Nương Tử Thích Tác Quái

Chương 3



Vào hè, thời tiết nóng đến kinh người.

Ánh dương đặc biệt chói chang như muốn thiêu đốt cả vạn vật, cả ngày trời trong xanh không có lấy một bóng mây.

Vũ Mê Mê một tay cầm quạt, một tay cầm cốc nước quả mát lạnh cho vào miệng, nhưng làm thế nào cũng không thể xua đi không khí ngột ngạt chung quanh. Ánh mắt ghen tỵ dừng lại trên thân hình mướt mát không có một giọt mồ hôi đang đứng trước mặt, nhịn không được liền lấy chân đá đá vào tiểu nữ tử gà gật kia, “Linh Nhi, ta muốn đi tắm.”

Tuyết Linh uể oải mở mắt, mù mịt nhìn chủ nhân. “Từ lúc người tắm tới giờ còn chưa đến một canh giờ.”

Lau đi mồ hôi đang tuôn như suối trên trán, Mê Mê u oán nói: “Mùa hè bên ngoài thật sự là quá nóng, sớm biết trước ta đã không trốn đi.” Vẫn là ở nhà tốt hơn, đông ấm hạ lạnh.

Tuyết Linh ngây ngô lên tiếng: “Chúng ta phải quay về sao?” Chủ nhân rốt cục đã quyết định, các nàng chung quy cũng chấm dứt cuộc sống lưu lạc tha phương.

Vũ Mê Mê liếc mắt nhìn nha hoàn của mình. “Nếu muốn quay về, ta cần gì phải tìm mọi cách trốn đi?” Nàng cũng không phải ăn no không có việc gì làm -- Ài, nhịn không được lại nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nhưng là tựa hồ từ trước giờ nàng đều có bộ dáng ăn no không có việc gì làm, khó trách sư phụ thường hay bảo nàng là con sâu gạo (1) lớn nhất cốc.

Tuyết Linh gãi đầu bối rối: “Đúng vậy, vì sao lại trốn đi ha?”

Không nói lời nào, trơ mắt nhìn nha đầu, nàng lại lần nữa khẳng định năm đó khi tuyển nha đầu nhất định là còn chưa tỉnh ngủ, nên mới chọn người chưa đến một cân não này hầu hạ chính mình.

“Linh Nhi, muội ra cửa thêu hoa đi.” Vũ Mê Mê tức giận phất tay đuổi Tuyết Linh ra ngoài, nhìn thấy chỉ khiến nàng thêm đau đầu mà thôi.

Chủ nhân thế nào lại giận dữ như vậy? Tuyết Linh buồn bực nghe lời rời khỏi phòng......

~.~

Phía trước cửa phòng đóng chặt im lìm là một dáng hình đang chăm chú vào mảnh khăn thêu. Đây là Phong Tiêu Tiêu từ ngoài bước vào Thu Thủy Hiên nhìn thấy một màn.

“Tuyết Linh cô nương.” Phong Tiêu Tiêu cất tiếng chào hỏi.

“A!” Tuyết Linh bị kim đâm vào tay, kinh hoảng ngẩng đầu.

Phong Tiêu Tiêu lãnh đạm giương mày, rất không thích nha đầu chỉ có ngoại hình này.

“Tìm chủ nhân sao?” Nhịn không được co rúm người lại, mỗi lần nhìn thấy bộ mặt đầy hàn băng kia khiến cho nàng tự đáy lòng rét run, đã trở thành thói quen không thể nào thay đổi được.

“Nàng ấy ở đâu?” Hắn nhìn về phía cửa phòng khép chặt, sắc mặt càng thêm lạnh lùng. Hắn cũng rất không thích Vũ Mê Mê quái dị, khó hiểu, khiến người phản cảm kia.

Tuyết Linh tăng thêm dũng khí, tiếng như muỗi kêu: “Chủ nhân không cho phép ai tiến vào.” Nàng vẫn là sợ.

ThẠhắn tiến lên đẩy cửa muốn vào, nàng có ý nghĩ muốn ngăn cản, nhưng nhìn qua bộ mặt không có chút nhiệt độ ấm áp kia, ngay lập tức đình chỉ tất cả hành động, vẫn là giao cho chủ nhân tự xử lý đi.

Hai bên đình viện, muôn ngàn sắc hoa đua nhau khoe sắc, mà trong đình người đang lười biếng ngả mình trên ghế kia lại khiến cho bách hoa kém phần rực rỡ -- trang phục khinh bạc, nói khinh bạc là còn lịch sự, chứ cái người đang cầm cây quạt hương bồ (2) quạt lấy quạt để, Vũ Mê Mê, căn bản chính là ăn mặc quá mức lả lơi. Mái tóc dài mềm mại được búi cao lên để lộ chiếc cổ trắng ngần, trên người là chiếc áo không tay mỏng manh, cơ hồ có thể nhìn rõ nội y bên trong, váy dài chỉ đến đầu gối, làm lộ ra phần da thịt mướt mát, mềm mịn cùng một đôi hình dạng hoàn mỹ như bạch ngọc…..

Bất ngờ không kịp trở tay, cảnh xuân thu hết vào mắt, hắn cũng không nguyện dời đi ánh mắt. Nàng tuy không phải là tuyệt đại giai nhân, nhưng giờ phút này đây trên người lại vô tình ẩn chứa khí chất mị hoặc không thể kháng cự.

“A --” Tuyết Linh theo sau tiến vào nhìn thấy một màn cảnh tượng liền phát ra tiếng thét chói tai vang tận mây xanh, phạm vi trăm dặm xung quanh đều có thể nghe rõ.

Bên ngoài viện ngay lập tức xuất hiện động tĩnh, vài thân ảnh màu lam vội vàng tiến nhập, bọn họ chính là hộ vệ phụ trách an toàn cho trang viên.

Vũ Mê Mê, sau khi nghe thấy tiếng kinh hô của Tuyết Linh, phản ứng nhanh chóng cầm ly nước hoa quả hắt lên trời.

Khﰠtrời rơi đầy nước quả, mọi người đua nhau tránh.

Sau khi lấy lại bình tĩnh chỉ nhìn thấy Vũ Mê Mê trang phục mỏng manh đang đứng, mà Tuyết Linh lại vọt tới trước người ngăn trở, tuy rằng hiệu quả không lớn, nhưng có còn hơn không, ít nhất hiện tại chỉ lõa lồ hai cánh tay trắng nõn không tỳ vết.

“A --” Tuyết Linh lần thứ hai kích thích thính giác của mọi người trong Đệ Nhất trang.

“Linh Nhi, muội lại la gì đấy?” Vũ Mê Mê nhịn không được thở dài, Linh Nhi rốt cuộc là muốn vời bao nhiêu người tiến vào mới cam tâm?

Nàng sắc mặt tái nhợt nhìn nam nhân lãnh khốc trước mặt, ngón tay run rẩy, nói không thành câu. “Chủ...... nhân, hắn nhìn...... thấy người.......” Nàng dùng tính mạng thề, Phong Tiêu Tiêu tuyệt đối toàn bộ đều không bỏ sót, không thể tưởng người thoạt nhìn chính trực cư nhiên lại là đại sắc lang! Nhìn người đúng là không nên chỉ trông tướng mạo.

“Toàn bộ lui ra ngoài.” Phong Tiêu Tiêu mặt lạnh như băng, hạ lệnh.

Nhóm hộ vệ áo xanh lập tức phụng mệnh rời đi, mặt không chút cảm xúc cùng chủ tử bọn hắn giống nhau không khác.

Tuyết Linh thần sắc hoảng loạn, hốt hoảng chạy vào trong phòng, bằng tốc độ nhanh nhất dâng lên một bộ áo ngoài. “Chủ nhân, quần áo.” M đã trễ, nhưng cũng cần phải khắc phục sự cố.

Nhìn chủ nhân chậm rãi mặc vào trang phục, nàng chân tay luống cuống ở bên người Vũ Mê Mê đi tới đi lui, vẻ mặt tràn đầy kích động, “Chủ nhân, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?”

“Cái gì làm sao bây giờ?” Vũ Mê Mê nhíu mày khó hiểu.

Tuyết Linh hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, hốt hoảng nói: “Chủ nhân bị người ta nhìn thấy rõ ràng xuân sắc, nhưng là hắn đáng sợ như vậy, tuyệt đối không thể gả cho hắn, làm sao bây giờ......”

Vũ Mê Mê sờ trán.

Phong Tiêu Tiêu trầm ngâm suy nghĩ.

“Linh Nhi!” Nàng la lớn, “Đừng xem chuyện đó quá quan trọng, huống hồ còn có cách giải quyết.”

Tuyết Linh vẻ mặt nghi hoặc nhìn chủ nhân.

Vũ Mê Mê ánh mắt biến hoá liên tục, bình tĩnh hướng về phía Phong Tiêu Tiêu, thản nhiên nói: “Hạ độc làm mù mắt, hoặc là giết hắn.”

“Đúng rồi, muội thế nào lại không nghĩ tới.” Tuyết Linh vỗ tay hoan hô, đối với chủ nhân bội phục sát đất.

Phong Tiêu Tiêu ho nhẹ một tiếng, trầm giọng cắt ngang mạch bàn luận của hai người: “Tại hạ vẫn còn đứng đây.” Tựa hồ không cần biết địa điểm, thời gian, chỉ cần các nàng hưng phấn liền sẽ nhiệt tình cùng nhau thảo luận, không thèm để ý sự có mặt của hắn.

“Ngài, Phong Tiêu Tiêu --” Vũ Mê Mê nhẹ nhàng tiến đến đối diện. “Bổn cô nương bị ngài chiếm tiện nghi, có thể hay không cấp một khoảng sân mát mẻ cho tôi ở?”

Cho dù Phong Tiêu Tiêu là bá chủ một phương, lãnh diện la sát, nhưng nghe qua dạng điều kiện trao đổi như thế không thể không viết một chữ “Phục”, bởi vì -- hắn bị dọa nha, nữ tử kia hoàn toàn không quan tâm cảnh xuân của mình bị tiết ra ngoài sao?

“Cô sợ nóng.” Ánh mắt hắn giống như lơ đãng lướt qua cơ thể kiều mị trước mặt, nhưng con ngươi lại phủ đầy vẻ thâm trầm khó đoán biết. Chỉ trong chốc lát, trên cổ nàng đã lấm tấm mồ hôi, trong tay chiếc quạt hương bồ cũng không ngừng phe phẩy.

Vũ Mê Mê gật đầu như giã tỏi, cầm khăn lau đi mồ hôi trên mặt. “Nơi này quả thật quá nóng, ngay cả cây cối phủ bóng râm cũng không có.” Nếu không đổi chỗ ở, nàng chỉ có nước chết vì nóng.

“Cô không mập.” Mục quang đảo quanh thân hình mảnh khảnh của nàng, bất chợt lên tiếng.

Vũ Mê Mê ngây người một chút, sau đó chớp chớp mắt, khó chịu cau mày. “Ai qui định chỉ có người mập mới có thể sợ nóng?” Chẳng lẽ vì lý do sợ nóng này, nàng lại phải ăn để trở nên mập mạp? Đó là chưa nói, nàng ăn cũng không hề ít, nhưng là không mập lên được, nàng không có cách nào nha.

Vạt áo bị người nắm lấy, nàng rất không kiên nhẫn đá lại một cước. “Có chuyện thì nói, kéo cái gì mà kéo, kéo rơi y phục chỉ khiến người ta no mắt.” Dùng sức thu hồi y phục, cúi đầu nhìn xem, hoàn hảo không có gì để lộ.

Phong Tiêu Tiêu ánh mắt lóe lên, trong lòng thở dài một hơi. Đôi chủ tớ kỳ quái nhất hắn từng gặp qua, đúng là một đôi hoàn hảo trời sinh.

“Chủ nhân, có muốn mang hài vào không?” Tuyết Linh ủy khuất cầm trên tay đôi giày thêu hoa.

Vũ Mê Mê gật đầu, “Đương nhiên.” Tuy rằng không mang thì mát mẻ, nhưng sư phụ đã từng dạy qua nam nữ thụ thụ bất thân gì gì đó đó, vẫn là nên tôn trọng một chút lời giáo huấn của lão nhân gia người.

“Trang chủ đại giá quang lâm không biết có chuyện gì?” Nàng không ngừng phe phẩy chiếc quạt, thỉnh thoảng lại lau mồ hôi.

Ánh mắt lơ đãng nhìn về phía xa, vừa mới trải qua một màn, Phong Tiêu Tiêu khó có thể trấn tĩnh cùng đối mặt với Vũ Mê Mê xem như không có chuyện gì xảy ra. Nàng như vậy quả thật khiến hắn kinh ngạc.

“Tế Nhi muốn cùng các cô ở chung một chỗ.” Hắn cố trấn định tinh thần nói ra ý.

“Chờ đổi sân viện rồi hãy đề cập đến vấn đề này.” Vũ Mê Mê uống cạn ngụm nước quả cuối cùng, cảm thấy xung quanh cũng bớt đi chút hơi nóng.

“Sang Thính Đào Uyển đi.” Phong Tiêu Tiêu theo bản năng nói ra cái tên, sau đó bất giác chau mày.

Âm thầm đánh giá biểu tình thay đổi của Phong Tiêu Tiêu, Vũ Mê Mê cong lên khóe miệng, “Được.” Địa phương kia có gì sao? Nhìn mặt hắn giống như nợ tiền bị người ta đuổi đánh.

Thật ra, Thính Đào Uyển là sân viện Phong Tiêu Tiêu thiếu thời đã ở, đến giờ cũng không cho ngoại nhân bước vào, cho dù là thê tử cũng không, nhưng hôm nay hắn cư nhiên dễ dàng nhận lời cho một người mới quen biết chưa lâu, thậm chí có thể nói là một nữ tử xa lạ tiến vào...... Rốt cuộc là hắn bị làm sao?

~.~

Thính Đào Uyển vốn là sân viện bị bỏ hoang từ lâu của Đệ Nhất trang, nhưng trong những ngày hè oi bức, nơi này ngược lại chính là địa phương mát mẻ nhất.

Cổ thụ chọc thẳng trời, cành lá che khuất thái dương trên cao, có vài phần ảm đạm cùng ẩm ướt, bên cạnh đó còn có các loài hoa đua nhau khoe sắc, làm giảm đi mấy phần thích thú, tăng thêm không khí âm u.

Ngẩng đầu nhìn cây cối um tùm che khuất hơn nửa khoảng sân, Tuyết Linh không khỏi sợ hãi rùng mình, lại quay đầu nhìn sang người đang thản nhiên nằm dài tận hưởng không khí mát lành ở hành lang. “Chủ nhân không cảm thấy nơi này rất lạnh sao?” Cho dù là thời tiết ngày hè nóng bức, nàng vẫn như cũ luôn mặc trên người trang phục mùa thu.

Vũ Mê Mê lười biếng mở một bên mắt, thoải mái đáp lời, “Nắng hè chói chang, đây mới chính là thiên đường trong nhân gian a!” Với bản tính sợ nóng, được ở một địa phương tuyệt vời như thế này, nàng trong mơ cũng cười thành tiếng.

Tuyết Linh lại lần nữa nhìn phía cây cối xung quanh, bộ dạng lo lắng ra mặt. “Nhưng nếu như có người đến nơi này tập kích, chúng ta căn bản là khó lòng phòng bị.” Một khi nảy sinh vấn đề có liên quan đến sự sống còn, Tuyết Linh đơn thuần chất phác tự nhiên sẽ trở nên vô cùng minh mẫn.

Vũ Mê Mê vẻ mặt không cho là đúng chậm rãi nói: “Sớm đã nói với muội, địa phương càng nguy hiểm thì càng an toàn, bởi vì sẽ không ai nghĩ đến còn có người dám ở một nơi như thế này, cho nên an toàn của chúng ta càng được đảm bảo. Hơn nữa, cây cối rậm rạp xung quanh cũng có tác dụng che giấu rất tốt, người ngoài sẽ không dễ dàng phát hiện ra sân viện này.” Cho nên, các nàng cùng Phong Tế có thể yên tâm thoải mái trú trong đây.

Tuyết Linh cẩn thận ngẫm lại, không thể tìm ra lời phản bác. Chủ nhân không hổ là chủ nhân, lúc nào cũng rất thông minh, mặc dù có khi cũng khó tránh khỏi việc thị phi, nhưng tốt xấu gì trong nhiều năm ở chung, cũng không cần lo lắng chủ nhân đem cái mạng nhỏ của nàng giao cho người ta.

~.~

“Mê tỷ tỷ.” Thanh âm vừa cất lên, cuối hành lang đã thấy dáng người, thoạt nhìn thần sắc sáng sủa, rất có khí chất của thiếu gia Đệ Nhất trang.

Vũ Mê Mê mỉm cười, “Bài tập đã làm xong chưa?” Nói đến hai chữ bài tập này, nàng cực kỳ muốn thay hài tử Phong Tế đứng lên đòi lại công bằng. Tên Phong Tiêu Tiêu kia cũng thật máu lạnh, đứa nhỏ mới chín tuổi đầu, không những bắt học văn cùng tập võ, còn phải theo học kinh doanh, đã thế còn yêu cầu tất cả đều phải làu làu tinh thông...... Đúng là ép người quá đáng mà! Nhớ lại ngày xưa nàng cả ngày vô câu vô thúc (3), khoái hoạt tiêu dao, khiến lão sư phụ một ngày mọc thêm ba trăm sợi tóc bạc.

Phong Tế đi đến bên cạnh nàng, nhìn thấy trên bàn đặt đầy hoa quả tươi, cùng ấm trà thơm thượng hạng. Mê tỷ tỷ là đúng là kiểu người biết hưởng thụ, lúc nào trên người cũng tỏa ra dạng khí chất đặc biệt mạnh mẽ, khoái lạc vô ưu.

“Phong lão đại đâu?” Vũ Mê Mê hướng về phía sau liếc mắt một cái, không thấy bóng dáng khối băng di động kia, đột nhiên có chút buồn bực.

Phong Tế tràn đầy ý cười trong mắt. “Cha còn có việc phải giải quyết.”

Nàng đứng dậy khỏi ghế, lười nhác duỗi chân duỗi tay, đột nhiên phi thân lên chiếc đu bắc ngang hai cây cổ thụ, nhàn nhã đung đưa theo nhịp gió. “Phong tiểu đệ, nhìn đệ cực nhọc như vậy, Mê tỷ tỷ cho đệ một chủ ý được không?”

“Vâng ạ!” Phong Tế vui vẻ gật đầu, chủ ý của Mê tỷ tỷ nhất định là tốt nhất.

“Để cha đệ sinh thêm vài đứa em nữa cùng đệ chia sẻ không phải là được rồi sao?” Vũ Mê Mê bất ngờ nêu lên đề nghị.

Tuyết Linh nhãn tình sáng lên, vỗ tay hô to: “Đúng là chủ ý hay.”

Nhưng là Phong Tế lại trưng ra bộ mặt nhăn như mướp đắng: “Mê tỷ tỷ, mẫu thân sau khi sinh ra đệ đã qua đời.”

“Vậy để cho Phong trang chủ lại cưới vợ là được.” Nàng thản nhiên nói.

“Cha sẽ không lấy vợ.” Hắn lắc đầu, rất nhiều bà mối cũng từng đăng môn (đến cửa) cầu hôn, nhưng là không hiểu sao toàn bộ đều khước từ.

“Đệ không ngoan sao?” Vũ Mê Mê hồ nghi nhìn Phong Tế dáng vẻ vô tội, đàn ông lấy vợ không được thông thường là do con của vợ trước làm khó dễ.

“Không phải.” Hắn cũng rất muốn có huynh đệ tỷ muội cùng nhau chia sẻ tâm tình, nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng.

Vũ Mê Mê nhảy xuống bàn đu, ngồi xổm trước mặt hắn, ôn nhu cười. “Phong tiểu đệ, chúng ta làm cái giao kèo đi, nếu cha đệ lấy được nương tử, đệ đi theo tỷ nhé?” Ha ha, nghĩ ra được biện pháp một mũi tên trúng hai đích, nàng quả thật rất thông minh.

Trên góc khuất hành lang có thân ảnh lặng yên đứng nhìn người trước mặt ngon ngọt cười gian lừa gạt trẻ thơ chưa hiểu chuyện.

“Khó lắm, Mê tỷ tỷ.” Phong Tế cũng không lạc quan như vậy.

Vũ Mê Mê vỗ ngực cười lớn: “Yên tâm, nam nhân trên đời có mấy ai qua nổi ải mỹ nhân. Linh Nhi nhà tỷ dung nhan tuyệt sắc, nam nhân nào nhìn thấy mà không chảy nước miếng nha?”

Tuyết Linh nghe thấy vậy liền giãy nãy, “Chủ nhân, muội không muốn!” Chủ nhân muốn đông lạnh nàng sao, chỉ nhìn đến cái mặt của Phong Tiêu Tiêu nàng đã sợ muốn chết. Đem nàng gả cho hắn, chi bằng trực tiếp giết nàng còn hơn.

Phong Tế vẻ mặt chán ghét, “Đệ cũng không muốn.” Tuyết Linh mặc dù cũng có lúc đáng yêu, nhưng mà làm kế mẫu của hắn, vẫn là không đủ tư cách.

“Muội nghĩ rằng ta có thể để cho đóa hoa lài cắm trên bãi phân trâu ư?” Giọng điệu của Vũ Mê Mê mau chóng thay đổi, “Linh Nhi khả ái, ta còn muốn giữ lại bên người.” Nha đầu đáng yêu cũng không dễ tìm đâu.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Tuyết Linh gật đầu như giã tỏi, trưng ra vẻ mặt kích động như muốn nói ‘sinh ra ta là cha mẹ, nhưng người hiểu ta lại là chủ nhân’.

Lúc này, người nào đó sắc mặt đã muốn xanh mét.

“Đệ trước tiên trả lời có đáp ứng hay không!” Vũ Mê Mê cười gian trá.

Phong Tế còn nhỏ bản tính ngây thơ, do dự một lát vẫn là gật đầu đồng ý.

“Tốt lắm, cứ tin ở tỷ.” Nàng tự đắc vỗ vai hắn, “Đệ Nhất trang sẽ rất nhanh xuất hiện một vị tân phu nhân, nhớ kỹ đến lúc đó đệ phải đi theo tỷ.” Thành công! Thành công! Ha ha, nàng cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại quay trở về.

Tuyết Linh nhỏ giọng thì thầm, “Chủ nhân cười thật gian trá!”

Phong Tế vẫn là vẻ mặt lo lắng, “Mê tỷ tỷ, cha đệ rất khó thuyết phục.” Mê tỷ tỷ nhất định đã nghĩ quá đơn giản, vẻ mặt lạnh lùng của cha hoàn toàn có thể dọa chết người, xem biểu hiện của Tuyết Linh thì biết.

Vũ Mê Mê cười to ba tiếng, đắc ý nói: “Nam nhân mà, khó tránh khỏi thất tình lục dục, hoàn hảo mình có thể lợi dụng điểm này.” Sống tại thanh lâu đã lâu, hiểu biết về nam nữ nàng nắm không được bảy cũng được ba phần.

“Cô muốn lợi dụng ra sao?” Thanh âm băng lãnh, không nghe ra một chút tia ấm truyền đến.

“Phong trang chủ --” Nàng xấu hổ gãi đầu, ánh mắt di đảo khắp hướng. Không phải chứ? Linh Nhi nhanh như vậy đã biến mất? Còn có Phong tiểu đệ, bốn chữ ‘cảm ân tất báo’ (chịu ơn phải báo) không biết viết thế nào à? Nàng vì hạnh phúc của hắn mà phấn đấu, hắn cư nhiên chỉ lo trốn chạy riêng mình. Rất tốt rất tốt, chỉ còn nàng cùng đương sự đối mặt, có cảm giác muốn hít thở không thông.

“Tại hạ chờ câu trả lời của cô nương.” Thanh âm lạnh lùng tiếp tục truyền vào tai, cùng bùa đòi mạng khủng bố giống nhau không sai khác.

Nàng chậm rãi lui về phía sau, ý đồ biến mất không tăm tích, nhưng Phong Tiêu Tiêu lại từng bước tiến sát. Kế hoạch chạy trốn chưa thành đã tuyên bố thất bại.

Nàng cúi đầu, quyết định thẳng thắn. “Nếu như tôi nói, tôi nói là nếu như --” Nàng chột dạ tăng thêm ngữ khí.

Hắn nhướng mày không nói, chờ nàng tiếp tục.

“Cho ngài uống xuân dược, cho ngài tùy ý điên đảo phượng loan, sau đó đem người ấy cưới vào cửa......” Lời đang nói bị cắt đứt trong ánh nhìn âm lãnh của Phong Tiêu Tiêu. Nàng đã biết là không thể nói, quả nhiên là loại tình huống này.

Nhìn hắn trong mắt ngưng tụ mưa gió, Vũ Mê Mê vội la lên: “Đương nhiên, tôi cũng nghĩ đến chuyện để ngài chiêu thân, đó là sự thật.” Nàng nhấc tay chỉ thẳng trời thề thốt tỏ vẻ chân thành.

“Chiêu thân?” Phong Tiêu Tiêu nhíu mày nhìn nàng. Cô gái này lại muốn bày trò gì đây?

Nàng lập tức gật đầu. “Chính là cho vời bà mối tới, sau đó......”

“Ta không muốn dọa người.” Thanh âm càng thêm băng lãnh, biểu tình cũng tăng phần âm u.

Không biết có phải ảo giác hay không, Vũ Mê Mê cảm thấy hắn như ma đầy tâm sự. Dùng sức đá đi ý nghĩ vớ vẩn trong đầu, một khối băng đông lạnh ngàn năm như hắn làm sao lại có tâm sự cơ chứ? Cho dù có, chỉ sợ cũng không đến lượt người ngoài như nàng nhìn thấu.

“Thê tử của ta chính là nhờ mai mối lấy vào cửa, nhưng lại sợ chồng mình đến chết khiếp.” Ánh mắt hắn u ám, tựa như vực sâu không đáy, không cẩn thận sẽ bị hút vào không thể tiến ra.

Vũ Mê Mê không biết nên nói gì, nhất thời trầm mặc.

Phong Tiêu Tiêu bật cười chua xót, “Trừ bỏ đêm tân hôn, ta cũng chưa từng gặp mặt nàng.” Không biết vì sao lại muốn đem bí mật giấu kín trong lòng nói cho nàng nghe, giống như từ hẻm nhỏ bước ra đường lớn, tâm trạng trở nên vô cùng thoải mái không còn vướng bận gì.

Vũ Mê Mê không khỏi âm thầm than khổ, biết được bí mật của người khác, điều này đại biểu cho việc phải có trách nhiệm cùng nghĩa vụ với những điều đã nghe, đây là lão sư phụ đã giảng qua. Ôi, vừa rồi nàng đáng lẽ phải ngăn cản hắn...... Thật là phiền não mà! Hí mắt lén nhìn người phía trước tựa hồ đang đắm chìm trong khoảng hồi ức của chính mình không thể tự kiềm chế, nàng lặng lẽ bước theo sau, quyết định tỏ vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Cô không có gì muốn nói sao?” Đôi con ngươi của Phong Tiêu Tiêu đột nhiên trong trẻo lạ thường, giống như đã nghĩ thông suốt mọi chuyện.

Nàng gãi gãi đầu, cười gượng mấy tiếng. “Ta cái gì cũng chưa từng nghe qua, hồi nãy có chút thất thần.” Nói không nghe chính là không nghe nha.

“Ta sẽ nói lại lần nữa.” Hắn thản nhiên lên tiếng, đột nhiên cảm thấy hứng thú muốn trêu chọc nàng.

Vũ Mê Mê lập tức há hốc mồm, nàng...... không có nhìn lầm, không có nghe sai đi?! Biểu tình này, giọng điệu này đích thực là do trang chủ Đệ Nhất trang Phong Tiêu Tiêu luôn đem đến cho người ta cảm giác rét lạnh nói ra?

“Tìm một nữ nhân không sợ ta đi!” Hắn thâm ý liếc mắt nhìn nàng, cuối cùng lưu lại một câu, sau đó nhẹ nhàng rời khỏi.

Hắn, hắn không ra tay với nàng?! Nàng đứng như trời trồng cả nửa ngày trời mới tiêu thụ nổi hành động của hắn.

Đúng là chuyện lạ! Nhưng mà quên đi, đối với tác phong hành sự của người này, nàng cho đến bây giờ cũng không thể lý giải.

~.~

Cuối cùng cũng có một ngày trời mát mẻ, Vũ Mê Mê cuối cùng cũng từ Thính Đào Uyển bước ra ngoài. Đã hơn nửa tháng nay nàng giam mình bên trong trang viện, đột nhiên hiện tại nhìn thấy thân ảnh nàng khiến cho không ít người cảm thấy kinh ngạc, cứ cho rằng vị nữ khách quý này đợi hết hè sang thu mới chịu dời bước khỏi đó.....

Cơn mưa vừa dứt, những ngày oi bức khó chịu cũng qua đi, trang viên trải qua trận mưa tẩy rửa càng thêm phần tươi mát.

Những bông hòe trắng lả tả rụng như mưa. Ống tay áo rộng thùng thình bay lên trong gió. Tiếng cười giòn tan phát ra từ bóng hình xinh đẹp đang đứng dưới tàng cây.

“Chủ nhân, đã được chưa?” Thấp thoáng trên tầng lá một gương mặt thiên kiều bá mị.

Vũ Mê Mê một thân bạch y giản dị, ngước mặt nhìn ngắm hoa hòe đang nở rộ, sau đó đưa mắt nhìn sang thị nữ đang cẩn thận bám víu cành cây, quyết định hào phóng tặng cho nàng một con ngựa (ý nói là tha bổng, chừa cho người một đường lui). “Được rồi.”

“A, chủ nhân, bây giờ muội làm thế nào để xuống......” Tuyết Linh sắc mặt tái nhợt nhìn dưới mặt đất, chủ nhân căn bản là cố ý chỉnh nàng, biết rõ nàng sợ độ cao còn đem nàng quẳng lên cây làm trò tiêu khiển.

“Ta không phải lên tiếp muội là được sao?” Vũ Mê Mê nhịn không được ném cho nàng ánh mắt xem thường, lập tức tung người về phía trước.

Y phục tung bay, tư thế tuyệt đẹp, giống như hồ điệp đang chao nghiêng cánh lượn trong không trung.

Phong Tiêu Tiêu kiến thức rộng rãi, cũng chưa từng thấy qua bộ thân pháp khinh công như thế này, bất giác hai đầu lông mày nhíu lại, thám tử của Đệ Nhất trang đến nay vẫn như cũ không thể tra ra xuất xứ của Vũ Mê Mê, bí ẩn như chính con người nàng.

Lấy chân đạp đất, Tuyết Linh cảm kích nhìn Vũ Mê Mê. “Đa tạ, chủ nhân.” Tuy rằng không biết chủ nhân vì sao muốn trừng phạt nàng, nhưng nhất định là nàng lại gây ra việc gì đó khiến cho chủ nhân không vừa lòng.

Vũ Mê Mê chỉnh lại trang phục, quay đầu nhìn về phía sau. Dưới ánh dương quang, bên cạnh cổ thụ, Phong Tiêu Tiêu trong trang phục trắng tinh đứng thẳng người đón gió, càng tôn thêm vẻ tuấn tú uy nghiêm, mà sắc mặt lại vẫn giá rét như thời tiết lập đông có thể dọa chết người.

“Phong trang chủ.” Nàng chủ động mỉm cười chào hỏi, không nhìn đến gương mặt lạnh lẽo như khối hàn băng ngàn năm không tan chảy kia.

Tuyết Linh cúi đầu ra vẻ nhặt hoa, chết cũng không ngẩng đầu lên nhìn người đứng trước mặt một cái.

Phong Tiêu Tiêu chậm rãi đến gần, khí tức tỏa ra đặc biệt âm lãnh. “Cô muốn đưa Tế Nhi rời khỏi?”

“Đúng vậy.” Vũ Mê Mê nhẹ nhàng trả lời.

“Cô không biết có người muốn lấy mạng nó sao?” Không khí ấm áp chung quanh đã hạ đến mức thấp nhất.

Chán nản nhìn người đối diện, nàng không chút để ý hỏi lại: “Người Đệ Nhất trang chỉ dùng để ăn cơm thôi ư?”

“Cô đang tính?” Một lời thẳng đến trọng tâm.

“Dẫn xà xuất động.” Đáp án rõ ràng minh bạch.

“Lý do?” Phong Tiêu Tiêu nhíu mày hỏi.

“Đệ Nhất trang tuy tốt, nhưng nói cho cùng không phải là nơi chúng tôi có thể ở lâu. Sự việc càng sớm ngày chấm dứt, tôi cùng Linh Nhi cũng sớm có thể lên đường.” Cứ trì hoãn thế này không phải cách, hành tung của các nàng không chóng thì chày cũng bị bại lộ. Sớm biết thì đã không quản, nhưng Phong Tế là vì sao cố tình cứ phơi bày ra bộ dáng đáng thương? Nàng trong lòng nhịn không được thầm oán mấy tiếng.

Phong Tiêu Tiêu nhất thời trầm mặc, không thể phủ nhận khi nghe tin nàng phải đi, trong lòng lại hiện lên một chút cảm xúc phức tạp không nắm bắt được, tâm tình cũng trở nên rối loạn.

“Cô chưa làm gì cả.” Khẩu khí của hắn bao hàm một chút ý tứ khiển trách.

Vũ Mê Mê đưa tay bắt lấy vài cánh hoa đang rơi xuống, hương thơm thấm nhuần cánh mũi. “Những ngày gần đây, tôi liên tiếp phá hư kế hoạch hạ độc của đám người kia. Nếu không cho bọn họ một cơ hội, muốn bắt người, chỉ sợ là không dễ dàng gì.” Hương thơm này quả thật không sai, chẳng lẽ là do khí hậu ở Đệ Nhất trang đặc biệt tốt?

“Chủ nhân chưa bao giờ làm chuyện không nắm chắc.” Tuyết Linh nhịn không được thay chủ nhân nhà mình biện bạch, chủ nhân của nàng nhiều năm làm chuyện xấu như vậy, vẫn có thể đứng đây hoàn hảo không tổn hại gì chính là bằng chứng tốt nhất.

Vũ Mê Mê ngậm hoa trong miệng, nhai nhai, bờ miệng thơm hương, ngay cả hơi thở cũng nồng mùi hương. “Trang chủ, nếu như lệnh lang tính mạng đảm bảo an toàn, có thể để tôi đưa cậu bé rời đi không?” Nàng nhắc lại câu nói.

“Có thể cho ta biết nguyên nhân không?” Phong Tiêu Tiêu vô cùng muốn biết nữ nhân này rốt cuộc có chủ ý gì, nếu hắn không đoán sai, Tế Nhi tựa hồ có thể giải quyết phiền toái trước mắt của nàng.

Nàng nhe răng cười, thấp giọng thỏ thẻ: “Bí mật không thể nói.”

Tuyết Linh hoảng sợ, chủ nhân tội gì cứ trêu chọc chủ nhân của Đệ Nhất trang, thật sự là mượn gan trời à?

Phong Tiêu Tiêu nhíu mày, nàng hoàn toàn không sợ hắn, thậm chí còn luôn tìm cơ hội thử thách độ nhẫn nại của hắn...... Loại cảm giác này tuy không thoải mái, nhưng cũng không phải là chán ghét -- đây chính là điều kỳ quái nhất.

“Cô cho rằng trang chủ tương lai của Đệ Nhất trang sẽ đi theo cô sao?” Là hắn đem vấn đề trở về.

Vũ Mê Mê bĩu môi, “Chỉ cần ngài bằng lòng, có gì là không thể.”

“Ta chỉ có đứa con này.” Hắn nhắc nhở nàng.

“Chỉ cần lại cưới vợ sinh con, ngài sẽ không chỉ có một đứa duy nhất.” Nàng cũng nhắc hắn điều cơ bản giản đơn.

“Cô tìm được người không sợ ta rồi ư?” Phong Tiêu Tiêu khoan khoái nhìn nàng đờ người cứng họng, mọi chuyện cũng không phải chỉ nằm gọn trong tay nàng.

Vũ Mê Mê rất nhanh phục hồi tinh thần, mở miệng: “Là ta thay ngài tìm?”

“Chỉ cần cô tìm được.” Mặt không biến sắc trả lời, cảm giác không thích nàng hớn hở muốn mau chóng tìm thê tử cho hắn như vậy, đây là từ sâu trong nội tâm của hắn phản ứng.

Nàng nhìn hắn, ngữ khí có chút oán giận, “Trang chủ, gương mặt của ngài rất đơn điệu à, hại ta nghĩ đến chỉ muốn trêu ghẹo.” Trừ bỏ một mảnh lạnh như băng, thực sự là các biểu tình khác không nhìn thấy.

Phong Tiêu Tiêu mặt càng thêm lạnh, rất rõ ràng nàng đang bỡn cợt hắn.

------------------------------

1. Sâu gạo: tên tiếng Anh là superworm, hình dạng trắng trắng, nhỏ nhỏ, nằm trong một bọc tơ cũng trắng, thường thấy mỗi khi vo gạo. Xem hình.

2. Quạt hương bồ: quạt làm từ cây hương bồ. Xem hình.

3. Vô câu vô thúc: không bị quản thúc, kiềm chế, tự do tự tại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.