Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn

Chương 17: Lý công tử chỉ còn hai bàn tay trắng



“Liễu Nhi…” Lúc này, sắc mặt Lý Ngọc biến hóa khó lường, một lúc lâu sau mới thở dài nói:

“Xin lỗi nàng, Liễu Nhi. Thật ra là ta lừa gạt nàng!”

“ Ngươi lừa ta cái gì ? ”

Diệp Mộ Liễu bình thản, tiếp tục nói:

“Liễu Nhi, quả nhiên nàng thông minh hơn người. Không sai, nàng đoán đúng. Ba năm này, ở gia tộc của ta thật sự xảy ra biến cố lớn.” Lý Ngọc cẩn thận nói.

“Có phải ngươi thua hay không?”

Nhìn gương mặt hắn, dù có cẩn thận như thế nào cũng không thể nào che giấu được sự cô đơn. Trong lòng Diệp Mộ Liễu đau xót.

“Thúc thúc của ngươi, hắn đoạt được gia nghiệp vốn thuộc về ngươi sao?”

Nghe vậy, thân thể Lý Ngọc run lên, nhanh chóng cúi đầu, hàng mi dài như con bươm bướm muốn vỗ cánh bay đi, che giấu con ngươi đau xót.

Diệp Lâm thị thấy thế, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, đành phải nhíu mày nhìn về phía con gái:

“Liễu Nhi, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”

“Mẹ, là như vậy.”

Nếu ban nãy còn có chút thăm dò, Diệp Lâm thị nắm được tám phần. Hiện tại, bà có thể chắc chắn suy đoán của chính mình là chính xác.

“Cha mẹ Lý Ngọc mất sớm, từ nhỏ được thúc thúc nuôi dưỡng thành người, không nghĩ tới thúc thúc mặt người dạ thú, bởi vì ham muốn tài sản lớn cho cha mẹ hắn để lại, lúc Lý Ngọc mười sáu tuổi bị hắn hạ độc.”

“Ba năm trước, con đến rừng đào ngắm hoa, đúng lúc gặp phải sát thủ do thúc thúc của hắn phái tới giết hắn. Con gặp chuyện bất bình nên ra tay cứu hắn, cũng vì nguyên nhân này nên mới có thể gặp được hắn.”

“Lúc ấy Lý Ngọc đến Thượng Kinh tham gia thi cử, muốn lấy được công danh, đoạt lại gia sản do thúc thúc của hắn chiếm đoạt. Không nghĩ tới…”

Diệp Mộ Liễu đơn giản kể lại chân tướng sự việc.

“Mẹ, Lý Ngọc hắn không phải cố ý nói như vậy. Sở dĩ hắn đến chậm, con nghĩ do mấy năm nay hắn trải qua biến cố. Hắn là thân bất do kỉ mà thôi.”

“Nếu vậy, hiện tại Lý công tử có tính toán gì không??”

Hơi trầm ngâm một lát, Diệp Lâm thị mở miệng hỏi.

“Bá phụ, bá mẫu, Lý Ngọc tự biết, lấy tình hình trước mặt của ta, nếu để Liễu Nhi gả cho ta là oan ức cho nàng!”

Ngẩng đầu lập tức nhìn thấy Diệp Lâm thị đang ngồi ở đối diện đánh giá, ánh mắt Lý Ngọc trong suốt mà kiên định.

(Ta thay đổi cách xưng hô là theo hoàn cảnh, tình cảm của nhân vật nên chàng – ta – ngươi sẽ luân phiên thay đổi nhé)



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.