh dậy. Nàng quay sang bên cạnh, chăm chú nhìn người đang ôm chặt mình vào lòng.

Toàn bộ những gì tối qua sư huynh nói nàng đều nghe được toàn bộ. Tuy thân thể nàng suy yếu do độc dược nhưng tiềm thức nàng vẫn còn, nói không động tâm chính là gạt người. Nàng cứ mãi nhìn hắn như thế, cho đến khi có một giọng nói cắt ngang.

" Nàng đã tỉnh rồi sao? Có còn cảm thấy khó chịu không? "

" Không có ". Hàn Nguyệt Chi chậm rãi lắc đầu.

Nói xong nàng vẫn tiếp tục nhìn hắn, lúc này khoảng cách của hai người chỉ cách có một gang tay. Lãnh giáo chủ cũng im lặng nhìn nàng, hắn chờ nàng hỏi điều nghi hoặc của bản thân. Một lúc sau.....

" Tại sao huynh lại vì muội mà làm nhiều chuyện như vậy. Muội vốn không tài giỏi, lại thên danh tiếng là..... "

Đến đây hắn nhẹ nhàng cúi người hôn lên môi Hàn Nguyệt Chi. Hắn không dám dùng sức quá lớn nên hôn phớt qua môi nàng, sau đó đỡ nàng ngồi dậy tựa lưng vào lòng hắn.

" Ta cũng không biết vì sao, lần đầu thấy nàng lúc đang nói chuyện với Bạch Thiên Chính ở bìa rừng, ta chỉ cảm thấy nàng rất thú vị. Lần thứ hai gặp nàng ở con suối đó, ta chỉ cảm thấy rất tức giận khi tên khốn kia luôn nhìn nàng bằng cặp mắt ham muốn. Về sau lúc ta ở chung với nàng, có lẽ từ lúc đó ta đã cảm thấy thích nàng.

Đúng là thời gian nàng quen ta chưa lâu, khó chấp nhận tình cảm của ta cũng là chuyện thường tình. Nhưng ta muốn nàng biết một điều, nàng tuy không tài giỏi nhưng tấm lòng của nàng lại đẹp hơn nàng nghĩ. Còn về lời đồn kia thì sao? Ta chỉ cần biết người mình yêu vẫn an toàn, với lại lời đồn chưa chắc là sự thật. Hiện tại khi dung mạo tuyệt sắc của nàng đã được phơi bày, ta chỉ ước moi được mắt của tất cả nam nhân đã nhìn nàng ngày hôm nay "

" Huynh đã thấy muội từ trước? "

Ngay bìa rừng nàng không nói, nhưng ở con suối lúc nàng gặp Bạch Thiên Chính, không phải lúc đó nàng đang tắm hay sao? Nghĩ đến chuyện này, Hàn Nguyệt Chi đã đỏ mặt đến tận hai tai.

" Đêm đó, huynh... huynh đến từ lúc nào? "

Nhìn thấy vẻ mặt ái nhân xấu hổ, hắn quả thật muốn trêu gẹo nàng một phen.

" Từ lúc nào sao? Phải nói là ngay từ lúc nàng quyết định muốn xuống dưới suối ngâm mình "

" Huynh..... huynh..... huynh vô sỉ "

Hàn Nguyệt Chi thẹn quá hóa giận, xoay người liên tục đấm vào người Lãnh giáo chủ. Nhưng hiện tại thân thể nàng vẫn còn yếu, chất độc vẫn đang chảy trong cơ thể, nàng chỉ mới đánh hai ba đấm đã bắt đầu thở dốc liên tục.

Thấy ái nhân vì lời đùa của mình mà trở nên như vậy liền ôm nàng vào lòng, mặc kệ Hàn Nguyệt Chi cự tuyệt giãy khỏi cái ôm của hắn như thế nào, Lãnh giáo chủ vẫn đưa tay vuốt lưng giúp nàng điều hòa hơi thở trở lại.

" Chi nhi, ta chỉ đùa một chút thôi. Lúc ta gặp thì nàng đã ngồi trong nước rồi, ta chỉ thấy lưng của nàng thôi. Nàng bình tĩnh, cơ thể nàng vẫn còn độc tố, đừng để sức khỏe bị ảnh hưởng "

" Còn không phải do huynh sao? Huynh.... huynh nhìn thấy lưng của ta, cả khuôn mặt của ta cũng vì huynh mà bị lộ. Sư huynh, huynh.... huynh.... huynh sẽ chịu trách nhiệm chứ? "

Câu cuối gần như là muỗi kêu, nhưng dù nàng cố gắng giảm âm lượng đến mức nào thì người kia vẫn có thể nghe được hoàn toàn.

Nàng đang muốn hắn chịu trách nhiệm? Vậy có nghĩa là.... Kích động nhìn giai nhân trước mặt, hắn buông nàng ra để nàng sau đó bắt nàng đối diện với mắt mình.

" Tiểu Chi, có phải là nàng đã chấp nhận ta rồi phải không? Nàng mau nói đi "

" Huynh... huynh vốn không phải đã biết đáp án rồi sao "

Hàn Nguyệt Chi cố gắng xoay mặt đi tránh khỏi ánh mắt đang thắp sáng một ngọn lửa rất nóng. Dù sao nàng vẫn chưa từng thử nếm trải qua chữ tình, nhìn Tiểu Niên tỷ với Kim Vương nàng cũng cảm thấy rất ghen tị. Đang muốn mở miệng nói thêm, nàng đã bị xoay một vòng rồi.

Đến đây, hắn lập tức áp nàng xuống giường mà hôn, khi cảm thây người dưới thân sắp không thở được nữa, hắn mới lưu luyến rời khỏi nơi mật ngọt kia.

" Tiểu Chi, hiện tại ta cảm thấy rất vui. Cảm ơn nàng đã tiếp nhận ta, cảm ơn nàng.... "

" Sư huynh, huynh chờ một chút, nghe muội nói một chút. Thật sự nhìn phụ thân cả một đời chỉ có một mình mẫu thân, kể cả khi mẫu thân mất đi phụ thân vẫn chỉ có một mình. Muội biết điều này có vẻ ích kỉ nhưng muội muốn huynh.... "

Nàng chưa kịp nói hết lời đã một lần nữa bị hắn áp xuống hôn.

" Tiểu Chi, đừng nói gì cả, ta biết nàng muốn gì. Đừng lo, cả đời này có lẽ ngoại trừ nàng, ta không thể tiếp nhận được bất kì ai khác. Ích kỉ thì sao, nàng cũng nên ích kỉ một chút cho bản thân, đừng nên nghĩ quá nhiều cho mọi người. Với lại, nàng cũng nên đổi cách xưng hô với ta nhỉ? ". Nói xong hắn lại tiếp tục hôn nàng.

Lúc đầu Hàn Nguyệt Chi còn phản kháng, nhưng về sau nàng cũng không còn sức lực, đành phải mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Sau một hồi thưởng thức cánh môi ngọt ngào kia, Lãnh giáo chủ nhẹ nhàng sùng sức ép nàng mở miệng, sau đó đưa lưỡi mình vào trong khoang miệng của nàng.

Cả hai cứ tiếp tục dây dưa trên giường, không biết từ lúc nào Hàn Nguyệt Chi đã vòng tay ôm lấy người phía trên. Không khí trong phòng ngày càng nóng, nàng cũng dần trở nên mơ hồ.

Lãnh giáo chủ nhẹ nhàng cởi bỏ lớp ngoại bào của nàng, sau đó chậm rãi hôn mắt, mũi, miệng rồi từ từ đi đến cái cổ trắng tinh của Hàn Nguyệt Chi. Ở những nơi hắn đi qua, một dấu ngân xanh cũng được lưu lại. Khi vừa để tay chạm vào da thịt mịn màng ngay eo của nàng, tiếng đẩy cửa dự báo một hồi tranh cãi lớn sắp đến.

" Tiểu tử, ta mang thuốc đên cho Nguyệt nhi "

" Đồ đệ, sư phụ thật nhớ ngươi nha "

" Chi nhi đã tỉnh rồi chứ "

Một đoàn người gồm Hoàng Dực, Hoàng Lân, Hàn Khiết Nam đi vào phòng, cả ba đều nghĩ Hàn Nguyệt Chi vẫn chưa tỉnh. Hàn Khiết Nam sau khi biết muội muội mình được tên kia ôm vào lòng ngủ vô cùng tức giận, nhiều lần muốn xông vào phòng đưa nàng đi nhưng đều bị Nguyệt Ánh Nhi và lão Hoàng Dực ngăn lại.

Lúc này, cả ba đang há miệng trợn mắt nhìn hai người đang say xưa ở trên giường. Hàn Nguyệt Chi vô tình mở mắt nhìn sang, thấy ba người đang chăm chăm nhìn mình liền la lên một tiếng "A" rồi đẩy người phía trên ra, trốn vào trong chăn.

Lúc này Hàn Khiết Nam mới tỉnh lại, tức giận tiến lên muốn giết người.

" Tên khốn, hôm nay ta không giết ngươi quả thật không được "

Lãnh giáo chủ từ lúc nghe được bước chân của ba người đã nhận biết được là ai, chẳng qua hắb cố tình làm ngơ. Để cho người khác nhìn thấy được cũng tốt, dù sao Tiểu Chi cũng đã đồng ý, như vậy bọn họ muốn chối bỏ cũng không được (Nguyệt: anh quá nguy hiểm =.=’).

Hắn nhẹ nhàng ngồi đậy kéo chăn giúp Hàn Nguyệt Chi che người lại, sau đó đi đến bên Hàn Khiết Nam đang bị Hoàng Dực và Hoàng Lân giữ lại.

" Tiểu tử ngươi bình tĩnh một chút, Nguyệt nhi vẫn còn ở đây đó "

" Tiểu tử ngươi tức giận cái gì, dù sao đồ đệ ta cũng có ý với con bé. Cùng lắm về sau tổ chức hôn lễ là được thôi "

" Lão vừa nói gì? Chi nhi đã chấp nhận hắn chưa mà lão đòi tổ chức hôn lễ? Nói chung là ta không đồng ý "

Nhìn muội muội bị tên kia cưỡng hôn, đã vậy cả ngoại bào cũng đang nằm trên đất, đôi tay muốn làm bậy của tên kia còn nằm ngay eo của con bé, hỏi sao mà hắn không tức giận cho được.

" Ngươi nháo đủ chưa? Muốn nói gì thì ra ngoài, Tiểu Chi nàng ấy muốn nghỉ ngơi ". Nói rồi Lãnh giáo chủ cất bước đi ra ngoài.

Hàn Khiết Nam vừa tức giận vừa hùng hổ bước ra ngoài, lão Hoàng Lân vội vàng đi ra bao che cho đồ đệ của mình. Còn lão Hoàng Dực đi đến bên bàn để chén thuốc xuống rồi nói với người đang cố gắng giả ngơ trên giường.

" Nguyệt nhi, sư phụ để thuốc trên bàn, con mau uống rồi nghỉ ngơi đi. Còn chuyện vừa rồi..... e hèm sư phụ xem như chưa thấy gì cả "

Khi lão vừa ra ngoài liền thấy Hàn Khiết Nam đang hùng hổ mắng chửi Lãnh giáo chủ, còn đương sự vẫn đang ngồi ung dung uống trà.

Lão ngồi xuống kế bên sư huynh, cũng cầm lên ly trà mà Nguyệt Ánh Nhi dâng lên chậm rãi uống. Một hồi sau....

" Ngươi nói xong chưa? Việc đó là Tiểu Chi nguyện ý, và thêm một điều nữa, Tiểu Chi đã chấp nhận tâm ý của ta rồi. Có lẽ ngươi cũng nên biết điều này "

" Ngươi nói láo!! Ta nhất quyết không tin, thời gian ngắn như thế, Chi nhi không thể nào chấp nhận ngươi nhanh như thế được. Không được, ta phải đi hỏi con bé "

Hàn Khiết Nam vừa muốn quay đi đã bị Nguyệt Ánh Nhi kéo tay lại.

" Ánh Nhi, nàng...? "

" Nghe mọi người nói chuyện thiếp cũng hiểu được phần nào. Nếu giờ chàng đi hỏi Chi nhi muội ấy chắc chắn sẽ không trả lời, chi bằng chàng để thiếp đi sẽ tốt hơn "

Suy nghĩ một lúc, Hàn Khiết Nam liền gật đầu đáp ứng. Lúc Nguyệt Ánh Nhi bước vào Hàn Nguyệt Chi vẫn con giấu mình trong chăn, thuốc để trên bàn cũng sắp nguội rồi.

" Chi nhi, mau ra đây nói chuyện với tẩu nào. Vẫn không chịu ra sao? Mau ra đây nào, nếu không tẩu sẽ giận đó! "

Dù làm bất kì cách nào, Hàn Nguyệt Chi vẫn không chịu ra, rốt cuộc Nguyệt Ánh Nhi phải dùng đến chiêu cuối cùng. Mỗi lần nói câu này, Hàn Nguyệt Chi nhất định sẽ cuống quít lên. Có lẽ chỉ có Nguyệt Ánh Nhi mới có thể trị được nàng.

" Tẩu tẩu đừng mà "

Nghe lời đó Hàn Nguyệt Chi từ trong chăn bật dậy nắm lấy tay áo của Nguyệt Ánh Nhi. Vẻ mặt của nàng lúc này giống như một đứa trẻ bị ủy khuất vậy.

" Phì, nhìn muội kìa, khuôn mặt cứ như là một hài tử vậy đó "

Nguyệt Ánh Nhi nhìn thấy khuôn mặt của Hàn Nguyệt Chi liền phì cười, dùng ngón tay điểm lên trán của nàng. Quả thật ở trước mặt nàng, Chi nhi mới có thể có vẻ mặt thoải mái như thế này.

" Muốn tẩu không giận muội, vậy muội còn không mau kể cho tẩu nghe chuyện gì đã xảy ra? Lãnh giáo chủ nói muội đã tiếp nhận tình cảm của hắn, Khiết Nam đang làm ầm ĩ ngoài kia, chuyện đó có phải sự thật không? "

Nghe đến đây, mặt Hàn Nguyệt Chi đã đỏ đến mức không thể đỏ hơn nữa, nàng cố gắng cúi đầu thấp hết sức có thể. Nguyệt Ánh Nhi nhìn dáng vẻ đó sao lại không biết kết quả chứ, nàng vươn tay nắm lấy đôi bàn tay đang nắm chặt lấy chăn của Hàn Nguyệt Chi.

" Vậy cũng tốt, muội cũng đến lúc nên tìm một nửa của mình rồi. Hắn đối xử với muội có tốt không? "

Hàn Nguyệt Chi nhẹ nhàng gật đầu, Nguyệt Ánh Nhi thấy vậy cũng không nói gì thêm.

" Thuốc cũng sắp nguội rồi, muội xobf không mau uống nhanh đi "

Hàn Nguyệt Chi sau khi uống thuốc, liền chậm rãi kể lại mọi chuyện đã xảy ra giữa nàng cà Lãnh giáo chủ, kể cả chuyện lúc nãy. Lúc Nguyệt Ánh Nhi trở lại đã là một canh giờ sau, Hàn Khiết Nam vội vàng chạy đến trước mặt nàng, hắn đã sốt ruột từ rất lâu rồi.

" Ánh Nhi, Chi nhi nói gì? Đó không phải là sự thật phải không? "

" Chi nhi không phủ nhận, muội ấy muốn trở về Kiểm Vân sơn trang "

Nghe nói Hàn Nguyệt Chi có thể chấp nhận tình cảm của người khác, Hàn Khiết Nam đầu tiên cảm thấy vui mừng. Nhưng rất nhanh hắn lại thấy tức giận, muội muội trân quý của hắn đã bị người khác cướp mất rồi. Không được, hắn và phụ thân phải đích thân thử tên kia, hắn không muốn Chi nhi phải về sau phải đau khổ.

" Coi như ngươi thoát được lần này, để coi lúc gặp phụ thân ngươi được đắc ý đến khi nào ". Hàn Khiết Nam quay người lại nói.

Nhưng lúc hắn quay lại, người đang ung dung uống trà bóng dáng không biết đã mất từ lúc nào. Hàn Khiết Nam chỉ có thể đứng đó tức giận chửi rủa, nhưng có Nguyệt Ánh Nhỉ ở đó giúp hắn vuốt lưng, tâm trạng của Hàn Khiết Nam lập tức tốt hẳn lên.

Còn về Lãnh giáo chủ, sau khi nghe được Hàn Nguyệt Chi không hề phủ nhận, hắn liền vui vẻ chạy về phòng. Lúc vừa vào phòng, hắn nhanh chóng hướng đến môi của người đang ở trên giường điên cuồng cắn mút.

" Ưm, sư huynh...... đừng mà.... "

" Tiểu Chi, đừng gọi ta là sư huynh. Khi chỉ có hai chúng ta, hãy gọi tên ta "

" Nhưng mà.... "

" Ta chưa nói hết, hiện tại nàng chính là người duy nhất được gọi tên ta. Nếu khi chỉ có ta và nàng, nhưng nàng lại không gọi tên ta, thì Tiểu Chi, ta nhất định sẽ phạt nàng. Nhớ kĩ, ta tên là Lãnh Phong, là người sẽ yêu thương nàng suốt cuộc đời này "