Nương Tử, Vi Phu Muốn Ăn Thịt

Chương 17



Trong một đêm, mọi người đều khó ngủ, đến sáng sớm hôm sau, Lệnh Mị luôn luyện công vào buổi sáng. Chỉ là lúc này không chỉ có thêm Trang Sinh, còn có con gái của Triệu Vương Phi Cố Thượng Cẩm.

Vũ khí của Hạ Lệnh Mị là trường tiên, giỏi về đánh xa, mà Tiểu quận chúa lại thích múa kiếm, yêu nhất đánh gần. Hai người khoa tay múa chân mấy chiêu, Tiểu quận chúa còn chưa đụng được đến Hạ Lệnh Mị, ngược lại mép váy của mình bị trường tiên giày vò rách thành mảnh nhỏ.

Tiểu quận chúa mặt nghẹn đến đỏ bừng, tức giận đem đại chuỳ ném về phía Hạ Lệnh Mị, giọng nói rung rung: "Ngươi ức hiếp ta."

Hạ Lệnh Mị nhún vai: "Ta chính là ức hiếp ngươi."

Tiểu quận chúa cầm lấy trường kiếm đánh về vế nàng: "Ngươi là Đại Ma Đầu."

Hạ Lệnh Mị một tay chống nạnh, né tránh binh khí: "Vậy ngươi là Tiểu Ma Đầu. Tiểu Ma Đầu, búi tóc của ngươi đã rối, muốn trở thành Phong Ma đầu."

Tiểu quận chúa mím môi.

"Ai nha, kiểu dáng xiêm y này của ngươi thực là quý hiếm, vải nát trên lưng cũng là vũ khí của ngươi? Chẳng lẽ ngươi đánh không lại người khác, liền chuẩn bị dùng vải ghìm chết đối phương? Mười tám món binh khí mọi thứ ngươi đều biết, lại dùng giết không được người, ngươi tậ võ ở đâu, ngươi là múa võ sao? Xem chiều cao của ngươi hơi thấp, so với thùng nước tráng kiện eo, ngưc bằng so với ván cửa, còn mông đít nhỏ của ngươi nữa. "

Tiểu quận chúa trừng lớn suy nghĩ, bịt lại cái mông của mình: "Ta, cái mông của ta xảy ra chuyện gì?"

Hạ Lệnh Mị đi vòng qua nàng hai vòng, cau mày nói: "Cái mông này của ngươi cũng không bằng Phi Đao của nhà ta. Chậc chậc, khiến cho người ta nhìn hận không thể đạp hai chân."

『 oa ——』 Tiểu quận chúa bịt lại cái mông phẳng phiêu của mình, khóc lớn chạy nhanh về phía đình viện của mẫu thân, khóc đến đau xé cõi lòng.

Hạ Lệnh Mị ở phía sau chậc lưỡi. Cái gì lấy lớn hiếp nhỏ, cậy mạnh hiếp yếu, quá phù hợp vớitính tình của nàng ╮ (╯▽╰ )╭

Hắc Tử cùng Bạch Tử đứng ở trên nóc nhà lệ rơi đầy mặt: Cô nương, ngươi đáng giá không có phẩm chất như vậy sao!

Triệu vương phi bị Tiểu quận chúa khóc nháo giằng co cả buổi trời, trên mặt cười cay đắng, trong lòng lại là lơ đễnh, chỉ cười nói: "Ma đầu tốt biết bao. Trong nhân thế, ma đầu có quyền uy nhất. Lúc cao hứng sẽ ăn thịt người, lúc không vui cũng sẽ ăn thịt người, ăn ăn, xương cũng sẽ không còn lại một cây, biết nhiều chuyện."

Tiểu quận chúa bắt đầu suy nghĩ, vụng trộm nhìn về hướng Hạ Lệnh Mị ở phía sau: "Dì sẽ ăn ta sao?"

Triệu Vương Phi nói: "Vậy ngươi cũng ăn được nàng ấy chứ sao."

Tiểu quận chúa vùi đầu ở trong lòng mẫu thân, khóc ô ô: "Ta đánh không lại nàng ấy."

Triệu Vương Phi cười nói: "Ngươi có thể để cho dì dạy ngươi võ nghệ, trở thành võ nghệ cao cường như nàng ấy, thì không cần lo lắng bị ăn rồi."

Tiểu Quận Chúa hỏi: "Dì so với phụ vương còn lợi hại hơn sao?"

Triệu Vương Phi nói: "Phụ vương của ngươi là gấu chó, dì ngươi là sư tử, bọn họ đều rất lợi hại."

"Này, cùng so với thúc phụ Hoàng đế ai càng dữ dội hơn?"

Hạ Lệnh Mị cười nhạo hai tiếng: " Hoàng đế kia sớm đã bị tửu sắc ăn mòn hết thân thể, ai cũng có thể bắt hắn để giẫm đạp."

Triệu vương phi buồn cười trừng liếc chị họ nhà mình, sờ lên tóc Tiểu quận chúa nói: " Thúc phụ Hoàng Đế của ngươi là một Long Vương rất mâp, dì của ngươi là Vua Sư Tử trên mặt đất, hai người bọn họ không cách nào so sánh được."

Tiểu quận chúa giống như rất thất vọng, vẻ mặt cầu xin: "Ngay cả thúc phụ lợi hại nhất đều đánh không lại Đại Ma Vương, làm sao đây." Bộ dạng phiền não này đã chọc cười hai vị đại nhân.

Hạ Lệnh Mị cẩn thận suy tính nhìn thần sắc Triệu Vương Phi, thấy thân thể nàng chỉ mềm nhũn một chút, thần sắc chuyển biến tốt mới dễ chịu, không có chút nào bị chuyện khó khăn phiền nhiễu. Nàng lại chuyện của Triệu Vương Phi với Uông Vân Phong, chuyện buồn đêm qua dần dần nhớ lại, mặc dù chưa đủ lớn, cũng xác định Triệu Vương Phi không có vụ lợi đối với Uông Vân Phong

Hạ gia nặng nhất là tình thân, đúng là Hạ Lệnh Mị đối với vị đường muội này chiếu cố rất nhiều, hôm nay buông thả tâm tư, trên mặt thì vui vẻ rồi.

Triệu Vương Phi rất có mắt nhìn, sau đó thì cười hỏi "Tỷ tỷ ưa thích Cẩm nhi?"

Hạ Lệnh Mị ngồi đến bên cạnh, nhéo khuôn mặt Tiểu Quận Chúa, cảm khái nói: "Thích là chuyện một con ngựa, tự mình sinh một Hỗn Thế Ma Vương lại là chuyện một con ngựa khác."

"Phụ nữ đã có chồng, không cầu phu quân độc cưng chiều, nữ tử lại là nhất định." Triệu Vương Phi dường như nghĩ tới cái gì, "Năm đó ta sơ gả cho Triệu vương, trở về cánh cửa đương gia xử lý công việc sau đó mới biết được làm thê tử hoàn gia khó cở nào. Vốn cho là Triệu vương là trọng tình không háo sắc, trước khi đón dâu trong phòng cũng có một hai cái phòng thông nhau. Ta mới vừa rồi mang thai Cẩm nhi, trong và ngoài cung thì một đám người chuẩn bị tìm người làm ấm giường cho hắn, mỗi ngày trong vương phủ rộn ràng rất nhiệt náo. Ta không thể ngăn cản, không thể lý luận với Triệu vương, trong lòng lại khổ trên mặt lại cười, nếu không cũng sẽ bị người ta nói ghen tị."

Hạ Lệnh Mị sa sầm mặt, nàng cũng nhớ lại tuế nguyệt ở Uông phủ. Khi đó, Uông Vân Phong vừa mới là quan viên trẻ tài năng trong triều, dựa vào công đức tích lũy được một phen thuận gió. Nào ngờ, ngày bình thường Uông Vân Phong ôn hòa hiếu thuận ở trên đi lối rẽ nhân duyên. Phần đông chị em Hạ gia, hắn chỉ có một mình Hạ Ngọa. Hạ Lệnh Mị với hắn bằng tuổi nhau, bởi vì tính tình vô cùng ương ngạnh, càng không chiếm được người nàng lại càng muốn gả, tập trung tinh thần ảo tưởng thời gian sau khi hai người thành thân cầm sắt hài hòa, vì thế khiến vợ lẽ ở ba phòng của Hạ gia huyên náo cảm thấy rất không thoải mái.

Hạ Lệnh Mị đuổi theo Uông Vân Phong, Uông Vân Phong lại yêu say đắm Hạ Ngọa.

Những năm đó, nàng không biết bao nhiêu lần nhìn thấy Uông Vân Phong với Hạ Ngọa trò chuyện với nhau thật vui, cũng không biết bao nhiêu lần nhìn thấy Uông Vân Phong trong mắt đầy tràn đầy thâm tình nhìn Hạ Ngọa. Nàng không cam lòng, rõ ràng nàng vì hắn bỏ ra nhiều như vậy, thương hắn sâu như vậy, tại sao tầm mắt của hắn chính là không chịu dừng lại ở trên người của mình.

Nàng muốn hắn hoàn toàn thuộc về mình.

Nàng xuất giá rồi. Màn đêm xuất giá buông xuống, nàng cũng hoàn toàn mất đi Uông Vân Phong.

Ai có thể chịu được tân hôn ngày đó, chú rể quan chân thành muốn bỏ trốn với khác cô gái? Ai có thể hiểu được, sau mấy ngày tân hôn liền muốn tự tự, mẹ chồng bệnh chết nuốt nước mắt chịu tang sao? Nàng bị người cười nhạo gieo gió gặt bão, bị người chỉ trích, bị coi là người khắc nhà chồng.

Đêm tân hôn nhục nhã, ngày lo tang uất ức, còn có ba năm này không biết bao nhiêu lần một mình trong phòng khổ đợi người nọ oán hận, biến thành nổi đau khổ nhất trong cuộc đời của nàng.

Đổi ngược lại, những chuyện nhỏ nhặt kia của Triệu Vương Phi ngược lại không đủ nói đến rồi.

"Hôm nay con gái ngươi song toàn vợ chồng thuận lợi, xem như tươi đẹp đầy đủ rồi."

Triệu Vương Phi cười nói: "Bất luận cái gì mỹ mãn cũng không sánh bằng có con gái. Tỷ tỷ, nói không làm ngươi cũng nên nghiêm túc lo lắng hạnh phúc nửa đời sau của mình đi.”

Hạ Lệnh Mị hơi tính toán nhìn nàng ta chăm chăm.

"Ta biết ngươi không muốn tha thứ cho Uông đại nhân."

"Không, " Hạ Lệnh Mị ngăn cản nàng ta, "Ta cùng với Uông Vân Phong không có quan hệ gì."

"Tỷ tỷ, ngươi trước hãy nghe ta nói." Triệu Vương Phi một phát bắt được cổ tay của nàng, chân thành nói lời thâm ý: "Ngươi cũng biết những năm ngươi không ở đây, thời gianUông đại nhân trãi qua như thế nào không?"

Hạ Lệnh Mị nói: "Ta không có hứng thú."

"Vậy ngươi cũng biết vì sao hắn đột nhiên chạy tới Thần Châu, cả ngày lẫn đêm bảo vệ ngươi là nguyên do gì không?"

"Không liên quan tới ta."

"Ngươi ngay cả chuyện hắn bị người ta công kích ở thành Bắc Định cũng không biết sao?”

Hạ Lệnh Mị chỉ cảm thấy bực bội bất an, phút chốc đứng dậy: "Ta đối với hắn sớm đã tâm như tro tàn, các người không cần tổn hao tâm cơ tính kế với ta."

Sắc mặt Triệu Vương Phi chuyển biến, Hạ Lệnh Mị lúc này mới phát giác trong lời nói không ổn, trong đầu rối loạn, miệng còn độc: "Ta biết mọi chuyện của ta không như ngươi, rất nhiều năm trước ta đã nhận thua, thua đến rối loạn. Cái này cũng không trách ngươi, cũng không trách hắn, chỉ trách ta tự mình đa tình, tự cho là đúng, ta hôm nay một mình là đáng đời, là hình phạt đối quá khứ ngu xuẩn. Ta không muốn nghe đến bất cứ chuyện gì của hắn, càng không muốn nghe đến từ trong miệng ngươi hắn thế nào. Hai người các ngươi ở một chỗ, sẽ chỉ làm ta tức giận, để cho ta ghen ghét, để cho ta..."

Nàng phút chốc ngậm chặt miệng, ở trong mắt Triệu vương phi thấy mình đau đớn đến vặn vẹo, dừng một chút, cuối cùng hất roi lên ra cửa.

Đi được nửa đường, đúng lúc gặp được Uông Vân Phong, càng thêm tức giận: "Vương phi vừa nói đến ngươi ngươi đã đến rồi, thật sự là tâm ý tương thông." Cũng không nhìn ánh mắt của hắn, thở phì phồng má muốn đi.

Uông Vân Phong kéo nàng: "Ai chọc giận ngươi rồi hả ?"

Hạ Lệnh Mị quay đầu lại trừng hắn: "Buông ra, ngươi còn muốn bị đánh sao?"

Uông Vân Phong mặt dày: "Câu cửa miệng nói đánh nói mắng là yêu, đau ở thân thể của ta, đau ở trái tim ngươi."

Hạ Lệnh Mị nhấc chân đạp tới: "Ngươi nằm mơ." Đá một cước còn không hết hận, lại xông tới đối với Uông Vân Phong đánh một quyền no bụng, đối phương cũng không lên tiếng, chỉ nhìn thần sắc của nàng, thấy sắc mặt tối tăm của nàng từ từ mới thông hiểu bắt đầu buông tâm: "Quả nhiên, ngươi còn yêu... A" bịt lại đầu, Uông Vân Phong lại một lần nữa cảm nhận một cách sâu sắc Hạ Lệnh Mị đối với hắn 『 yêu 』.

Thực đau a! Hắn cảm giác mình lại muốn hồi đến trên giường đi nằm mấy ngày rồi.

Hạ Lệnh Mị ra một thân mồ hôi, trở lại sân nhỏ, mới vừa rồi mở cửa phòng, chỉ thấy tràn đầy màu hồng đập vào mặt. Cả trong phòng, từ tọa ỷ đến bệ cửa sổ đến vách tường, đổ đầy nhiều màu nhiều sắc Thược Dược hoa, vừa nở rộ vừa có nụ hoa, dựa vào phong tán hương, làm cho lòng người đáy mềm mại vô cùng. Hạ Lệnh Mị hít thật sâu hai cái.

Nàng từ nhỏ đã yêu nhất Thược Dược diễm lệ nhiều màu, vẫn là lúc thiếu nữ, hàng năm nàng đều sẽ đi ngắm hoa Thược Dược trong viên , lúc hoa nở là đẹp nhất, càng sẽ đem hoa hái xuống mài hương làm phấn, đến nay còn luôn dùng Thược Dược hoa pha trà. Chỉ là, từ lúc rời khỏi Liễu gia, nàng đã thật lâu không

có thưởng thức được nhiều hoa Thược Dược như thế, cũng có ít người vì nàng đi hái hoa đòi cưng chiều. Trong khoảng thời gian ngắn, nàng chỉ cảm giác mình tựa hồ là về lúc chưa gả, chịu hết nổi ngược lại trở về nhìn sân nhỏ một chút, lại nhìn trái nhìn phải một chút, sợ chỉ là một giấc mộng.

"Cô nương, ngươi không đi sai cửa, đây là phòng của ngươi." Huỳnh Thạch từ trong hành lang đầy hoa đi tới, "Uông đại nhân nói Thược Dược có thể làm dịu tính tình của cô nương, đặt ở trong phòng để mùi hương bay tới, cho ngươi vui vẻ thoải mái." Hạ Lệnh Mị tốn hơi thừa lời: "Hắn là điên rồi phải không." Tụ Ngọc không biết từ nơi này chui ra, trong tay còn ốm một con chó ngao Tây Tạng mập mạp, trên bờ vai mèo con đứng thanh tú động lòng người: "Ta nghe tiểu Bạch nói Uông đại nhân gần đây đều cân nhắc cái gì cái gì 36 Kế. Cô nương, ngươi nói Uông đại nhân có phải là đang tính kế ngươi?" Huỳnh Thạch nghiêng đầu: "Chẳng lẽ Uông đại nhân muốn dùng hoa tươi chôn cô nương nhà ta?" Tụ Ngọc duỗi đầu đi vào nhìn: "Có lẽ, Uông đại nhân là muốn cho cô nương ở đây? Rồi hắn mới giả tâm giả ý mời cô nương cùng giường mà ngủ?"

Huỳnh Thạch: "Ngươi thật tà ác." Tu tu.

Tụ Ngọc: "Ngươi thật là ác độc." Khiêu khích.

Hạ Lệnh Mị đã nhắc tới chó ngao Tây Tạng cùng với mèo con, đem hai con tiểu sủng vật vứt vào trong biển hoa, tùy ý chúng nó đem chà đạp tấm lòng Uông Vân Phong được thì tốt vô cùng.

Qua nửa canh giờ, bên ngoài Phi Đao đi kiếm ăn cũng gia nhập vào hàng ngũ chơi đùa, đem trên vách tường biến thành bức hoạ Thược Dược kéo xuống, xé nát chiếu xuống hai mèo chó trên đầu, trong lúc nhất thời cả trong phòng thì chỉ nghe được vô số mèo kêu khuyển tiếu cùng phi đao này bén nhọn chim hót, liên tiếp.

Cảm xúc Hạ Lệnh Mị thay đổi rất nhanh ngoài tức giận còn khiến người ta phai thu dọn đóng hoa tàn, tự mình mang theo lẵng hoa chạy tới nóc nhà Uông Vân Phong, đem mái ngói dỡ lên, nàng đổ vô số tàn hoa vào bên trong phòng ngủ vắng lặng của Uông Vân Phong. Trong phòng tối đen không có sinh khú, vô số hoa hồng rải rắc trong đó, cũng có một chút không khí vui mừng.

Bạch Tử ngu ngốc cảm khái: "Giống như động phòng nha."

Hạ Lệnh Mị quay đầu trợn mắt, Hắc Tử chạy tới không kịp kéo Bạch Tử chạy ra, hai người trong nháy mắt bỏ của chạy lấy người, bị Sư Tử Hà Đông hung hăng vung roi chạy theo đuổi giết.

Tụ Ngọc trốn chạy nạn trên nóc nhà ngẩng đầu nhìn: "Thực ngốc."

Huỳnh Thạch phun cười: "Thực ngu xuẩn."

Phi Điểu: "Tạp!"

Uông Vân Phong bị thương lại không đi nha môn, Cổ Lang như chiếc kẹo da trâu dường như hận không thể dính lên trên người Hạ Lệnh Mị. Trang Sinh hôm nay hóa thân thành hái hoa tặc chân chính, chỉ cần Hạ Lệnh Mị ở đây, Trang Sinh tuyệt đối không ở xa. Nàng theo Triệu Vương phi cùng nhau ăn cơm, hắn thì cùng với tửu quỷ một tay cầm lấy bầu rượu một tay cầm lấy đùi gà, ngồi ở trên xà ngang cắn được miếng mỡ béo văng ra tung tóe; nàng mang theo Tiểu quận chúa ngủ trưa, hắn nằm trên một sợi dây đồng ở trong phòng lúc ẩn lúc hiện; nàng muốn thay quần áo, hắn sẽ tuyệt đối chọc mở hai ngón tay, mở to hai mắt rình coi cảnh xuâng.

Đối mặt Uông Vân Phong Hạ Lệnh Mị còn có khí thế mười phần đánh chửi, dù sao Uông Vân Phong mắng không chửi lại đánh không đánh lại; quay mắt về phía Cổ Lang, Hạ Lệnh Mị coi như không thấy; nhưng Trang Sinh, Hạ Lệnh Mị chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần tiều tụy.

Trang Sinh khinh công được, hắn làm hái hoa tặc đã quan, khinh công chính là chạy bán sống bán chết, trên giang hồ không phải thứ mười, cũng là 15. Thường đợi cho Hạ Lệnh Mị phát hiện ra hắn, đang chuẩn bị dùng roi rút lên, đối phương đã co giò chạy không còn thấy bóng dáng. Nàng truy, hắn chạy; nàng nghỉ ngơi, hắn lai tiếp tục bò đến rình coi; nàng nộ hỏa công tâm, hắn bình tĩnh nhàn nhã.

Cuối cùng, Hạ Lệnh Mị vẫy vẫy tay: "Đến đây đi, chơi một ván mạt chược. Người thua, thoát y áo."

Vài người trong và ngoài nhà mắt tỏa lên tia sáng: "Tôn?"

Hạ Lệnh Mị gật đầu: "Vương phi cũng tới."

Cả bàn người, Hạ Lệnh Mị với Triệu vương phi ngồi ở cửa đối diện, còn dư lại vài người nam tử, Uông Vân Phong cùng với Cổ Lang, Trang Sinh cùng với Tửu Quỷ, hai đôi này thay nhau ra trận.

Hạ Lệnh Mị đem trường tiên để ở trên mặt bàn: "Một khi thua, ai dám đổi ý cũng đừng trách ta không khách khí."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.