Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Chương 79: Cô nam quả nữ ở trong sơn động có thể làm cái gì



Không phải đấy chứ ! Lãnh Dịch Hạo lại tự mình nhảy xuống ! Cuối cùng là hắn muốn cứu nàng hay là muốn hại nàng vậy !

Úc Phi Tuyết hoàn toàn im lặng..Vừa mới thở nhẹ được một hơi lại một lần nữa lo lắng.

Cái tên ngu ngốc này! Nhiệt độ hồ băng rất thấp, cổ độc của Lãnh Dịch Hạo lại chí âm chí hàn, hơn nữa hắn còn không nhìn thấy được ! Hắn nhảy xuống đấy thì có ích lợi gì!

Phàn nàn gì cũng vô dụng rồi, Úc Phi Tuyết chấp nhận số phận thả tay ra.

“Bùm” một tiếng, lại một người ngã xuống.

Mặc dù Úc Phi Tuyết quen thuộc với nước, nhưng ở trong hồ băng sâu thẳm lại lạnh lẽo như thế này, một cô nhóc như nàng cũng không chống đỡ được.

Dưới hồ băng là một mảnh tối tăm hỗn loạn, mơ hồ nhìn thấy một bóng người quen thuộc cách đó không xa, đột nhiên trong lòng Úc Phi Tuyết nóng lên, người này vì nàng mới nhảy xuống đây.

Cái tên ngu ngốc này! Rõ ràng biết bản thân sau khi nhảy xuống có thể khó giữ được an toàn, thế mà vẫn cứ nhảy xuống.

Lãnh Dịch Hạo nghe thấy tiếng nước, tay cố gắng dò dẫm trong nước, Úc Phi Tuyết chủ động đưa tay tới.

Hai bàn tay liền nắm chặt lấy nhau.

Trong giây phút này, cũng không biết có phải là ảo giác hay không, trong lòng bàn tay của Lãnh Dịch Hạo có một độ ấm mà xưa nay chưa từng có.

“Hô….” – hai cái đầu cuối cùng nhô lên khỏi mặt nước.

Câu đầu tiên Lãnh Dịch Hạo nói chính là: “Nha đầu, nàng sao rồi ?”

“Sắp chết rồi !” – Úc Phi Tuyết yếu ớt nói.

Lãnh Dịch Hạo biến sắc, lại nghe Úc Phi Tuyết nói thêm một câu:

“Sắp bị ngươi dọa chết rồi !”

Lạnh, lạnh đến thấu xương. Có nội lực cũng không có cách nào chống lại cái lạnh.

Đôi mắt sắc bén của Úc Phi Tuyết phát hiện trong một mảng trắng xóa này, phía trên bờ, có đặt vài món đồ gì đó. Lại gần thì thấy thì ra là hai cái áo bông lớn và một số đồ chống lạnh, còn có một cái hộp gỗ, là hộp đựng thuốc lúc trước nàng có nhắc qua với Tần Thế Viễn. Bên trong là tất cả những thứ mà nàng đã nhắc đến, dược liệu châm cứu, tất cả đều đầy đủ.

Không cần nói nữa, chắc chắn là kiệt tác của Tần Thế Viễn.

Tên Tần Thế Viễn này đúng là có lòng tốt, Lãnh Dịch Hạo không nhận sự giúp đỡ của hắn, hắn lại vẫn phái người đi theo bọn họ lên núi. Hơn nữa cũng không ra mặt tranh công, mà là âm thầm tương trợ.

Nhìn khắp nơi trắng xoá một mảnh, hảo cảm của Úc Phi Tuyết với Tần Thế Viễn không khỏi tăng lên vài phần.

Tần Thế Viễn quả nhiên rất cẩn thận, ở bên trong áo bông, nàng còn tìm thấy một tấm bản đồ. Là bản đồ Thiên Linh Sơn.

Dựa vào bản đồ, Úc Phi Tuyết rất dễ dàng tìm được một chỗ trú ẩn.

Bên trong một sơn động không lớn, đã có người nhóm một đống lửa trại, ngay cả củi để thêm vào cũng đã đặt ở bên cạnh.

Tần Thế Viễn đặt một bức thư bên cạnh, trong thư nói, người của hắn đã lui đến một nơi an toàn khác, kêu Úc Phi Tuyết và Lãnh Dịch Hạo cứ yên tâm nghỉ ngơi. Nếu bọn họ có yêu cầu gì, Úc Phi Tuyết lúc nào cũng có thể bắn pháo khói, người của hắn tự nhiên sẽ xuất hiện giúp đỡ bọn họ.

Tên Tần Thế Viễn này, làm việc thật là chu toàn. Chi li từng chút, tiến lui có chừng mực.

Úc Phi Tuyết cất thư đi, bắt đầu thêm củi sưởi ấm. Nàng cũng không định nói chuyện này cho Lãnh Dịch Hạo biết, bởi vì nàng không muốn giờ phút này cả người lạnh lẽo đi ra ngoài đón gió lạnh.

Quần áo ẩm ướt hết cả, lạnh quá!

Lãnh Dịch Hạo không nói một tiếng nào, im lặng. Hắn không nói gì, không hỏi gì. Nhưng bên trong đôi mắt đen láy tĩnh lặng kia có sự bình tĩnh nhận rõ thế sự, còn có một số cảm xúc làm cho người ta không thể hiểu rõ.

Xung quanh đột nhiên tĩnh lặng, chỉ có củi lửa bốc cháy, phát ra âm thanh tanh tách. Úc Phi Tuyết nhìn qua Lãnh Dịch Hạo yên lặng không nói gì, lại nhìn bốn phía chung quanh, aiz, thật là nhàm chán! Cô nam quả nữ ở trong sơn động có thể làm cái gì!

“Hắt xì!” – Úc Phi Tuyết không nhịn được hắt xì một cái.

“Lại đây.” – Lãnh Dịch Hạo theo hướng âm thanh truyền đến nhìn sang.

“Làm gì ? Lại muốn hại ta sao ?!” – hắn làm hại nàng còn chưa đủ sao ? Mỗi lần gọi nàng qua, nhất định là không chuyện gì tốt!

“Hai người ở chung sẽ ấm lên một chút, lại đây đi.” – giọng Lãnh Dịch Hạo thật ấm áp.

Úc Phi Tuyết do dự tiến lại gần, Lãnh Dịch Hạo một tay ôm nàng vào lòng. Ôm được cơ thể nhỏ bé của nàng, trái tim vừa đánh mất của hắn cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Vừa rồi giây phút nghe thấy tiếng nàng rơi xuống vách núi, trái tim của hắn đột nhiên hụt hẫng, giống như người ngã xuống không phải là nàng, mà là hắn. Hắn lo lắng gọi nhưng lại không có được tiếng đáp lại của nàng, chính giây phút đó, hắn không còn quan tâm đến cái gì nữa, hắn chỉ biết rằng, hắn không thể để cho nàng xảy ra chuyện gì được!

Cho nên, hắn nhảy xuống đây. Có lẽ đây là một việc làm ngu ngốc nhất cả đời hắn, nhưng hắn không hối hận.

Cánh tay siết chặt, Lãnh Dịch Hạo thở dài nhẹ nhõm một hơi. Cũng may, cuối cùng nàng đã quay lại.

“Thả tay thả tay! Ta sắp không thở được rồi !” – Úc Phi Tuyết lớn tiếng phản đối, có vẻ nàng đã quen với việc bị ôm.

“Không được ầm ỹ! Chưa thấy người nào ngốc như vậy, biết rõ vách núi hiểm trở mà cũng không biết cẩn thận một chút!” – Lãnh Dịch Hạo khẩu khí khó chịu. Lo lắng qua đi lại bắt đầu dạy dỗ người.

“Vậy còn ngươi ? Ngươi không ngu ngốc vậy ngươi nhảy xuống làm cái gì! Rõ ràng biết mắt mình không nhìn được, ngươi cũng không sợ nhảy xuống đụng chết ta sao!”

“Ngậm cái miệng quạ đen của nàng lại!” – cũng là nàng sáng sớm đã rủa hắn “ngã chết”, bây giờ linh nghiệm rồi, đúng là ngã thật! Cũng may là hắn may mắn, chết không thành công.

“Ngươi trách ta cái gì chứ ! Là ngươi tự mình nhảy xuống đấy chứ !”

“Nàng thật là ầm ỹ!”

“Ta cứ ầm ỹ đấy! Nếu không phải ngươi, chúng ta làm sao có thể thê thảm như vậy được!”

“Là ai hạ dược gây chuyện trước ?”

“Là ai bắt nạt ai trước ?!”

Vấn đề này, xem ra khó khăn rất lớn.

……

Ngoài động, tuyết trắng chưa khi nào rơi như vậy, từng bông từng bông, vô cùng xinh đẹp, làm cho toàn bộ Thiên Linh Sơn như mộng như ảo. Trong động, lửa trại lập lòe, Úc Phi Tuyết cuối cùng nằm trong lòng Lãnh Dịch Hạo ngủ say. Lãnh Dịch Hạo không ngủ, suy nghĩ của hắn đang trôi đi rất xa.

Trong lúc ngủ mơ, Úc Phi Tuyết mơ hồ cảm thấy độ ấm xung quanh càng ngày càng lạnh, cơ thể cũng không ngừng run run.

Sao lại thế này ?

Úc Phi Tuyết mở mắt ra, phát hiện người đang run không phải là mình, mà là Lãnh Dịch Hạo. Úc Phi Tuyết quay người lại sờ, cả người Lãnh Dịch Hạo lạnh như băng, khuôn mặt tái nhợt như sương.

Không hay rồi! Cổ độc trong người Lãnh Dịch Hạo lại phát tác!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.