Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Chương 116: Cái này xem như thổ lộ chăng?



Đêm đã khuya, Lãnh Dịch Hạo vẫn đứng phía trước cửa sổ, trước mặt hắn hiện lên vẻ mặt dứt khoát của Úc Phi Tuyết lúc đi. Bàn tay to nắm lại thành quyền rồi đột nhiên đấm mạnh vào song cửa.

"Vương gia..." Cảnh Thu muốn nói rồi lại thôi.

"Nói."

"Thuộc hạ... Thuộc hạ không hiểu tại sao người lại muốn hưu (bỏ) Vương phi. Thuộc hạ biết ngài không muốn bỏ Vương phi." Nghĩ kỹ thì với năng lực của Vương gia, nếu hôm nay hắn muốn giữ Úc Phi Tuyết lại, vốn là chuyện hoàn tòan có thể làm được.

Lãnh Dịch Hạo khổ sở nhếch môi, ngay cả Cảnh Thu cũng phát hiện ra rồi, hắn thật sự không muốn. Nụ cười của tiểu nha đầu như ở trước mắt, hắn không muốn, nhưng hắn phải làm như vậy.

"Vương gia, nếu như ngài muốn đuổi theo đưa Vương phi quay về, thuộc hạ sẽ mang binh đến Tiểu Thương Sơn, dù cho có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng phải san bằng hang ổ của Phong Vô Ngân!" Cảnh Thu mặt đầy vẻ cương quyết nói.

Lãnh Dịch Hạo giơ tay lên, phe phẩy ngón tay: "Không vội."

"Vương gia!" Hoàng đế không vội nhưng thái giám gấp ạ.

"Ngươi vừa mới nói, ngươi phái người đi điều tra thân phận Ngọc Điệp đã trở về bẩm báo, tất cả chi tiết hoàn toàn giống với lời Ngọc Điệp nói?" Lãnh Dịch Hạo đột nhiên chuyển đề tài.

Cảnh Thu buồn bực gật đầu: "Đúng vậy. Cùng lời Ngọc Điệp phu nhân nói hoàn toàn giống nhau, không có chút sơ hở."

Lãnh Dịch Hạo bạc môi câu dẫn một ý cười lạnh lùng, đầy vẻ thâm sâu.

"Vương gia hoài nghi Ngọc Điệp phu nhân?" Cảnh Thu không nhịn được hỏi.

Lãnh Dịch Hạo vốn không cho phép bất kỳ kẻ nào nói bậy nửa câu về Ngọc Điệp, nhưng bây giờ lại muốn chủ động đi điều tra nàng?

Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo thâm thúy hướng phương xa, trong tà mâu một mảnh băng hàn rõ ràng. Hắn chưa bao giờ hoài nghi Ngọc Điệp, cũng không muốn hoài nghi Ngọc Điệp.

Người phụ nữ này đã dùng tính mạng của bản thân để chiếm trọn niềm tin của hắn. Hắn từng tin tưởng nàng vô điều kiện, trân trọng nàng, thậm chí còn coi người phụ nữ này chính là bạn đời của hắn. Hắn nguyện ý dùng hết thảy để bảo vệ người phụ nữ hai lần suýt chết vì chính mình, lại vừa vì hắn mà chịu đựng ba năm cô độc.

Nhưng tiểu nha đầu xuất hiện đã đánh vỡ tất cả kế hoạch của hắn, nàng thông tuệ, điêu ngoa, ngang ngạnh ... hình ảnh nàng từng chút từng chút ăn sâu vào trong lòng hắn. Thậm chí khiến hắn bắt đầu dao động.

Có lẽ là lúc tiểu nha đầu xuống đầm băng vì hắn, có lẽ là tại hắn ôm lấy thân thể nàng vô số đêm, có lẽ là lúc tiểu nha đầu phẫn nộ quát lên: "Lãnh Dịch Hạo, ta hiểu thấu ngươi rồi", có lẽ là lúc ánh mắt nàng tràn đầy mất mát nói với hắn: "Lãnh Dịch Hạo, ngươi tin nàng chứ không tin ta"...

Tóm lại, hắn không thể không đối mặt với một thực tế, bình thường chuyện không có sơ hở có hai loại. Thứ nhất, tất cả những gì nàng nói đều là thật sự. Thứ hai, những gì nàng nói đã sớm được sắp xếp ti mỉ.

Chân tướng rốt cục là như thế nào?

Nếu như những gì Ngọc Điệp nói đều là thật sự, như vậy có nghĩa là tiểu nha đầu lừa gạt hắn. Tiểu nha đầu lại gạt người sao? Có thể lắm. Gạt người vốn là sở thích đùa giỡn của nàng mà, hắn từng nếm qua rồi. Nhưng, tiểu nha đầu có thể đem lửa thiêu cả Thuận vương phủ rồi sau đó đứng một bên vỗ tay xem náo nhiệt, cũng sẽ không bắt nạt, lừa gạt một thiếu nữ nào đó.

Vì thế, Ngọc Điệp đang nói d

Nếu như những lời tiểu nha đầu nói là thật sự, như vậy pháo đài xây dựng trong lòng hắn nhiều năm qua sẽ sụp đổ mất. Vì vậy từ đầu đến cuối, đứng trên phương diện tình cảm mà nói, hắn tình nguyện lựa chọn tin tưởng Ngọc Điệp.

Nếu như Úc Phi Tuyết lừa hắn, cùng lắm chỉ là đôi vợ chồng trẻ ồn ào đấu khẩu, hắn có cách xử trí tiểu nha đầu không nghe lời kia.

Nếu như đúng là Ngọc Điệp lừa hắn, như vậy, mọi việc không còn đơn giản nữa rồi.

Vì sao nàng lại đến? Tại sao lại dùng tính mạng để đổi lấy niềm tin của hắn? Nàng ở bên cạnh hắn nhiều năm như vậy là vì mục đích gì?

"Vương gia?" Thấy Lãnh Dịch Hạo suy nghĩ sâu xa không đáp, Cảnh Thu càng thêm nghi ngờ.

Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo tỏa ra khí lạnh: "Không, bản vương sao lại có thể nghi ngờ chính ân nhân cứu mạng của mình được, Cảnh Thu, ngày mai, bản vương đại hôn."

"Cái gì?" Cảnh Thu nghĩ rằng mình đã nghe lầm. Sao lại nhảy sang đại hôn rồi?

"Truyền lệnh xuống, ba ngày sau, bản vương phong Ngọc Điệp làm Trắc phi. Đợi đến khi nàng sinh được con nối dòng cho bản vương thì liền lập làm chính phi."

Cảnh Thu phát hiện sắc mặt Lãnh Dịch Hạo đầy vẻ lạnh lùng mà hắn chưa từng thấy, vì vậy không dám lắm miệng, chỉ thông minh dạ một tiếng.

Nhìn vầng trăng cô độc trong đêm dài, Lãnh Dịch Hạo lần đầu tiên nhận ra, phòng không rất lớn, rất lạnh. Nhưng trong một mảnh u tĩnh, khoé môi Lãnh Dịch Hạo lại cong lên.

Tiểu nha đầu, sớm muộn gì nàng cũng phải trở về thôi.

***

Tiểu Thương Sơn, đỉnh núi Thanh Liên, tổng đàn của Thần Vực.

Đang lúc n trong núi rừng u tĩnh truyền ra tiếng hét đầy xấu hổ xen lẫn phẫn nộ của Úc Phi Tuyết: "Đồ biến thái! Hắn lại gạt ta!"

Lúc nàng cầm hưu thư, chỉ nhìn hai chữ "Hưu thư" trước mắt liền không có tâm tình nhìn đi xuống nữa, chỉ liếc mắt qua một cái liền xoay người đi.

Mà nay cẩn thận xem lại, Lãnh Dịch Hạo hưu nàng vì tội gian dâm! Nhưng việc làm nàng căm tức nhất chính là thời gian Lãnh Dịch Hạo viết trên giấy.

Năm nay rõ ràng là năm Nhâm Tý, nhưng cái tên biến thái kia lại viết là năm Nhâm Ngọ, nói cách khác, nàng phải chờ ba mươi năm nữa hưu thư này mới có hiệu lực!

Úc Phi Tuyết phát điên mất rồi! Chắc chắn là Lãnh Dịch Hạo cố ý, chẳng trách lúc ấy hắn cười gian trá đến vậy! Không được, nàng phải xuống núi bắt hắn viết lại một bức hưu thư khác!

"Tuyết Nhi!" Phong Vô Ngân giữ chặt vai Úc Phi Tuyết, ấm áp nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết đầy vẻ căm phẫn. "Thật ra hưu thư viết như thế nào cũng không quan trọng. Quan trọng là nàng có thể ở bên cạnh ta."

Lời nói của Phong Vô Ngân nhẹ như gió khiến Úc Phi Tuyết đột nhiên có cảm giác như làn gió xuân đang mơn trớn mặt mình, nhẹ nhàng khoan khoái: "Tiểu sư phụ..."

Tiểu sư phụ đang thổ lộ với nàng sao? Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết bỗng ửng hồng, đôi mắt như sao sáng lấp lánh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.