Nương Tử Cực Phẩm: Tướng Công Xin Tiếp Chiêu

Chương 48: Tại hạ Tây Môn Xuy Tuyết



Vặn hỏi một cách đẫm máu luôn luôn hữu hiệu nhất, sau khi Hoa Vị Miên kéo giãn ba nếp nhăn trên mặt Vương Trọng ra, hắn rốt cuộc đầu đuôi khai báo.

Hoa Vị Miên một chưởng đánh Vương Trọng bất tỉnh, lại đem mười mấy đĩnh vàng của hắn bỏ vào trong bọc, không phải nói, rất nặng a.

Nam nhân đeo mặt nạ kia, quả nhiên chính hắn sai người đến đốt lương thảo, Hoa Vị Miên căm hận đi đến nhà kho, thuận tay xách một thùng dầu từ trong nhà bếp hắt lên, quẹt lửa rồi ném xuống, hài lòng nhìn ngọn lửa lan ra, leo tường trốn khỏi trạm dịch.

Nàng còn chưa đi xa, liền nghe thanh âm chữa cháy kinh thiên động địa từ bên trong truyền đến.

Hài lòng cười một tiếng, Hoa Vị Miên xoay người muốn đi, nhưng lại nghĩ, nàng có nên trở về thông báo với Tông Chính Sở hay không, dù sao chung sống lâu như vậy. . . . . .Nếu trở về liền đi không được, huống chi Tông Chính Sở là chiến thần, hắn sẽ không có chuyện gì. . . . .Nếu hắn không đoán được quỷ kế của địch nhân thì làm sao bây giờ? Còn có đám người Đinh Đinh, bọn họ chết nàng sẽ rất thương tâm. . . . .

Trước mắt tựa hồ lại hiện lên đôi mắt giống như dã thú của Tông Chính Sở, hắn cũng là người, vạn nhất bị thương thì làm sao bây giờ? Vạn nhất bị bắt thì làm sao?

Đi tới đi lui mười mấy vòng, Hoa Vị Miên cắn răng một cái, xoay người lao đi, Tông Chính Sở, thật sự là kiếp trước ta thiếu nợ ngươi!

Kho lương cháy, trong Lam thành rối loạn, không ít người chen nhau ra khỏi cửa thành, nhưng Thư Lưu Quan đã sớm hạ lệnh không để bất cứ kẻ nào ra khỏi thành, tình thế của Hoa VỊ Miên vô cùng khó khăn, liền thấy một khuôn mặt quen thuộc chạy tới, trên người còn đeo một bọc lớn, nhất định là vơ vét được không ít đồ tốt. Xa xa thấy nàng từ trong ngực lấy ra yêu bài để ra khỏi thành, lại nhìn vẻ mặt của nàng, Hoa Vị Miên liền khẳng định được nàng từ đâu đi ra.

Tiến lên kéo tay của nàng, nói: “Đưa yêu bài của ngươi cho ta!”

Người kia chính là kẻ trộm vừa rồi giao thủ cùng Hoa VỊ Miên, nữ tử trở tay tránh khỏi Hoa Vị Miên: “Ngươi là ai?!”

Hoa Vị Miên nhanh trí nói: “Tôn nhi, còn không quay lại đây đỡ tổ tông của ngươi!”

Nữ tử trợn mắt, “Là ngươi!”

Hoa Vị Miên mắt thấy mặt trời đã ngả về tây, vì vậy vội nói: “Mau đưa yêu bài cho ta, ta có việc gấp!”

Nữ tử nghiêng người, tránh tay của nàng: “Không cho! Cho ngươi ta có ích lợi gì?”

“Ta cho ngươi biết Tử Cấm đỉnh ở đâu là được.” Hoa Vị Miên dụ dỗ nói.

Nữ tử suy nghĩ, đưa tay đem yêu bài cho nàng nói: “Ở đâu?”

“Ngươi đi về hướng bắc, vừa đi vừa hỏi thăm, tất nhiên sẽ tới.”

Hoa Vị Miên nhanh chóng nhận lấy yêu bài: “Ta đang vội, đi trước.”

“Này!” Nữ tử kéo tay nàng, nói: “Chúng ta cùng đi!”

Nói xong lại lấy ra một khối yêu bài khác, cười hì hì nhìn Hoa Vị Miên nói: “Ta có hai khối mà!”

Hoa Vị Miên xoa trán, vậy thì bộ dạng vừa mới rồi của nàng là sao?

Cầm yêu bài thuận lợi ra khỏi thành, Hoa Vị Miên đang định đi trước một bước, liền nghe nàng kia ở phía sau nói: “Ta tên là Diệp Cô Linh, ngươi tên là gì?”

Dưới chân Hoa Vị Miên lảo đảo, tại sao nàng không gọi Diệp Cô Thành?

“Tại hạ Tây Môn Xuy Tuyết, sau này còn gặp lại!” Dứt lời xoay người bay đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.