Nương Tử, Vi Phu Muốn Ăn Thịt

Chương 14



Nhóm bà mai vẫn luôn làm ầm ĩ đến đêm tinh thần mới phấn khởi rời đi, hơn nữa ước định với Hạ Lệnh Mị ngày mai sẽ cố gắng không ngừng.

Thiên viện Uông phủ đèn đuốc sáng trưng, tiếng người huyên náo, chính viện lại tĩnh mịch u ám, khó diễn tả bằng lời buồn tẻ. Bọn nha hoàn đưa cơm tối qua vẫn luôn bày ở trên bàn, động cũng không động, ngày bình thường còn có người đến hỏi han ân cần, tối nay đến muỗi cũng không trông thấy.

Quyển Thư bước vào tòa nhà, không nhịn được than nhẹ: "Chỉ thấy người mới cười, thế nào lại nghe thấy người cũ khóc."

Thân thể Uông Vân Phong cứng còng đứng thẳng trong phòng, cũng không quay đầu: "Nàng còn chọn người thích hợp?"

"Ai, lão gia ngươi yên tâm, phu nhân này chọn rể yêu cầu người bình thường nhưng không đạt được. Theo ta thấy, có thể được tuyển hơn nửa năm."

Uông Vân Phong hừ lạnh một tiếng, đem sách trong tay tùy ý nhét vào trong giá sách: "Địa phương Thần Châu nhỏ này có thể có các vị quan viên Ngũ Phẩm ở trên, cao nhất Tứ Phẩm Hoa đại nhân cũng sớm có chính thê, con trai trưởng đều có hai, Lệnh Mị này tính tình hoàn toàn sẽ không cân nhắc đàn ông có vợ."

Quyển Thư cười hì hì nói: "Phu nhân nói không phải quan viên cũng thành, còn có giang hồ hiệp sĩ."

Uông Vân Phong trong tay mới vừa rồi cầm sách cũng đập xuống: "Người trong giang hồ lỗ mãng ương ngạnh, thị phi chẳng phân biệt được, đen trắng không rõ, cho dù hợp với yêu cầu nàng chọn, cũng không nhất định có thể bảo vệ nàng tốt. Đừng tưởng rằng người giang hồ đều chỉ có một vị chính thê, đại đa số nam tử hành tẩu giang hồ cũng sẽ dự trữ nuôi dưỡng một một hai người bên ngoài, nếu là bị Lệnh Mị biết được, đều muốn lột da bọn hắn.”

Quyển Thư run cầm cập một chút: "Này, nếu phu nhân trở về thành Bắc Định, tất cả Đại Thế Gia từ Hoàng Thành để tìm vị hôn phu thì sao?"

Uông Vân Phong đang uống trà. Nước trà pha buổi chiều, bọn nha hoàn đều chỉ nhớ đi xem náo nhiệt, đơn giản chỉ cần không người để đổi, trong lòng hắn lo nghĩ, ôm bình trà nguội rót liên tục vài chén. Nước trà lạnh băng mà lại chua từ yết hầu chảy xuống dưới, khiến cho hắn lạnh run một cái. Suy nghĩ cả buổi trời, mới chậm rãi nói: "Nếu trở về thành Bắc Định thật sự, ta cũng không phải sợ."

Tất cả mọi người đều biết Hạ Lệnh Mị là vợ cả Uông Vân Phong. Ngoại trừ người Hạ gia đang cầm quyền, ít có người biết được nữ chủ nhân Uông phủ sớm đã người đi nhà trống. Năm đó, Hạ Lệnh Mị buộc hắn kí tên trên hưu thư sau đó tự động rời đi, hắn cũng không có công bố ra ngoài đã bỏ vợ, chỉ nói Hạ thị bệnh nặng, dưỡng bệnh bên trong không thể gặp khách. Cho nên, mỗi năm Hạ Lệnh Mị trở về Hạ gia, người ngoài cũng chỉ quan tâm thân thể nàng nhiều, nhờ vào lễ mừng năm mới về nhà mẹ đẻ với người nhà họp gặp mà thôi. Người Hạ gia sẽ không nói con gái nhà mình bị bỏ ra bên ngoài, Uông Vân Phong sớm đã trói buộc người trong nhà, bất luận kẻ nào cũng không được cầu kiến phu nhân quấy rối nàng tĩnh dưỡng.

Những năm này cũng có người mịt mờ đưa thê thiếp đến cho hắn, cũng đều bị mặt lạnh Ngự sử hàng đầu của hắn dọa chạy. Bất luận cái gì nam tử, sau khi thành thân mười năm cũng không có con trai trưởng thì cũng đủ khiến người ta nghiêng mắt, Uông Vân Phong lại không động trong lồng, tựa hồ đối với con nối dòng không để bụng. Người có mắt nhìn, cũng không dám đơn giản đắc tội Hạ gia, càng không dám trêu chọc Hà Đông Sư Tử thành Bắc Định; không có mắt, đưa thê thiếp ngay mặt cũng sẽ bị Uông Vân Phong từ chối, kiếm kế vụng trộm nhét vào Uông phủ, cách ngày người con gái kia không phải là bị bán lại thì cũng bị troa cho người khác. Cô gái cũng có dã tâm bừng bừng, thề phải gặm góc xuông cứng của Ngự Sử đại nhân, Thiên Kiều Bá Mị, hoặc ngây thơ trong sáng, hoặc mềm mại, hoặc cởi mở rộng rãi, ngày ngày trình diễn, đơn giản chỉ cần bị Uông Vân Phong binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, thật sự lúc ngăn không được, Quyển Thư đều suýt chút nữa thay hắn thất thân với người ta, sợ tới mức nhốt mình tại tiểu viện niệm chú mấy ngày mới hết.

Trinh tiết Quyển Thư đã bị uy hiếp, Bạch Nghiên tỏ vẻ cơn tức rất lớn. Đem học hỏi mười phần của lão gia Lãnh Trường, sau này đảm đương bảo vệ trinh tiết nam tử ở Uông Phủ trong cuộc sống, một thanh hàn kiếm làm cho những cô gái lệ rơi đầy mặt.

Những chuyện này, Hạ Lệnh Mị đều không biết. Hạ gia sẽ không nói cho nàng biết những chuyện này sẽ làm nàng đau lòng, Uông gia bảo vệ nàng Ám vệ đều biết im lặng là nguyên tắc vàng, đến nỗi Uông Vân Phong, hắn không phải là không muốn nói, mà là không dám nói (┬ˍ┬ )

Quyển Thư thay lão gia nhà mình than ngắn thở dài: "Chẳng lẽ để phu nhân tùy ý hồ đồ như vậy ở dưới? Có lẽ một ngày nàng sẽ nghĩ thông suốt, cũng không đem những yêu cầu này, trực tiếp bày cái lôi đài luận võ chọn rể..."

Uông Vân Phong dừng một chút: "Không có một người nào có bãn lãnh thực sự đánh không lại nàng."

"Có lẽ, phu nhân cũng không cần một nam tử võ công cao hơn nàng.”

"Nàng kia luận võ chọn rể là cái gì?"

"Ai có thể đánh nhiều lần hơn." Uông Vân Phong sửng sốt, Quyển Thư bèn giải thích: "Nam tử đánh hung ác có thể còn sống xót, người thiện, còn mệnh dài. Quan trọng nhất là, hắn sẽ đối với phu nhân nói gì nghe nấy cúi đầu nghe theo, chính là người chồng ở nhà đưa ra khoản tiền giết người phóng hỏa cứu trợ thiên tai chuẩn bị thành nhị thập tứ hiếu.”

Bỗng chốc, ly trà, nứt.

Quyển Thư vốn là tới khuyên Uông Vân Phong phương thức giải sầu, không ngờ đến cuối cùng lại làm cho lão gia nhà hắn ngược lại càng lo lắng, không chỉ bóp nát ly trà, trái tim nhỏ còn bị xé rách, sắc mặt này khi thì lửa giận hừng hực, khi thì lo lắng tim đập nhanh, khi thì bối rối bất lực, so với ở trên triều đình vô tình mặt lạnh thì cách xa ngàn dặm

Đợi đến ngày thứ hai, lúc nhóm bà mối lại một lần nữa vui vẻ ra mặt mang đến nhiều bức họa được cuộn tròn, Uông Vân Phong thì chỉ có một biểu lộ —— anh giống như băng sương

Ngày thứ ba, Quyển Thư không ngừng đến báo cáo tình hình chiến bị Uông Vân Phong dùng đồ rửa bút đập ra ngoài cửa.

Ngày thứ tư, Bạch Nghiên ngồi ở bên cửa sổ trong thư phòng của Uông Vân Phong, bên cạnh vừa cắn hạt dưa vừa truyền lại tình hình thực tế: "Phu nhân tài danh độc nhất vô nhị, hôm nay phần đất bên ngoài đã có quan viên phái người đưa bức họa tới, cho phu nhân phẩm duyệt. Chậc chậc, viên quan ngũ phẩm không phải là mộng, tam phẩm con trai độc nhất cạnh tranh mạnh mẽ." Rầm, Bạch Nghiên phá cửa sổ nhảy ra.

Ngày Thứ năm, Bạch Tử ưu sầu đầy mặt ngồi ở trên nóc nhà cùng Hắc Tử phàn nàn: "Võ Lâm Minh Chủ Tân nhậm quá ghê tởm, cả gan dám cùng luận võ chọn rể với phu nhân, người nào thắng phu nhân gả cho ai."

Hắc Tử: "Luận võ chọn rể có chuyện gì với ngươi?"

"Ta muốn thay lão gia ra mặt."

"Ngươi đánh không lại hắn."

"Ta biết. Ta tức giận trong lòng, ngươi rõ ràng trông thấy đối phương đánh ta, lại còn khoanh tay đứng nhìn."

"Ngươi muốn thay nhị lão gia ra mặt, ta lại không cần thay chỗ dựa cho cô nương nhà ta. Hơn nữa, Võ Lâm Minh Chủ này phong lưu phóng khoáng, một thân chính trực, còn sự nghiệp đạt được, xứng với cô nương nhà ta thì tốt biết bao."

"Ngươi sao không rõ vậy, phu nhân gả cho Võ Lâm Minh Chủ ta sẽ không có cách nào khác cùng ngươi rồi"

Hắc Tử kinh hãi: "Ai nói muốn cùng với ngươi?"

Bạch Tử giận dữ: "Ngươi nghĩ bỏ vợ bỏ con?"

Hắc Tử rút lui: "Ngươi cũng không phải lão bà của ta."

Bạch Tử truy đuổi: "Ngươi không thể bội tình bạc nghĩa!"

Ngày thứ sáu, bóng dáng mảnh khảnh của Uông Vân Phong bay ra thư phòng, vung tay áo trống rỗng, nét mặt nghiêm túc đi tới phòng, sau khi Hạ Lệnh Mị mới vừa ngồi vững, thì đặt mông nhất định tại vị trí đầu bên kia. Bọn nha hoàn biết cách nhìn sắt mặt liền dọn lên cơm canh trà nước, đốt hương nhang an thần, đỡ lên phiến uyên ương, hành động tự động an bài liên tiếp đến số ghế bà mai.

Nhóm bà mai đúng là khéo léo, bà mối là dũng mãnh phi thường độc nhất vô nhị, bà mối là khẩu phật tâm xà, bà mối phải..

"Hạ cô nương, tất nhiên vị Cổ Công Tử này cùng với ngươi là tuyệt phối. Nhà hắn cũng là một trong Thập Đại Thế Gia thành Bắc Định, tự mình sắp xếp công việc, bên trên còn có một anh trai ruột, bây giờ là Tứ Phẩm Thượng Thư. Tài văn chương nổi bật, xuất khẩu thành thơ, trên thông thiên cổ sử ký, dưới biết dã sử, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông..."

"Cổ nhị công tử, đúng lúc bản quan từng có gặp mặt một lần."

Nụ cười trên mặt Bà mối nhiều hơn ba phần, quyến rũ nói với Uông Vân Phong: "Có thể được Ngự Sử đại nhân thưởng thức, Cổ Công Tử này nhất định là người khó lường rồi. Nếu thành nhân duyên với cô nương..."

"Xác thực khó lường" Uông Vân Phong ngắt lời, bưng bát trà gạt phăng lá trà uống một ngụm nhuận hầu: "Cổ nhị công tử từ nhỏ thì có tiếng thần đồng, ba tuổi có thể đọc lịch sử, bốn tuổi có thể ngâm thơ, năm tuổi vào thư viện thành Bạch Lộ trở thành môn sinh tâm đắc"

Ánh mắt bà mối tỏa sáng, lồng ngực càng phập phồng, nét mặt càng thêm kiêu ngạo.

Hạ Lệnh Mị để bọn nha hoàn cầm lấy bức họạ cuộn tròn cẩn thận nhìn, có điểm nghi hoặc: "Họ Cổ này coi như hai ta có gặp qua."

"Hắn cùng với con gái ngũ thúc của ngươi cùng nhau vào học, là một người tài ba, tự nhiên ngươi cũng gặp qua." Uông Vân Phong nhìn thấy Hạ Lệnh Mị gật đầu, cười lạnh nói tiếp: " Lúc ở thư viện Bạch Lộ, hắn có quen biết một cô nương thanh mai trúc mã, hai người tình cảm rất tốt, vốn là chuẩn bị sau khi cập kê với cô nương kia thì đính hôn lập gia đình, nào biết trời có mây gió bất ngờ, cô nương kia cập kê trước một đêm bị người bắt đi, người cứu trở về thanh danh cũng hỏng rồi. Lúc này Cổ gia từ hô, Cổ nhị công tử làm một bài thơ tặng cho nàng ta đêm đó, cô nương kia thì treo cổ tự tử phó mệnh cho Hoàng Tuyền."

Hạ Lệnh Mị lông mày nhảy lên: "Hắn đưa một bài thơ?"

"Đúng."

"Nàng ta thì tự sát?"

"Đúng."

Hạ Lệnh Mị cười như không cười nhìn chằm chằm vào Uông Vân Phong: "Ngươi cũng biết được nội dung bên trong?"

Uông Vân Phong uống trà: "Loại chuyện hủy hoại người khác này, có tác phong của quân từ. Bài thơ này ta biết được cũng không thể nói, cũng sẽ không nói."

Hạ Lệnh Mị hừ lạnh một tiếng, liền xé bức họa Cổ công tử thành hai: "Từ xưa đến nay, thanh mai trúc mã cũng khó khăn đến đầu bạc. Ngươi nói, phải hay không?"

Uông Vân Phong mím môi, nói với nhóm bà mối: " Bức họa Võ Lâm Minh Chủ có đó không?"

Lập tức Quyển Thư giống như chó săn dâng lên bức hoạ được cuộn tròn. Không giống với quan lại đệ tử thế gia ôn tồn nho nhã, người trong võ lâm đều có một dòng khí độ oai hùng bất phàm, quả nhiên là ngọc thụ lâm phong, nghe thêm bà mối lãi nhãi nghĩa hiệp chi sĩ, dùng một từ tả khái quát chính là hiệp cốt nhu tràng.

"Minh Chủ nói, hắn là người thô kệch, không có cách nào khác cùng những người tỏ vẻ nho nhã kia, so với thư sinh tay trói gà không chặt. Nếu cô nương cố ý, có thể tìm được một ngày hai người thiết tha một lần..."

"Đã thành." Uông Vân Phong lại một lần nữa ngắt lời, "Ta chỉ hỏi ngươi, vị trí minh chủ kia là như thế nào có được?"

"Tự nhiên là võ lâm chính phái cùng đề cử mà được."

"Theo ta biết, người trong võ lâm có chính phái thì có tà đạo. Cái gọi là súng bắn chim đầu đàn, vị trí Võ Lâm Minh Chủ này chính là một bia ngắm. Chính phái có việc khiến cho Minh Chủ ra mặt, tà đạo có việc cũng tìm hắn nói chuyện thêu dệt. Trong chính phái có bao nhiêu danh môn bảo vệ hắn, trong tà đạo thì có bao nhiêu người hận không thể giết sau khi đóng vai ác. Người như vậy, vĩnh viễn chỉ có thể co đầu rút cổ ở địa bàn chính phái, cũng không dám đi về phía tổng đàn tà giáo một bước nào. Nói dễ nghe là muốn giữ gìn giang hồ hòa bình, nói khó nghe chính là nhát gan sợ phiền phức. Lệnh Mị, " hắn chuyển hướng nàng "Hạ gia là người trong triều đình, lấy việc dùng nước làm trọng. Nếu ngươi thật sự gả cho Võ Lâm Minh Chủ, đợi đến lúc võ lâm với quan phủ có xung đột, ngươi là hướng về giang hồ võ lâm hay là hướng về dân chúng triều đình?"

Hạ Lệnh Mị nói không sao cả: "Thiên hạ rộng lớn, hẳn là vương thổ."

Uông Vân Phong bỗng nhiên cười nhạt: "Này nếu là lúc giang hồ báo thù, lan đến gần dân chúng vô tội, ngươi là thay dân chúng biểu dương chính nghĩa muốn người trong giang hồ giết người thì đền mạng rồi đó vẫn nghe theo phép tắc bất thành văn trong giang hồ, chỉ cần là danh môn chính phái, kẻ giết người là vì chính nghĩa mà giết người, con kiến hôi tánh mạng không đủ nói đến, mọi người còn hẳn là cảm kích bọn họ vì dân trừ hại?"

Nhóm bà mối hít một hơi khí lạnh, Hạ Lệnh Mị nghiến răng nghiến lợi: "Được khéo mồm khéo miệng, không hổ là Ngự Sử đại phu miệng đồng răng sắt, giết người không cần đao."

Uông Vân Phong lướt qua ống tay áo: "Quá khen quá khen. Ta cũng chỉ là lo lắng ngươi bị gả cho người không tốt, lầm lỡ cả đời."

Hai người đối mặt trên không trung, nhìn chằm chằm, nhìn gần, coi là kẻ thủ, trong mắt lửa mạnh hừng hực, hận không thể đem đối phương băm thành trăm mảnh.

Phần đông bà mối ở giữa lúc hai người đối chọi gay gắt thì kinh ngạc không hiểu sao, chỉ chốc lát sau, bỗng một vị ra nói: "Đúng rồi, vị Uông đại nhân này là tam phẩm Ngự sử!"

"A, Uông gia cũng là một trong Thập Đại Thế Gia ở thành Bắc Định."

"Nghe lời này, Uông đại nhân với Hạ cô nương là thanh mai trúc mã phải không?"

"Ôi, " có người phất tay, "Hạ cô nương ngươi cũng đừng lăn tăn bọn chúng tôi đã là lão bà rồi. Theo ta thấy, ngươi cũng đừng kén cá chọn canh nữa, trực tiếp tuyển vị Uông đại nhân này là được."

Càng có người tỉnh ngộ: "Hạ cô nương những cái yêu cầu này không phải là dùng Uông đại nhân làm mẫu..."

Có người biết vậy chẳng làm: "Ta đã sớm nói cửa tuyển hôn này rất quái dị, thì ra hai người bọn họ đã sớm xem vừa mắt rồi, vẫn cứ một mực muốn tìm một lý do mò mẫm lăn tăn như thế, mệt chết eo lão già ta đây rồi."

Mọi người bảy miệng tám lời???, vỗ ngực liên tục người nào đó, ghi hận chửi bới người nào đó, ghen ghét nén giận người nào đó, từng đợt tiếng động lớn náo nhiệt sau khi được dỗ dành đi ra ngoài, trước khi rời đi còn nhanh chóng đóng cửa phòng.

Hạ Lệnh Mị tức giận đến choáng váng: "Uông Vân Phong, ngươi đây là đang muốn chết!"

Uông Vân Phong cười, lúc này tự nhiên có chút đắt ý: "Mẫu Đan Hoa Hạ Tử, thành quỷ cũng..."

Vẫn chưa ngâm xong, Tiểu Bạch ngốc lại xuất hiện ở cửa sổ, hô to: "Lão gia, công tử Liễu gia Liễu Linh cầu kiến."

Uông Vân Phong nín thở: "Không gặp."

"Lão gia, cùng đi còn có Triệu vương phi Hạ thị."

Triệu vương phi Hạ thị, chính là con gái dòng chính Hạ Gia, cùng Uông Vân Phong lúc còn trẻ chân chính thanh mai trúc mã, là tình địch suốt đời Hạ Lệnh Mị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.