Nương Tử Cực Phẩm: Tướng Công Xin Tiếp Chiêu

Chương 77: Như Yên chết



Hoa Vị Miên trở về trướng của mình, ngồi lên giường thấp, mắt chua xót, nhưng đầu óc lại dị thường thanh tĩnh, ôm lấy chăn mền của mình, thở dài một cái, nếu mình thật không thèm để ý Tông Chính Sở, cần gì phải cố ý làm người ta bị tổn thương? Làm như vậy, lại làm cho nàng càng thêm hiểu rõ trái tim của mình.

Nguyên tưởng rằng ở cổ đại vô thân vô cố, sẽ không bị thứ gì ràng buộc, nhưng nàng quên mất người là động vật có tình cảm.

Lúc Đinh Tiểu Hà đưa thức ăn tới, Hoa Vị Miên hữu ý vô ý hỏi một câu, "Tướng quân ăn cơm xong rồi sao?"

Đinh Tiểu Hà đàng hoàng đáp: "Tướng quân nói hắn không có khẩu vị, không ăn."

Hoa Vị Miên nhìn chằm chằm thịy kho trong bát cơm, bình sinh lần đầu tiên không có hứng thú, có chút nóng ruột, đi đi lại lại trước án kỷ, một lát cau mày một lát than thở, mấy người Ngọc Dạng thấy vậy cũng không giải thích được.

"Tiểu thư, ngươi có tâm sự gì sao?" Như Yên ôn uyển hỏi.

"Nha. . . . . ." Hoa Vị Miên lúc này mới chú ý tới sự tồn tại của mấy người họ, vì vậy nói: "Các ngươi đến chỗ khác kiếm chuyện làm đi, ta muốn một mình yên tĩnh một chút."

Ngọc Dạng nhìn nàng một cái, sau đó cùng hai người khác trao đổi ánh mắt, ba người nhẹ giọng rút lui ra khỏi bên ngoài trướng.

"Tiểu thư làm sao vậy, chưa từng thấy nàng như vậy." Lục Hà bĩu môi, buồn buồn nói.

Ngọc Dạng ừm một tiếng, trong lòng cũng bồn chồn, không hiểu được tâm tư của Hoa Vị Miên.

"Có phải Thanh Dương đại nhân chọc giận tiểu thư hay không, tiểu thư đang tức giận?" Lục Hà nói, "Hôm qua tiểu thư bị Thanh Dương đại nhân chọc giận không nhẹ."

"Làm sao lại như vậy?" Ngọc Dạng nói: "Tiểu thư cùng Thanh Dương đại nhân gây gổ cũng không phải là một hai lần, tiểu thư không phải đều lập tức bỏ qua sao?"

"Cũng đúng a. . . . . ." Lục Hà nghiêng đầu, lẩm bẩm nói.

"Được rồi, các ngươi cũng đừng đoán nữa, chúng ta chỉ để ý hầu hạ là được." Như Yên đẩy hông của hai người bọn họ, nàng là người từng trải, từng thấy tình hình lúc muội muội của nàng có người yêu, tiểu thư của nàng, sợ là tình yêu đầu tiên rồi.

Hai người mặc dù không muốn thôi, nhưng vô kế khả thi, không thể làm gì khác hơn là đi theo Như Yên rời khỏi trướng.

"Ba!" Sau nửa ngày phiền não, Hoa Vị Miên vỗ bàn một cái, chợt đứng lên, vọt vế hướng lều của Tông Chính Sở.

Vén lều vải lên, đổ ập xuống chính là một tiếng rống, "Ngươi không  ăn cơm coi là có ý tứ gì? !" Còn cáu gắt với tiểu nữ sinh?!

Hai người Tông Chính Sở cùng Thanh Dương đều là sửng sốt, rồi sau đó Tông Chính Sở cười thầm, Thanh Dương vẫn như cũ không hiểu.

"Thanh Dương theo thường lệ làm dược thiện cho ta." Tông Chính Sở chỉ chỉ cháo trên bàn.

Mặt Hoa Vị Miên nóng lên, hóa ra là mình tự mình đa tình, xấu hổ khó nhịn, xoay người liền muốn chạy, Tông Chính Sở nào có thể bỏ qua cho cơ hội lần này, đã vượt lên trước một bước bắt được tay của nàng, liếc mắt ra hiệ cho Thanh Dương, Thanh Dương biết nghe lời liền lui ra ngoài.

Nắm hông của nàng kéo nàng đến trước án kỷ, hai người cùng nhau ngồi.

Đưa tay nhéo mũi của nàng một cái, Tông Chính Sở khẽ mỉm cười, "Tức giận cái gì đây?"

Hoa Vị Miên buồn buồn nói: "Ai kêu ngươi gạt ta . . . . . ."

Tông Chính Sở không che dấu được nụ cười, nắm thật chặt tay của nàng, "Vật nhỏ, làm sao để bắt được ngươi bây giờ. . . . . . ?"

Tựa vào trong ngực hắn, hốc mắt Hoa Vị Miên nóng lên, hít mũi một cái: cảm giác được người sủng ái thực tốt.

"Thanh Dương không trị hết bệnh của ngươi sao?" Hoa Vị Miên lo lắng hỏi.

"Mấy năm nay đều như vậy, bất quá lúc trăng tròn chịu chút khổ sở, bình thường cũng không lo ngại." Tông Chính Sở trấn an nói.

"Nhưng. . . . . ." Hoa Vị Miên nhìn hắn, đêm qua khi nàng dò mạch, rõ ràng biết được hắn trúng độc đã sâu, mạch tượng suy yếu, chính là có thể chết yểu, chẳng lẽ Thanh Dương chưa nói cho hắn biết?

Đưa tay ôm lấy hông của hắn, Hoa Vị Miên vùi đầu vào trong ngực của hắn, hắn như vậy, biết mệnh mình không được lâu, nên làm như thế nào bây giờ?

"Vị Miên. . . . . ." Tông Chính Sở nâng mặt của nàng lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt nàng, cúi đầu hôn lên cái trán của nàng, "Diêm Vương cũng không dám tùy ý thu mạng của ta."

"Dĩ nhiên! Không phải là có ta ở đây sao?" Hoa Vị Miên vừa khóc vừa cười, "Ta nói rồi, dưới gầm trời này không có chuyện Hoa Vị Miên ta làm không được, muốn cướp mạng của ngươi, cũng phải hỏi ta đã rồi hãy nói!"

Tông Chính Sở gật đầu một cái, sờ nhẹ môi của nàng.

Đêm đã khuya, trừ tướng sĩ gác đêm, những người khác đại khái đều đã mộng đẹp say sưa, một bóng người thấp bé từ một bên xông vào trong trướng thuốc, đông nhìn một chút tây xem một chút, thấy bốn bề vắng lặng, liền cầm đồ trong tay rời khỏi trướng thuốc.

Một cái tay chợt khoác lên trên vai nàng, Lục Hà sợ tới mức thiếu chút nữa thét chói tai, lại bị người phía sau che miệng lại.

Như Yên làm động tác chớ có lên tiếng, lặng lẽ lôi kéo nàng đến chỗ tối.

"Cũng biết ngươi lén lén lút lút ra ngoài không có chuyện tốt, ngươi đến trướng thuốc của Thanh Dương đại nhân làm gì?" Như Yên hạ thấp giọng khiển trách.

Lục Hà lòng vẫn còn sợ hãi, giống như thấp giọng nói: "Thanh Dương đó mỗi lần đều đối nghịch cùng tiểu thư, còn đoạt mãnh xà của thần y cho tiểu thư, ta muốn trộm xà trở lại. . . . . ."

Như Yên lườm nàng một cái, nói: "Chỉ bằng ngươi, chỉ bằng một bao trùng phấn, sợ là sẽ bị cắn chết ở chỗ này rồi!"

Lục Hà sững sờ một chút, nàng thấy bình thường tiểu thư cùng những độc chất kia vật chơi rất suôn sẻ . . . . . .

"Chuyện của tiểu thư, tiểu thư tự có tính toán, ngươi ồn ào cái gì? !"

"Nhưng tiểu thư đối xử tốt với chúng ta, nàng giận, chúng ta lại một chút cũng không giúp được gì. . . . . ." Lục Hà giọng mang chán nản.

Như Yên hiểu rõ cười một tiếng, vỗ vỗ bả vai của nàng nói: "Tiểu thư đó là đang giận dỗi với tướng quân!"

"Vậy sao?" Lục Hà u mê.

"Tiểu thư thích tướng quân, giữa tình nhân có chút mâu thuẫn nhỏ cũng là bình thường, ngươi không phải cũng thường cãi nhau với Tiểu Hà sao?" Như Yên giễu cợt nàng.

Lục Hà mặt đỏ lên, ấp úng không thốt nên lời.

"Được rồi, chuyện này cứ tính như vậy, chúng ta mau trở về, để cho người ta phát hiện sẽ hiểu lầm." Như Yên nói.

Lục Hà gật đầu một cái, đột nhiên nhớ lại trên tay nàng vốn nên là một cái rổ!

"Như Yên tỷ, ta mới vừa rồi làm rơi cái rổ rồi." Lục Hà vẻ mặt đau khổ nói.

Như Yên nghĩ hơn phân nửa là vừa dọa làm rơi, cầm lấy bao trùng phấn từ trong tay nàng nói: "Ta đi lấy, ngươi ở nơi này chờ ta!"

Lục Hà gật đầu một cái, nói: "Ngươi cẩn thận một chút!"

Như Yên theo đường cũ, trở về trướng thuốc của Thanh Dương, nhìn thấy chiếc rổ đang ở cách đó không xa, lập tức vui mừng chuẩn bị qua nhặt, lại đột nhiên nghe được bên cạnh có người nói chuyện, vì vậy vội trốn vào trong trướng thuốc.

"Như thế nào?" Một nam.

"Tâm ý của chủ thượng không thay đổi, vẫn muốn đưa hắn vào chỗ chết." Một nữ.

"Nàng thì sao?"

"Hoa Vị Miên như cũ, không nhìn ra chút manh mối nào."

Như Yên trợn to hai mắt, che miệng mình, toàn thân kích khởi một hồi lãnh ý, tại sao. . . . . .

"Người nào?!" Một tiếng trầm thấp quát chói tai, lều vải chợt bị người vén lên, nhìn người tới, con ngươi Như Yên đột nhiên co rút nhanh. . . . . .

"Tiểu thư, tiểu thư!" Lục Hà đỏ mắt chạy vào trong trướng của Hoa Vị Miên, khóc sụt sùi nói: "Như Yên tỷ không thấy!"

"Làm sao vậy?" Hoa Vị Miên động tác dừng lại.

Ngọc Dạng cũng gấp vội vã đi lên trước, nói: "Đêm qua nàng cùng Như Yên đi ra ngoài, Như Yên nói xong việc sẽ trở lại cùng Lục Hà trở lại, đợi cả đêm nhưng không thấy người."

Hoa Vị Miên mơ hồ có loại dự cảm xấu, trầm giọng nói: "Nói rõ ràng, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"

Lục Hà đứt quãng mà nói ra chuyện từ đầu đến cuối, sắc mặt Hoa Vị Miên âm tình bất định, hỏi: "Đi trướng thuốc đi tìm chưa?"

"Sáng sớm đã qua chỗ của Thanh Dương đại nhân, đại nhân nói không nhìn thấy, ngay cả chiếc rổ của ta cũng không thấy rồi. . . . . ." Lục Hà khóc ròng nói.

Hoa Vị Miên quét Ngọc Dạng một cái, nói: "Gọi Đinh Tiểu Hà dẫn mấy người đi tìm, sống phải thấy người, chết. . . . . . phải thấy xác!"

Ngọc Dạng cùng Lục Hà đều là chấn động, liếc mắt nhìn nhau, sau đó vội vã rời đi.

Một canh giờ, Hoa Vị Miên ở trong lều ngồi yên một canh giờ, Đinh Tiểu Hà mới sai người báo lại, nói là tìm được. . . . . .

Đi theo người đi tới bờ sông, Hoa Vị Miên nhìn người trên đất dùng vải bố che lại, mắt mơ hồ trướng lên một cỗ chua xót, ổn định tâm thần, đưa tay vén tấm vải bố ướt thẫm lên, trong nháy mắt nhìn thấy người kia, tay của nàng không nhịn được nặng nề run lên.

Lục Hà đã không nhịn được khóc ra tiếng, dựa vào trong ngực Ngọc Dạng nói: "Đều tại ta. . . . . . Đều tại ta. . . . . . !"

Ngọc Dạng khổ sở đỡ lấy nàng, nói: "Ai cũng không ngờ được. . . . . ."

Hoa Vị Miên nhắm hai mắt lại, nửa ngồi bên cạnh Như Yên.

"Chết đuối . . . . . . Không có dấu vết giãy giụa." Thanh Dương đã đã kiểm tra.

"Như Yên tỷ không biết bơi, nàng làm sao sẽ tới mép nước. . . . . . ? Nàng nói ta chờ. . . . . ." Lục Hà lại một hồi gào khóc.

Bốn phương một mảnh trầm mặc, ánh mắt của mọi người đều không hẹn mà cùng rơi vào trên người đang trầm mặc kia.

"Có lẽ sau khi nhặt rổ, nàng tới mép nước rửa mặt, không cẩn thận rơi xuống nước . . . . . ." Đinh Tiểu Hà đã biết chuyện từ sáng sớm không nhịn được lên tiếng an ủi.

Hoa Vị Miên đột nhiên vươn tay, đẩy tay Như Yên ra, kéo ra một cái khăn tay, nhẹ nhàng mở, phía trên chỉ là một con chim bồ câu chưa làm xong. . . . . . Thần sắc khẽ vặn vẹo: khó trách ngươi không giãy giụa, khó trách ngươi còn mang theo cười. . . . . .

"Nào đến nỗi này. . . . . . Ngươi nào đến nỗi này!" Hoa Vị Miên nắm được khăn tay bỗng chốc nắm chặt, cơ hồ muốn bóp vỡ!

‘ tiểu thư, Như Yên muốn học bơi, ngài lặng lẽ dạy Như Yên đi, bị họ nhìn thấy sẽ xấu hổ lắm . . . . . . ’

. . . . . .

‘ tiểu thư, Như Yên đang thêu khăn tay, chúng ta bốn người mỗi người một con. . . . . . ’

. . . . . .

‘ tiểu thư, thêu xong mới nói cho các nàng biết, tránh cho nha đầu Lục Hà kia líu ríu ồn ào. . . . . . ’

. . . . . .

‘ một con Phượng Hoàng, một con chim bồ câu trắng, một con chim bói cá, một con chim sẻ, ngài đương nhiên là Phượng Hoàng, những thứ khác, không nói cho ngươi. . . . . . ’

. . . . . .

‘ được rồi được rồi, ta nói ta nói, đừng quấy nhiễu ta nữa, là chim bói cá . . . . . ’

. . . . . .

Như Yên biết bơi, há lại chết đuối trong nước? Như Yên điễm tĩnh như thế, há lại gặp chuyện ngoài ý muốn? Sợ chẳng qua là ngoài ý muốn ở ngoài, ngoài ý muốn ở ngoài!

Như Yên, nếu ngươi muốn bảo vệ người này, ta sẽ thành toàn cho tâm nguyện cuối cùng của ngươi, chỉ mong người nọ có thể quay đầu. . . . . .

Nhắm mắt lại thật lâu mới mở ra, chiếu ra gương mặt ân cần của Tông Chính Sở, quay đầu lại, đáy mắt Hoa Vị Miên đã là một mảnh bình tĩnh.

"Đem nàng hỏa táng rồi." Nàng lẳng lặng phân phó nói.

"Tiểu thư. . . . . ." Lục Hà kinh ngạc, chẳng lẽ không thể để cho Như Yên được toàn thây?

"Tiểu thư, làm như vậy. . . . . ." Ngọc Dạng đồng dạng không hiểu, Như Yên đi không minh bạch, làm sao có thể nói hỏa táng liền hỏa táng rồi. . . . . .

Hoa Vị Miên nhìn thoáng qua các nàng, thanh âm vắng lạnh, "Làm theo ta nói."

Hai người không dám đưa một tiếng, thối lui sang một bên.

Lửa lớn hừng hực, đốt đi một phần hữu tình trong lòng Hoa Vị Miên, cũng đốt đi nước mắt trong lòng Hoa Vị Miên, nữ tử như Như Yên, chết thật đáng tiếc. . . . . .

Một mình ôm tro cốt của nàng đi đến bờ sông, Hoa Vị Miên nhìn mặt sông một cái, thấp giọng nói: "Như Yên, trong ba người, ta thương Lục Hà nhất, bởi vì nàng tuổi còn nhỏ quá, phẩm tính đơn thuần, thưởng thức ngươi nhất, bởi vì ngươi không nhiễm nước bùn, huệ chất lan tâm, dụng tâm Ngọc Dạng nhất, bởi vì nàng thông tuệ lanh lợi, hào phóng thỏa đáng. . . . . . Hôm nay ngươi cầu xin ta, ta thuận tiện toàn cho tình tỷ muội này, đem ngươi chôn cất trong lòng sông này, hảo hảo. . . . . . Đi đi!"

Lẳng lặng không biết đứng bao lâu, Hoa Vị Miên xoay người tiến sát vào ngực người sau lưng, thấp giọng nói: "Ôm ta một lát."

Tông Chính Sở ôm lấy nàng, vỗ nhè nhẹ lưng của nàng, không tiếng động an ủi.

"Tông Chính, ngươi và Thanh Dương lớn lên cùng nhau sao?" Hoa Vị Miên hỏi.

"Ta năm tuổi được phụ thân thu dưỡng, liền thường cùng hắn đọc sách, hắn theo văn, ta theo võ." Tông Chính Sở vài ba lời phác hoạ quan hệ của hắn cùng Thanh Dương.

"Vậy hắn là huynh đệ tốt của ngươi?" Hoa Vị Miên ngẩng đầu nhìn hắn.

"Đúng." Tông Chính Sở gật đầu một cái.

"Hắn chết ngươi sẽ thương tâm sao?" Hoa Vị Miên tiếp tục hỏi.

"Sẽ." Tông Chính Sở không chút nghĩ ngợi đáp.

"Như Yên chết rồi, ta rất thương tâm." Mở đôi mắt khô khốc, nàng hẳn là chảy không ra một giọt lệ rồi.

Tông Chính Sở thu tay lại, nói: "Ta hiểu rõ." Nữ tử trong ngày thường bị một chút xíu uất ức liền muốn rơi lệ, hôm nay lại chảy không ra nước mắt, nếu không phải đau đến khó nhịn. . . . . .

"Như Yên đi, ta sợ cuối cùng người bên cạnh sẽ từng bước từng bước rời khỏi." Đau đớn nhíu mày, nàng cũng không thể không đối mặt với sự thật.

"Ta không biết." Tông Chính Sở vuốt lên mi tâm của nàng nói.

Nhắm mắt lại, Hoa Vị Miên không nói, nghe nhịp thở của Tông Chính Sở, từ từ đi theo, hô hấp của hắn rất ổn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.