Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Chương 130: Vương gia nổi giận rồi



Vương gia nổi giận rồi.

Lão thái giám tiến lên hai bước, thấp giọng nói bên tai Lãnh Dịch Hạo:

"Tiên đế lúc còn sống từng để lại mấy món đồ cho Vương gia, muốn lão nô phải tự mình giao tận tay Vương gia."

Trong đôi mắt sắc lạnh của Lãnh Dịch Hạo hiện lên một tia sắc nhọn, hắn tức khắc gật đầu.

Sau khi Lãnh Dịch Hạo rời đi, Úc Phi Tuyết và Ngọc Điệp liền vào Trắc điện chờ. Hai người đều ghét lẫn nhau, vì thế không thèm để ý lẫn nhau nữa. Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Tiểu Tuyết, rốt cuộc nàng cũng đã tới."

Úc Phi Tuyết quay lại nhìn, cả người mặc long bào vàng khiến dáng vẻ của hắn càng trở nên thêm khôi ngô, đầy sức mạnh, đôi mắt âm u vẫn nóng bỏng thâm trầm như trước, trên khuôn mặt cương nghị hiện lên nỗi vui mừng không sao kể xiết. Thân hình cao lớn của hắn in bóng trong đại môn, càng toát lên vẻ khôi ngô mạnh mẽ.

"A Khánh!" Úc Phi Tuyết ngạc nhiên.

Mặc dù sớm biết Lãnh Dịch Khánh đã là hoàng đế, nhưng đối diện với một Lãnh Dịch Khánh mặc long bào, Úc Phi Tuyết vẫn cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

"To gan! Dám gọi thẳng tục danh của Hoàng thượng......Tiểu thái giám bên cạnh Hoàng đế chưa gặp Úc Phi Tuyết, chỉ cho rằng đây là một nữ tử tầm thường, vội quát lên chói tai.

Lãnh Dịch Khánh giơ tay lên ngăn lại: "Không sao."

Lãnh Dịch Khánh dùng ánh mắt nóng bỏng đánh giá Úc Phi Tuyết, mấy tháng không gặp, nàng càng trở nên kiều diễm xinh đẹp. Úc Phi Tuyết giống như một đóa hoa dại nở trên mặt đất, lúc mới đầu, có thể ngươi sẽ không để ý đến nó, nhưng cùng với sự nở rộ của nàng, ánh sáng của nhật nguyệt hình như cũng bắt đầu mờ dần đi phía sau nàng.

Sự diễm lệ của nàng đủ để làm lay động cả thế giới. Tất cả những thứ khác, chẳng qua đều là bối cảnh mờ nhạt phía sau.

"Nàng có khỏe không?" Lời nói của Lãnh Dịch Khánh không thay đổi gì lớn, nhưng thay đổi của hắn là quá lớn.

Người làm hoàng đế, quả nhiên không còn giống như trước nữa. Long bào vàng, ánh mắt hắn thâm trầm, có vài phần nghiêm nghị uy nghi.

"Tham kiến hoàng thượng." Đám người Ngọc Điệp đã quỳ xuống thỉnh an, lúc này Úc Phi Tuyết mới chợt sực tỉnh.

"Hoàng thượng, Thuận vương gia vẫn đợi Hoàng thượng ở đây, người vừa đi thay áo (cách gọi của việc đi vệ sinh thời đó), mong hoàng thượng tha lỗi.". Ngọc Điệp cúi chào thỉnh an rất đúng chỗ, cũng là để che dấu cho Lãnh Dịch Hạo.

Nhưng ánh mắt của Lãnh Dịch Khánh lại hề liếc mắt nhìn Ngọc Điệp, hắn nhìn Úc Phi Tuyết thật sâu. khuôn mặt nhỏ nhắn đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của hắn, nay rốt cục đã lại một lần nữa xuất hiện trước mắt hắn.

Nói hắn nóng lòng gặp Lãnh Dịch Hạo, chi bằng nói hắn nóng lòng gặp Úc Phi Tuyết.

"Hoàng......" Úc Phi Tuyết đang chuẩn bị hành lễ, lại bị Lãnh Dịch Khánh giữ tay lại.

"Tiểu Tuyết, ta và nàng, không cần giữ lễ tiết. Ta đợi nàng đã lâu rồi. Đi theo ta, có một vật này muốn cho nàng xem." Lãnh Dịch Khánh kéo cánh tay nhỏ bé

Úc Phi Tuyết do dự quay đầu nhìn ra ngoài điện, không biết Lãnh Dịch Hạo lúc nào sẽ ra.

Khuôn mặt tươi cười của Ngọc Điệp xâm nhập vào trong mắt Úc Phi Tuyết. Lúc nào nàng cũng cảm thấy nữ nhân này cười vô cùng kỳ quái.

***

"Nàng nhìn xem, thích chỗ này không?" Lãnh Dịch Khánh dẫn Úc Phi Tuyết đi qua ngự hoa viên, đến một mảnh đất trống đang khởi công trước mặt.

Vốn dĩ Lãnh Dịch Khánh dáng vẻ rất chín chắn cương nghị, lại không câu nệ nói cười, ấn tượng với những người khác lúc hắn làm hoàng tử là quy củ và cẩn thận, ngay thẳng và nghiêm minh. Sau khi làm hoàng đế, vì bận nhiều việc, nên thường xuyên để lộ tính tình thô bạo, không dễ dàng thân cận.

Nhưng bây giờ hắn lại hớn hở kéo Úc Phi Tuyết chạy trong ngự hoa viên, đúng là khiến ọi người kinh ngạc không thôi. Mọi người đều đoán, nữ nhân này là ai? Sao lại có thể được hoàng đế sủng ái như vậy?

Lãnh Dịch Khánh đưa Úc Phi Tuyết đến trước một bức tranh lụa trắng thật lớn, trong bức vẽ này là những hành lang gấp khúc, chiếc cầu dài, tòa nhà với những mái hiên cao vút, khắc hình Long phượng.

"Đây là......"

"Đây là cung điện ta đặc biệt xây cho nàng. Nhưng hiện tại vẫn chưa nghĩ ra tên. Ta vẫn muốn cho nó một cái tên đẹp nhất, không ngờ bây giờ vẫn chưa nghĩ ra."

"Ta biết nàng không thích bị ràng buộc, cho nên ở nơi đây, có thể không nói chuyện quy củ, không phải thực thi lễ tiết. Mọi thứ ở đây đều do nàng định đoạt. Nàng muốn chơi đùa như thế nào cũng đều được. Ở đây, ta không phải Hoàng đế, ta chỉ là A Khánh của nàng."

Lãnh Dịch Khánh vung tay lên, lại một tấm vải lớn nữa mở ra, bên trên vẽ nhiều đường rắc rối phức tạp.

"Nơi này là mật đạo, mỗi mật đạo đều có thể thông sang nơi khác. Nhất là đường mật đạo chính này, có thể trực tiếp thô ra ngoài cung. Đến lúc đó, nàng muốn ra khỏi cung lúc nào cũng được."

"Nếu nàng không muốn ở đây cũng không sao, chỉ cần lúc nào nàng muốn, vào chơi một chút cũng đựơc."

Lãnh Dịch Khánh nói tới đây, đột nhiên giọng nói trầm hẳn xuống:

"Tiểu Tuyết, ta chỉ muốn nàng hiểu được, ta muốn làm một vài việc cho nàng, hi vọng nàng vui vẻ. Xây cung điện này cho nàng, tuyệt đối không phải muốn nhốt nàng trong cung, ta chỉ hi vọng lúc nàng mệt mỏi có thể vào đây chơi. Chỉ cần nàng nhớ có một nơi như vậy, tồn tại vì nàng, là đủ rồi."

"Cho dù có một ngày, nàng thật sự quyết định chuyển vào đây, ta thề, tuyệt đối không dùng bất kỳ quy củ hay luật pháp gì ràng buộc nàng. Nàng tới, ta vui, nàng đi, ta...... ta sẽ không ép nàng ở lại."

Giọng nói nho nhã của Lãnh Dịch Khánh thấp dần, ánh mắt thâm trầm lại chăm chú.

Cuối cùng Úc Phi Tuyết cũng chú ý, vừa rồi, Lãnh Dịch Khánh nói chuyện với nàng, vẫn xưng là "ta", mà không phải "trẫm".

"A Khánh, ngươi thật sự không cần đối xử với ta tốt như vậy." Nói không cảm động là giả, nhưng nàng làm sao có thể vào ở trong cung đây!

Lãnh Dịch Khánh cúi đầu khổ sở cười: "Ta biết, trong lòng nàng vẫn là chỉ có A Hạo. Ta sẽ không ép nàng. Nàng coi ta là ca ca cũng đựơc, là bạn bè cũng đựơc, ta cũng không để ý. Thật đấy. Ta nói rồi, ta sẽ không ép nàng làm bất kỳ chuyện gì."

"...... Cám ơn ngươi, A Khánh!" Úc Phi Tuyết thật sự không tìm được lời nào thể nói. Thậm chí ngay cả Lãnh Dịch Khánh cũng đã sớm nhìn ra, người nàng thích trong lòng là Lãnh Dịch Hạo. Xem ra nàng đúng là phản ứng chậm.

"Ta...... không nỡ nhìn nàng chịu ấm úc." Giọng nói Lãnh Dịch Khánh dần trầm xuống, khiến cho trái tim Úc Phi Tuyết cảm thấy cô đơn.

Bàn tay của Lãnh Dịch Khánh giật giật, nắm chặt thành quyền, hắn rất muốn ôm nàng.

Nhưng, hắn không dám.

"Hoàng thượng, Thuận vương gia nổi giận rồi, Ngài ấy đang tìm kiếm Vương Phi khắp nơi." Lão thái giám tiến đến báo tin.

Trên mặt Lãnh Dịch Khánh hiện lên vẻ không nỡ:

"Tiểu Tuyết, vĩnh viễn đừng nói cám ơn với ta. Nhớ kỹ lời của ta, nàng muốn đến lúc nào cũng được. Ta sẽ rất vui. Nàng muốn đi, ta sẽ không ngăn cản, chỉ cần nàng vui vẻ."

"Đi thôi, ta đưa nàng đi.". Trước khi Úc Phi Tuyết mở miệng nói cám ơn, Lãnh Dịch Khánh mỉm cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.