Nương Tử Cực Phẩm: Tướng Công Xin Tiếp Chiêu

Chương 40: Đây chính là sự khác biệt



Thanh Dương đứng ở bên cạnh con rắn, vô cùng đau đớn đưa tay muốn chạm vào, bất đắc dĩ đã không thịt mơ hồ. . . . . .

"Hoa Kỳ, ta muốn giết chết ngươi!" Hắn cắn răng nghiến lợi nói, đứng lên liền bổ nhào về phía Hoa Vị Miên.

Hoa Vị Miên lắc mình một cái trốn được sau lưng Tông Chính Sở, cảm thấy trêu đùa còn chưa đủ thuận tiện còn làm một cái mặt quỷ.

"Năm năm tâm huyết của ta! Mãnh xà ta nuôi năm năm! Ngươi cư nhiên giết chết nó? ! Ngươi cư nhiên giết chết nó!"

Đinh Tiểu Hà vội ôm hông hắn, không ngừng khuyên nhủ: "Thanh Dương đại nhân, tỉnh táo một chút, tỉnh táo một chút!"

"Là con ngựa giết chết nó. . . . . ." Hoa Vị Miên thật muốn phản bác, lại nhận được ánh mắt trách cứ của Tông Chính Sở, nhất thời không kiêu ngạo nữa, lầu bầu lẩm bẩm nói: "Ai kêu hắn khiến con ngựa bị hoảng sợ. . . . . ."

Thanh Dương còn tại đằng kia tức giận không kềm được kêu gào, Tông Chính Sở vẫn như cũ lạnh lùng nói: "Ta nghe nói Tây Hòa quốc có một nơi gọi là Quỷ Cảnh, bên trong rải rác độc vật, đến lúc đó bắt mấy con bồi thường cho ngươi."

Vừa nghe, Thanh Dương liền ổn định lại, sửa sang lại y phục nói: "Sớm nói a, phá hư hình tượng của ta."

Hoa Vị Miên giương mắt nhìn nhìn bóng lưng của hắn, cứ như vậy cũng được a. . . . . .

Cuối cùng trải qua thảo luận nhất trí quyết định, Đinh Tiểu Hà thay Hoa Vị Miên dắt ngựa. Bất kể như thế nào, vẫn lên đường.

"Quỷ Cảnh là nơi nào?" Đại quân đi trước, Hoa Vị Miên nhàm chán, liền tìm một đề tài hỏi Tông Chính Sở ở bên cạnh.

Tông Chính Sở mắt nhìn phía trước, thanh âm bình dị, nói: "Một nơi người không muốn đi vào."

Hoa Vị Miên giật mình một cái, nhất thời liên tưởng đến rừng cây khô héo, quạ đen từng đàn, pháo đài cổ kính u ám, còn có thi thể phơi khô. . . . . . Quỷ Cảnh, chẳng lẽ thật sự có quỷ . . . . . .

Đợi đã lâu cũng không nghe được đoạn sau, Hoa Vị Miên trợn trắng cả mắt, nói: "Đinh Đinh, ngươi nói."

Đinh Tiểu Hà quay đầu nhìn Tông Chính Sở một cái, thấy hắn không có ý phản đối, liền nói: "Tin đồn nơi đó quanh năm sương mù dày đặc không tiêu tan, độc vật có thể thấy được ở bất kỳ nơi nào, ngay cả cây cỏ trong núi cũng có độc, làm cho người sợ hãi chính là bên trong có quỷ, tóc tai bù xù bay tới bay lui trên không trung, đầu lưỡi thật dài rớt ở bên ngoài, toàn bộ những người vào núi đều bị hù họa chạy mất. Bất quá cho dù có thể đi vào trong núi, phỏng chừng cũng sẽ không còn sống ra ngoài." Dứt lời còn kết hợp với một biểu tình sợ hãi.

Trùng hợp, Hoa Vị Miên chính là loại người sợ quỷ, nghe Đinh Tiểu Hà nói xong, cảm giác chân đều đang run lên, nàng quay đầu hỏi Tông Chính Sở, "Chúng ta sẽ không đi qua chỗ đó chứ?"

"Không biết." Tông Chính Sở nói.

Hoa Vị Miên thở phào nhẹ nhõm, nghĩ lại, hỏi: "Vậy ngươi còn đáp ứng Thanh Dương đi bắt mãnh xà?"

Tông Chính Sở nhìn nàng một cái, nói: "Ngươi đi."

"Cái gì?!" Hoa Vị Miên thiếu chút nữa từ trên ngựa té ngã xuống, nàng ư?!

"Vốn tính như vậy, nhưng ta sợ ngươi không thể còn sống trở về, cho nên ta đi cùng ngươi." Tông Chính Sở lạnh lùng nói.

Hoa Vị Miên xệ mặt xuống, Ngọc Hoàng đại đế đi cùng nàng, nàng cũng không muốn đi!

"Cái kia, chúng ta có thể thương lượng hay không. . . . . ." Hoa Vị Miên cười nịnh, thận trọng nói.

"Không được." Tông Chính Sở hết sức dứt khoát cắt lời.

Hoa Vị Miên giận mà không dám nói gì nhìn chằm chằm hắn, quả thật chính là một bạo quân! Chuyên chế! Cậy mạnh! Không nói đạo lý!

"Vậy ngươi đi vào ta liền có thể còn sống trở lại?" Hoa Vị Miên tức giận nói: "Nếu như ta chết thì làm sao bây giờ?"

"Ta đi, chín chết một sống, ta không đi, hẳn phải chết không thể nghi ngờ." Tông Chính Sở quay đầu nhìn nàng, nói: "Đây chính là sự khác biệt." (Phong: ôi, anh bá đạo, phúc hắc =]])

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.