Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Chương 47: Lừa dối



Đêm, bất ngờ buông xuống.

Úc Phi Tuyết đặt di thư được chuẩn bị cẩn thận lên bàn, sửa sang lại mũ áo, cố ý để lại một chút manh mối để mọi người dễ dàng đi tìm nàng.

Sau đó, mới nhảy từ cửa sổ ra ngoài, lần này chỉ cần nàng “chết” thành công, nàng có thể chỗ hẹn đúng giờ, có thể gặp lại tiểu sư phụ !

Ánh trăng mông lung ôm lấy hồ nước ở hậu hoa viên trong vương phủ.

Trong di thư, Úc Phi Tuyết viết rất rõ ràng, nàng đã làm cho ba huynh đệ phải hổ thẹn, lại làm cho huynh đệ ba người tương tàn, nàng không còn mặt mũi nào để sống trên đời, xin Hoàng đế Hoàng hậu tha thứ cho nàng.

Cho nên, bây giờ đang đi chịu chết ! Một cái chết rất khẳng khái vĩ đại !

Dưới cây cầu đá, hồ nước lăn tăn, hồ nước này nối liền với sông Bích Thủy bên ngoài thành, nước sông vừa sâu lại vừa xiết, đến lúc đo dù cho không tìm thấy thi thể của nàng, cũng sẽ không có ngườ nào nghi ngờ.

Nhìn bốn bề vắng lặng, Úc Phi Tuyết cởi giầy đặt bên cạnh cầu, tạo ra dấu vết nhảy sông giả. Sauk hi hoàn thành tốt mọi chuẩn bị, nàng bắt đầu nhảy sông !

Lúc còn nhỏ nàng thường cùng sư phụ lặn xuống nước bắt cá, những việc đó phụ thân và các tỷ tỷ của nàng đều không biết.

Cho nên chiêu lừa dối này nhất định không có vấn đề!

Úc Phi Tuyết thả người, lao vào trong nước.

Lúc nhảy xuống, trong đầu của nàng xuất hiện hình ảnh xinh đẹp: chỉ cần theo dòng nước này ra khỏi vương phủ là có thể tới chỗ hẹn với tiểu sư phụ. Đến lúc đó, trời cao biển rộng, nàng có thể cùng tiểu sư phụ lưu lạc chân trời !

Nhưng mà tất cả mộng tưởng đột nhiên ngừng lại. Một tấm lưới bắt cá ngang trời xuất thế, tóm gọn lấy nàng!

Kẻ nào đặt lưới bắt cá dưới chân cầu thế này ! Úc Phi Tuyết đá cái chân bị vướng vào lưới, tức giận muốn mắng người.

Đúng lúc này, bốn bề rực lên ánh sáng chói lọi.

Lãnh Dịch Hạo ung dung ngồi dưới cầu câu cá, hắn ngẩng đầu, vẻ mặt trêu tức nhìn Úc Phi Tuyết:

“Vương phi yêu dấu, nàng làm sao có thể chết như vậy được ? Nàng chết rồi, ai rửa sạch oan khuất cho chúng ta, ai cùng bản vương trở về biên thành đây ?”

“Liên quan gì đến ngươi! Có quỷ mới đi vó ngươi ! Thả ta ra !” – chân Úc Phi Tuyết bị mắc vào lưới, tay chân không dùng được sức, cả người chổng ngược treo lơ lửng trên dây.

“Cái đấy không được rồi, ta nhất định sẽ không để nàng biến thành quỷ.” – Lãnh Dịch Hạo tủm tỉm nhìn nàng, không hề có ý định cứu nàng.

Tiểu nha đầu này nghĩ rằng để lại di thư là có thể chuồn mất sao ? Không có cửa đâu ! Hắn cam đoan tối hôm nay nàng mà nhảy sông thì sẽ bị vướng vào lưới bắt cá, thắt cổ thì cột bị gãy. Nhất định không để cho nàng được như ý !

“Lãnh Dịch Hạo, ngươi thả ta xuống dưới! Nếu không ngươi không xong với ta đâu !”

“Haiz, nàng thật ầm ỹ. Cẩn thận lôi cả phụ hoàng mẫu hậu đến đây, khuôn mặt của nàng lại quên không có mạng che.” – Lãnh Dịch Hạo lấy cần câu gõ vào đầu Úc Phi Tuyết, Úc Phi Tuyết giận dữ muốn tóm lấy cần câu của hắn nhưng lại bắt vào khoảng không. Tức giận hoa chân múa tay.

Cuối cùng, có người không thể tiếp tục nhìn được nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.