Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Chương 138: Nàng muốn nắm chắc hạnh phúc của mình



Nàng muốn nắm chắc hạnh phúc của mình

Sau khi Lãnh Dịch Hạo hồi phủ, hắn đi thẳng tới hậu viện.

Ngọc Điệp bị phong bế huyệt đạo, không thể sử dụng võ công được, chỉ có thể đợi Lãnh Dịch Hạo trong phòng.

Kỳ thật, ả cũng không muốn rời đi. Rời bỏ Lãnh Dịch Hạo, ả cũng không biết nên đi đâu, ả thật sự đã yêu Lãnh Dịch Hạo, bởi vì trong quãng thời gian trúng cổ độc kia, Lãnh Dịch Hạo đã khiến ả cảm nhận được sự dịu dàng chưa bao giờ có. Ả không muốn mất đi sự sủng ái hiếm hoi này.

Nghĩ đến việc nam nhân đã từng ngoan ngoãn phục tùng mình, từ nay về sau sẽ không thuộc về mình nữa, lòng Ngọc Điệp liền đau đớn từng cơn.

Lúc cửa phòng được đẩy ra, Ngọc Điệp lập tức nhào tới, dùng đôi mắt ngập nước động lòng người của mình nhìn Lãnh Dịch Hạo: "Vương gia, vương gia, xin người tin tưởng thiếp, thiếp thật sự yêu người! Chuyện Phong Vô Ngân đã sớm trôi qua rồi, chúng ta đã ở bên nhau bảy năm! Bảy năm! Nếu như thiếp thật sự muốn gây bất lợi cho người, thiếp đã sớm động thủ. Làm sao có thể chờ tới bây giờ. Thiếp chỉ đi khuyên nhủ Phong Vô Ngân thôi, thiếp không muốn nhìn thấy người bị thương!"

Lãnh Dịch Hạo dùng ngón tay chậm rãi nâng cằm Ngọc Điệp lên, ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt hỗn loạn của Ngọc Điệp: "Phải không vậy?"

Giọng nói xa cách,

"Vương gia, rốt cuộc người muốn thiếp làm gì người mới bằng lòng tin tưởng thiếp? Thiếp thật sự yêu người mà!" Đôi mắt Ngọc Điệp ngập nước, nước mắt trong hốc mắt chảy ra, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.

Ngón tay thon dài của Lãnh Dịch Hạo nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt nhỏ mịn màng của Ngọc Điệp: "Thật sự muốn ta tin tưởng ngươi? "

"Vương gia, chỉ cần người nguyện ý tin tưởng thiếp, người muốn thiếp làm gì, thiếp đều bằng lòng!" Ngọc Điệp ngẩng đầu, kiên định nhìn Lãnh Dịch Hạo.

Khóe môi Lãnh Dịch Hạo khẽ nhếch lên: "Phong Vô Ngân muốn mưu phản?"

Lãnh Dịch Hạo chỉ suy đoán, nhưng mà sự do dự trên mặt Ngọc Điệp đã tiết lộ cho hắn đáp án.

Ngọc Điệp không trả lời, vì nàng không muốn bán đứng Phong Vô Ngân, nhưng nếu như không phân rõ giới hạn với Phong Vô Ngân, Lãnh Dịch Hạo sẽ không tin tưởng nàng!

"Đúng vậy. Thần Vực của hắn hiện tại rất lớn mạnh, cho dù có mười vạn tinh binh, cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn. Cho nên thiếp mới đi tìm hắn, hy vọng hắn có thể từ bỏ việc mưu phản. Vương gia, tâm ý của Tiểu Điệp với vương gia, trời xanh có thể chứng giám!" Ngọc Điệp kéo tay Lãnh Dịch Hạo, trong mắt tràn ngập khẩn trương.

"Phải không?" Lãnh Dịch Hạo không thể hiện bất kì đánh giá nào, chỉ cười nhìn nàng.

"Đúng, tục ngữ nói "Một đêm phu thê, trăm ngày ân ái", huống chi trong lòng Tiểu Điệp, vương gia mới là nam nhân mà Tiểu Điệp có thể dựa vào cả đời, Tiểu Điệp không thể nhìn vương gia chịu bất kì tổn thương nào, chỉ cần có thể giúp vương gia, chuyện gì thiếp cũng nguyện ý làm!" Ngọc Điệp phảng phất thấy được trong mắt Lãnh Dịch Hạo sự tín nhiệm giống như ngày xưa. Tuy nhiên chỉ là thoáng qua, nhưng nàng thỏa mãn.

"Thật sự là cái gì cũng nguyện ý làm?" Lãnh Dịch Hạo nheo mắt.

"Vâng." Ánh mắt Ngọc Điệp đầy kiên

"Vậy ngươi hãy cứ ở trong phủ, thành tâm làm Thuận vương phi!" Lãnh Dịch Hạo sẳng giọng, ánh mắt đảo qua khuôn mặt nhỏ nhắn tinh mỹ như hoa của Ngọc Điệp, giọng nói lạnh lẽo chậm rãi tới gần Ngọc Điệp, "Úc Phi Tuyết đã đi rồi, hiện tại ngươi là vương phi duy nhất của bổn vương, chỉ cần làm tốt vai trò Thuận vương phi của ngươi, không bày trò, bổn vương có thể bỏ qua chuyện cũ."

Câu nói cuối cùng, Lãnh Dịch Hạo có thâm ý, hắn tin Ngọc Điệp hiểu được.

Ngọc Điệp tuy không rõ vì sao Lãnh Dịch Hạo lại làm như vậy, nhưng ít nhất có thể khẳng định một điều, nếu thật Lãnh Dịch Hạo muốn tìm Úc Phi Tuyết về, đó sẽ là chuyện vô cùng dễ dàng, mà Lãnh Dịch Hạo lại để nàng giả mạo Thuận vương phi, vậy nghĩa là, có người sẽ gây bất lợi cho Thuận vương phi. Nói cách khác, chính là gây bất lợi cho hắn.

Lãnh Dịch Hạo muốn nàng làm kẻ chết thay cho Úc Phi Tuyết.

Vương gia, ngươi thật tàn nhẫn! Úc Phi Tuyết, nếu không có ngươi, Ngọc Điệp ta làm sao lại rơi vào tình cảnh ngày hôm nay.

Hận thù trong lòng Ngọc Điệp đối với Úc Phi Tuyết càng tăng thêm vài phần.

Nhưng cho dù Lãnh Dịch Hạo thật sự muốn nàng làm kẻ chết thay, ít nhất, Lãnh Dịch Hạo cũng đã cho nàng một cái cơ hội. Chỉ cần có cơ hội này, nàng đã thỏa mãn.

Bởi vì nàng rất hiểu rõ Lãnh Dịch Hạo, bất kì kẻ nào phản bội hắn, đều phải chết. Mà nàng, bây giờ vẫn còn sống. Cái này chính là điều bất ngờ.

Nàng nhất định phải nắm chắc phần may mắn này, khiến Lãnh Dịch Hạo một lần nữa tin tưởng nàng.

Trong nháy mắt, trong đầu Ngọc Điệp nhanh chóng hiện lên vô số ý niệm, song hết thảy những điều này, nàng cũng sẽ không để Lãnh Dịch Hạo biết rõ, trong lòng như mặt biển nỗi bão, bên ngoài sóng lăn tăn không sợ hãi, đôi mắt trong veo như nước tràn đầy vui mừng.

"Thật vậy chăng? Chỉ cần thiếp ngoan ngoãn, người thật sự sẽ tin tưởng

Vẻ mặt đáng yêu thanh thuần. Đáng tiếc, rốt cuộc vẫn không lừa được Lãnh Dịch Hạo.

"Bổn vương nói chuyện, đã khi nào nuốt lời chưa?" Lãnh Dịch Hạo nheo mắt, thích thú nhìn đôi mắt trong veo của Ngọc Điệp, một tay ôm eo nàng, khóe môi tà khí nhếch lên thành nụ cười, ý vị thâm trường nói một câu: "Tiểu Điệp, ngươi và bổn vương, thật đúng là một đôi!"

Ngọc Điệp trong nội tâm cả kinh, có một loại sợ hãi khi trong lòng bị nhìn thấu. Hoảng sợ trong mắt thoáng cái đã biến mất, Ngọc Điệp khổ sở rũ mi mắt, tránh đi ánh mắt trầm tĩnh thích thú của Lãnh Dịch Hạo: "Vương gia, chỉ cần vương gia nguyện ý tin tưởng thiếp, Ngọc Điệp nguyện ý làm bất cứ việc gì."

Nhìn thấy ánh mắt lảng tránh của nàng, trong mắt Lãnh Dịch Hạo dần dần hiện lên tà khí.

"Bổn vương chờ xem biểu hiện tốt đẹp của ngươi!"

Lãnh Dịch Hạo buông tay xoay người nhanh chóng rời đi.

***

Bình minh chưa lâu, đã có người trong cung tới, truyền ý chỉ của Thái hậu, đón Thuận vương phi tiến cung dạo chơi ngự hoa viên cùng thái hậu.

Lãnh Dịch Hạo nhìn thoáng qua Ngọc Điệp, Ngọc Điệp chậm rãi rũ mi mắt, thay quần áo của Úc Phi Tuyết, dùng lụa trắng che mặt, rồi tiến cung.

Ngọc Điệp không nghĩ tới, khảo nghiệm nhanh như vậy đã đến. Lần này tiến cung, chỉ sợ không phải đơn giản là đi dạo ngự hoa viên như vậy.

Cho nên, trước khi đi, Ngọc Điệp chậm rãi quay đầu nhìn Lãnh Dịch Hạo, ánh mắt thê lương: "Vương gia, thiếp biết rõ, thiếp không nên mang theo mục đích bất lương tiếp cận người, thiếp không xứng có được tình yêu của người. Nhưng trời xanh có thể chứng giám, tấm lòng Tiểu Điệp đối với vương gia, là hết sức chân thành. Lần này tiến cung, dữ nhiều lành ít, nhưng Ngọc Điệp nguyện ý vì Vương gia làm bất cứ chuyện gì, cho dù là chết."

Ngọc Điệp nói xong, ương rũ mắt, cũng không nhìn phản ứng của Lãnh Dịch Hạo, xoay người cô đơn rời đi, lưu lại cho Lãnh Dịch Hạo một bóng lưng thê lương.

Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo khẽ gợn sóng, nhưng chỉ trong tích tắc.

Trên đường tiến cung, Ngọc Điệp lấy cớ thay quần áo đi vào nhà vệ sinh, lén triệu tập hắc y. Sau khi phân phó hắn một phen, mới thật sự tiến cung.

Ngọc Điệp nàng cũng không phải người ngu ngốc, tiến cung làm kẻ chết thay cho người khác, nàng không có hứng thú.

Vì Lãnh Dịch Hạo, nàng sẽ tiến cung một chuyến, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không ngốc đến mức đi chịu chết. Nàng muốn Lãnh Dịch Hạo tin tưởng nàng, nàng muốn lại một lần nữa làm cho Lãnh Dịch Hạo cảm động! Nàng muốn nắm chắc hạnh phúc của mình. Bất kỳ kẻ nào cũng đừng mơ đến việc phá hoại nó!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.