Nương Tử Cười

Chương 64: Bức họa



“Ta không biết, ta không còn bao nhiêu ấn tượng với chuyện khi còn bé, ta chỉ biết khi đó tâm tình của nương không tốt, nhưng vừa nhìn thấy nàng, nương liền cười. Nương nhìn ta, cho tới bây giờ là nghiêm mặt.” Lăng Canh Tân nói đến chuyện này, trong lòng trì độn, khó chịu.

“Cho nên chàng hơi sợ nương, nên cái gì cũng không dám hỏi?” An Nhược Hảo vùi vào trong ngực hắn, đỡ lấy vẻ mặt hắn mang theo chút đau lòng.

“Ừ.”

An Nhược Hảo không nghĩ đến trước kia hắn nhắc tới nương lại không vui là bởi vì nguyên nhân này, trong đầu tự động hiện ra cảnh một đứa bé đáng thương, ngồi ở ngưỡng cửa, giống như bị nương từ bỏ, bỗng cảm thấy hắn thật đáng thương, nhẹ nhàng ôm lấy hắn.

Lăng Canh Tân cũng ôm lấy eo nàng: “Nhan Nhan, đều đã qua rồi, cuộc sống sau này nhất định sẽ tốt. Hơn nữa nàng có ta, ta có nàng, tốt đẹp nhường nào.”

“Ừ.” Bình thường An Nhược Hảo không chú ý tới bố trí trong phòng, ngước đầu lên lại thấy ngăn kéo nhỏ ở tủ đầu giường hình như kéo ra kẽ hở, bên trong trăng trắng giống như có đồ, liền rời khỏi ngực Lăng Canh Tân, mở ngăn kéo ra, “Nơi này giống như có đồ.”

“Rất nhiều bức họa.” Lăng Canh Tân vui vẻ nói.

“Ừ.” An Nhược Hảo rút một cuốn trục ra mở, “Là một nữ nhân, thật chân thực.”

Lăng Canh Tân tiến tới phía sau nàng nhìn, quả nhiên, vẽ một nữ nhân mặc áo giáp, khoác áo choàng lqd đỏ thẫm, sau lưng là một vạt cỏ tranh, áo choàng và cỏ tranh đều thổi về một hướng, nhìn ra đây là cảnh trí chỗ nào đó ở biên thành: “Nữ nhân rất hiên nganh mạnh mẽ.”

“Ừ.” An Nhược Hảo lại mở một cuốn trục khác, “Thật là xinh đẹp, là một người sao?”

Lăng Canh Tân lại nhìn, gật đầu, là một người, nhưng trên bức tranh này là nữ nhân xinh đẹp quyến rũ, mặc quần dài ngoại tộc, giống như đang nhảy một kiểu múa, mặc dù có vẻ kỹ thuật hơi cứng nhắc, nhưng cặp mắt kia vô cùng câu người.

An Nhược Hảo lấy thêm một cuốn trục nữa đến xem: “Ah, là một nam nhân, nam nhân này thật tuấn tú.”

“Nàng nói gì vậy?” Trong lòng Lăng Canh Tân lại đổ giấm, mặc dù hắn cũng cho là vậy. Vẽ một nam nhân mặc y phục bằng gấm màu trắng, đứng ở trong đình, gió thổi vạt áo của hắn. Nữ nhân đối diện nhìn hắn, áo choàng đỏ chót trên người nàng tạo thành đối lập rõ rệt với trang phục màu trắng của hắn.

“Hình như tạm biệt, mặc dù hai người không nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt này, cảm thấy nhẫn nhịn thật khổ cực, có một cảm giác rõ ràng hai người yêu nhau nhưng lại không thể không chia ly.”

Lăng Canh Tân không trách cứ An Nhược Hảo “Hỏi một đằng trả lời một nẻo”, bởi vì hắn cũng bị tình cảm trong tranh lây tới, quả thật rất đau buồn.

“Vẫn nhìn bức này thôi.” An Nhược Hảo lấy ra một cuốn trục mới, “Nữ nhân này bị thương, điểm đen sau lưng hình như là con ngựa, hắn ta tới cứu nàng ấy.”

“Ah, còn bức này?” An Nhược Hảo trợn to hai mắt.

“Thành thân rồi, không phải rất tốt sao? Người có tình sẽ thành thân thuộc.” Lăng Canh Tân hơi kinh ngạc khi nàng ngạc nhiên.

“Phía dưới này có lạc khoản *: Lăng Tri Ẩn.”

(*) lạc khoản: phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ.

Lăng Canh Tân vừa nhìn, quả nhiên: “Sao lại có tên của phụ thân, chẳng lẽ những bức họa này đều do phụ thân vẽ?” Hắn cũng kinh ngạc.

“Chắc chỉ có một bức này do phụ thân vẽ, bởi vì phong cách vẽ bức này không giống các bức khác.” An Nhược Hảo dieenddanleequuydonn để sát vào nhìn, “Phía dưới còn có một hàng chữ nhỏ: đưa lên bức họa này trịnh trọng chúc Chung Hàn Lương và An Dật Nhiên bách niên giai lão, vĩnh kết đồng tâm.” Mấy chữ kia dường như tâm tình rất mâu thuẫn, hơi run, lực viết lúc nặng lúc nhẹ.

“Sao phụ thân lại có thể vẽ tranh, An Dật Nhiên, Chung Hàn Lương, cho tới bây giờ phụ thân vẫn không nói với ta.” Lăng Canh Tân rầu rĩ nói.

“Chàng còn nhớ không, lúc Tề đại thúc gây gổ với Tịnh Thiền cô cô, có nhắc tới An Dật Nhiên?” An Nhược Hảo đột nhiên nhớ ra.

“Ta nhớ ra rồi, đúng là như vậy.”

“Trên bức tranh này chính là phụ thân sao?” An Nhược Hảo buông bức tranh trên tay, cầm quyển trục phía dưới, phía trên là nam nhân cười đùa, trong trường hợp này vẻ mặt của An Dật Nhiên giận dữ.

“Đây là khi phụ thân còn trẻ, thì ra bọn họ đều là cố nhân?” Đột nhiên Lăng Canh Tân chợt thông suốt rồi.

An Nhược Hảo nhìn những bức họa này, thật ra chính là một chuyện xưa, là chuyện xưa của ba người An Dật Nhiên, Chung Hàn Lương và Lăng Tri Ẩn, nhưng nói như vậy, bọn họ để Hoắc Sở Ngọc ở chỗ nào?

“Đây là chuyện xưa của bọn họ, vậy nương ta đâu?” Quả nhiên, Lăng Canh Tân cũng kỳ quái.

“Đáng tiếc bà ngoại cũng không biết.” An Nhược Hảo không khỏi tiếc hận, “Có thể Bạch tiên sinh biết, nhưng theo tính cách của tiên sinh, chưa chắc đã nói cho chúng ta.”

“Đúng thế.” Lăng Canh Tân nhớ tới Bạch tiên sinh, trong lòng vẫn hơi sợ sệt, để cho hắn đi hỏi tiên sinh, vẫn là thôi đi. Chờ phụ thân trở lại, hỏi phụ thân là được, “Nhan Nhan, ta muốn nói cho nàng biết một chuyện.”

“Cái gì?” An Nhược Hảo tiếp tục thưởng thức các bức vẽ còn lại, đều là chuyện xưa ấm áp.

“Ta liên lạc với phụ thân rồi.”

An Nhược Hảo nghe được, mạnh mẽ quay đầu lại: “Cái gì?”

“Ta nói ta liên lạc được với phụ thân rồi.”

“Chàng liên lạc với phụ thân làm sao?” An Nhược Hảo dường như hơi để ý nàng lại có thể vẫn luôn không biết.

“Việc này nàng đừng quan tâm.” Lăng Canh Tân dlqd sờ mũi, “Nhưng phụ thân nói với ta, kêu chúng ta cái gì cũng nghe bà ngoại, sau đó nếu có ai tới nói cho nàng, bọn họ là phụ mẫu của nàng, ngàn vạn lần đừng để ý.”

“Hả, còn có chuyện như vậy?” An Nhược Hảo bị câu nói của hắn không hiểu ra sao.

“Ừ, dù sao phụ thân cũng rất có trách nhiệm, nói là có người muốn nhận thân, nhất định là gạt người, đừng để ý đến bọn họ.”

“À.”

Lăng Canh Tân liếc nhìn vẻ mặt nàng, mặc dù vẫn còn nghi hoặc, dù sao cũng không kiên quyết hỏi đến cùng, thật đúng là chột dạ đấy. Nhưng phụ thân nói cho hắn biết, nếu nàng nhận thân sinh phụ mẫu, nhạc phụ nhạc mẫu nhất định sẽ không đồng ý hôn sự của bọn họ. Hắn sao có thể để cho chuyện như vậy xảy ra, dù sao Tiếu Nhan không có thân sinh phụ mẫu sống vẫn rất tốt, không phải có hắn cưng chiều sao, hắn mới không cần nhạc phụ nhạc mẫu gì đó đến.

“Chàng đang nghĩ gì?” An Nhược Hảo nhìn hắn dường như đang có tính toán gì trong lòng.

“Không có, ta đang nghĩ lấy chút nước sơn tra cho nàng, nếu không nàng lại đau bụng rồi.”

“Ừ nhỉ.” An Nhược Hảo nghe, lập tức nhớ tới, An lão thái quân còn đặc biệt phân phó Tử Mạch chiếu cố nàng thật tốt, nhất định đại bổ cho nàng.

Quả nhiên, bắt đầu từ hôm sau, An lão thái quân ra lệnh cho Tử Mạch lặng lẽ mang rất nhiều thuốc bổ đều đặn đến cho nàng. An Nhược Hảo ngày ngày uống thuốc Cát thái y kê, lại phải uống thêm vài phần của lão thái quân. Nhưng nàng biết An lão thái quân ôm hy vọng cực kỳ lớn với cái bụng của nàng, huống chi nàng cũng muốn bồi dưỡng tốt sức khỏe, nên đều uống tất cả.

Chỉ có điều mấy ngày uống xong, nàng có cảm giác mình đại bổ quá độ đến mức chảy máu mũi.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Đợi đến khi kỳ nguyệt tín của An Nhược Hảo kết thúc, ngày vui của Tề đại thúc và Bạch Tịnh Thiền cũng đến.

Mặc dù quan hệ của Bạch gia với các nhà khác ở Bắc Đô giống nhau, nhưng dù sao Tề gia cũng là một hộ lớn, lại có Hoắc gia làm mai, vì vậy người tới tham dự tiệc mừng cũng vẫn không ít.

Lúc đầu Tề đại thúc mặc kệ thế nào cũng không tình nguyện, nhưng bây giờ cũng coi như ván đã đóng thuyền rồi. Tề đại lão gia và An lão thái quân ngồi ở vị trí chủ vị, vui vẻ nhìn hai tân nhân * bái đường.

(*) tân nhân: tân lang và tân nương

Mặc dù tuổi Tề đại thúc đã bốn mươi, nhưng hôm nay trang điểm, cũng trẻ trung không sai biệt lắm với Lăng Canh Tân không có kiến thức lúc đầu, bởi vì ngoại trừ cùng người vui mừng hớn hở mà cười, cái gì hắn cũng không biết rồi.

An lão thái quân nhìn Bạch Tịnh Thiền khom lưng chào, giống như nhìn thấy tiểu nữ nhi của mình, kích động đến mức ngay cả trà cũng bưng không xong.

Bởi vì thân phận của An Nhược Hảo và Lăng Canh Tân cần giữ bí mật, cho nên mặc dù lấy thân phận là nhi tử và con dâu của Bạch tiên sinh, bọn họ vẫn bị xếp vào chỗ hẻo lánh.

An Nhược Hảo ngồi cùng những người không quen, ngồi ở trong góc xem một chút cũng được, nhưng thương lượng với Lăng Canh Tân, náo động phòng buổi tối không thể tiện nghi cho Tề đại thúc.

Bên kia người mới bái thiên địa xong, làm thêm mấy trình tự nữa, tân khách bên ngoài mở yến rồi.

“Nhan Nhan, ăn nhiều một chút.”

“Ừ.” Coi như đây là lần đầu tiên An Nhược Hảo được ăn tiệc mừng chính tông như vậy, Lăng Canh Tân lại cứ gắp cho nàng, vào lúc này nàng chân chính hóa thành kẻ tham ăn.

“Nhan Nhan, ăn gà mái hầm nấm mèo cách thủy, bổ thân thể.”

“Ừ.”

“Nhan Nhan, uống canh táo đỏ.”

“Ừ.”

“Nhan Nhan…”

“Nhị ca, chàng cũng ăn chút đi.” An Nhược Hảo trợn mắt há mồm nhìn núi nhỏ trước mặt, trên bài ngoài vài tiểu bối Tề phủ, coi như cùng trang lứa với bọn họ. Mấy tiểu hài tử kia thấy Lăng Canh Tân lqd là người lớn mà lại theo chân bọn chúng giành, lập tức đang ngồi cũng đứng dậy náo loạn thành một đống. Nô tỳ sai vặt ở bên cạnh nhìn đến trợn mắt há mồm, lễ nghi Tề đại cô dạy cho giờ này thành công cốc rồi. Mộc Dung và Thức Vi đứng sau lưng An Nhược Hảo, mặc dù các nàng biết vị thiếu gia này cưng thiếu phu nhân tận trời rồi, lúc này cũng không khỏi nghẹn họng nhìn trân trối.

“Ừ, Nhan Nhan ăn nhiều một chút.”

“Nhị ca, chàng cũng ăn đi.” An Nhược Hảo trực tiếp nhét nửa cái đùi gà vào miệng hắn.

Lăng Canh Tân liếc nhìn Mộc Dung và Thức Vi buồn cười mà không dám cười, kìm nén đến khổ sở, liền cũng mỉm cười ăn đùi gà.

“Đưa vào động phòng!” Hiện trường hoàn toàn ầm ĩ, giọng lễ quan đã đủ vang, lại thình lình bị một tiếng vang lên từ ngoài cửa: “Thánh chỉ đến!” hoàn toàn che lấp giọng nói lễ quan.

Mọi người ở đây đều hai mặt nhìn nhau, tại sao có thể có thánh chỉ? Chẳng lẽ cho tân lang mừng vui gấp bội? Trí nhớ phủ đầy bụi của bọn họ đột nhiên mở ra, Tề Phỉ Dương đã từng cứu Hoàng thượng một mạng, sau vẫn muốn thưởng nhưng không tìm được người, hôm nay trở lại có nương tử ràng buộc, Hoàng thượng dĩ nhiên phải tìm cơ hội lung lạc nhân tài.

“Thánh chỉ đến!” Tống Tu Hoa Tống đại nhân không nhìn phản ứng của bất kỳ ai, vào cửa lại lần nữa cao giọng hô, “Tề Phỉ Dương tiếp chỉ!”

“Thảo dân tiếp chỉ.” Tề Phỉ Dương bất đắc dĩ quỳ xuống, mọi người đã tới cửa rồi, hơn nữa nhiều người Đại Lương nhìn chằm chằm như vậy, hắn cũng không thể không nhận. Những người khác cũng quỳ xuống theo, miệng hô vạn tuế.

An Nhược Hảo và Lăng Canh Tân cũng vội quỳ xuống, nàng nhìn thấy Viên Phú Cảnh đứng ở bên cạnh Tống Tu Hoa, nàng nhìn hắn, hắn cũng nhìn nàng. Nhưng Viên Phú Cảnh chỉ nhìn một lát, liền xoay sang chỗ khác nhìn Tống Tu Hoa rồi.

Khóe mắt nàng đột nhiên liếc nhìn Hoắc tam thiếu đang tựa bên cửa nhỏ, như có điều suy nghĩ nhìn nàng, trong lòng nàng hồi hộp, dâng lên một dự cảm xấu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.