Nương Tử Cực Phẩm: Tướng Công Xin Tiếp Chiêu

Chương 96: Bởi vì có sự tồn tại của ngươi, ta vinh quang nghỉ việc



Thư Lưu Quan vẫn thật sự dừng lại, cảnh giác nhìn nàng, "Còn di ngôn gì muốn giao phó?"

Hoa Vị Miên thong thả ung dung mở diều trên lưng ra, run lên, trên mặt cũng mau nở hoa, nhớ ngày đó thời điểm nàng vào thành cũng không thể xuất hiện hoa lệ, lúc này rời đi nhất định là muốn vạn người chú ý, cho dù bọn họ không cố ý giữ chặn nàng ở đây, nàng cũng muốn gọi bọn họ tới, bởi vì, nàng cao hứng!

"Gì kia, ta đi trước, lần sau mời các ngươi uống trà!" Vỗ vỗ chỗ phồng trước ngực, nơi đó là một chồng lớn ngân phiếu a, ước chừng 20 vạn lượng bạc!

Hai chân nhún một cái, Hoa Vị Miên phi thân bay về phía cổng thành.

Nói thật, Thư Lưu Quan lúc ấy tương đối chấn động, khinh công của Hoa Vị Miên rất mạnh, tại sao muốn dùng cái tứ bất tượng này chậm rãi bay đi, bất quá cũng không quan hệ, dù sao tinh thần nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng bình thường.

"Muốn chạy trốn? !" Cười lạnh một tiếng, Thư Lưu Quan đạp khinh công phi thân đuổi theo.

Mắt thấy sắp giẫm trên lưng Hoa Vị Miên, Hoa Vị Miên lại kéo sợi dây, diều lệch phương hướng, Thư Lưu Quan không ngờ tới biến cố này, dưới chân hẫng một cái, thẳng tắp rơi xuống trên đất.

Hoa Vị Miên quay đầu lại bày ra một cái mặt quỷ, tiếp tục rong chơi trong gió đêm ôn hòa.

"Rắc rắc!"

"Ta vừa vặn giống như nghe được tiếng gì đó. . . . . ." Hoa Vị Miên ngẩng đầu nhìn lên: cọc gỗ muốn gãy? !

"Mau! Đuổi theo, đến trước mặt chặn nàng lại!" Hoa Vị Miên nhìn trên đất một nhóm người vọt vào trong rừng, chạy còn nhanh so với mình đang bay, trong lòng nóng nảy một phen, vào lúc này bay xuống không phải vừa vặn rơi vào giữa bọn họ sao, không tốt, hay là trước chạy đi!

Đưa tay đón sợi dây, Hoa Vị Miên mới buồn bực phát hiện: sợi dây, TM không tháo được!

Vô Nguyệt vô sỉ đó có phải từng đến FBI tu qua không, sẽ trói người như vậy? !

"Rắc rắc!"

Lại một hồi giòn vang, Hoa Vị Miên mắt trợn to, sau đó trăm đôi mắt nhìn chăm chú nghi lễ từ trên cao rơi xuống.

Dư Hạo Thành không ngờ tới nàng còn có chiêu này, lúc này hung hăng nói: "Kẻ địch quá giảo hoạt, trở về!"

Sau đó một nhóm người hét lớn chạy về. Hoa Vị Miên ôm ngực, chỉ sợ phía dưới nhánh cây không có mắt đâm xước mặt nàng, uy phong mất đi còn chưa tính, cổ đại không có kỹ thuật chỉnh dung tân tiến, Trung Quốc lại không giống Hàn Quốc, cả đời phấn đấu vì sự nghiệp chỉnh dung, nam nhân chỉnh, nữ nhân cũng sửa!

Bởi vì cái gọi là tai họa do trời, Hoa Vị Miên thật vừa đúng lúc treo một trên nhánh cây, may mắn căm giận  mắng hai huynh đệ Miêu Đầu kia, sau đó đánh gãy nhánh cây.

Xuống cây rồi Hoa Vị Miên mới nhớ tới một chuyện, nàng là dân mù đường. Khu rừng lớn như vậy, nàng phải đi đâu mới có thể đi tới bờ sông?

Trước mắt đặt trước mặt nàng có ba lối rẽ, Hoa Vị Miên mở to hai mắt duỗi ngón tay ra, điểm binh điểm tướng. Rất tốt, trời cao chỉ cho nàng một con đường sáng, kết quả là nàng yên tâm thoải mái mà đi thẳng về phía trước.

Thật ra nàng vẫn tin tưởng mình là một nữ nhân rất thông minh, cho nên dứt khoát chọn ngấm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết coi. . . . . . Bởi vì Dư Hạo Thành đã đuổi tới chính diện rồi!

Leo cao trông xa, những lời này không sai. Hoa Vị Miên cũng không ham chiến, sau khi giải quyết mấy người liền bay đến ngọn cây, dõi mắt trông về phía xa, sau đó thấy được một chiếc đèn vụt sáng cả Giản Thủy.

"Như này không phải đã tìm được sao!" Mới vừa đáng giá kiêu ngạo hạ xuống, sau lưng chưởng phong liền tập kích tới.

Hoa Vị Miên lật người tránh né, liền lùi lại ba cây, đối mặt với Thư Lưu Quan.

"Hoa Vị Miên, ngươi trốn không thoát." Thư Lưu Quan âm lãnh nói.

"Ta có thời điểm cũng không hiểu, ngươi làm gì mà chết già cắn ta không thả vậy?" Hoa Vị Miên bất đắc dĩ nói.

"Luôn có một lý do ngươi phải chết." Thần sắc Thư Lưu Quan ngông cuồng.

Hoa Vị Miên thiếu chút nữa phun nước bọt, được rồi, cuối cùng cũng có người da mặt vượt qua nàng.

"Bởi vì sự tồn tại của ngươi, ta vinh quang nghỉ việc rồi."

Thư Lưu Quan nhướng mày, nàng lại đang bịa chuyện gì?

"Thư Lưu Quan, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" Hoa Vị Miên nghiêm nghị, nói: "Cái người này sao cứ muốn diệt trừ ta, cũng không phải là vì Tây Hòa quốc, ngươi mưu đồ gì?"

"Không đến lượt ngươi xen vào!" Ánh mắt Thư Lưu Quan biến đổi, không nói nhảm cùng nàng nữa, trực tiếp ra sát chiêu.

Qua mười mấy chiêu, Dư Hạo Thành cũng tham dự vào, lấy một địch hai, Hoa Vị Miên có chút không phục, kêu ầm lên: "Hai đại nam nhân khi dễ một nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt, có tính là nam nhân hay không? !"

Đối mặt với sự tố cáo của Hoa Vị Miên, hai người lần đầu có sự ăn ý mắt cũng không nháy, bởi vì, Hoa Vị Miên vô sỉ là điều ai cũng thấy rõ.

Kế đầu không được, lại bày kế khác, Hoa Vị Miên nhãn châu xoay động, la lớn: "Nhận ám khí!"

Thư Lưu Quan sớm biết Hoa Vị Miên không phải là nhân vật có thể bảo trì bình thản, nàng không đem Giản thành quậy đến long trời lỡ đất cũng sẽ không đi, vì vậy thời điểm đang thương lượng kế hoạch mai phục, rộng rãi cung cấp cho Dư Hạo Thành kinh nghiệm đối địch mình tổng kết được, trong đó có một cái đúng là, Hoa Vị Miên kêu có ám khí, ngàn vạn lần không được tin tưởng!

Vậy mà lúc thấy ngân châm bay tới chạm mặt, Thư Lưu Quan nội thương, hắn và Dư Hạo Thành hai người tránh cũng không có chỗ tránh đi lên cửa làm cho người ta đâm, hơn nữa đều là đâm vào trên mặt, quay đầu nhìn lại ánh mắt phóng hỏa của Dư Hạo Thành, Thư Lưu Quan quả thực là cực kỳ bi thương, la mắng: "Hoa Vị Miên, ngươi thực hèn hạ!"

Hoa Vị Miên tặng hắn hai quả xem thường, nói: "Ta đều nói cho ngươi biết có ám khí rồi, chính ngươi không tin, người a, chính là không thể tự cho là thông minh. . . . . ."

Sắc mặt Thư Lưu Quan nhăn nhó, hận không thể đi lên xé nát nữ nhân vô sỉ này, vậy mà câu nói tiếp theo của Hoa Vị Miên mới khiến cho hắn bi phẫn tới cực điểm, hận không thể vung mạnh tay đấm ngực lấy đầu đoạt tường!

"Hơn nữa, ngươi cũng không phải là ngày đầu tiên hiểu được ta hèn hạ, cám ơn đã khen!"

Nói xong ôm quyền, ống tay áo nhẹ nhàng mà đi.

Hoa Vị Miên đi đến bờ sông, lão nhân gia lần trước đang lo lắng chờ đợi, vừa nhìn thấy nàng, vội vàng đứng lên, nói: "Công tử, huynh đệ Triệu gia kia bảo ta chờ ngài!"

Hoa Vị Miên sải bước lên thuyền, nói: "Ta phát hiện Tây Hòa quốc thật sự là quá yếu, cho nên ta quyết định hay là đến Đại Ân Quốc đầu quân."

Lão Nhân Gia cũng nghe nói chuyện trong Giản thành, lúc này cười cười, nói: "Người trẻ tuổi, có tinh thần hăng hái!"

Qua sông, Hoa Vị Miên cho lão nhà đò năm mươi lượng bạc bảo hắn chớ đưa đò nữa, trở về thanh thản ổn định hưởng lão, sau khi Lão Nhân Gia nhận lấy lệ nóng doanh tròng, bái tạ hai tiếng đưa mắt nhìn nàng rời đi.

Tâm tình Hoa Vị Miên cực kỳ tốt, một đường ngâm nga hát trở về, chỉ chốc lát sau đụng phải huynh đệ Triệu thị cùng Vô Nguyệt chờ ở trên đường.

Ba người vừa thấy nàng, vội vàng cười chào đón, Vô Nguyệt lòng vẫn còn sợ hãi, "Mới vừa rồi ta thấy Giản thành ánh lửa ngất trời, còn tưởng rằng ngươi đã xảy ra chuyện gì. . . . . ."

Hoa Vị Miên vỗ vỗ bả vai của nàng ý bảo nàng an tâm, lại đi tới trước mặt hai huynh đệ Triệu gia, cười híp mắt nhìn bọn họ.

Triệu Miêu Triệu Đầu không giải thích được, cũng đành phải cười nhìn lại Hoa Vị Miên.

Sắc mặt đột nhiên biến đổi, Hoa Vị Miên đưa tay thì cho hai người một bạo, "Hai người các ngươi làm chuyện rất tốt!"

Triệu Miêu Triệu Đầu uất ức nhìn Hoa Vị Miên, mím miệng một hồi lâu nói không ra lời.

"Công tử, làm sao vậy?" Vô Nguyệt hỏi.

Hoa Vị Miên hấp khí cười một tiếng, nói: "Không có chuyện gì!" Lại quay đầu nghiêm mặt nói với hai huynh đệ Triệu gia: "Hai người các ngươi tới đây!"

Triệu Miêu Triệu Đầu hai người nhìn đối phương một cái, sau đó mè nheo mà thẳng bước đi qua.

Hoa Vị Miên từ trong lấy ra ngân phiếu năm mươi lượng nhét vào trong tay Triệu Miêu, nói: "Lấy về làm vốn nhỏ mua bán, Giản Thủy này sắp chiến tranh rồi, các ngươi cũng đừng ra ngoài mò mẫm nữa, cũng không phải là mỗi lần đều có thể gặp được người tốt như ta đây!"

Đối mặt với sự ân cần khuyên bảo của Hoa Vị Miên, hai huynh đệ Triệu gia đôi mắt đều đỏ, lúc này quỳ xuống nói: "Đại ân đại đức của công tử, huynh đệ ta suốt đời khó quên, chúng ta cũng biết công tửkhông phải là người phàm, chúng ta đi theo ngươi cũng là liên lụy ngươi, ngày khác gặp nhau, có nơi nào phải dùng tới huynh đệ ta, chúng ta nhất định. . . . . ."

"Được rồi, được rồi " Hoa Vị Miên khoát khoát tay, "Đừng nói nhiều như vậy, các ngươi trở về đi thôi, trong nhà không có nam nhân luôn không được."

Hai người đứng lên, Triệu Miêu nói: "Công tử, đứa con mới sinh của ta còn chưa có tên, công tử cho một cái tên đi! Là nhi tử."

Hoa Vị Miên làm ra vẻ tượng mô tượng dạng bấm bấm đầu ngón tay, nói: "Gọi Triệu Văn Trác đi!" Tên này thật không tệ!

Triệu Miêu đọc hai lần, vui mừng, liền nói cảm ơn, sau đó hai người mới cáo từ.

Hoa Vị Miên mở lồng tre ra để Tiểu Hoa Bì ra ngoài, Tiểu Hoa Bì quen thuộc leo lên tay của nàng, xèo xèo kêu hai tiếng, còn có một chút hưng phấn.

Hoa Vị Miên kéo kéo râu mép của nó, trong lòng tính toán trở về thế nào thu dọn Mông Tập, choáng nha. . . . . .

Đứng lại! Hoa Vị Miên lắc đầu, nhìn lửa trại sáng sủa phía trước, một mưu ma chước quỷ từ từ bò lên.

Vô Nguyệt áo quần xốc xếch, còn đắm chìm trong khinh công như rơi vào trong sương mù, Hoa Vị Miên vỗ bả vai của nàng nói: "Chờ ta, đi một chút sẽ trở lại!"

Nói cho hết lời người đã không thấy bóng dáng, lưu lại Vô Nguyệt miệng còn chưa kịp nói chuyện, cùng Tiểu Mao.

Hoa Vị Miên quen thuộc ẩn xuống lều của Mông Tập nghe được bên trong có tiếng nước, lúc này cặp mắt bốc lên lang quang, tiểu tử này đang tắm, vừa đúng lúc!

Lặng lẽ vén một góc rèm lều lên, Hoa Vị Miên thấy được cơ bắp tráng kiện phần lưng, lau nước miếng một cái, vóc người thật không tệ a, quay tới, quay tới a, cho ta xem sáu múi của ngươi. . . . . .

"Người nào? !" Mông Tập cáu kỉnh vừa quát, dùng nội lực đánh ra một vốc nước, đánh thẳng đến Hoa Vị Miên, sau đó mình không mặc y phục đuổi theo ra.

Hoa Vị Miên hiểm hiểm né tránh, nhưng không đi, chỉ chờ hắn ra ngoài.

Mông Tập nhìn khuôn mặt cực kỳ bình thường này, nói: "Hãy xưng tên ra!"

Không ít binh lính bị dẫn tới, vây quanh hai người, không hiểu nổi chuyện gì xảy ra.

Hoa Vị Miên YD liếm hàm răng, cười nói: "Ta tới nhìn một chút cái mông của người rửa sạch sẽ chưa!"

Mông Tập nhất thời mây đen che đỉnh núi, thanh âm này, trừ Hoa Vị Miên da mặt dày kia còn có ai? !

Vậy mà một đám binh lính nhất thời bừng tỉnh hiểu ra, hóa ra là tình nhân đã tìm tới cửa. . . . . . Nhất thời thương hại nhìn tới hạ thân Mông Tập, nghĩ thầm Mông Tướng Quân này cũng không dễ dàng nha, không thể giao hợp còn chưa tính, còn bị người đèThư Lưu Quan vẫn thật sự dừng lại, cảnh giác nhìn nàng, "Còn di ngôn gì muốn giao phó?"

Hoa Vị Miên thong thả ung dung mở diều trên lưng ra, run lên, trên mặt cũng mau nở hoa, nhớ ngày đó thời điểm nàng vào thành cũng không thể xuất hiện hoa lệ, lúc này rời đi nhất định là muốn vạn người chú ý, cho dù bọn họ không cố ý giữ chặn nàng ở đây, nàng cũng muốn gọi bọn họ tới, bởi vì, nàng cao hứng!

"Gì kia, ta đi trước, lần sau mời các ngươi uống trà!" Vỗ vỗ chỗ phồng trước ngực, nơi đó là một chồng lớn ngân phiếu a, ước chừng 20 vạn lượng bạc!

Hai chân nhún một cái, Hoa Vị Miên phi thân bay về phía cổng thành.

Nói thật, Thư Lưu Quan lúc ấy tương đối chấn động, khinh công của Hoa Vị Miên rất mạnh, tại sao muốn dùng cái tứ bất tượng này chậm rãi bay đi, bất quá cũng không quan hệ, dù sao tinh thần nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng bình thường.

"Muốn chạy trốn? !" Cười lạnh một tiếng, Thư Lưu Quan đạp khinh công phi thân đuổi theo.

Mắt thấy sắp giẫm trên lưng Hoa Vị Miên, Hoa Vị Miên lại kéo sợi dây, diều lệch phương hướng, Thư Lưu Quan không ngờ tới biến cố này, dưới chân hẫng một cái, thẳng tắp rơi xuống trên đất.

Hoa Vị Miên quay đầu lại bày ra một cái mặt quỷ, tiếp tục rong chơi trong gió đêm ôn hòa.

"Rắc rắc!"

"Ta vừa vặn giống như nghe được tiếng gì đó. . . . . ." Hoa Vị Miên ngẩng đầu nhìn lên: cọc gỗ muốn gãy? !

"Mau! Đuổi theo, đến trước mặt chặn nàng lại!" Hoa Vị Miên nhìn trên đất một nhóm người vọt vào trong rừng, chạy còn nhanh so với mình đang bay, trong lòng nóng nảy một phen, vào lúc này bay xuống không phải vừa vặn rơi vào giữa bọn họ sao, không tốt, hay là trước chạy đi!

Đưa tay đón sợi dây, Hoa Vị Miên mới buồn bực phát hiện: sợi dây, TM không tháo được!

Vô Nguyệt vô sỉ đó có phải từng đến FBI tu qua không, sẽ trói người như vậy? !

"Rắc rắc!"

Lại một hồi giòn vang, Hoa Vị Miên mắt trợn to, sau đó trăm đôi mắt nhìn chăm chú nghi lễ từ trên cao rơi xuống.

Dư Hạo Thành không ngờ tới nàng còn có chiêu này, lúc này hung hăng nói: "Kẻ địch quá giảo hoạt, trở về!"

Sau đó một nhóm người hét lớn chạy về. Hoa Vị Miên ôm ngực, chỉ sợ phía dưới nhánh cây không có mắt đâm xước mặt nàng, uy phong mất đi còn chưa tính, cổ đại không có kỹ thuật chỉnh dung tân tiến, Trung Quốc lại không giống Hàn Quốc, cả đời phấn đấu vì sự nghiệp chỉnh dung, nam nhân chỉnh, nữ nhân cũng sửa!

Bởi vì cái gọi là tai họa do trời, Hoa Vị Miên thật vừa đúng lúc treo một trên nhánh cây, may mắn căm giận  mắng hai huynh đệ Miêu Đầu kia, sau đó đánh gãy nhánh cây.

Xuống cây rồi Hoa Vị Miên mới nhớ tới một chuyện, nàng là dân mù đường. Khu rừng lớn như vậy, nàng phải đi đâu mới có thể đi tới bờ sông?

Trước mắt đặt trước mặt nàng có ba lối rẽ, Hoa Vị Miên mở to hai mắt duỗi ngón tay ra, điểm binh điểm tướng. Rất tốt, trời cao chỉ cho nàng một con đường sáng, kết quả là nàng yên tâm thoải mái mà đi thẳng về phía trước.

Thật ra nàng vẫn tin tưởng mình là một nữ nhân rất thông minh, cho nên dứt khoát chọn ngấm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết coi. . . . . . Bởi vì Dư Hạo Thành đã đuổi tới chính diện rồi!

Leo cao trông xa, những lời này không sai. Hoa Vị Miên cũng không ham chiến, sau khi giải quyết mấy người liền bay đến ngọn cây, dõi mắt trông về phía xa, sau đó thấy được một chiếc đèn vụt sáng cả Giản Thủy.

"Như này không phải đã tìm được sao!" Mới vừa đáng giá kiêu ngạo hạ xuống, sau lưng chưởng phong liền tập kích tới.

Hoa Vị Miên lật người tránh né, liền lùi lại ba cây, đối mặt với Thư Lưu Quan.

"Hoa Vị Miên, ngươi trốn không thoát." Thư Lưu Quan âm lãnh nói.

"Ta có thời điểm cũng không hiểu, ngươi làm gì mà chết già cắn ta không thả vậy?" Hoa Vị Miên bất đắc dĩ nói.

"Luôn có một lý do ngươi phải chết." Thần sắc Thư Lưu Quan ngông cuồng.

Hoa Vị Miên thiếu chút nữa phun nước bọt, được rồi, cuối cùng cũng có người da mặt vượt qua nàng.

"Bởi vì sự tồn tại của ngươi, ta vinh quang nghỉ việc rồi."

Thư Lưu Quan nhướng mày, nàng lại đang bịa chuyện gì?

"Thư Lưu Quan, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" Hoa Vị Miên nghiêm nghị, nói: "Cái người này sao cứ muốn diệt trừ ta, cũng không phải là vì Tây Hòa quốc, ngươi mưu đồ gì?"

"Không đến lượt ngươi xen vào!" Ánh mắt Thư Lưu Quan biến đổi, không nói nhảm cùng nàng nữa, trực tiếp ra sát chiêu.

Qua mười mấy chiêu, Dư Hạo Thành cũng tham dự vào, lấy một địch hai, Hoa Vị Miên có chút không phục, kêu ầm lên: "Hai đại nam nhân khi dễ một nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt, có tính là nam nhân hay không? !"

Đối mặt với sự tố cáo của Hoa Vị Miên, hai người lần đầu có sự ăn ý mắt cũng không nháy, bởi vì, Hoa Vị Miên vô sỉ là điều ai cũng thấy rõ.

Kế đầu không được, lại bày kế khác, Hoa Vị Miên nhãn châu xoay động, la lớn: "Nhận ám khí!"

Thư Lưu Quan sớm biết Hoa Vị Miên không phải là nhân vật có thể bảo trì bình thản, nàng không đem Giản thành quậy đến long trời lỡ đất cũng sẽ không đi, vì vậy thời điểm đang thương lượng kế hoạch mai phục, rộng rãi cung cấp cho Dư Hạo Thành kinh nghiệm đối địch mình tổng kết được, trong đó có một cái đúng là, Hoa Vị Miên kêu có ám khí, ngàn vạn lần không được tin tưởng!

Vậy mà lúc thấy ngân châm bay tới chạm mặt, Thư Lưu Quan nội thương, hắn và Dư Hạo Thành hai người tránh cũng không có chỗ tránh đi lên cửa làm cho người ta đâm, hơn nữa đều là đâm vào trên mặt, quay đầu nhìn lại ánh mắt phóng hỏa của Dư Hạo Thành, Thư Lưu Quan quả thực là cực kỳ bi thương, la mắng: "Hoa Vị Miên, ngươi thực hèn hạ!"

Hoa Vị Miên tặng hắn hai quả xem thường, nói: "Ta đều nói cho ngươi biết có ám khí rồi, chính ngươi không tin, người a, chính là không thể tự cho là thông minh. . . . . ."

Sắc mặt Thư Lưu Quan nhăn nhó, hận không thể đi lên xé nát nữ nhân vô sỉ này, vậy mà câu nói tiếp theo của Hoa Vị Miên mới khiến cho hắn bi phẫn tới cực điểm, hận không thể vung mạnh tay đấm ngực lấy đầu đoạt tường!

"Hơn nữa, ngươi cũng không phải là ngày đầu tiên hiểu được ta hèn hạ, cám ơn đã khen!"

Nói xong ôm quyền, ống tay áo nhẹ nhàng mà đi.

Hoa Vị Miên đi đến bờ sông, lão nhân gia lần trước đang lo lắng chờ đợi, vừa nhìn thấy nàng, vội vàng đứng lên, nói: "Công tử, huynh đệ Triệu gia kia bảo ta chờ ngài!"

Hoa Vị Miên sải bước lên thuyền, nói: "Ta phát hiện Tây Hòa quốc thật sự là quá yếu, cho nên ta quyết định hay là đến Đại Ân Quốc đầu quân."

Lão Nhân Gia cũng nghe nói chuyện trong Giản thành, lúc này cười cười, nói: "Người trẻ tuổi, có tinh thần hăng hái!"

Qua sông, Hoa Vị Miên cho lão nhà đò năm mươi lượng bạc bảo hắn chớ đưa đò nữa, trở về thanh thản ổn định hưởng lão, sau khi Lão Nhân Gia nhận lấy lệ nóng doanh tròng, bái tạ hai tiếng đưa mắt nhìn nàng rời đi.

Tâm tình Hoa Vị Miên cực kỳ tốt, một đường ngâm nga hát trở về, chỉ chốc lát sau đụng phải huynh đệ Triệu thị cùng Vô Nguyệt chờ ở trên đường.

Ba người vừa thấy nàng, vội vàng cười chào đón, Vô Nguyệt lòng vẫn còn sợ hãi, "Mới vừa rồi ta thấy Giản thành ánh lửa ngất trời, còn tưởng rằng ngươi đã xảy ra chuyện gì. . . . . ."

Hoa Vị Miên vỗ vỗ bả vai của nàng ý bảo nàng an tâm, lại đi tới trước mặt hai huynh đệ Triệu gia, cười híp mắt nhìn bọn họ.

Triệu Miêu Triệu Đầu không giải thích được, cũng đành phải cười nhìn lại Hoa Vị Miên.

Sắc mặt đột nhiên biến đổi, Hoa Vị Miên đưa tay thì cho hai người một bạo, "Hai người các ngươi làm chuyện rất tốt!"

Triệu Miêu Triệu Đầu uất ức nhìn Hoa Vị Miên, mím miệng một hồi lâu nói không ra lời.

"Công tử, làm sao vậy?" Vô Nguyệt hỏi.

Hoa Vị Miên hấp khí cười một tiếng, nói: "Không có chuyện gì!" Lại quay đầu nghiêm mặt nói với hai huynh đệ Triệu gia: "Hai người các ngươi tới đây!"

Triệu Miêu Triệu Đầu hai người nhìn đối phương một cái, sau đó mè nheo mà thẳng bước đi qua.

Hoa Vị Miên từ trong lấy ra ngân phiếu năm mươi lượng nhét vào trong tay Triệu Miêu, nói: "Lấy về làm vốn nhỏ mua bán, Giản Thủy này sắp chiến tranh rồi, các ngươi cũng đừng ra ngoài mò mẫm nữa, cũng không phải là mỗi lần đều có thể gặp được người tốt như ta đây!"

Đối mặt với sự ân cần khuyên bảo của Hoa Vị Miên, hai huynh đệ Triệu gia đôi mắt đều đỏ, lúc này quỳ xuống nói: "Đại ân đại đức của công tử, huynh đệ ta suốt đời khó quên, chúng ta cũng biết công tửkhông phải là người phàm, chúng ta đi theo ngươi cũng là liên lụy ngươi, ngày khác gặp nhau, có nơi nào phải dùng tới huynh đệ ta, chúng ta nhất định. . . . . ."

"Được rồi, được rồi " Hoa Vị Miên khoát khoát tay, "Đừng nói nhiều như vậy, các ngươi trở về đi thôi, trong nhà không có nam nhân luôn không được."

Hai người đứng lên, Triệu Miêu nói: "Công tử, đứa con mới sinh của ta còn chưa có tên, công tử cho một cái tên đi! Là nhi tử."

Hoa Vị Miên làm ra vẻ tượng mô tượng dạng bấm bấm đầu ngón tay, nói: "Gọi Triệu Văn Trác đi!" Tên này thật không tệ!

Triệu Miêu đọc hai lần, vui mừng, liền nói cảm ơn, sau đó hai người mới cáo từ.

Hoa Vị Miên mở lồng tre ra để Tiểu Hoa Bì ra ngoài, Tiểu Hoa Bì quen thuộc leo lên tay của nàng, xèo xèo kêu hai tiếng, còn có một chút hưng phấn.

Hoa Vị Miên kéo kéo râu mép của nó, trong lòng tính toán trở về thế nào thu dọn Mông Tập, choáng nha. . . . . .

Đứng lại! Hoa Vị Miên lắc đầu, nhìn lửa trại sáng sủa phía trước, một mưu ma chước quỷ từ từ bò lên.

Vô Nguyệt áo quần xốc xếch, còn đắm chìm trong khinh công như rơi vào trong sương mù, Hoa Vị Miên vỗ bả vai của nàng nói: "Chờ ta, đi một chút sẽ trở lại!"

Nói cho hết lời người đã không thấy bóng dáng, lưu lại Vô Nguyệt miệng còn chưa kịp nói chuyện, cùng Tiểu Mao.

Hoa Vị Miên quen thuộc ẩn xuống lều của Mông Tập nghe được bên trong có tiếng nước, lúc này cặp mắt bốc lên lang quang, tiểu tử này đang tắm, vừa đúng lúc!

Lặng lẽ vén một góc rèm lều lên, Hoa Vị Miên thấy được cơ bắp tráng kiện phần lưng, lau nước miếng một cái, vóc người thật không tệ a, quay tới, quay tới a, cho ta xem sáu múi của ngươi. . . . . .

"Người nào? !" Mông Tập cáu kỉnh vừa quát, dùng nội lực đánh ra một vốc nước, đánh thẳng đến Hoa Vị Miên, sau đó mình không mặc y phục đuổi theo ra.

Hoa Vị Miên hiểm hiểm né tránh, nhưng không đi, chỉ chờ hắn ra ngoài.

Mông Tập nhìn khuôn mặt cực kỳ bình thường này, nói: "Hãy xưng tên ra!"

Không ít binh lính bị dẫn tới, vây quanh hai người, không hiểu nổi chuyện gì xảy ra.

Hoa Vị Miên YD liếm hàm răng, cười nói: "Ta tới nhìn một chút cái mông của người rửa sạch sẽ chưa!"

Mông Tập nhất thời mây đen che đỉnh núi, thanh âm này, trừ Hoa Vị Miên da mặt dày kia còn có ai? !

Vậy mà một đám binh lính nhất thời bừng tỉnh hiểu ra, hóa ra là tình nhân đã tìm tới cửa. . . . . . Nhất thời thương hại nhìn tới hạ thân Mông Tập, nghĩ thầm Mông Tướng Quân này cũng không dễ dàng nha, không thể giao hợp còn chưa tính, còn bị người đè!,.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.